Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 33

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tam chương

Một hồi tiếng chuông cửa dồn dập bỗng nhiên vang lên cắt ngang mạch suy nghĩ của Thượng Quan Thập. Cậu liếc mắt nhìn, mọi người đang bận rộn xem album ảnh, lắc lắc đầu, cười cười, sau đó xoay người đi mở cửa. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 33”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 32

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhị chương

“Anh cả, sẽ không phải… người đã làm cái gì đấy là anh đi!” Tiếng Hiên Viên Liệt dè dặt vang lên, phá vỡ yên tĩnh ngập phòng.

“…” Hiên Viên Diệu nhìn như bình tĩnh không lên tiếng, nhưng lỗ tai hồng hồng lại tiết lộ nội tâm không an tĩnh của hắn lúc này.

“Thực sự là con! Không hổ là con trai Hiên Viên Long ta!” Ba Hiên Viên kích động nói.

“Anh cả, không nghĩ anh không phải là một khối băng nha! Xem ra nhận thức của em đối với anh phải hoàn toàn thay đổi rồi!” Hiên Viên Long Nhật có phần hứng thú trêu chọc.

“Con trai, làm tốt lắm! Mẹ rất tự hào vì con!” Mẹ Hiên Viên lớn tiếng khen. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 32”

Bàn Ti động số 38 – Chương 12

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương – Phượng hoàng trời sinh hệ ngạo kiều (1)

Một đạo sĩ!

Trong lòng ta nhất thời còi báo động kêu dài!

Sư tỷ vừa mới nói qua nơi đây vây khốn lũ đạo sĩ, trùng hợp như thế khiến cho ta đụng phải.

Ta vừa lui về phía sau, vèo một tiếng chui xuống phía dưới lá cỏ, đang vạn phần căng thẳng nhìn ra phía ngoài.

“Bùm” một tiếng, đạo sĩ kia ngay tức khắc liền ngã xuống đất.

“A?” Ta còn chưa làm cái gì, một không đánh hắn hai không giết hắn, hắn làm sao đã gục?

Căn cứ nguyên tắc các hành vi quan trọng làm yêu quái — yêu quý sinh mệnh, rời xa đạo sĩ, ta hẳn là nên mau mau tam thập lục kế tẩu vi thượng.

Nhưng là…

Ợ, ta chỉ là liếc mắt nhìn thôi.

Thật sự.

Chỉ là liếc mắt một cái.

Này… Đạo sĩ này niên kỷ không lớn lắm nha, cũng không phải là loại lão yêu đạo các sư tỷ vừa nhắc tới liền nghiến răng nghiến lợi.

Ta nằm trên lá cỏ, lá cỏ bị gió thổi khe khẽ lay động.

Sương mù hồng nhạt bồng bềnh dày đặc, thiếu niên đạo sĩ kia lẳng lặng nằm ở chỗ đó.

Tóc hắn rối tung, tóc lại rất đẹp, vừa đen vừa bóng… Ờ, cái này không phải trọng điểm.

Ngón tay hắn vô lực khẽ cong, móng tay dài không xấu, cắt đều đặn sạch sẽ, còn hơi có màu hồng phấn óng ánh.

Được rồi, đây cũng không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, đạo sĩ thiếu niên này thoạt nhìn, ta sao lại cảm thấy, có chút… quen mặt chứ.

A, ta nhớ ra rồi. Ta đã từng gặp một tiểu đạo sĩ lạc đường, rất xấu hổ lại còn rất bướng bỉnh, thích đỏ mặt, ta còn nghĩ cho hắn một cái biệt danh gọi là tiểu hồng kiểm đây.

Hắn đã từng nói tên của hắn, gọi là gì nhỉ? Lý gì đó?

Nghĩ không ra, vậy cứ gọi là tiểu hồng kiểm đi.

Mặt mày hắn vẫn loáng thoáng bộ dáng trước đây, nhưng là, hắn đã trưởng thành.

Với lại, nam đại thập bát biến (2), càng biến càng dễ coi.

Cổ áo trắng bên trong đạo bào của hắn được cột chặt chẽ cẩn thận, nửa nhánh hoa đào nặng trĩu rớt xuống, có mấy cánh hoa rơi xuống tóc và phía trên y phục hắn. Cách một tầng sương mù phấn nhạt, đường nét hắn lộ vẻ dị thường nhu hòa, làn da cũng phấn nộn xinh đẹp, lông mi tú lệ tựa như được vẽ lên, thật sự là…

Không giống bộ dáng đứa bé xấu xa lúc trước chút gì.

Ôi…

Ta có chút hối hận.

Thật không nên liếc mắt nhìn một cái.

Nhìn thì sao chứ, ta chẳng lẽ có thể mang hắn về giữ lại nuôi sao? Ta phỏng đoán quan chủ sẽ dễ dàng tha thứ sư tỷ sư huynh bọn họ nuôi sói nuôi hổ nuôi báo, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép ta nuôi một đạo sĩ ==!

Thế nhưng buông tay mặc kệ, kết cục của tiểu hồng kiểm chỉ có một.

Ta thật sự là ở thế khó xử, làm như không nhìn thấy bỏ đi? Vậy ta sau này dám chắc không ngủ được một giấc yên ổn.

Nhưng là nếu cứu…

Đạo sĩ là thiên địch của yêu tinh~!

Huống hồ ta chỉ biết ngốc ăn, sao biết cứu người chứ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 12”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 31

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhất chương

Ba người bưng nước trà, nhìn thấy phòng khách phi thường náo nhiệt. Thượng Quan Thập vẫn đỏ mặt, dẫn đầu khó hiểu mở miệng hỏi: “Bác Hiên Viên và bác Nam Cung đang làm gì? Còn Nam Cung Ngữ và Hiên Viên Liệt, bọn họ làm sao trông như đang cãi lộn!”

Vừa nghe tiếng Thượng Quan Thập, bốn người lập tức ngừng đùng đoàng, mỗi người đều thay vẻ mặt bình thường. Nam Cung Ngữ cười híp mắt đi tới nói: “Anh gọi em Ngữ đi! Em cũng gọi anh Thập, được không?”. Cô vừa nói, vừa nâng lên một chén trà, không có chút hình tượng thục nữ nào mà nói.

“Ừ!” Thượng Quan Thập thấy sửng sốt, cậu theo bản năng gật đầu nhận lời.

Sau khi cầm hết trà, tất cả mọi người ngồi xuống, bắt đầu bước vào đại hội nói chuyện phiếm.

“Thập, công việc của anh là gì thế?” Nam Cung Ngữ hỏi.

“Anh làm việc tại bệnh viện trực thuộc đại học Nhân Hòa, là bác sĩ nhi khoa!” Thượng Quan Thập mỉm cười trả lời.

Nghe xong câu trả lời của Thập, Nam Cung Ngữ hoàn toàn say sưa. Trời ơi! Dụ thụ, lại còn là dụ thụ bác sĩ nhi khoa! Mình làm sao lại may mắn thế này a! Mình hưng phấn muốn chết!

Thượng Quan Thập khuôn mặt dấu chấm hỏi nhìn về phía Nam Cung Diễm, im lặng tỏ ý: “Cô bé làm sao vậy? Hình như hơi lạ!”.

“Cậu không cần để ý, nó vẫn luôn là như vậy! Quen là được rồi.” Nam Cung Diễm mỉm cười giải thích.

“Đúng vậy! Em gái bọn anh có rất nhiều ý nghĩ cổ quái, luôn có một vài hành vi ngoài ý muốn, em không cần để ý.” Nam Cung Phong đầu phủ đầy mồ hôi, đẩy đẩy mắt kính tiếp tục giải thích. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 31”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 23

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập tam chương – Tương tư khó nén

Vô Danh sơn trang một năm sau

“Thiếu gia, trời giá rét, người phải chú ý nhiều tới thân thể nha.” Tả Tường bưng chén thuốc lo lắng nói.

“Tả thúc, người đừng lo lắng, chẳng qua là ho mà thôi.” Vừa mới nói xong, Bạch Tang Vận liền ho mạnh mấy cái, sau đó uống thuốc vào.

“Thiếu gia, mấy ngày tới người cứ nghỉ ngơi cho tốt, chuyện trong trang có ta cùng phó trang chủ, người cũng đừng bận tâm.” Cầm lấy bát, Tả Tường thu toàn bộ sổ sách bên cạnh Bạch Tang Vận vào.

“… Được, Tả thúc.” Nằm xuống, che kín chăn bông, Bạch Tang Vận khàn khàn nói. Thấy Bạch Tang Vận nằm xuống, Tả Tường lúc này mới yên tâm ra khỏi phòng.

“Khụ khụ…” Từ từ nhắm hai mắt chợp trong chốc lát, Bạch Tang Vận xoay người từ dưới gối lấy ra một cái hà bao, nhìn một hồi, hắn từ bên trong lấy ra hai lọn tóc đã cột, tinh tế vuốt. Đến Thất Hà trấn gần một năm, tưởng niệm khó nén từ lúc đầu cho tới bây giờ có thể dằn tất cả tưởng niệm kia xuống đáy lòng, để cho hắn có thể cười với mọi người. Cũng không biết tương tư là gian nan như vậy, nhưng sau tương tư cũng là tràn đầy hạnh phúc. Hắn từng thân thiết với bọn họ như thế, hắn từng được bọn họ sủng, thương yêu, che chở như thế, dù cho mấy chục năm về sau đều phải sống trong tưởng niệm ở nơi này, hắn cũng cam nguyện.

Hồi đó lúc do dự, hắn bảo Tả thúc tại Thất Hà trấn nơi không thuộc về một nước nào này mua đất, vì chính là có thể thoát đi thật xa, lúc mới tới, ở đây khắp nơi hoang vắng, chẳng có người nào ở, nhưng cũng nhờ con người, một năm qua cuối cùng cũng không uổng công, Vô Danh sơn trang dần dần trở thành thôn trang lớn nhất ở đây, làm ăn trong trang cũng bắt đầu có chiều hướng tốt, hắn có thể thoáng thở nhẹ, bớt chút thời giờ rảnh đi nhớ lại quãng ngày ở chung một chỗ với bọn họ đã qua kia.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 23”