Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập nhị chương – Phượng hoàng trời sinh hệ ngạo kiều (1)
Một đạo sĩ!
Trong lòng ta nhất thời còi báo động kêu dài!
Sư tỷ vừa mới nói qua nơi đây vây khốn lũ đạo sĩ, trùng hợp như thế khiến cho ta đụng phải.
Ta vừa lui về phía sau, vèo một tiếng chui xuống phía dưới lá cỏ, đang vạn phần căng thẳng nhìn ra phía ngoài.
“Bùm” một tiếng, đạo sĩ kia ngay tức khắc liền ngã xuống đất.
“A?” Ta còn chưa làm cái gì, một không đánh hắn hai không giết hắn, hắn làm sao đã gục?
Căn cứ nguyên tắc các hành vi quan trọng làm yêu quái — yêu quý sinh mệnh, rời xa đạo sĩ, ta hẳn là nên mau mau tam thập lục kế tẩu vi thượng.
Nhưng là…
Ợ, ta chỉ là liếc mắt nhìn thôi.
Thật sự.
Chỉ là liếc mắt một cái.
Này… Đạo sĩ này niên kỷ không lớn lắm nha, cũng không phải là loại lão yêu đạo các sư tỷ vừa nhắc tới liền nghiến răng nghiến lợi.
Ta nằm trên lá cỏ, lá cỏ bị gió thổi khe khẽ lay động.
Sương mù hồng nhạt bồng bềnh dày đặc, thiếu niên đạo sĩ kia lẳng lặng nằm ở chỗ đó.
Tóc hắn rối tung, tóc lại rất đẹp, vừa đen vừa bóng… Ờ, cái này không phải trọng điểm.
Ngón tay hắn vô lực khẽ cong, móng tay dài không xấu, cắt đều đặn sạch sẽ, còn hơi có màu hồng phấn óng ánh.
Được rồi, đây cũng không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, đạo sĩ thiếu niên này thoạt nhìn, ta sao lại cảm thấy, có chút… quen mặt chứ.
A, ta nhớ ra rồi. Ta đã từng gặp một tiểu đạo sĩ lạc đường, rất xấu hổ lại còn rất bướng bỉnh, thích đỏ mặt, ta còn nghĩ cho hắn một cái biệt danh gọi là tiểu hồng kiểm đây.
Hắn đã từng nói tên của hắn, gọi là gì nhỉ? Lý gì đó?
Nghĩ không ra, vậy cứ gọi là tiểu hồng kiểm đi.
Mặt mày hắn vẫn loáng thoáng bộ dáng trước đây, nhưng là, hắn đã trưởng thành.
Với lại, nam đại thập bát biến (2), càng biến càng dễ coi.
Cổ áo trắng bên trong đạo bào của hắn được cột chặt chẽ cẩn thận, nửa nhánh hoa đào nặng trĩu rớt xuống, có mấy cánh hoa rơi xuống tóc và phía trên y phục hắn. Cách một tầng sương mù phấn nhạt, đường nét hắn lộ vẻ dị thường nhu hòa, làn da cũng phấn nộn xinh đẹp, lông mi tú lệ tựa như được vẽ lên, thật sự là…
Không giống bộ dáng đứa bé xấu xa lúc trước chút gì.
Ôi…
Ta có chút hối hận.
Thật không nên liếc mắt nhìn một cái.
Nhìn thì sao chứ, ta chẳng lẽ có thể mang hắn về giữ lại nuôi sao? Ta phỏng đoán quan chủ sẽ dễ dàng tha thứ sư tỷ sư huynh bọn họ nuôi sói nuôi hổ nuôi báo, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép ta nuôi một đạo sĩ ==!
Thế nhưng buông tay mặc kệ, kết cục của tiểu hồng kiểm chỉ có một.
Ta thật sự là ở thế khó xử, làm như không nhìn thấy bỏ đi? Vậy ta sau này dám chắc không ngủ được một giấc yên ổn.
Nhưng là nếu cứu…
Đạo sĩ là thiên địch của yêu tinh~!
Huống hồ ta chỉ biết ngốc ăn, sao biết cứu người chứ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 12” →