Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 35

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập ngũ chương

“Bác sĩ Thượng Quan, bác sĩ Thượng Quan có ở đây không?” Cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, một cô y tá vội vàng đi ra, trên áo trắng chấm nhiều vết máu đỏ sẫm, khiến cho người ta rất sợ hãi!

“Tôi đây, tôi đây! Tình huống của Hữu Dực nó như thế nào?” Thượng Quan Thập vội vàng buông Thượng Quan Tả Dực trong lòng ra, chạy đến trước mặt y tá lo lắng hỏi.

“Xin lỗi! Em bây giờ còn chưa thể nói cho anh biết tình huống cụ thể. Có điều, chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần sự giúp đỡ của anh. Nhóm máu của Hữu Dực là nhóm Bombay (1). Anh là bác sĩ, hẳn cũng rất rõ ràng, người có biểu hiện nhóm Bombay chỉ có thể nhận máu từ nhóm máu cùng loại. Trong kho máu bệnh viện vốn không dự trữ. Loại nhóm máu này cực kỳ hiếm, không thể nào ngay lập tức tìm được người hiến máu. Anh là cha của Hữu Dực, hẳn là không có vấn đề. Cho nên, việc này không nên chậm trễ, mời anh nhanh một chút đi theo em xét nghiệm máu đi!” Y tá vừa lo lắng giải thích, vừa đi về phía phòng xét nghiệm máu ở bên cạnh. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 35”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 25

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập ngũ chương – Lời tình

“Hắt xì, hắt xì…” Trong phòng, mấy bồn than củi cùng lúc đốt, Lôi Bưu quấn mấy lớp chăn bông run lẩy bẩy co ro trên giường, dáng vẻ nước mắt nước mũi ứa ra bên ngoài, làm cho hắn thoạt nhìn cực kỳ nhếch nhác.

“Bưu tử, đến, mau uống hết thuốc, đổ đổ mồ hôi.” Bạch Tang Vận cầm lấy thuốc Tả Tường bưng tới đút cho Lôi Bưu uống, sau đó oán trách nhìn người bên cạnh nói, “Khuyết Dương, ngươi sao lại điểm huyệt hắn, để hắn ở bên ngoài đông cứng hơn một canh giờ, nếu không phải Tả thúc phát hiện hắn, Bưu tử sợ là đã chết cóng.”

“Biết rõ thân mình ngươi không khoẻ còn mới sáng sớm đã tới đây, ta để cho hắn thanh tỉnh thanh tỉnh.” Lam Khuyết Dương không có nửa phần áy náy nhìn Lôi Bưu trên giường, sáng sớm đã tới thì thôi, còn lớn giọng như thế, y sao có thể có thể bỏ qua cho hắn.

“Trang chủ… Hắn… Hắt xì, hắt xì… Hắn là ai vậy?!” Lôi Bưu sống dở chết dở nhìn Lam Khuyết Dương hỏi, thấy cách nói chuyện và cử chỉ của hai người, xác nhận là người cực kỳ quen biết, nhưng nếu như thế, vì sao hắn một năm nay chưa từng thấy người này.

“Bưu tử, hắn… là nghĩa đệ của ta…” Bạch Tang Vận vừa mới nói xong, liền thấy mặt Lam Khuyết Dương trầm xuống. Tả thúc ở một bên che miệng cười trộm, nhị thiếu gia cuối cùng cũng đã tìm đến đây, lần này, thiếu gia có thể thoát khỏi cực khổ. Nhưng là… hai người này chung quy vẫn cách một tầng thân phận như vậy, nhị thiếu gia vẫn còn phải khổ a.

“Hắn là huynh đệ của ngươi?!” Đánh mấy cái hắt xì, Lôi Bưu kinh ngạc hô, hắn vừa mới hô câu này, Lam Khuyết Dương trực tiếp tiến lên kéo Bạch Tang Vận bế lên, “Ca, ngươi nên đi nghỉ ngơi.” Động tác liền mạch lưu loát, không để cho Bạch Tang Vận chỗ trống để phản kháng chút nào.

“Khuyết Dương!” Bạch Tang Vận có chút sốt ruột, người này từ khi nào trở nên bá đạo như thế, vừa giương mắt nhìn, quả nhiên thấy Lôi Bưu há hốc miệng, vẻ mặt kinh sợ.

“Ta là huynh đệ của hắn, cũng là nam nhân của hắn.” Không đếm xỉa tới vẻ khiếp sợ tròng mắt đã sắp rớt ra của Lôi Bưu, Lam Khuyết Dương ôm Bạch Tang Vận liền ra khỏi phòng, vừa đi vừa nói, “Thân mình ngươi không tốt, bị hắn truyền phong hàn lại ho khan, chờ hắn khỏe lên ngươi lại gặp hắn.”

“Tả… Tả thúc… Ta… Hắt xì… Ta vừa rồi, không có nghe lầm chứ… Hắt xì hắt xì…” Lôi Bưu xoa xoa mặt mình, nhất định là hắn nghe lầm, trang chủ sao lại có nam nhân… Không không không, trang chủ vốn là nam nhân… Sao lại như nữ tử bị người ôm như vậy…

“Phó trang chủ, việc này nói ra rất dài dòng, đợi ngươi khỏi bệnh, ta sẽ nói cho ngươi nghe sau.” Biết Lôi Bưu nhất thời không tiếp thu được, Tả Tường trấn an nói.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 25”

Bàn Ti động số 38 – Chương 13

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương – Con nhện lột xác ở sườn núi Phượng Hoàng

Chú phóng đại Tam Thất làm trên người ta đã đến lúc mất đi hiệu lực, ta lùi tám chân con nhện nho nhỏ một cái, bọn họ ngồi ta đứng, bọn họ chơi ta xem ==!

Mệnh của ta rõ là khổ a khổ, hoàng liên cũng không khổ (1) như ta a.

Kỳ thực, kỳ thực tôm khô cá tạp trong Đào Hoa quan còn nhiều mà, hắn làm chi mà toàn gây khó dễ với ta >o<?

Cả bàn cờ hạ xong, dù sao ta xem cũng không hiểu bọn họ ai thua ai thắng, dù gì quan chủ dĩ nhiên là ngữ khí ôn hoà, Phượng Nghi cũng là cười với cái vẻ mặt đáng đánh đòn ấy.

“Ngươi, qua đây.”

Ta không dám không qua…

Thế lực ác quá cường đại, không phải là ta không cốt khí a.

“Tố Tranh, đồ đệ này của ngươi cho ta mượn dùng hai ngày?”

Dùng hai ngày? A? Coi ta là cái gì? Cái bàn cái ghế? Cái chổi lau nhà? >o<~~ Ta kháng nghị, con nhện cũng là có nhân quyền!

Đúng rồi, Tố tranh là tên quan chủ sao?

Thật là thực hiển nhiên, vận mệnh của ta không nắm giữ trong tay chính mình.

Bởi vì quan chủ đại nhân không nghe thấy ta ở trong lòng kêu trời kêu đất nói không muốn không muốn, rất dứt khoát đáp ứng: “Được rồi.”

“Được rồi, đi theo ta đi.”

Ta có một loại cảm giác bị bán vào hố lửa, đi một bước ngoảnh đầu lại ba lần, nước mắt chảy thành hàng theo Phượng Nghi đi ra ngoài.

Sườn núi Phượng Hoàng cách Đào Hoa quan chúng ta rất gần, rất gần… Gần lắm…

Bên cạnh Đào lâm chỉ mười mấy bước, chính là cây ngô đồng.

Trên sườn núi Phượng Hoàng đều là cây ngô đồng, hiện giờ là mùa ngô đồng nở hoa, trong không khí một cỗ mùi hương hoa ngô đồng vô cùng ngọt ngào.

Ta không biết làm sao lại đột nhiên nhớ tới kiếp trước, hồi nhỏ, nhặt được hoa ngô đồng trên cây rơi xuống, kề sát vào chỗ nhị hoa ngòn ngọt, khi đó cùng với đám bạn, mỗi người nhặt một vốc hoa ngô đồng, ngồi dưới tàng cây mặt kề vào mà hút…

Thật sự, là chuyện kiếp trước.

Phượng Nghi ở phía trước, ta đi theo phía sau, không ngừng oán thầm hắn.

Chân dài thì giỏi lắm? Vóc người cao thì giỏi lắm? Trông đẹp trai thì giỏi lắm? Tu vi cao thì giỏi lắm?

Bộ dạng Tử Hằng người ta cũng không thua hắn, thế nhưng Tử Hằng ôn nhu săn sóc hiểu biết ý người vui với việc giúp người biết bao…

Khụ, người phía trước ta bây giờ đây chỉ là loại biểu hiện bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa…

“Ngươi tại sao vẫn rất sợ ta?”

“A?” Ta bản năng thốt ra: “Ai sợ ngươi chứ?”

“Vậy sao ngươi lúc nào cũng bộ mặt như muốn chạy thoát thân?”

Ta kiên trì nói: “Ta nào có chạy?” Không phải là không muốn, là không có can đảm.

Phong cảnh sườn núi Phượng Hoàng tuyệt hảo, có thể nói là địa phương tốt sông núi sáng đẹp, rừng sâu u tĩnh, có thể nghe được rất nhiều chim chóc đang hót véo von. Ta từng nghe nói sườn núi Phượng Hoàng có rất nhiều chim muông đậu, cũng có không ít loài chim tinh quái, đều nghe theo sai phái của phượng hoàng. Việc này rất tự nhiên, bách điểu triều phượng (2), phượng hoàng là vua của loài chim.

Nhưng là trong tiếng chim hương hoa, mồ hôi lạnh của ta lại càng chảy càng nhiều.

Không đúng… Chẳng lẽ nơi này, nơi này tương khắc với ta?

Quả nhiên họ Phượng không phải thứ tốt, địa bàn của hắn càng không phải cái địa phương gì tốt.

Ta lại đi mấy bước, tám cái chân phân nửa đang phát run phân nửa đang nhũn ra, bịch một tiếng ngã xuống đất không dậy nổi.

“Này, ngươi làm sao vậy?”

Ngay cả thanh âm trong vắt của Phượng Nghi nghe qua cũng tựa như cách hai lớp ván.

“Không… sao…”

Trước mắt ta tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 13”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 34

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tứ chương

Sau khi từ bãi đỗ xe đi ra, Thượng Quan Thập dọc theo đường đi không để ý tiếng chào hỏi của các cô y tá, rất nhanh phi nước đại, chạy thẳng tới phòng cấp cứu. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 34”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 24

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập tứ chương – Một người vui mừng một người lo

Lúc trời tờ mờ sáng, Bạch Tang Vận liền tỉnh lại, Bạch Tang Vận đánh trống ngực một hồi thấy bên cạnh không có người, áo lót trên người vẫn còn, mất mát cười khổ hai tiếng… Kia… là mộng sao… Đêm qua người nọ… căn bản không có tới, hết thảy… chỉ là bởi vì mình quá mức tưởng niệm bọn họ…

Bạch Tang Vận định bụng xuống giường vừa mới ngồi dậy liền không đỡ nổi mà ngã xuống, lúc này cảm giác đau đớn toàn thân dường như mới trào ra, Bạch Tang Vận chỉ cảm thấy nơi đó từng trận đau nhức, bắp đùi yếu ớt vô lực. Trong mắt lộ ra kinh hỉ, Bạch Tang Vận vén ống tay áo lên, nhìn thấy trên cánh tay từng mảnh tím đỏ, phía trên bôi thuốc cao toả ra mùi thuốc, miễn cưỡng từ trên giường bò dậy, ra sức vén màn lên. Thấy trong phòng không có người, Bạch Tang Vận vừa định xuống giường, đã có người đẩy cửa vào.

“Khuyết Dương…” Vẻ mặt Bạch Tang Vận kích động nhìn chăm chú vào đối phương, đêm qua… là thật…

“Nằm đi, đừng đứng dậy.” Nhét gối dựa vào phía sau Bạch Tang Vận, vốn định để người này dựa vào dùng cơm, nhưng lại nghĩ người này hôm nay thân mình không khỏe, Lam Khuyết Dương đặt khay đồ ăn lên trên cái ghế cạnh giường, sau đó ôm Bạch Tang Vận lên trên đùi, để chỗ ấy của hắn có thể dễ chịu chút.

“Khuyết Dương… Thật sự là ngươi…” Vuốt khuôn mặt quen thuộc kia, Bạch Tang Vận không dám tin mà từng lần từng lần ngắm.

“Ca… Ta đêm qua làm ngươi bị thương, ăn mấy thứ rồi ngươi ngủ tiếp một lát.” Ôm Bạch Tang Vận, Lam Khuyết Dương xúc cháo đút cho người này ăn, cuối cùng cũng tìm được hắn, cuối cùng cũng có thể ôm người này, có thể nhìn người này, có thể… tỉnh táo nhìn bộ dáng hắn động tình, nghe được thanh âm hắn phát ra dưới thân mình…

Im lặng ăn cháo, con ngươi Bạch Tang Vận một khắc cũng không rời khỏi Lam Khuyết Dương… Một năm nay hắn là kiên trì tiếp như thế nào, giờ đây nhìn thấy người này, hắn mới cảm giác tim của mình đang đập. Quên mất dự tính ban đầu lúc rời đi, Bạch Tang Vận chỉ muốn đắm chìm trong thời khắc được người này ôm lấy.

Lam Khuyết Dương mặc cho Bạch Tang Vận nhìn mình như vậy, ngoại trừ lúc xúc cháo đút cháo, hắn đều ngưng mắt nhìn người này, hai người ai cũng không mở miệng, nhưng khi ánh mắt giao nhau, đều thấy được tưởng niệm của đối phương với chính mình.

“Ca, ngủ tiếp một lát, ta cùng ngươi.” Bạch Tang Vận ăn không vô, Lam Khuyết Dương nhanh chóng ăn hết chỗ cháo còn lại, sau đó cầm nước trà cho hai người súc miệng.

“Được.” Dán tại cổ Lam Khuyết Dương, Bạch Tang Vận lộ ra nụ cười đầu tiên xuất phát từ đáy lòng mà hắn nhớ được sau một thời gian dài.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 24”