Tiêu Tương thủy sắc – Chương 31

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập nhất chương – Tình yêu của ba người

“Bạch trang chủ, vậy về sau thế nào?” Không nghĩ bọn họ là gặp nhau như vậy, Thượng Quan Vân thúc giục Bạch Tang Vận tiếp tục nói chuyện giữa bọn họ.

“Về sau… Về sau ta liền theo Hoài Diệp vào kinh.” Nhớ tới tâm tình ngày đó, Bạch Tang Vận cảm khái vạn phần, hắn nhưng lại thật sự cùng Hoài Diệp thành bằng hữu, thậm chí…

“Ngươi đã không chết, tin đồn này lại là sao vậy?” Đây là chỗ Thượng Quan Vân tò mò nhất.

“Năm năm trước, trong kinh phát sinh cung biến, ta bị bắt vào cung, về sau lại bị trọng thương, lúc đó đã xảy ra một chút hiểu lầm với Hoài Diệp bọn họ, vì thế rời khỏi kinh thành ba năm, lại không nghĩ bên ngoài lại truyền thành như thế.” Nghĩ đến những lời kia, Bạch Tang Vận vẫn là không ngừng được mà tức giận.

“Bạch trang chủ, ngươi thật là ‘thất tinh tích hồng’ kia sao?” Thượng Quan Vân thấy thế nào cũng không cảm thấy được người trước mắt này chính là tai kiếp mang đến cho người khác.

“Quốc sư nói người ngực có bảy viên hồng chí sẽ trở thành kiếp số của Hoài Diệp, người nọ chính là ‘thất tinh tích hồng’, ta cũng không biết mình có phải là hay không, bất quá ngực ta nhưng có bảy viên hồng chí.” Che ngực, trong lòng Bạch Tang Vận lại hiện ra lo lắng, hắn… sao đã quên chuyện này?

“Kiếp số… Bạch trang chủ, sau khi ngươi và Lưu Hoài Diệp gặp nhau, hắn đã từng bị thương, hoặc từng xảy ra nguy hiểm gì chưa?” Thượng Quan Vân đơn thuần thuận miệng hỏi.

Bạch Tang Vận ngẫm ngẫm nghĩ, lắc lắc đầu, từ sau khi hắn cứu Hoài Diệp, Hoài Diệp hình như chưa từng bị thương, về phần nguy hiểm… Hoài Diệp có phải gạt hắn hay không?

“Bạch trang chủ, quốc sư kia khẳng định là học nghệ không tinh, ta thấy ngươi không phải kiếp số của Lưu Hoài Diệp, ngược lại giống như là phúc tinh của hắn đấy, ngươi xem, ngươi xử lý Vận phường thiên hạ đều biết, sau khi Lưu Hoài Diệp đăng cơ Huệ Diệu mấy năm liên tục mưa thuận gió hoà, năm kia hắn lại thu phân nửa giang sơn Chử Ngụy quốc, trẫm… Thực làm cho người ta thấy hâm mộ a.” Thượng Quan Vân nói xong cũng thương tâm, hắn không giống Lưu Hoài Diệp anh minh giỏi giang như vậy, vì thế y… mới muốn giết hắn… thay thế sao…

“Ha ha, lời này nói có vài phần đạo lý, trẫm làm sao lại không nghĩ tới Tang Vận rất có thể là phúc tinh của trẫm đây?” Xe ngựa không biết khi nào ngừng, màn xe bị người xốc lên, trong gió lạnh, Bạch Tang Vận trừng lớn hai tròng mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn người hẳn là nên ở xa nơi kinh thành.

“Tang Vận… Ngươi rốt cuộc đã nguyện ý trở lại.” Đưa tay ôm Bạch Tang Vận cả người cả chăn qua, Lưu Hoài Diệp mang theo người rời khỏi xe ngựa. Thượng Quan Vân còn đang trầm trong tiếng “trẫm” kia của Lưu Hoài Diệp, đợi hắn hiểu được vội xốc màn xe lên tìm kiếm thân ảnh của Bạch Tang Vận, lại chỉ nhìn thấy phía trước một chiếc xe ngựa ngược hướng với của bọn họ, trong nháy mắt đó, hắn thấy được một góc chăn Bạch Tang Vận đắp vừa rồi.

“Lưu… Lưu Hoài Diệp?!” Thượng Quan Vân tự nói, “Người nọ là Lưu Hoài Diệp?!” Đây…Đây là có chuyện gì, Lưu Hoài Diệp làm sao có thể xuất hiện ở nơi này… Thượng Quan Vân trăm mối ngờ không giải được.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 31”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 45+46

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập ngũ chương

Thượng Quan Thập trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện. Tiếng cậu kiên định vang lên khắp phòng bệnh rộng lớn, nối tiếp mà lan rộng ra, tỏa khắp trong phòng ngoài phòng, trong lòng hai nhỏ hai lớn.

“Cha, không biết cái gì là yêu. Bởi vì ngay từ đầu, cha không có thời gian đi suy nghĩ những thứ xa xỉ ấy. Dù cho tới bây giờ, cha cũng cảm thấy mình không cần. Mặc dù cha không biết yêu, nhưng cha biết đó là một loại tình cảm sẽ làm tổn thương người khác, vì thế cha sẽ không để cho chính mình đi đụng tới những gì sẽ mang đến thương tổn. bởi vì cha từ khi bắt đầu sinh ra vẫn luôn phải trải qua, đủ loại thương tổn mà bên ngoài mang đến, cho nên cha sẽ tự động tránh khỏi hết thảy những gì ẩn chứa phần tử nguy hiểm. Các con nói cha trốn tránh cũng được, yếu đuối cũng thế. Cha chính là không có cách nào đi thay đổi, loại thói quen đã ăn sâu đến tận xương tủy này.” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 45+46”

Bàn Ti động số 38 – Chương 17

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương – Yêu tinh nhào vào đám đạo sĩ

A? Ta có thể động? Vừa rồi ta lùi một bước nhỏ a!

Xem ra thời hạn pháp thuật Tử Hằng làm đã hết, vì thế định thân của ta cũng được giải trừ.

Ta quay đầu nhìn trái nhìn phải, làm sao đã quên, còn có lão rùa a! Ta không biết phương hướng nhưng nó nhất định biết.

“Quy đại ca, Đào Hoa quan là ở hướng nào?”

Nó trừng mắt ta, nhìn mãi không thôi.

“Ta thật sự có việc gấp a! Ngươi cũng biết sợ rằng có đạo sĩ tới quấy rối, ta phải trở về giúp chứ! Thêm người luôn thêm một phần lực nha!”

Nó vẫn là không hé răng.

Ta giận từ tim lên ác từ gan ra: “Ngươi nếu không nói, coi chừng ta lấy tảng đá đập bể cái đầu rùa của ngươi. Là tự ngươi nói, mai của ngươi cứng, nhưng đầu thì không cứng.”

Hắn vẫn là không nói lời nào.

Ta cúi người xuống, cạnh bờ sông cái khác không nhiều lắm nhưng đá là nhiều nhất, ta tìm một viên to bằng quả hạch đào, hai chân trước gắp lên, cân nhắc lại buông xuống, đổi sang viên to bằng quả phỉ, hướng lão rùa quơ quơ: “Thấy không? Sợ chưa? Hừ hừ, mau nói cho ta biết phương hướng.”

Lão rùa ngay cả mí mắt cũng không động, chỉ là trong mắt lộ ra vẻ buồn cười cùng bất đắc dĩ.

Ta đột nhiên nhớ tới: “Này, ngươi không phải là không thể nói chuyện đấy chứ?”

Trong mắt lão rùa là một bộ mừng như điên ngươi rốt cuộc đã hiểu ==!

Ta thở dài, ném hòn đá nhỏ xuống.

Thẻ bài gỗ đào trong người cũng không có, ta cũng không biết là lúc đi ra quên mang, hay là trong khi hoảng loạn quăng ở nơi nào.

Ta chưa từng đi quá xa, bây giờ phải làm sao bây giờ? Tiểu đạo sĩ không có khí phách dùng bùa chạy như bay, bỏ lại ta một mình ở chốn hoang sơn dã lĩnh tìm không ra phương hướng.

Đúng rồi, Ngao Tử Hằng nói để lão rùa cõng chúng ta hướng tây, vậy, Đào Hoa quan bây giờ hẳn là ở phía đông.

Đâu là đông?

Hướng mặt trăng mọc hẳn là đông đi?

Ta khẽ cắn môi, quay đầu lại nói với lão rùa: “Quy đại ca, ném ngươi một mình chỗ này không tốt lắm, bất quá ta nghĩ chung quanh đây hẳn là chỉ có giun rắn nho nhỏ, trời lại tối, không có nhiều nguy hiểm lắm… Ờ, ta phải về Đào Hoa quan trước!”

Ta từ một chiếc lá nhảy đến một chiếc lá khác, vừa bật vừa nhảy rất nhanh tiến lên phía trước.

Ta nghĩ phương hướng của ta hẳn là không có sai, chân chạy đã sắp muốn đứt, trong gió thổi tới hương hoa đào.

Có hương, vậy chắc không sai!

Mặt trăng không biết từ khi nào đã biến mất giữa tầng mây, ta lại chạy một đoạn, tại sao lại cảm thấy có chút không đúng lắm.

Nhìn ngọn núi bốn phía, đúng vậy, nơi này hẳn là cửa vào sơn cốc của Đào Hoa quan.

Nhưng là, nhìn thì thấy địa hình không đúng.

Rừng cây nơi này, còn có một cái khe suối thật dài, có miệng cốc hơi hẹp, tại sao đều không thấy?

Xa xa nhìn lại, nơi này một mảnh mênh mang, cỏ dại sinh trưởng tốt, xa xa có gốc cây nghiêng mọc trong hoang dã.

Đào Hoa quan đâu? Sơn cốc đâu?

Cho dù giống như tiểu đạo sĩ nói, Đào Hoa quan đại họa lâm đầu, quan chủ cùng đồng môn đều gặp nguy hiểm, vậy, vậy cũng không thể đem địa hình sông núi cũng đều thay đổi nha!

Chẳng lẽ là ta đi nhầm hướng? Bằng không làm sao có thể toàn bộ sơn cốc đều không thấy chứ?

Bỗng nhiên cách đó không xa có người cao giọng nói: “Bên kia có yêu khí! Đi qua xem!”

“Vâng!” Bốn năm người đồng thời lên tiếng trả lời.

Hỏng bét, chẳng lẽ là đạo sĩ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 17”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 44

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tứ chương

Thượng Quan Thập bởi vì hoảng loạn, mà không có để ý tiếng vang ngoài cửa. Sau một lúc cậu suy tư, đỏ mặt hỏi: “Theo các con, cha nên làm như thế nào mới không làm thương tổn tới Giang Hoa?”

“Cha, cha là muốn cự tuyệt chú Giang sao? Người ta chính là đã đợi cha rất nhiều năm nha! Vì sao? Chung quy vẫn phải có một lí do chứ!”. Thượng Quan Hữu Dực tuy rằng ngoài miệng hỏi như vậy, nhưng tiểu ác ma trong lòng bé lại đang kêu: Đồng ý đi! Đồng ý đi! Cho hai ông ba ngu ngốc ngoài kia chút kích thích đi!

“…” Thượng Quan Thập sau một hồi trầm mặc, ảo não giải thích: ” Cha biết, chú ấy đã đợi cha bảy năm. Có điều chú ấy đối với cha mà nói, đích xác là một người bạn tốt hiếm có. Cha cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới, giữa bọn cha sẽ tồn tại gì đó ngoài bạn bè. Vì thế… Nhưng là, cha lại không muốn thương tổn chú ấy, chú ấy là một người tốt đến như vậy! Cha không đành lòng, vì thế cha rất mâu thuẫn. Các con nói, cha nên làm cái gì bây giờ?”

“Cha, cha vì sao khẳng định cha không thương chú Giang vậy? Cha đã từng hỏi trái tim của mình chưa? Hay là trong lòng cha đã có người khác tồn tại, nên không chứa được chú Giang!” Thượng Quan Tả Dực phân tích kỹ càng.

Nghe xong lời của Thượng Quan Tả Dực, Thượng Quan Thập cúi đầu, tay trái nhẹ nhàng mà xoa trái tim của chính mình, thì thào lẩm bẩm: “Cha đã từng hỏi trái tim của mình chưa ư…” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 44”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 43

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tam chương

Thượng Quan Thập mơ màng màng màng vượt qua cả buổi sáng. Lúc nghỉ trưa, cậu đi tới phòng bệnh của đứa con Hữu Dực. Cậu phát hiện Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm sớm bị hai đứa nhóc phái ra ngoài làm nhiệm vụ, mà những người khác hình như cũng chưa tới. Vì vậy, cậu bắt đầu cùng với con trai bảo bối, cũng gọt hoa quả cho bọn chúng.

“Cha, con muốn ăn là táo, không phải cam, cũng không phải chuối tiêu, lại càng không phải là lê. cha đã lấy sai đến ba lần rồi!” Tiếng Thượng Quan Hữu Dực không kiên nhẫn lại vang lên.

“Cha, con cũng muốn nói một câu. Cha xem xem quả lê của con! Phân lượng quả lê này sao càng gọt càng ít vậy! Con phải ăn như thế nào đây!” Thượng Quan Tả Dực ở một bên cầm một nửa quả lê so với hột lê lớn hơn không được bao nhiêu phàn nàn nói.

“Xin lỗi, xin lỗi! Cha phân tâm, lần này nhất định sẽ gọt được, cam đoan không sai nữa!” Thượng Quan Thập giơ tay phải lên thề.

Thấy bộ dáng cha mất hồn mất vía, Thượng Quan Tả Dực và Thượng Quan Hữu Dực liếc mắt nhìn nhau, lắc lắc đầu nhỏ, trăm miệng một lời nói: “Quên đi, chúng con không ăn nữa!”. Trong lòng bọn chúng lại nghĩ: Cha, cha nếu như lại gọt tiếp nữa, không đem tay của mình gọt luôn mới là lạ nha! Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 43”