Tiêu Tương thủy sắc
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam thập nhất chương – Tình yêu của ba người
“Bạch trang chủ, vậy về sau thế nào?” Không nghĩ bọn họ là gặp nhau như vậy, Thượng Quan Vân thúc giục Bạch Tang Vận tiếp tục nói chuyện giữa bọn họ.
“Về sau… Về sau ta liền theo Hoài Diệp vào kinh.” Nhớ tới tâm tình ngày đó, Bạch Tang Vận cảm khái vạn phần, hắn nhưng lại thật sự cùng Hoài Diệp thành bằng hữu, thậm chí…
“Ngươi đã không chết, tin đồn này lại là sao vậy?” Đây là chỗ Thượng Quan Vân tò mò nhất.
“Năm năm trước, trong kinh phát sinh cung biến, ta bị bắt vào cung, về sau lại bị trọng thương, lúc đó đã xảy ra một chút hiểu lầm với Hoài Diệp bọn họ, vì thế rời khỏi kinh thành ba năm, lại không nghĩ bên ngoài lại truyền thành như thế.” Nghĩ đến những lời kia, Bạch Tang Vận vẫn là không ngừng được mà tức giận.
“Bạch trang chủ, ngươi thật là ‘thất tinh tích hồng’ kia sao?” Thượng Quan Vân thấy thế nào cũng không cảm thấy được người trước mắt này chính là tai kiếp mang đến cho người khác.
“Quốc sư nói người ngực có bảy viên hồng chí sẽ trở thành kiếp số của Hoài Diệp, người nọ chính là ‘thất tinh tích hồng’, ta cũng không biết mình có phải là hay không, bất quá ngực ta nhưng có bảy viên hồng chí.” Che ngực, trong lòng Bạch Tang Vận lại hiện ra lo lắng, hắn… sao đã quên chuyện này?
“Kiếp số… Bạch trang chủ, sau khi ngươi và Lưu Hoài Diệp gặp nhau, hắn đã từng bị thương, hoặc từng xảy ra nguy hiểm gì chưa?” Thượng Quan Vân đơn thuần thuận miệng hỏi.
Bạch Tang Vận ngẫm ngẫm nghĩ, lắc lắc đầu, từ sau khi hắn cứu Hoài Diệp, Hoài Diệp hình như chưa từng bị thương, về phần nguy hiểm… Hoài Diệp có phải gạt hắn hay không?
“Bạch trang chủ, quốc sư kia khẳng định là học nghệ không tinh, ta thấy ngươi không phải kiếp số của Lưu Hoài Diệp, ngược lại giống như là phúc tinh của hắn đấy, ngươi xem, ngươi xử lý Vận phường thiên hạ đều biết, sau khi Lưu Hoài Diệp đăng cơ Huệ Diệu mấy năm liên tục mưa thuận gió hoà, năm kia hắn lại thu phân nửa giang sơn Chử Ngụy quốc, trẫm… Thực làm cho người ta thấy hâm mộ a.” Thượng Quan Vân nói xong cũng thương tâm, hắn không giống Lưu Hoài Diệp anh minh giỏi giang như vậy, vì thế y… mới muốn giết hắn… thay thế sao…
“Ha ha, lời này nói có vài phần đạo lý, trẫm làm sao lại không nghĩ tới Tang Vận rất có thể là phúc tinh của trẫm đây?” Xe ngựa không biết khi nào ngừng, màn xe bị người xốc lên, trong gió lạnh, Bạch Tang Vận trừng lớn hai tròng mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn người hẳn là nên ở xa nơi kinh thành.
“Tang Vận… Ngươi rốt cuộc đã nguyện ý trở lại.” Đưa tay ôm Bạch Tang Vận cả người cả chăn qua, Lưu Hoài Diệp mang theo người rời khỏi xe ngựa. Thượng Quan Vân còn đang trầm trong tiếng “trẫm” kia của Lưu Hoài Diệp, đợi hắn hiểu được vội xốc màn xe lên tìm kiếm thân ảnh của Bạch Tang Vận, lại chỉ nhìn thấy phía trước một chiếc xe ngựa ngược hướng với của bọn họ, trong nháy mắt đó, hắn thấy được một góc chăn Bạch Tang Vận đắp vừa rồi.
“Lưu… Lưu Hoài Diệp?!” Thượng Quan Vân tự nói, “Người nọ là Lưu Hoài Diệp?!” Đây…Đây là có chuyện gì, Lưu Hoài Diệp làm sao có thể xuất hiện ở nơi này… Thượng Quan Vân trăm mối ngờ không giải được.