Hồng phúc dao – Chương 23

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập tam chương

Đầu ngón tay Lưu Tích Tứ gõ gõ trên bàn, thái giám cung nữ hầu hạ bên cạnh không dám thở mạnh đứng ở một bên. Cửa mở to, Lưu Tích Tứ ngồi ngay chính giữa ghế, trên khuôn mặt thích cười một mảnh băng hàn, phẫn nộ trong lòng hắn theo tiếng gõ truyền ra phía ngoài.

Muốn hỏi Lưu Tích Tứ vì sao sinh khí như vậy phải nói từ mười ngày trước hôm Lưu Tích Tứ tiến cung. Từ sau khi quan hệ của hắn cùng với Ly Nghiêu ngã ngũ, Ly Nghiêu liền chuyển vào Thanh Liễu cư của hắn. Hai người mặc dù không thể nói là như keo như sơn, nhưng cũng là cực kỳ thân mật, đám người trong phủ thấy thường thường mặt đỏ tim đập.

Đêm đó, sau khi hai người ôn tồn, Lưu Tích Tứ còn chưa phục hồi tinh thần lại từ hoan tình, thủ hạ của Ly Nghiêu đã ở ngay bên ngoài đánh một cái huýt sáo cho Ly Nghiêu. Ly Nghiêu bỏ lại câu “Ta đi một chút sẽ về”, người vẫn chưa có quay lại. Lưu Tích Tứ lúc ấy mặc dù buồn bực, nhưng hắn nghĩ Ly Nghiêu sẽ không đi quá lâu, hơn nữa hắn có an bài người bên cạnh Ly Nghiêu, hắn cũng là không quá lo lắng. Nhưng Ly Nghiêu đi chuyến này, lại thẳng tắp ra khỏi kinh, không chỉ có ra kinh, lại thêm mang theo thủ hạ của y ly khai kinh thành, còn bỏ rơi người Triều Thiên giám, chỉ lưu lại một lời nhắn, bảo Lưu Tích Tứ chờ y.

Khi Lưu Tích Tứ nhận được tin này, có thể thấy rõ ràng khiếp sợ trong lòng. Nhưng hắn không muốn nghi ngờ Ly Nghiêu, một mặt phái người tiếp tục điều tra tin tức của Ly Nghiêu, một mặt liên lạc với Thúy Thúy, để nàng chú ý Ly Nghiêu có trở về phương bắc hay không. Lưu Tích Tứ cứ như vậy ở quý phủ đợi mấy ngày, mà Ly Nghiêu lại chậm chạp không thấy bóng dáng, lại không có tin tức. Lưu Tích Tứ dưới cơn nóng giận dọn về cung. Hôm nay là kỳ hạn cuối cùng Lưu Tích Tứ cho Ly Nghiêu, nếu Ly Nghiêu vẫn chưa trở lại, bên Lưu Tích Tứ này e rằng sẽ xảy ra chuyện.

“Vương gia, thuộc hạ đã tra được tung tích nữ tử đêm đó gặp Ly Nghiêu ở ngoại ô kinh thành.” Một gã ám vệ bẩm báo.

“Người ở đâu?” Đầu ngón tay Lưu Tích Tứ gõ nhanh hơn.

“Bẩm vương gia, Ly Nghiêu an trí nàng trong nhà một người thợ săn, ở chung một chỗ với nữ tử kia còn có một nam đồng ước chừng năm tuổi.”

“Mang người về cho bổn vương!”

“Dạ!”

Theo lời nói lạnh lẽo muốn đông cứng lòng người của Lưu Tích Tứ, mười mấy tên thị vệ cưỡi ngựa chạy thẳng tới ngoại ô kinh thành. Xuyên qua mưa thu lạnh lẽo, trong phủ Hiển thân vương chập tối càng lộ vẻ rét lạnh.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 23”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 28~30

Tiêu Tương thủy sắc

3 chương lận, mỗi chương ở 1 trang \(≧▽≦)/
Khen ta đi nào :”>

Đệ nhị thập bát chương – Chuyện cũ trước kia (Nhất)

Trên xe ngựa, Thượng Quan Vân lui ở trong góc thỉnh thoảng nhìn trộm Bạch Tang Vận một cái, từ sau ngày đó vì Bạch Tang Vận phải về Huệ Diệu, bận rộn an bài chuyện Vô Danh sơn trang, cho nên hắn vẫn không gặp được Bạch Tang Vận, mặt khác, trong tiềm thức hắn cũng không biết nên đối mặt với Bạch Tang Vận như thế nào. Chuyện ngày đó… Nhớ tới hắn không ngừng được mà đỏ mặt, còn có một chút tâm tư nói không nên lời. Lại nhìn lén Bạch Tang Vận một cái, đã thấy đối phương đang nhìn mình, Thượng Quan Vân bối rối rũ mắt xuống, tay chân cũng không biết nên thả chỗ nào.

“Quản Vân.” Bạch Tang Vận kéo chăn bông trên người Thượng Quan Vân xuống, hắn biết Thượng Quan Vân vì sao lại như vậy, chuyện ngày đó… chắc là đã dọa đến người này.

“Quản Vân, ta chính là tiền nhiệm phường chủ của Vận phường, huynh trưởng của Lam Khuyết Dương…” Nghe Bạch Tang Vận nói như vậy, Thượng Quan Vân mặt đỏ lên, trong lòng có nghi hoặc, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Thấy Thượng Quan Vân ngẩng đầu lên, Bạch Tang Vận chậm rãi nói: “Khuyết Dương hắn… phụ mẫu đều mất từ nhỏ, hắn và huynh trưởng sinh đôi lúc ba tuổi bị thân thích bán cho người khác, hắn bị người trên giang hồ mua về, những người đó dạy hắn võ, sai hắn giết người cho bọn chúng, năm ấy Khuyết Dương mười hai tuổi, mấy môn phái trên giang hồ đến chỗ bọn chúng trả thù, hắn bị trọng thương, sau đó… liền gặp ta…”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 28~30”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 41+42

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

2 chương, mỗi chương ở 1 trang ^^

Đệ tứ thập nhất chương

Mà lúc này Thượng Quan Thập đang ở trong phòng khám xem xét bệnh án, thế nhưng nghe được rất rõ ràng, rành mạch. Màu sắc trên mặt cũng có thể nói là như kính vạn hoa, rực rỡ sắc màu, thay đổi trong nháy mắt. Ai! Cậu ở trong lòng thở dài một hơi, trong lòng nghĩ: Hèn chi lời nói cử chỉ của Nam Cung Ngữ quen thuộc như vậy, thì ra cô chính là bản sao của mấy cô y tá ở chỗ này thôi! Không! Như vậy không tốt! Không qua bao lâu, mọi người cả bệnh viện sẽ biết Tả Dực và Hữu Dực là đứa nhỏ của hai người kia. Vạn nhất… sau khi bọn họ biết tình huống cơ thể của cậu, bọn họ sẽ dùng ánh mắt thế nào mà đối xử với cậu cùng các con của cậu chứ? Bản thân không chỉ là đàn ông, còn phát sinh tình một đêm với người đàn ông khác, cũng sinh ra đứa nhỏ! Bọn họ nhất định sẽ cảm thấy rất ghê tởm đi! Không được, cậu tuy rằng không hề gì, nhưng cậu không thể để cho người khác dùng ánh mắt khác thường đến đối xử với cậu và các con cậu được. Xem ra, cậu phải mang theo bọn chúng rời đi. Đi đâu mới được đây?

Thượng Quan Thập một mình đứng trong phòng khám, bứt tóc, không lòng dạ nào làm việc, suy nghĩ kỹ lưỡng, lập ra kế hoạch chạy trốn sau này. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 41+42”

Bàn Ti động số 38 – Chương 16

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương – Lão rùa cố chấp thực muốn mạng

“Này, cá nhỏ, ngươi để ta trở về!”

Sắc mặt tiểu ngư tinh nặng nề, căn bản không để ý tới ta nói cái gì.

Ta cùng tiểu đạo sĩ bị mang ra khỏi động phủ của Ngao Tử Hằng, tiểu ngư tinh vội vàng mang chúng ta đến ven đầm Bích Thủy, đưa cho một lão rùa: “Đưa bọn họ đi, đi hướng tây, càng xa càng tốt.”

Cá nhỏ lúc này nói không phải là lời nói của thủy tộc bọn hắn ta có thể nghe hiểu, lão rùa thập phần kinh ngạc, chậm rì rì hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Không nên hỏi, ngươi đưa bọn họ đi, tốt nhất tìm một chỗ trốn đi, xem ra nơi này của chúng ta sắp không yên ổn. Công tử còn để ta đi báo tin cho cái đồng bạn khác, khởi động ba vòng trận, mọi người toàn bộ phải cẩn thận.”

Lão rùa cũng không hỏi nhiều, cõng tiểu đạo sĩ và ta, lên bờ liền bò về phía tây.

Không phải chứ… Tốc độ của nó làm sao lại nhanh như vậy?

Ta tuy rằng gấp muốn chết, vẫn là nhịn không được nghi hoặc hỏi: “Quy đại ca, ngươi tại sao có thể bò nhanh như vậy?”

“Lúc không có việc gì đương nhiên bò từ từ,” Hắn vừa rất nhanh hướng phía trước vừa nói: “Có việc đương nhiên phải nhanh. Nhện con, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Ta cũng không biết a. Quy đại ca làm ơn, ngươi bỏ chúng ta xuống đi, ta còn muốn quay về Đào Hoa quan!”

“Không được, nếu là phân phó của công tử, vậy ta nhất định phải đưa các ngươi đi.”

“Quy đại ca van cầu ngươi, ta thật sự có chuyện quan trọng phải về Đào Hoa quan a!”

“Không được.”

“Quy đại ca…”

“Không được.”

“Van cầu ngươi…”

“Không được…”

“Lão rùa ngươi đồ bại não đồ cứng đầu ngươi XXOO#%$^@%@^!”

Lão rùa chậm rì rì nói: “Mai của ta đúng là cứng, nhưng đầu thì không cứng…”

“…” Nếu như ta có thể có tuyệt chiêu động một tí là ói máu như vai nữ chính ngôn tình, ta nhất định phải ói mấy ngụm, còn muốn ngay ngắn ói lên mai lão rùa, để bày tỏ tâm tình bi phẫn của ta! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 16”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 40

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập chương

Một đêm gian nan cuối cùng cũng trôi qua. Ánh nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ thủy tinh lan trong không khí tại phòng chăm sóc đặc biệt, lấm tấm, một mảnh óng ánh.

“Ưm…” Thượng Quan Hữu Dực trên giường bệnh mở mắt trong đau đớn. Đột nhiên trước mặt phóng đại hai khuôn mặt tiều tụy, dọa bé sốc. Nhìn kỹ, thì ra là Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm. Bé khó khăn há môi, nỉ non nói: “Cha… ở đâu? Con muốn… nước…”.

Bọn họ rốt cuộc cũng nghe hiểu lời nói của Thượng Quan Hữu Dực. Nam Cung Diễm vội vàng rót một cốc nước ấm, cũng cắm ống hút vào, đút vào trong miệng tái nhợt của Thượng Quan Hữu Dực. Hiên Viên Diệu ở bên cạnh thì ôn nhu giải thích: “Cha con tối hôm qua chăm sóc con đến tận khuya, vì thế cậu ấy đang nghỉ ngơi ở bên cạnh.”. Nói xong, Hiên Viên Diệu chỉ chỉ cái giường bên cạnh. Thượng Quan Hữu Dực theo hướng ngón tay hắn nhìn lại, hiểu rõ gật gật đầu. Sau đấy bé liền mang theo một tia ánh mắt cảm kích nhìn nhìn Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm. Tiếp đó bé nhoẻn miệng cười rồi ngủ thiếp đi… Trước khi tiến vào mộng đẹp, bé nghĩ: Xem ra hai người ba này vẫn còn dùng được. Tạm thời tôi nhận thức các người đi! Có điều, các người muốn dễ dàng theo đuổi mẹ, đấy lại là chuyện khác. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 40”