Bàn Ti động số 38 – Chương 18

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập bát chương – Đạo sĩ cũng là thiếu niên tốt

Đám đạo sĩ xem ra môn quy rất nghiêm, lúc tới phòng ăn ăn cơm rồi lại có mấy người đạo sĩ quở mắng Lý Kha, nói hắn hồ nháo, còn nói lúc về phải hung hăng phạt hắn, Thanh Liên đạo sĩ kia nói: “Phạt hay không phạt trở về rồi hãy nói, ngày mai chúng ta lại đi, tiểu Kha cứ ở lại Lạc Vân quan, không cho đi loạn xông loạn. Bằng không, nếu là có cái gì ngoài ý muốn, chúng ta phải nhìn mặt Thanh Bảo sư đệ như thế nào?”

Hắn lên tiếng, những đạo sĩ khác liền không nói cái gì nữa.

Xem ra, Thanh Liên đây là người dẫn đầu tốp đạo sĩ này.

Ta mong đợi bọn họ nhiều lời một chút, ta được thừa cơ nghe thêm một số tình hình, thế nhưng bọn đạo sĩ tuân thủ tín điều ăn không nói, lúc ăn cơm một chữ không nói, sau khi cơm nước xong lại đều tự về phòng, Lý Kha và đạo sĩ Thanh Vân kia một gian phòng, hắn tất nhiên cẩn thận, ta cũng tuyệt đối không dám lộn xộn một bước, thành thành thật thật nằm ở trong hà bao của hắn. Thanh Vân kia lại giáo huấn tiểu đạo sĩ mấy câu, còn thuận miệng hỏi hỏi hắn dọc theo đường đi có gặp phải cái gì khó khăn phức tạp hay không, Lý Kha nhất nhất trả lời, sau đó động tác cực nhanh hướng bên trong hà bao nhét vào một cái gì đó.

Ta không thấy rõ là cái gì, thế nhưng trước tiên ngửi thấy một cỗ hương mặn.

Ta liếm liếm, thì ra là hạt đậu phộng mặn luộc.

Hì, tiểu đạo sĩ thật có lòng, còn sợ ta bị đói, lại còn lén giấu hạt đậu phộng cho ta.

Ta chính là yêu quái, đừng nói không ăn một bữa, ngay cả một năm không ăn, cũng đói không chết được ta.

Nhưng tâm ý của hắn ta vẫn là thực cảm động.

Nuốt nuốt nước miếng, phỏng chừng Thanh Vân đạo sĩ kia nghe không được, ta mở lớn miệng hướng đậu phộng cắn xuống, từng chút, không tiếng động nhấm nuốt.

Ừm, mặn.

Có chút nước thì hay hơn.

Ta từng chút từng chút không tiếng động gặm hơn phân nửa đậu phộng, một ngày hôm nay trải qua quá nhiều, đây cũng giằng co nửa đêm, ta cũng rất mệt mỏi, nghe hai người trong phòng đều ngủ, ngáy rất nhỏ kia hẳn là Thanh Vân, Lý Kha mỹ thiếu niên đáng yêu như thế cũng sẽ không ngáy ngủ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 18”

Hồng phúc dao – Chương 24

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập tứ chương

Ngày thứ hai, Lưu Tích Tứ ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới thức dậy, giống như một người không có việc gì bồi mấy vị lão nhân gia dùng bữa, tiếp đấy sau khi cùng với Bạch Hãn Triệt chăm sóc phụ thân nghỉ trưa, hai người trở lại tẩm cung của Lưu Tích Tứ uống trà nói chuyện phiếm.

“Hãn Triệt, mau nói nói với ta, ngươi đã đi những đâu?” Vừa vào phòng, Lưu Tích Tứ liền không thể chờ đợi được hỏi.

“Xuất kinh, ta liền vẫn đi về hướng nam, sau đó lại về phía tây, đi đến chỗ nào tính chỗ đó. Lần này đi ra ngoài, ta mới biết được Huệ Diệu lớn như thế nào, hơn nửa năm nay, ta ngay cả ba phần cũng chưa đi hết đâu.” Bạch Hãn Triệt quay về đã không còn lo âu cùng buồn khổ trước kia, cả người thay da đổi thịt. Hắn và Lưu Tích Tứ nói một mạch những gì đã nhìn thấy nghe thấy, khiến cho Lưu Tích Tứ hâm mộ không thôi.

“Chờ sau khi phụ thân sinh, ta cũng muốn đòi phụ hoàng, phụ vương, đi ra ngoài nhìn xem. Nghĩ đến ta đã lớn như vậy, ngoại trừ kinh thành và khu vực săn bắn, đúng là chỗ nào cũng chưa từng đi qua đâu, nghĩ đến trong lòng thật sự là không cam lòng, thái tử ca ca và nhị ca còn đi qua không ít nơi đấy.” Lưu Tích Tứ chu miệng lên, biểu hiện ra trọn vẹn bất mãn của hắn.

Đã nghe nói chuyện của Lưu Tích Tứ và Ly Nghiêu, Bạch Hãn Triệt thấy hắn vẫn giống như bình thường, không yên tâm hỏi: “Tích Tứ, ngươi có ổn không.” Tích Tứ khi còn bé, sinh khí sẽ vừa khóc vừa mắng chửi người, nhưng Tích Tứ lúc này lại bình tĩnh đến dọa người.

“Ta vì sao lại không ổn?” Lưu Tích Tứ cười rộ lên, “Hãn Triệt, ngươi từ nhỏ đã bị thái tử ca ca cùng nhị ca khi dễ, ngươi có khi nào thấy ta bị khi dễ chưa? Bất quá là một ngoại nhân, há có thể khiến cho ta sinh khí. Ta rất ổn, đến là ngươi, ngươi lần này trở về, sợ cũng bị hai người kia khi dễ đến chết.” Lưu Tích Tứ có thâm ý nhìn nhìn Bạch Hãn Triệt từ trên xuống dưới, làm cho Bạch Hãn Triệt mặt đỏ tới mang tai.

“Tích Tứ, ngươi học xấu.” Tính nết Bạch Hãn Triệt càng ngày càng giống Bạch Tang Vận không thể chống đỡ được lời nói không thèm giấu giếm ý tứ của Lưu Tích Tứ.

“Ha ha, Hãn Triệt, ta nói chính là lời nói thật, ngươi trông ngươi vừa trở về, thái tử ca ca và nhị ca cũng không cho ngươi nghỉ ngơi mấy ngày, liền ra tay với ngươi, ta còn tưởng Hãn Triệt ra ngoài một vòng trở về có thể lợi hại chút chứ.” Lời này của Lưu Tích Tứ chỉ đương nhiên là khác thường khi đi đứng ngày hôm nay của Bạch Hãn Triệt, cùng mặt của hai vị huynh trưởng mình xuân phong đắc ý. Mặt Bạch Hãn Triệt cũng nhanh chóng vùi vào trong chén trà, vành tai cũng đỏ lên.

“Tích Tứ…”

Nghe Bạch Hãn Triệt xin khoan dung, Lưu Tích Tứ cũng không đùa hắn, nghiêm mặt nói: “Hãn Triệt, ta luôn luôn cầm được thì cũng buông được, ngươi yên tâm đi.”

Bạch Hãn Triệt lúc này mới ngẩng đầu, yên tâm mà nói: “Tích Tứ, ngươi có thể nghĩ như vậy chính là không còn gì tốt hơn. Tựa như phụ thân nói, có lẽ trải qua chút sự tình đối với chúng ta mà nói mới là tốt.”

“Đúng vậy, phụ thân không phải là như vậy đi tới sao.” Lưu Tích Tứ thở phào, chuyện của hắn gặp phải so sánh với phụ thân quả thực là tiểu vu kiến đại vu (1), hắn cần gì phải đi hao tổn tinh thần.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 24”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 49+50

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập cửu chương

Thượng Quan Thập kéo cửa phòng bệnh, âm thầm may mắn: May mà bọn họ không có nghe được. Nếu không, thật không biết nên đối mặt hai người bọn họ như thế nào? Sau đó, cậu cũng không quay đầu lại chạy tới phòng khám của cậu. Thế nhưng, trong phòng bệnh sau lưng cậu, lại triển khai một hồi cha con thảo luận hội.

“Ở ngoài cửa đều nghe được đi! Cái này các người có thể yên tâm, cha nhất định sẽ từ chối chú Giang. Kẻ địch lớn nhất của các người cũng đã biến mất. Như vậy, kế tiếp các người sẽ làm như thế nào đây? Hai người các người đều muốn theo đuổi cha, thế nhưng cha chỉ có một. Hay là nói các người có thể cùng tồn tại sao?” Thượng Quan Tả Dực dẫn đầu hỏi phá vỡ im lặng đầy phòng.

“Chính xác, ngay trước mắt mà nói Giang Hoa đã không đủ trình độ uy hiếp. Có điều, tâm bệnh của cha các con lại thành kẻ địch lớn nhất của bọn cha. Nếu như muốn theo đuổi được cậu ấy, đầu tiên nhất định phải thắng được ác mộng của cậu ấy. Song, cái này cần thiết hợp tác toàn lực của mọi người chúng ta, thiếu đi người nào cũng không được!” Hiên Viên Diệu giảo hoạt nói. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 49+50”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 48

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập bát chương

“Cha, chẳng lẽ kẻ xấu kia vẫn còn đang tìm cha sao?” Thượng Quan Tả Dực nghiêng đầu nhỏ, mang theo nghi vấn nói.

“Ừm! Cha cũng không biết. Sau khi nghe lén được anh trai được Đọa Thiên an táng xong, cha không kịp thương tâm, vì thực hiện nguyện vọng của anh, liền mang theo bà vẫn còn đang bệnh, cùng với khoản tiền tiết kiệm anh lưu lại cho cha, suốt đêm trốn khỏi thành phố ấy. Mặt khác, Đọa Thiên là một tổ chức rất bí mật. Hình như đều là nơi quan chức cấp trên, cùng một số trùm xã hội đen tiêu khiển. Vì thế tài liệu bên trong rất khó tra được. Năm ấy lúc cha vào trong đó làm việc, bởi vì vị thành niên mà không có chứng minh thư, vì thế cha báo tên giả, hơn nữa cha chỉ là một nhân viên tạm thời, ngày đó lại không có người khác ở đấy. Cho nên bọn chúng hẳn là rất khó tra được cha. Còn về sau phát sinh cái gì, cha không rõ lắm.” Thượng Quan Thập suy nghĩ rồi giải thích.

“Vạn nhất kẻ xấu kia tìm tới làm sao bây giờ?” Thượng Quan Tả Dực nghiêm trang hỏi.

“Cũng đã qua mười mấy năm rồi! Người ta đã sớm bỏ qua, không cần nghĩ nữa!”. Thượng Quan Thập vừa nói, vừa cưng chiều xoa xoa đầu nhỏ của hai đứa. Trong lòng cậu lại nói: Yên tâm đi! Dù cho bọn chúng tìm tới, cha cho dù là liều mạng, cũng sẽ bảo vệ hai con chu toàn.

“Cha, con rốt cuộc cũng hiểu cha vì sao lại không tiếp nhận chú Giang. Vậy cha nên cự tuyệt chú ấy thế nào đây?” Thượng Quan Hữu Dực đột nhiên hỏi, vẻ mặt lo lắng rõ ràng.

“Ừm! Cha vẫn còn đang suy nghĩ a! Vừa không xúc phạm tới hắn, cũng không thể cứ tiếp tục như thế. Bởi vì thời gian kéo càng dài, tổn thương lại càng lớn. Cha phải quyết đoán một chút, lại suy nghĩ thật kỹ một lúc! Các con không cần phải bận tâm!” Thượng Quan Thập cau mày, nghiêm túc trả lời câu hỏi của Thượng Quan Hữu Dực. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 48”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 47

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập thất chương

Thượng Quan Thập lệ rơi đầy mặt, không ngừng tự trách. Hai nhỏ hai lớn trong phòng ngoài phòng, khiếp sợ một câu cũng nói không nên lời. Rốt cuộc, Thượng Quan Tả Dực khôi phục bình tĩnh trước Thượng Quan Hữu Dực vội vã hỏi: “Cha, cha không phải trẻ bị bỏ rơi sao? Sao lại toát ra một anh trai? Về sau thế nào? Về sau đã xảy ra chuyện gì? Nói mau a!”

Nghe được tiếng thúc giục của Thượng Quan Tả Dực, Thượng Quan Thập lại lâm vào bên trong hồi ức thống khổ, thì thào nói: “Về sau a… Cha ôm Dạ đã tỉnh táo lại, nghe từng câu từng chữ, cố sức giải thích của hắn. Hắn nói với cha, ngay từ đầu, hắn cũng không dám xác định cha chính là em trai của hắn. Sau một lần vô tình, hắn thấy bớt hình con bướm sau lưng cha, hắn mới xác định ta chính là em trai hắn đã thất lạc mười sáu năm ấy. Sau đó, hắn ghé vào bên tai cha, nói một chuỗi mật mã két bảo hiểm ngân hàng, liền ngã xuống trong lòng cha, không còn đứng dậy nữa… Hung thủ kia dường như vẫn muốn tiếp tục, cũng không muốn buông tha cha. Thế nhưng cha ngay lúc đó, bởi vì kích thích bởi máu, lại thêm kinh ngạc mãnh liệt cùng bất an, cha dâng lên một cỗ dũng khí… Cha phế hung thủ kia…” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 47”