Tiêu Tương thủy sắc – Chương 34

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập tứ chương – Về kinh

Xe ngựa chậm rãi chạy vào kinh thành, Bạch Tang Vận vén màn xe lên nhìn đường bên ngoài náo nhiệt, trong lòng muôn vàn xúc động. Hai lần rời khỏi kinh thành, lần đầu tiên làm cho hắn thống khổ, lần thứ hai cũng là không thể không đi, lần này lại trở về, hắn sẽ không rời đi nữa.

“Tang Vận, sau này ngươi nếu lại rời khỏi kinh thành, chỉ có thể là cùng đi theo ta.” Từ phía sau ôm Bạch Tang Vận, trong lòng Lưu Hoài Diệp cũng tràn đầy xúc động. Lần đầu tiên, hắn làm cho người này tan nát cõi lòng rời đi, lần thứ hai, hắn làm cho người này thống khổ rời đi, sau này, hắn sẽ không lại để cho người này chịu nửa phần ủy khuất.

“Còn có ta.”Lam Khuyết Dương bổ sung, “Tang Vận, ngươi hai lần đều rời đi trước mặt chúng ta, ta sẽ không lại để cho ngươi có lần thứ ba.”

“Ta biết, có hai người các ngươi ta sẽ không lại chịu bất luận ủy khuất gì.” Kéo tay hai người, Bạch Tang Vận cảm thấy được hết thảy trải qua đều đã từ từ tiêu tan, cuối cùng có một ngày, khi hắn nhớ tới những chuyện ấy, có thể buông được mà cười.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 34”

Bàn Ti động số 38 – Chương 19

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập cửu chương – Một người một nhện cùng bị nhốt

“Sư phụ.” Lý Kha vào phòng, trước tiên chắp tay thi lễ, lại quỳ gối trên tấm đệm hương bồ dập đầu.

Trong phòng này có cỗ mùi vị dễ ngửi, ta cũng không nói được là mùi vị gì, bọn đạo sĩ cả ngày đốt hương luyện đan, phòng ở cũng thắp hương.

“Ngươi cũng thật hồ nháo. Thanh Liên sư huynh bọn họ chân trước vừa mới đi, ngươi chân sau đã không thấy bóng dáng, ta liền biết ngươi khẳng định đuổi theo rồi. Không biết trời cao đất dày!”

Thanh âm này nghe qua thuần hậu trầm ổn, tuyệt đối là một phen mỹ thanh. Nhưng là ta tò mò thì tò mò, cũng không có lá gan quan sát hắn.

“Sư phó, ta biết sai rồi.”

“Ngươi biết cái gì sai chứ… Ôi, ngươi từ trước đến nay cũng xem như hiểu chuyện, nếu là sư đệ ngươi làm chuyện loại này, ta ngược lại không sinh khí hắn, bởi vì hắn không biết đạo lý. Còn ngươi? Đạo lý gì ngươi cũng hiểu, đây là biết rõ cố phạm. Lần này ta cũng không muốn phạt ngươi thế nào. Tự ngươi đi, đến Vô Ưu các đi, sao Vô Cực kinh đầy một động, lúc nào sao đầy, lúc đó đi ra.”

Lý Kha lại dập đầu xuống: “Dạ, ta nhất định nghe lời của sư phụ, cẩn thận xét lại mình.”

“Ngươi đi đi.”

Lý Kha từ trong phòng đi ra, thở một hơi thật dài. Ta luôn luôn cảm thấy hắn là trẻ con, thế nhưng thở dài như thế a, thật đúng là có chút cảm giác ông cụ non.

Bên cạnh đi qua một tiểu đạo sĩ, thoạt nhìn bộ dáng so với hắn lớn hơn mấy tuổi, nói: “Sư đệ, ta đưa ngươi qua. Một chuyện không phiền hai chủ, lúc ngươi chịu phạt ấy à, ta còn phải đưa cơm cho ngươi đây.”

Hai tiểu đạo sĩ đi hướng phía trước, người lớn hơn một chút kia phụng phịu một hồi, nhưng vẫn là len lén hỏi: “Dưới chân núi như thế nào? Có hảo ngoạn không?”

Lý Kha lắc đầu: “Ta không để ý ngoạn.”

Người kia nói: “Không nói thì thôi.”

Đi một lúc lâu, Lý Kha vào một gian phòng, tiểu đạo sĩ kia nói: “Chốc nữa đưa quần áo thay cho ngươi.”

Lý Kha nói câu: “Cám ơn sư huynh.”

Người kia hừ một tiếng rồi đi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 19”

Hồng phúc dao – Chương 25

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập ngũ chương

Sáng sớm, hai con ngựa nhanh chóng chạy đi hướng kinh thành, vừa tới cửa thành liền bị một đại đội nhân mã ngăn lại, đầu lĩnh chính là thái tử Lưu Vận Tranh. Lưu Vận Tranh cũng không hề khách khí nhìn Ly Nghiêu sắc mặt không được tốt, mà Ly Nghiêu tuy có chút khí nhược, lại có vẻ dị thường nôn nóng.

“Mang đi.” Nói hai chữ, Lưu Vận Tranh quay đầu ngựa, Ly Nghiêu ở phía sau nói, “Ly Nghiêu muốn gặp Tích Tứ.”

“Có người muốn gặp ngươi.” Lưu Vận Tranh quay đầu lại bỏ lại câu liền đi, Ly Nghiêu bị vây lại, không thể không đuổi theo.

Ly Nghiêu tưởng là hoàng thượng và Khuyết vương muốn gặp hắn, nhưng sau khi hắn được thái tử mang vào Sùng Dương cung — tẩm cung của hoàng đế, Ly Nghiêu bắt đầu thấy khác thường. Hắn cũng không có lập tức nhìn được người muốn gặp hắn, mà là trước tiên bị người mang vào trong Vĩnh Hoài cung tương liên với Sùng Dương cung rửa mặt chải đầu dùng cơm, sau đó còn có thái y băng bó vết thương một lần nữa cho hắn, đổi thân y phục sạch sẽ mới vào Sùng Dương cung.

Sau khi hắn ở thiên điện nhìn thấy nam tử nửa nằm trên trường kỷ, Ly Nghiêu hai đầu gối quỳ xuống, hành lễ nói: “Ly Nghiêu khấu kiến hộ quốc công.”

“Mau đứng lên, nghe nói trên người ngươi có thương tích, ngồi xuống đi.” Bạch Tang Vận ôn hòa nói, cung nữ hầu lập tức đưa đến ghế mềm, phía sau lưng còn đặt đệm mềm, giống như là cố ý chuẩn bị cho Ly Nghiêu.

Ly Nghiêu đứng lên, đưa mắt nhìn Bạch Tang Vận một cái, ngồi xuống. Hắn nghĩ tới rất nhiều loại chuyện tình mình có thể gặp phải sau khi vào kinh, duy nhất không nghĩ tới chính là người này sẽ gặp hắn.

“Triệt nhi, ngươi đi xuống đi, nếu có việc, phụ thân sẽ gọi người kêu ngươi.” Vỗ vỗ tay dưỡng tử, Bạch Tang Vận bảo hắn đi xuống trước nghỉ ngơi, cũng nói với người đứng ở bình phong bên cạnh, “Vận Tranh, ngươi cũng đừng trông nữa, đều đi xuống đi.”

“Dạ, phụ thân.” Hai người đáp lại, Bạch Hãn Triệt tò mò nhìn Ly Nghiêu mấy cái, mới đi ra ngoài, kết quả mới ra liền bị Lưu Vận Tranh sinh khí lôi trở lại Vĩnh Hoài cung. Bạch Hãn Triệt trước khi bị hôn đến suýt nữa ngạt thở, cũng không biết chính mình lại làm sao nhạ Lưu Vận Tranh sinh khí. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 25”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 51~53

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập nhất chương

Thượng Quan Hữu Dực chịu đựng được đến lúc xuất viện. Về lời đồn đại giữa hai đứa nhóc cùng Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm, tựa hồ cũng nhạt đi rất nhiều. Tình huống thực tế căn bản không có nghiêm trọng như Thượng Quan Thập tưởng tượng lúc đầu. Trong bệnh viện, ngoại trừ những nữ y tá lửa nóng như trước kia ra, người khác căn bản không bình luận, mỗi người duy trì trái tim bình thường không thay đổi. Với lại bọn họ đều giữ một nguyên tắc cơ bản: Dù sao chỉ cần bọn họ hạnh phúc là tốt rồi, những thứ khác căn bản không quan trọng. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 51~53”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 32+33

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập nhị chương – Ác và thiện

“Hoàng thượng, Thượng Quan Vân thật là tân đế của Trạch Yên, kỳ lân hí châu trên người hắn chính là cái Tang Vận chọn năm đó, với lại, hắn nói mình gọi là Quản Vân… Quản Vân — Thượng Quan Vân… Tên này không phải rất tương xứng sao?”

“Thượng Quan Vân lại chạy khỏi Trạch Yên… Vệ Mạnh Hâm kia sao lại để cho hắn rời khỏi Trạch Yên?”

“Theo ta thấy, sợ là Vệ Mạnh Hâm kia động tâm tư khác đi.”

“A, sao có thể, người khác trẫm còn khó mà nói, nhưng Vệ Mạnh Hâm, hận không thể ăn Thượng Quan Vân vào trong bụng, khóa vào khuê phòng, sao có thể có thể có tâm tư khác, nếu có, cũng là sắc tâm.”

Trong phòng, Lưu Hoài Diệp lười biếng nằm trên giường mềm, Lam Khuyết Dương mặc thường phục ngồi xếp bằng trên ghế, trên giường ngủ một người đã mê man trọn một ngày.

“Ồ? Hoàng thượng sao biết Vệ Mạnh Hâm kia có cái loại tâm tư đó đối với Thượng Quan Vân?” Lam Khuyết Dương nổi lên hiếu kỳ khó có được.

“Hừ, ngươi cho là ai cũng không để ý đến chuyện bên ngoài như ngươi, là người đều nhìn ra được ham muốn độc chiếm của Vệ Mạnh Hâm kia đối với Thượng Quan Vân, năm đó lúc Thượng Quan Vân vẫn là thái tử, hắn cùng Thượng Quan Vân đi sứ Huệ Diệu, trẫm chính là thấy rõ ràng.” Uống ngụm trà nóng, Lưu Hoài Diệp thỏa mãn nheo mắt lại, trong phòng thực ấm áp, đã lâu chưa từng thích ý như thế.

“Chiếu như vậy xem ra, Thượng Quan Vân kia sợ là trốn lầm rồi…” Vẻ mặt Lam Khuyết Dương có thả lỏng rất hiếm thấy, nội sam rộng thấp thoáng lộ ra khí lực to lớn.

“Trẫm mặc kệ có làm sao, nếu Thượng Quan Vân đã chạy trốn tới Huệ Diệu, trẫm sẽ phái người chiếu cố tốt cho hắn, để cho hắn ‘an tâm’ ở tại Huệ Diệu, cũng sẽ thay hắn ‘giữ bí mật’.” Nghe được lời của Lưu Hoài Diệp, trong mắt Lam Khuyết Dương lộ ra không hiểu.

“Không có gì kỳ quái, trẫm nhìn Vệ Mạnh Hâm kia không vừa mắt, rõ ràng chính là lão hồ ly, lại cố tình lộ ra một bộ sắc mặt chính nhân quân tử, lần này, trẫm muốn nhìn một cái, hắn tiếp tục quân tử thế nào.” Khuôn mặt Lưu Hoài Diệp vui sướng khi người gặp họa, ở cùng một chỗ với Tang Vận đã lâu, đối với cái loại người trong ngoài bất đồng này, hắn là cực kỳ không thích. Đương nhiên, hắn cũng rất muốn nhìn xem khuôn mặt luôn đeo mặt nạ kia sẽ biến thành dạng gì.

“Nếu hoàng thượng thật muốn nhìn, việc này vẫn là đừng để cho Tang Vận biết, ngươi cũng biết, Tang Vận lòng dạ mềm.” Lam Khuyết Dương lên tiếng nhắc nhở, nghĩ đến Thượng Quan Vân chưa bao giờ có hòa nhã đối với mình kia, hắn cũng coi như mình không biết chuyện này.

“Đấy là đương nhiên, chuyện này sao có thể cho hắn biết.”

Nhìn người không có ý tỉnh chút nào kia, Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương rất ăn ý nở nụ cười.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 32+33”