Hồng phúc dao – Chương 35

Hồng phúc dao

Đệ tam thập ngũ chương

Từ chỗ Hạ Tùng đi ra, Lưu Tích Tứ u ám trở lại trong phòng mình, nhốt chính mình lại. Phái người tra là một chuyện, nhưng chân chính từ trong miệng người nghe được lại là một chuyện khác. Lưu Tích Tứ rất đau, tim siết đến lợi hại. Chuyện tình Thúy Thúy tra khác rất xa so với thực tế. Lưu Tích Tứ toàn toàn vẹn vẹn biết thân thế của Ly Nghiêu, đã biết Ly Nghiêu vì sao lại có tật bệnh kia, biết y vì sao không thích cười nhưng lại luôn luôn treo nụ cười khiến cho hắn nhìn thấy khó chịu. Lưu Tích Tứ che mắt ra sức hít sâu, hắn không thể để cho Ly Nghiêu nhìn ra manh mối gì. Hắn đau lòng cho Ly Nghiêu, nhưng hắn tuyệt đối không lộ ra trước mặt Ly Nghiêu. Đau khổ Ly Nghiêu đã phải chịu há lại vì mấy câu an ủi là có thể mất đi? Hắn sẽ không an ủi Ly Nghiêu, thậm chí sẽ không nói chuyện này với Ly Nghiêu. Nhưng hắn nên làm chút gì cho Ly Nghiêu, hắn muốn đoạt mạng của Ly Nghiêu lại, đoạt từ trong “huyễn vụ” bỏ đi kia. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 35”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 44+45

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập tứ chương – Việc ngoài ý muốn

Một tháng sau khi Lưu Hoài Diệp nhận được thư, một đại đội nhân mã xuất hiện ở Vũ Dương, đúng lúc giờ lên đèn, đường phố vốn yên tĩnh vì hoàng đế đến mà có vẻ đặc biệt nghiêm nghị cùng khẩn trương.

“Hoài Uyên, Tang Vận đâu?” Hạ xa giá, Lưu Hoài Diệp lập tức hỏi. Từ khi hắn thu được thư của Lưu Hoài Uyên đến bây giờ, đã qua gần hai tháng, đứa bé trong bụng Tang Vận cũng đã lớn gần sáu tháng, mỗi một ngày qua, tim hắn cùng với Lam Khuyết Dương cũng cùng treo lên ngày đó.

“Hoàng huynh, có chuyện ta nghĩ người nên biết trước.” Lưu Hoài Uyên cũng không mang Lưu Hoài Diệp tới chỗ ở của Bạch Tang Vận, mà là hướng về phía bên hông, ý bảo Lưu Hoài Diệp cùng hắn đi qua. Thấy thần sắc Lưu Hoài Uyên có chút ngưng trọng, lòng Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương trầm xuống. Phân phó những người khác chờ ở bên ngoài, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương vào phòng.

“Làm sao vậy? Có phải Tang Vận đã xảy ra chuyện hay không!” Vừa vào phòng, Lưu Hoài Diệp đã tóm lấy Lưu Hoài Uyên hỏi.

“Hoàng huynh, người trước tiên đừng vội, Tang Vận hiện tại rất khỏe, bất quá có một số việc ta muốn nói trước một chút với hoàng huynh người.” Trong phòng, Lưu Hoài Uyên sau khi bảo hoàng huynh ngồi xuống, kéo Ngũ Mặc đang chờ bên trong phòng qua.

Sau khi hành lễ cấp Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương, Ngũ Mặc nói: “Hoàng thượng, hạ quan mấy ngày trước đây lúc kiểm tra cho hầu gia, phát hiện… hầu gia mang… không phải thai song sinh.” Lời của Ngũ Mặc vừa mới nói xong, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương liền đứng lên.

“Không phải thai song sinh? Thái y và ngươi không phải đều chẩn đoán nói là thai song sinh sao? Hay là thân thể Tang Vận xảy ra vấn đề gì?!” Lam Khuyết Dương sốt ruột, trong lòng là tư vị nói không nên lời.

“Hoàng thượng, vương gia, hầu gia mang không phải thai song sinh, mà là…thai tam sinh…” Ngũ Mặc nhìn hai người sửng sốt trong nháy mắt, bình tĩnh tâm thần lại nói một lần, “Trong bụng hầu gia, khả năng… có ba đứa bé… Chỉ là một đứa bé trong đó tâm mạch yếu hơn, vì thế lúc trước không kiểm tra ra. Sau khi hạ quan cùng mấy vị y quan khác kiểm tra cho hầu gia một lần nữa, phát hiện, quả thật có tâm mạch của ba đứa bé, nhưng mà… thân thể hầu gia yếu kém, có lẽ sẽ giữ không được một đứa.”

“Ba… Tang Vận… mang ba…” Lưu Hoài Diệp vừa mừng vừa sợ lẩm bẩm nói.

“Hoàng thượng… Chúng ta có ba đứa con…” Làm như không có nghe thấy câu nói sau cùng của Ngũ Mặc, Lam Khuyết Dương kích động bóp nát tay vịn của ghế ngồi.

“Hoàng huynh, Khuyết Dương, Tang Vận bây giờ còn chưa biết chuyện này, ta không dám nói với hắn, vạn nhất cuối cùng có một đứa con không giữ được, cũng tránh cho Tang Vận khổ sở.” Nhìn thấy biểu tình của hoàng huynh, Lưu Hoài Uyên cảm động lây, mặc dù đứa bé trong bụng Bạch Tang Vận không phải của hắn, nhưng nghĩ đến đó là cốt nhục của Lưu gia bọn họ, khi hắn lo lắng cho Bạch Tang Vận, nhiều hơn cũng là vui sướng.

“Đúng, đúng, đừng cho Tang Vận biết…” Lưu Hoài Diệp dường như lúc này mới cảm giác được hắn sắp làm phụ thân rồi, cử chỉ có phần luống cuống.

“Hoàng thượng, hạ quan có một chuyện muốn cầu.” Đột nhiên, Ngũ Mặc quỳ trên mặt đất nói.

“Mặc Mặc?” Lưu Hoài Uyên muốn kéo người lên, lại bị cự tuyệt.

“Nói.” Lưu Hoài Diệp vẫy xuống, bảo Lưu Hoài Uyên đợi một chút.

“Thỉnh hoàng thượng để cho hạ quan đỡ đẻ cho hầu gia.” Ngũ Mặc dập đầu nói. Hắn biết vạn nhất Bạch Tang Vận xảy ra chuyện gì, đến lúc đó Lưu Hoài Uyên có lẽ cũng không bảo vệ được hắn, nhưng hắn muốn tự mình đỡ đẻ cho Bạch Tang Vận.

“Mặc Mặc!” Lưu Hoài Uyên không nghĩ tới Ngũ Mặc sẽ đích thân đề ra yêu cầu này với hoàng huynh, hắn mặc dù cũng có ý để cho Ngũ Mặc đỡ đẻ cho Bạch Tang Vận, thế nhưng tình huống của Tang Vận khác với người ngoài, dù cho bọn họ biết khả năng sống sót của Bạch Tang Vận không lớn, nếu Bạch Tang Vận thực sự có bất trắc gì, hoàng thượng chắc chắn bắt thái y đỡ đẻ chôn cùng.

“Đỡ đẻ cho Tang Vận… Ngươi phải biết sẽ có hậu quả gì…” Lưu Hoài Diệp không có vì quan hệ của Ngũ Mặc cùng Lưu Hoài Uyên mà mềm khẩu khí.

“Hoàng thượng, hạ quan biết, “Ngũ Mặc lại dập đầu một cái, “Bạch hầu gia tình nguyện bỏ tính mạng của hắn cũng muốn sinh con cho hoàng thượng, hạ quan dị thường kính phục, hạ quan biết tình hình sinh sản của Bạch hầu gia có nguy hiểm rất lớn, nhưng hạ quan vẫn muốn tự mình đỡ đẻ cho Bạch hầu gia, hạ quan… không chỉ muốn lưu lại đứa bé cho Bạch hầu gia, còn muốn… còn muốn để cho hầu gia có thể bình an sinh sản.”

Lời nói của Ngũ Mặc khiến cho Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đều kinh ngạc không thôi, Lam Khuyết Dương vội vàng mở miệng: “Ngươi là nói ngươi có biện pháp cho Tang Vận bình an sinh sản?”

“Vấn đề sinh sản lớn nhất của hầu gia chính là đứa bé sinh ra như thế nào, hạ quan hơn một tháng nay tra đủ loại y thư, cũng hiểu biết một số chuyện nam tử sinh sản, hạ quan cho rằng hầu gia có thể bình an sinh con, duy nhất cần giải quyết chính là việc cầm máu. Lúc sinh sản, nếu có thể bảo vệ tâm mạch của hầu gia, cũng mau chóng lấy đứa bé ra, lại phối hợp với phương pháp cầm máu, hầu gia có lẽ sẽ có chút chứng khí hư (1), nhưng sẽ không hại đến tính mạng, sau này lại bổ dùng thêm với đồ bổ máu là được.” Ở Ngũ Mặc xem ra, hắn không hi vọng nhất chính là người kiên cường kia chết đi.

Lưu Hoài Diệp đứng lên, đi qua đi lại trong phòng. “Trẫm đương nhiên rõ ràng điểm này, nhưng vấn đề là phải càng nhanh càng tốt, mà thân thể Tang Vận liệu có thể giữ được đến khi mất máu không, còn có, phải rạch một đao trên bụng của hắn… Cái loại đau này… Tang Vận cho dù không vì mất máu quá nhiều mà chết, cũng rất có thể sẽ bị đau mà chết!” Lưu Hoài Diệp nắm chặt nắm tay, vì người y yêu, vì đứa con sắp ra đời của y.

“Hoàng thượng, thần đã nghĩ tới kế sách ứng phó, bất quá, đến lúc đó cần Lam vương gia ra tay tương trợ.” Nói tới đây, trong mắt Ngũ Mặc tràn đầy quang mang quyết không cho phép mình thất bại.

“Chỉ cần giữ được Tang Vận và đứa bé, cần cái gì ngươi cứ việc mở miệng.” Không đợi Lưu Hoài Diệp thốt lời, Lam Khuyết Dương liền lên tiếng.

“Ngũ Mặc, chỉ cần ngươi có thể giữ được Tang Vận, chẳng sợ đứa bé kia ngươi không giữ được, trẫm liền phong ngươi làm y thủ của Thái Y viện, chưởng quản Thái Y viện, hơn nữa, trẫm cũng sẽ không phản đối chuyện của ngươi với Hoài Uyên.” Nhiều ngày lo lắng Tang Vận sẽ cứ như vậy mà rời khỏi hắn, mà lúc này nhưng lại nghe được Tang Vận có lẽ sẽ không chết, nếu không phải lo lắng đến thân phận của hắn, Lưu Hoài Diệp thật muốn hô to mấy tiếng.

“Hoàng thượng, hạ quan không cầu ban thưởng gì, hạ quan chỉ là muốn cứu mạng của hầu gia. Hoàng thượng, thân thể hầu gia từng bị thương nặng, mặc dù chuyên tâm điều dưỡng, nhưng mang thai giờ này với hắn mà nói lại là thập phần mệt mỏi, có câu nói ‘trong lòng vui vẻ thì cơ thể cũng khỏe mạnh’, hoàng thượng và vương gia lúc trước từng muốn phá thai khiến cho hầu gia thương tâm bội lần, hạ quan khẩn cầu hoàng thượng cùng vương gia trước khi hầu gia sinh sản có thể hết lòng khuyên giải an ủi hầu gia, để cho tâm tình hầu gia có thể vui vẻ, điều dưỡng thân thể đối với hầu gia, bình an sinh sản đều là trợ lực lớn lao.”

Lời nói này, Ngũ Mặc biết lấy thân phận của hắn, thực sự không nên nói, nhưng tưởng tượng đến thất vọng cùng khổ sở thỉnh thoảng lộ ra trong mắt Bạch Tang Vận, hắn liền nhịn không được nói. Nam tử mang thai vốn là phải chống chọi với phiêu lưu cực đại cùng ánh mắt khác thường của người ngoài, nếu người thương còn không thể hiểu, cái loại buồn khổ này, nghĩ đến hắn liền cảm thấy khó chịu, huống chi còn là một người như vậy.

“Biết, trẫm biết… Trẫm sẽ hảo hảo bồi lỗi với hắn… Chỉ cần hắn có thể cao hứng, bảo trẫm làm cái gì cũng được.” Rốt cuộc chờ không nổi nữa, Lưu Hoài Diệp cho Ngũ Mặc đứng lên trực tiếp hỏi Lưu Hoài Uyên, “Tang Vận ở đâu, trẫm muốn đi thấy hắn… còn cả… con của trẫm.”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 44+45”

Bàn Ti động số 38 – Chương 27

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập thất chương – Hạ sơn tu hành sinh gian tình

Tiểu đạo sĩ biết thổi sáo, thổi khúc gì ta không biết, rất dễ nghe. Nếu ta tổng kết mà nói, ta cảm thấy hắn thực sự là trung khí mười phần, thổi một khúc rất dài ở giữa cũng không ngừng nghỉ. Thổi xong hắn hỏi ta thế nào, ta nhìn chằm chằm hắn nửa ngày, hỏi: “Miệng ngươi không chua sao?”

Hắn lắc đầu: “Đàn gảy tai trâu.”

Ta cũng lắc đầu: “Cũng không phải, nói như thế nào ta so với trâu còn nhiều hơn bốn chân đấy.”

Hắn nói: “Ngươi nói ngươi từng đọc sách, ngươi đều đọc sách gì a?”

“Hắc, ngươi ức hiếp ta không có học vấn a. Ta đọc cho ngươi nghe thử. Vân đối vũ, tuyết đối phong, vãn chiếu đối tình không… Ừm, lưỡng ngạn gì ấy dương liễu lục, nhất viên ừm, gì đó hạnh hoa hồng… Nhất thoa yên vũ, lưỡng tấn phong sương…” (1)

Nhìn vẻ mặt của hắn cũng biết ta đọc thực sự quá thảm không nghe nổi, vì thế ta liền dừng miệng.

“Còn nữa không?”

“Vậy còn chưa đủ sao?”

Tiểu đạo sĩ nói không thông với ta, cũng không nói nữa.

Nói chuyện âm nhạc văn học với con nhện?

Tiểu đạo sĩ phần lớn đọc kinh niệm tụng, đầu ngờ nghệch.

Tựa như ta không thể đàm luận bánh bao thịt trâu bánh bao thịt heo cùng bánh bao rau với hắn, tiểu đạo sĩ đàm luận tác phẩm nghệ thuật với ta chỉ là uổng phí hơi sức. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 27”

Hồng phúc dao – Chương 34

Hồng phúc dao

Đệ tam thập tứ chương

Dược hiệu của đan quả, cộng thêm y thuật cao siêu của Ngũ Mặc, Lưu Tích Tứ mặc dù bị thương có nặng, nhưng khôi phục cũng rất mau, đương nhiên còn phải cộng thêm sự hầu hạ tận tâm tận lực của Ly Nghiêu. Lưu Tích Tứ bị thương, lại càng hưởng thụ thương yêu cưng chiều vì nó mà dẫn tới, trước mặt Ly Nghiêu cũng động một chút là hô đau, làm cho Ly Nghiêu đau lòng. Lưu Tích Tứ không hề áy náy, trong mắt hắn, vết thương của hắn là vì Ly Nghiêu mà bị, đương nhiên phải làm cho Ly Nghiêu thương yêu mình hơn.

Bất quá, bị thương cũng mang đến cho Lưu Tích Tứ rất nhiều bất tiện. Đầu tiên, hắn phải mỗi ngày chịu đựng tự trách nhắc đi nhắc lại của Bạch Hãn Triệt cùng chỉ trích của hoàng gia gia. Lưu Tích Tứ cảm thấy mình thực oan, cũng không phải hắn bảo thái tử ca ca bọn y gạt họ, nhưng Bạch Hãn Triệt cùng hoàng gia gia không nói hai người kia, lại ngày ngày trách hắn. Hai là, Lưu Tích Tứ trơ mắt nhìn những người khác ôm Dụ Đầu hắn thích nhất khoe khoang trước mắt hắn, hắn lại vì vết thương không ôm được, hắn giận phát tiết toàn bộ bất mãn lên người Ly Nghiêu.

Hôm nay Lưu Thiên Tứ đầy tháng, Lưu Tích Tứ bị thương vốn là không thể đi, dẫu sao vết thương của hắn ở bụng, cần tĩnh dưỡng. Kết quả Lưu Tích Tứ lấy nếu không để cho hắn đi hắn sẽ không uống thuốc uy hiếp, Ly Nghiêu không có biện pháp chỉ có thể ôm hắn tới yến hội. Cái này nhưng lại tạo thành chấn động. Không vì cái gì khác mà là vì Ly Nghiêu ôm Lưu Tích Tứ tới. Đám quan viên lớn bé có mặt lúc ấy ngươi nhìn nhìn ta, ta nhìn nhìn ngươi, nghĩ thầm, hóa ra tiểu bá vương Hiển thân vương của kinh đô cũng là hoa đã có chủ rồi… Lập tức khiến cho một đám thần tử nhà có nhi nữ đấm ngực giậm chân. Tức giận tay chân của Ly Nghiêu làm sao nhanh như vậy, làm cho bọn họ mất tiên cơ. Vừa nghe xưng hô của Ly Nghiêu với đám người hoàng thượng, càng làm cho bọn họ biết nhi nữ của mình là không trông cậy vào được rồi.

Lưu Tích Tứ không ăn bao nhiêu, chỉ là không ngừng đùa đệ đệ. Thân thể bé nhỏ mềm mại của Lưu Thiên Tứ lắc lư lắc lư quay đầu lại liền vươn cái miệng nhỏ nhắn của mình tới trên mặt Lưu Tích Tứ. Lưu Tích Tứ vui sướng ngập tràn, toàn bộ yến hội liền nghe tiếng kêu của hắn, đương nhiên, còn có thanh âm cực độ bất mãn của mấy người khác. Lưu Thiên Tứ bị người ôm đi, la hét muốn tiểu Dụ Đầu hôn.

Khác với Lưu Tích Tứ vui sướng chính là vẻ mặt cả đêm của Ly Nghiêu đều lộ ra vẻ hơi trầm thấp. Nhất là khi nhìn thấy Lưu Tích Tứ thương yêu Lưu Thiên Tứ đến mức hận không thể móc cả trái tim ra, chân mày lại càng nhíu chặt lại, cúi đầu uống rượu giải sầu. Lưu Tích Tứ dường như hoàn toàn không phát hiện khác thường của Ly Nghiêu, toàn bộ tâm tư đều đặt trên người Lưu Thiên Tứ.

Lưu Thiên Tứ trong một mảnh ồn ào tiến vào giấc mộng, khóe miệng còn treo nước miếng vì cười mà chảy ra. Thấy không thể đùa đệ đệ, Lưu Tích Tứ bảo Ly Nghiêu ôm hắn về. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 34”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 60~62

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập chương

Khi Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm chạy tới công ty điều tra thông tin Long Đằng, Hiên Viên Long Nhật đã đến sớm một bước, cũng bắt đầu tiến hành lùng tìm.

“Em đã tìm được vị trí chính xác của Thập, anh ấy ở chỗ này. Nơi này là một nhà kho bỏ đi. Vì nó nằm ở vùng ngoại thành, hơn nữa khoảng cách rất xa, thế nên, chúng ta có lẽ phải tìm mất một chút thời gian, mới có thể tới đó. Cần báo cảnh sát không?” Hiên Viên Long Nhật chỉ vào chấm đỏ nhỏ trên màn hình máy tính, đầu cũng không quay lại nói.

“Không được, chúng ta không thể báo cảnh sát. Sau khi động đến cảnh sát, Thập có thể sẽ có nguy hiểm đến tính mạng. Còn nhớ chuyện tình lần trước tôi giao cho chú không? Chính là người đó mang Thập đi.” Hiên Viên Diệu kiềm chế lo lắng, giải thích nói.

“Anh là nói… Người sát hại anh trai Thập ở ‘Đọa Thiên’ kia. Không đúng a! Em đã điều tra, người trong giới đều gọi hắn ‘Hắc Ưng’. Mười ba năm trước, hắn bởi vì khiêu khích lão đại của Huyết Sát minh, mà bị bọn chúng theo phép tắc trong giới, xử cực hình rồi. Tất cả tư liệu đều chứng tỏ, hắn đã tử vong. Làm sao có thể? Anh xác định là hắn sao?” Hiên Viên Long Nhật thận trọng suy nghĩ nói.

“Bọn tôi không trông thấy là ai mang Thập đi. Một y tá của bệnh viện, cô ấy tận mắt thấy Giang Hoa thông đồng với người kia mang Thập đi, mà Thập khi nhìn thấy người kia, kêu ‘Hắc Ưng’. Khốn kiếp! Tên Giang Hoa đáng chết kia, hắn sao có thể làm như vậy chứ?” Nam Cung Diễm lửa giận ngút trời giải thích. Hắn một quyền hung hăng nện trên một xấp văn kiện, tựa như xấp văn kiện kia chính là hóa thân của Giang Hoa.

“Nếu là như thế, vậy Thập vô cùng nguy hiểm… Em lập tức triệu tập người của em. Các anh cũng mang vũ khí. Chúng ta lập tức xuất phát!” Hiên Viên Long Nhật vừa phát ra tín hiệu cho đồng bạn, vừa giao.

Rất nhanh, bọn họ liền mang theo lo lắng nồng đậm lên đường… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 60~62”