Bàn Ti động số 38 – Chương 31

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhất chương – Hoảng loạn chạy trốn đường thương tâm

Không biết lúc nào ta té một cái, ngã trên mặt đất thật mạnh.

Rất đau…

Ta cúi đầu, phát hiện mình thế nhưng không biết khi nào, biến thành bộ dáng người.

Ta nâng tay lên sờ sờ mặt của mình, cái mũi, cái môi, khuôn mặt, tóc…

Quen thuộc như thế, xa lạ như thế.

Ta ngồi ở một mảnh cỏ hoang đất trũng khô vàng, mắt phát sưng, tay chân bủn rủn. Muốn khóc, thế nhưng mắt bị gió thổi khô đau nhức, ngược lại chảy không ra nước mắt.

Ta có hơn nửa ngày trong đầu cái gì cũng không nghĩ, thái dương cao cao treo trên đỉnh đầu, chiếu vào người không mở được mắt ra.

Toàn bộ có thể thấy được trong tầm mắt đều bị dương quang tàn khốc chiếu trắng loá.

Ta vịn vào cây đứng lên, trời đất mờ mịt, ta đã không nhận ra mình là từ hướng nào tới, cũng không biết nên chạy hướng nào.

Mặt trời thì nóng, gió thì lạnh.

Ta từ từ cất bước về phía trước, ta không biết con đường này thông đến đâu… Ta nên tìm một đồng tộc, hỏi thăm phương hướng Đào Hoa quan một chút. Có lúc tin tức của các con nhện rất nhiều, cũng có lúc tin không nhạy. Sớm sinh tối chết, giống như con ếch trong giếng, không biết trời đất bên ngoài.

Kỳ thực không biết cũng tốt.

Biết ít, sẽ không có phiền não.

Biết càng nhiều, lại càng khó vui vẻ.

Mỗi một bước lên phía trước đều giống như giẫm lên bông vải, lúc nhánh cỏ khô bị giẫm đứt có tiếng vang giòn hơi khẽ. Mỗi một tiếng ta đều cảm thấy tựa hồ là cái gì đó trong thân thể cũng theo đó mà đứt ra.

Đầu mờ mịt, ta sờ sờ mặt, tay lạnh lẽo, mặt nóng bỏng.

Một con chim từ bên cạnh ta xẹt qua, rung cánh lên liền bay thật xa, biến thành một điểm đen xa xa nơi chân trời, nhưng bỗng nhiên, nó lại lộn trở về, líu ríu nói chuyện với ta.

Ta nghe không hiểu lắm nó nói cái gì, nhìn chằm chằm cái mỏ nhọn khép khép mở mở của nó một mực phát ngốc.

Nó nói nửa ngày, bỗng nhiên lại vọt cao, nháy mắt liền bay không thấy.

Ta đứng trong một mảnh hoang dã, xung quanh mênh mang.

Ta lại nhấc chân đi về phía trước, cảm thấy bước chân càng ngày càng mềm, trước mắt hết thảy đều mơ hồ, méo mó, trời tựa như nghiêng muốn sập xuống, đất cũng tựa như muốn cong lưng…

Lý Kha, bây giờ thế nào chứ?

Không lâu lúc trước chúng ta còn cùng một chỗ, hắn muốn cùng ta nói âm nhạc, nói văn học, đáng tiếc ta là một con nhện tầm thường, mấy cái đó ta đều không hiểu.

“Vân đối vũ, tuyết đối phong… vãn chiếu đối tình không. Lưỡng ngạn dương liễu lục, nhất viên… hạnh hoa hồng. Nhất thoa yên vũ, lưỡng tấn, lưỡng tấn…”

Lưỡng tấn cái gì? Là thương tang, hay là lưỡng tấn phong sương?

Ta cố chấp muốn tìm được đáp án, thế nhưng thế nào cũng nghĩ không ra.

Lý Kha hắn có lẽ hy vọng ta văn nhã hơn, có thể nói với ta càng nhiều thứ hơn đi?

Cảm giác ta với hắn cùng một chỗ nói chỉ toàn chuyện ngốc, làm chỉ toàn việc ngốc.

Có lẽ ta chưa từng thông minh.

“Lưỡng tấn…”

Trước mắt bỗng nhiên tối sầm, ta một đầu té xuống. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 31”

Hồng phúc dao – Chương 36+37

Hồng phúc dao

Đệ tam thập lục chương

“Tứ nhi, có chuyện gì?” Bên trong gian phòng yên tĩnh, hương trầm bay nhàn nhạt. Bạch Tang Vận vỗ con yêu vừa mới ngủ, hỏi.

“Cha… Lúc trước hoàng gia gia nói người là tai kiếp của phụ hoàng, phụ hoàng chẳng lẽ không sợ sao?” Lưu Tích Tứ vốn là muốn hỏi cái khác, nhưng nói bên miệng lại trở thành cái này. Thấy nụ cười trên mặt phụ thân không còn, Lưu Tích Tứ vội vàng nói, “Cha, hài nhi hỏi linh tinh, người đừng để ý tới hài nhi.”

Bạch Tang Vận lại thoải mái cười một tiếng, nói: “Không có việc gì, chỉ là rất nhiều năm không nghe thấy, có chút tìm không được ý nghĩ thôi.” Hồi tưởng lại lúc trước, trong mắt Bạch Tang Vận không có một tia thương cảm. “Cha cũng không biết, phụ hoàng con nói hắn không cho là mình sẽ chịu ảnh hưởng của người khác, sau khi gặp gỡ cha, hắn liền rút người về, bảo bọn họ không được thương tổn phụ thân. Hơn nữa, hắn vẫn gạt, cha mãi đến cuối cùng mới biết có chuyện như vậy.”

“Cha… Người với phụ hoàng có phải là mệnh đã định sẽ cùng một chỗ hay không?” Lúc hỏi câu này, Lưu Tích Tứ có chút khổ sở, cũng có chút không cam lòng.

“A…” Bạch Tang Vận nhìn ra chút manh mối, bất động thanh sắc nói, “Ai biết được? Nếu nói mệnh đã định, vậy cũng nên chỉ hai người. Phụ thân cùng phụ hoàng, phụ vương con cả đời làm bạn, có phải mệnh định hay không ai có thể nói rõ được? Gặp gỡ, thích, đó chính là mệnh định.”

“Vạn nhất… Vạn nhất đời này có một người là người mệnh định của một người, mà một người trong đó nhưng lại thích một người khác, vậy lại nên làm cái gì bây giờ?” Hay là nói, chính mình thích một người trong đó, vậy làm sao bây giờ? Lưu Tích Tứ suy nghĩ rất nhiều ngày, vẫn tìm không được đáp án.

“Nếu hắn thích người khác, vậy người mệnh định của hắn nhất định chính là người nọ. Tứ nhi… Nếu vạn người trong thiên hạ, hai người có thể gặp gỡ, có thể yêu, chính là mệnh định. Duyên phận này phải tích góp hơn vạn năm mới có thể khiến cho các con có tình duyên. Cần gì phải đi tính toán đến tột cùng có phải là người mệnh định hay không chứ?”

Lưu Tích Tứ cẩn thận suy tư về lời nói của phụ thân, trên mặt hiện lên thoải mái, “Đúng vậy, phụ thân, con gặp gỡ hắn, vậy con chính là người mệnh định của hắn, hắn thích, yêu, có được, chỉ có thể là con.”

Trong nhã gian của tửu lâu, Lưu Tích Tứ một mình uống rượu hoa quế. Bên cạnh là một nữ tử dị thường xinh đẹp đang xướng tiểu khúc, Lưu Tích Tứ nghe mà sảng khoái. Nghe nói tửu lâu này mới tới một cô nương ngón giọng rất cao, Lưu Tích Tứ liên tục tám ngày đều đặc biệt đến nơi đây nghe khúc, giải sầu, vì thế Ly Nghiêu ăn không ít giấm chua. Bất quá Ly Nghiêu gần đây bị thái tử lôi kéo làm này làm kia, không có thời gian bồi Lưu Tích Tứ, cũng đành phải đồng ý cho hắn ra ngoài tìm thú vui.

“Vương gia… Thiếp có chuyện muốn cầu vương gia, xin vương gia làm chủ cho thiếp.” Xướng xong khúc, nữ tử quỳ xuống, vẻ mặt ủy khuất nói.

Lưu Tích Tứ vội vàng nâng người dậy, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Vương gia…” Nữ tử như hoa lê dính hạt lệ nhìn Lưu Tích Tứ, khó xử nhìn nhìn người bên cạnh. Lưu Tích Tứ phất tay bảo bọn họ lui ra ngoài, hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chính là ai bắt nạt ngươi?” Trong kinh thành này, mỹ nhân không có chỗ dựa đương nhiên sẽ rước đến phiền toái.

“Vương gia…” Nữ tử nhào vào trong lòng Lưu Tích Tứ, nức nở khóc lên, “Thiếp… Thiếp…” Đột nhiên, thanh âm nữ tử thay đổi, tiếng nói mềm mại trở nên âm ngoan, Lưu Tích Tứ còn chưa kịp kêu ra tiếng, đã tê liệt ngã xuống đất. Nữ nhân xinh đẹp trong nháy mắt biến thành rắn rết, nàng đá đá Lưu Tích Tứ đã bất động, tháo mặt nạ da người trên mặt xuống, kéo Lưu Tích Tứ lên ném ra cửa sổ, mà nàng cũng nhảy ra ngoài.

Một chiếc xe ngựa từ phía sau phố chạy ra, ra khỏi cửa thành, xuất kinh. Mà một nhà tửu lâu trong kinh thành lại nổ tung. Cửa thành bị đóng lại, nhưng cỗ xe ngựa ra khỏi thành kia sớm đã không thấy tung tích. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 36+37”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 46

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập lục chương – Hai người gặp lại

Sáng sớm, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương ức chế không được kích động liền tỉnh lại, nhìn thấy người ở giữa vẫn đang ngủ say, hai người không hẹn mà cùng sờ lên bụng người này. Nơi này có ba đứa nhỏ… là bé trai hay là bé gái, bộ dạng sẽ giống ai? Một lát sau, Bạch Tang Vận dường như có chút khó chịu xoay người, Lam Khuyết Dương vội vã giúp hắn xoa ấn thắt lưng, cuối cùng, Bạch Tang Vận hơi nhíu mi xuống.

“Vất vả Tang Vận rồi, đợi sau khi đứa nhỏ ra đời, trẫm phải hảo hảo bồi thường hắn.” Lưu Hoài Diệp cũng cẩn thận xoa ấn thắt lưng Bạch Tang Vận, trước khi đến hắn đã hỏi cặn kẽ thái y, biết người có thai nơi nào sẽ khó chịu. Chỉ là đã sắp sáu tháng, trên người người này ngoại trừ bụng lớn ra, chỗ khác trên người vẫn là không có thịt gì, điều này làm cho bọn họ thập phần lo lắng.

Lam Khuyết Dương lại xoa bụng Bạch Tang Vận, dưới bàn tay, cú đá rõ ràng truyền đến, khiến cho tim của hắn lần thứ hai lại mãnh liệt. “Hoàng thượng, con của ta ngươi đến không dễ dàng, nhưng đừng để cho bọn chúng bị nửa điểm thương tổn, nếu lại làm cho Tang Vận thương tâm, ta ngươi đâu còn có mặt mũi gặp hắn.” Sau khi đứa nhỏ ra đời chắc chắn sẽ nuôi trong cung, nhưng đối với mấy nữ nhân trong cung kia, Lam Khuyết Dương một chút cũng không yên tâm.

Lưu Hoài Diệp nghe ra ý trong lời nói của Lam Khuyết Dương, lên tiếng, “Trẫm biết, chờ sau khi hồi cung trẫm sẽ an bài.” Hắn cũng nghĩ đến, hắn sẽ không để cho con của hắn cùng với người hắn yêu lại bị tổn thương.

Có lẽ là khúc mắc trong lòng tiêu tan, cũng có lẽ là có người thương làm bạn, Bạch Tang Vận một ngày này ngủ so với những ngày qua sâu hơn, cũng lâu, lúc mặt trời sắp lên cao, hắn mới yếu ớt tỉnh lại, thấy hắn đã tỉnh, tay vẫn giúp hắn xoa ấn phần eo mới ngừng lại. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương sớm đã thức dậy sau khi dùng qua đồ ăn sáng vẫn ở bên cạnh hắn giúp hắn thư giãn khó chịu của phần eo.

“Các ngươi khi nào dậy? Ta cũng không biết.” Để Lam Khuyết Dương đỡ mình ngồi dậy, Bạch Tang Vận xuống giường rửa mặt, hôm nay hắn ngủ rất say, tinh thần cũng tốt hơn nhiều.

“Như vậy mới tốt, thái y nói, Tang Vận phải ăn nhiều ngủ nhiều.” Lưu Hoài Diệp phất phất tay với người hầu hạ trong phòng, bảo bọn họ đi lấy đồ ăn, “Tang Vận, ta từ trong cung mang theo một ít thuốc bổ, một hồi ăn đồ ăn sáng ngươi uống một chút, ngươi rất gầy, đợi đến lúc sinh sản sợ sẽ vất vả.” Quyến luyến không rời sờ bụng Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp có hưng phấn cùng khẩn trương của người sắp làm cha.

“Hoài Diệp, Khuyết Dương,” Bạch Tang Vận xoay người nhìn hai người, “Có chuyện ta muốn thương lượng một chút với các ngươi… Trong bụng ta có hai đứa nhỏ, ta có thể khẳng định có một đứa là của Hoài Diệp, nhưng đứa kia ta không biết là của ai. Nhưng ta muốn đứa nhỏ kia… sẽ theo họ của Khuyết Dương, một là lưu một hậu sinh cho Khuyết Dương, hai… cũng miễn cho tương lai giữa hai đứa nhỏ tranh đoạt cái gì.” Ý tứ Bạch Tang Vận mặc dù không rõ ràng, nhưng Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương đều hiểu được, sợ hai đứa nhỏ sau này tranh hoàng vị, nếu họ là họ của hai người, tương lai một đứa kế thừa đế vị, một đứa chưởng quản Vận phường.

Lam Khuyết Dương không nói gì, với hắn mà nói, đứa nhỏ họ gì cũng được, chỉ cần là do Tang Vận sinh, chính là con hắn, hắn đều sẽ thương yêu, chuyện này quan trọng nhất là xem quyết định của Lưu Hoài Diệp.

Lưu Hoài Diệp sau khi nghe được cũng không có gì biến hóa, thản nhiên nói: “Tang Vận, đứa nhỏ này đã là do ngươi sinh, muốn họ gì ngươi tự quyết định là được, ta đều nghe theo ngươi.” Với hắn mà nói, người này về sau muốn làm cái gì thì làm cái đó, hắn không chỉ có muốn sủng đứa nhỏ lên trời, càng muốn sủng “cha” của đứa nhỏ lên trời.

“Được, cứ quyết định như vậy đi.” Phản ứng của Lưu Hoài Diệp nằm trong dự liệu của Bạch Tang Vận, nhưng hắn vẫn là hôn Lưu Hoài Diệp một cái để tỏ rõ cảm động trong lòng.

“Tang Vận…” Hôn Bạch Tang Vận chủ động một hồi, Lưu Hoài Diệp có chút ảo não vuốt bụng Bạch Tang Vận, “Chờ đứa nhỏ ra đời, ngươi nên bồi thường ta cho tốt.” Trời biết, hắn sắp nghẹn điên rồi. Bạch Tang Vận cười, có chút ý xấu lại hôn lên Lưu Hoài Diệp, dù gì vẫn muốn để y bớt giận không phải sao?

“Tang Vận…” Thở dốc kéo Bạch Tang Vận ra, trên mặt Lưu Hoài Diệp là tình dục không cách nào che lấp, hắn cắn răng nói, “Tang Vận, ta sau này nhất định phải cho ngươi một tháng cũng không xuống giường được.”

Bạch Tang Vận cười ra tiếng khó có được, nắm lấy tay Lam Khuyết Dương đang sờ tới sờ lui không ngừng trên bụng hắn nói, “Ta sẽ bình an sinh hạ đứa nhỏ, ta muốn cùng các ngươi, cùng con vượt qua quãng đời còn lại.” Ngũ Mặc đã nói với hắn, sẽ để hắn bình an sinh sản, hắn tin tưởng Ngũ Mặc, tin tưởng chính mình sẽ không chết.

“Đấy là nhất định, Tang Vận.” Lam Khuyết Dương dán lên bụng Bạch Tang Vận, hắn cũng không biết tâm tình làm cha sẽ là như vậy, thời khắc nào cũng muốn nghe xem động tĩnh của con, “Tang Vận, ta lần đầu tiên cảm thấy sốt ruột như thế, hận không thể làm cho ngươi lập tức liền sinh hạ đứa nhỏ.”

“Tang Vận, chúng ta đến nghĩ nghĩ tên đứa nhỏ này được không?” Lưu Hoài Diệp hưng trí đến đây, vừa bón Bạch Tang Vận ăn cháo, vừa đề nghị.

“Ừ, nếu là con trai, gọi là gì mới tốt, nếu là con gái, lại nên gọi là gì.” Lam Khuyết Dương gật đầu xưng phải, sau đó, ba người bắt đầu thương lượng, bất quá, chuẩn xác mà nói là hai người.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 46”

Bàn Ti động số 38 – Chương 28~30

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Ba chương. Mỗi chương ở 1 trang ^^

Đệ nhị thập bát chương – Tiểu quỷ làm loạn là thăm dò

“Lý sư huynh, ta nghe sư phụ ta nói, ngươi tại Vô Ưu các nửa năm, lĩnh ngộ kiếm quyết tâm pháp… Thật sự là rất lợi hại a.”

Lý Kha thấp giọng nói: “Bất quá là đúng dịp, ta thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma rồi.”

“A, vậy sao? Đúng rồi, quan tại Vô Ưu các, nhất định rất khổ đi…”

Nghe bọn hắn nói như vậy, ta lại nhớ tới kiếp trước ở ký túc xá, sau khi tắt đèn các nữ sinh kể chuyện ban đêm.

Thật hoài niệm a.

Nói chuyện một hồi, họ Trịnh thấp giọng nói: “Mau ngủ đi, đừng nói chuyện nữa, ngày mai còn phải lên đường.”

Gió bên ngoài lúc lớn, lúc nhỏ, động tĩnh cũng là khác nhau. Ta cả ngày đều ở trong hà bao của tiểu đạo sĩ, ăn ngủ ngủ ăn, bây giờ lại một chút cũng không buồn ngủ. Bốn phía đen kịt, nhìn không thấy, thính giác dường như càng nhạy bén. Tiếng gió…

Qua rất lâu ta mới có chút buồn ngủ, bất quá, trong lòng vẫn là cảm thấy không thể tiêu tan.

Nơi này vì sao một con nhện, con chuột gì gì đó cũng không có chứ?

Chẳng lẽ bởi vì nơi này không có nhà ở, cho nên chúng nó dời đi rồi? Không, nói không thông…

Đột nhiên cách một khoảng cách, trong gian sương phòng bên phải kia truyền đến một tiếng thét kinh hãi!

Lý Kha và hai người khác cùng nhau nhảy lên.

“Sao lại thế này? Tôn sư huynh? Hồ sư đệ? Các ngươi làm sao vậy?”

“Mau tới! Mau!”

Tựa hồ có tiếng đánh nhau, vang lên hai tiếng bịch bịch, thực nặng nề. Lý Kha vọt lên, nắm kiếm liền xông ra ngoài.

Van ngươi! Không nên a!

Ta không muốn gặp phải loại sự kiện quỷ dị lúc nửa đêm này!

Động tác của Lý Kha hắn rất nhanh, hơn nữa đương nhiên cũng không để ý mang theo hà bao. Ta bị vứt bỏ tại chỗ một mình.

Động tác của Trịnh tiểu đạo cũng không chậm, thân hình lóe lên liền từ dưới đất nhảy lên lao ra cửa, trong phòng chỉ để lại một mình Lâm tiểu đạo kia, hắn có lẽ vẫn đang ngủ, dụi mắt không biết đã xảy ra chuyện gì.

Sau một tiếng thịch vang lớn trong phòng bên kia, ta nghe được một thanh âm gọi: “Trịnh sư huynh! Đêm đen chớ truy, cẩn thận có trá!”

Ợ, quả nhiên gặp quỷ sao?

Ta không dám nghe nữa nhìn nữa, rụt vào trong hà bao run lẩy bẩy.

Không cần a… Ngàn vạn lần không cần a…

Oan có đầu nợ có chủ, lệ quỷ ác yêu đừng tới tìm ta a làm ơn! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 28~30”

WordPress #12: Author Box

Bạn vào 1 blog nào đó và thấy ở mỗi bài viết đều có một box nho nhỏ ghi tên người viết và dòng giới thiệu về người đấy ở dưới mỗi bài viết, muốn làm như vậy nhưng không biết làm thế nào?

Vậy bài viết này dành cho bạn.

Đầu tiên, bạn phải biết rằng không phải theme nào cũng hỗ trợ cái này mà chỉ có 1 số theme nhất định thôi. Bạn có thể xem thử theme một trang bài viết bất kỳ để xem có thấy author box đó không. Lưu ý: Một số theme yêu cầu phải có từ 2 author trở lên mới hiện phần about.

Sau khi đã chọn được 1 theme hỗ trợ thì việc tiếp theo là viết phần about về mình. Vào Thành viên -> My Profile -> Basic Details và gõ vào phần About you.

Sau khi gõ xong, bấm vào Update Profile. Vậy là xong rồi đấy ^^

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/