Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam thập nhất chương – Hoảng loạn chạy trốn đường thương tâm
Không biết lúc nào ta té một cái, ngã trên mặt đất thật mạnh.
Rất đau…
Ta cúi đầu, phát hiện mình thế nhưng không biết khi nào, biến thành bộ dáng người.
Ta nâng tay lên sờ sờ mặt của mình, cái mũi, cái môi, khuôn mặt, tóc…
Quen thuộc như thế, xa lạ như thế.
Ta ngồi ở một mảnh cỏ hoang đất trũng khô vàng, mắt phát sưng, tay chân bủn rủn. Muốn khóc, thế nhưng mắt bị gió thổi khô đau nhức, ngược lại chảy không ra nước mắt.
Ta có hơn nửa ngày trong đầu cái gì cũng không nghĩ, thái dương cao cao treo trên đỉnh đầu, chiếu vào người không mở được mắt ra.
Toàn bộ có thể thấy được trong tầm mắt đều bị dương quang tàn khốc chiếu trắng loá.
Ta vịn vào cây đứng lên, trời đất mờ mịt, ta đã không nhận ra mình là từ hướng nào tới, cũng không biết nên chạy hướng nào.
Mặt trời thì nóng, gió thì lạnh.
Ta từ từ cất bước về phía trước, ta không biết con đường này thông đến đâu… Ta nên tìm một đồng tộc, hỏi thăm phương hướng Đào Hoa quan một chút. Có lúc tin tức của các con nhện rất nhiều, cũng có lúc tin không nhạy. Sớm sinh tối chết, giống như con ếch trong giếng, không biết trời đất bên ngoài.
Kỳ thực không biết cũng tốt.
Biết ít, sẽ không có phiền não.
Biết càng nhiều, lại càng khó vui vẻ.
Mỗi một bước lên phía trước đều giống như giẫm lên bông vải, lúc nhánh cỏ khô bị giẫm đứt có tiếng vang giòn hơi khẽ. Mỗi một tiếng ta đều cảm thấy tựa hồ là cái gì đó trong thân thể cũng theo đó mà đứt ra.
Đầu mờ mịt, ta sờ sờ mặt, tay lạnh lẽo, mặt nóng bỏng.
Một con chim từ bên cạnh ta xẹt qua, rung cánh lên liền bay thật xa, biến thành một điểm đen xa xa nơi chân trời, nhưng bỗng nhiên, nó lại lộn trở về, líu ríu nói chuyện với ta.
Ta nghe không hiểu lắm nó nói cái gì, nhìn chằm chằm cái mỏ nhọn khép khép mở mở của nó một mực phát ngốc.
Nó nói nửa ngày, bỗng nhiên lại vọt cao, nháy mắt liền bay không thấy.
Ta đứng trong một mảnh hoang dã, xung quanh mênh mang.
Ta lại nhấc chân đi về phía trước, cảm thấy bước chân càng ngày càng mềm, trước mắt hết thảy đều mơ hồ, méo mó, trời tựa như nghiêng muốn sập xuống, đất cũng tựa như muốn cong lưng…
Lý Kha, bây giờ thế nào chứ?
Không lâu lúc trước chúng ta còn cùng một chỗ, hắn muốn cùng ta nói âm nhạc, nói văn học, đáng tiếc ta là một con nhện tầm thường, mấy cái đó ta đều không hiểu.
“Vân đối vũ, tuyết đối phong… vãn chiếu đối tình không. Lưỡng ngạn dương liễu lục, nhất viên… hạnh hoa hồng. Nhất thoa yên vũ, lưỡng tấn, lưỡng tấn…”
Lưỡng tấn cái gì? Là thương tang, hay là lưỡng tấn phong sương?
Ta cố chấp muốn tìm được đáp án, thế nhưng thế nào cũng nghĩ không ra.
Lý Kha hắn có lẽ hy vọng ta văn nhã hơn, có thể nói với ta càng nhiều thứ hơn đi?
Cảm giác ta với hắn cùng một chỗ nói chỉ toàn chuyện ngốc, làm chỉ toàn việc ngốc.
Có lẽ ta chưa từng thông minh.
“Lưỡng tấn…”
Trước mắt bỗng nhiên tối sầm, ta một đầu té xuống. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 31”
