Tiêu Tương thủy sắc – Chương 43

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập tam chương – Kiên trì cầm cự

“Tang Vận à, ta với ngươi ngày xưa không oán, ngày nay không thù, ngươi vì sao phải đối xử với ta như vậy chứ!” Bên giường, Lưu Hoài Uyên kêu thảm thiết.

“Hoài Uyên, thân là bạn tốt của ta, lúc này không phải nên giúp ta sao?” Bạch Tang Vận chẳng hề áy náy nhìn Lưu Hoài Uyên.

“Tang Vận… Ngươi… Ngươi sao hồ đồ như thế? Ngươi phải biết hoàng huynh của ta để ý ngươi bao nhiêu.” Lưu Hoài Uyên biết người trước mặt này mà đã bướng bỉnh, ngay cả hoàng huynh của mình cũng không có biện pháp.

“Ta biết, nguyên nhân chính là vì biết, cho nên càng phải lưu một đứa con cho hắn.” Vuốt bụng bầu bốn tháng lại như năm tháng, Bạch Tang Vận vui vẻ cười, bên trong, có hai đứa con, hi vọng có một là của Khuyết Dương. Về phần hai nam nhân kia, tâm tình của hắn lúc này rất phức tạp, về mặt lý trí, hắn biết mình không nên trách bọn họ, nhưng về mặt cảm tình, hắn lại không muốn nhìn thấy bọn họ.

“Tang Vận… Khó chịu sao?” Đối với Bạch Tang Vận, cảm tình của Lưu Hoài Uyên cũng thực phức tạp, cùng lúc cảm kích trả giá của hắn vì hoàng huynh, cùng lúc lại bất mãn với tùy hứng của hắn.

“Còn được, chỉ là lúc đến trên đường quá mức xóc nảy, thân mình có chút ăn không tiêu.” Không biết phản ứng của nữ tử có giống như mình hay không.

“Tang Vận… Ta đã phái người quay về kinh đưa tin.” Chuyện này hắn không có khả năng không nói cho hoàng huynh.

“… Ừ…” Xuất cung, cũng chẳng qua là kéo dài thời gian mà thôi, kéo dài tới khi hai người kia không cách nào xóa sạch đứa bé.

“Tang Vận… Lưu Tư Diệu nó… thực sự không phải cốt nhục của hoàng huynh sao?”

“Ừ…”

Hai người đều có chút trầm mặc, sau đó Lưu Hoài Uyên cười, “Ha, trong bụng Tang Vận mang nhưng chính là cốt nhục của Lưu gia chúng ta, hoàng trưởng tử của hoàng huynh đấy, theo ta thấy, đứa bé này vừa sinh ra, chắc chắn được hoàng huynh phong làm thái tử… Tang Vận, ngươi nói đứa bé sau này nên gọi ngươi thế nào đây?” Hắn nhất định phải tin, người trước mắt này sẽ không xảy ra chuyện.

“Đương nhiên là gọi ta cha rồi.” Bạch Tang Vận không mảy may nghĩ mình sẽ chết, chỉ nghĩ sinh hạ đứa bé ra.

“Tang Vận, có đôi khi ta cảm thấy ngươi rất tàn nhẫn… Không chỉ có là đối với hoàng huynh của ta, đối với Khuyết Dương… còn có đối với chính ngươi.” Lưu Hoài Uyên khàn giọng.

“Hoài Uyên, ta là một người có lòng tham, ta muốn có toàn bộ của bọn họ, muốn để cho bọn họ cả đời đặt ta trong lòng.” Có con, cả đời này mình cũng sẽ không tách ra khỏi bọn họ.

“Tang Vận… Đáp ứng ta… Nhất định phải bình an sinh hạ đứa bé… Nhất định…” Lưu Hoài Uyên khó chịu mà khàn giọng.

“Ừ, ta sẽ sinh hạ đứa bé.” Hắn nhất định phải sinh hạ đứa bé, đây là con của hắn.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 43”

Bàn Ti động số 38 – Chương 26

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập lục chương – Cuộc sống hằng ngày cũng ấm áp

Ta có chút lo lắng, là một chuyện khác.

Không biết tiểu đạo sĩ uống nhiều định thần đan như vậy có di chứng gì hay không. Đừng nhìn bây giờ khỏe khoắn, công lực còn có đột phá, người gặp người khen, thế nhưng không dám đảm bảo… bên trong không có vấn đề ẩn núp gì, tương lai một ngày kia lại phát tác, vậy cũng không tốt.

Ta vòng vo thẳng thắn với tiểu đạo sĩ sự thực ngày đó ta buổi tối ta bệnh nặng loạn tìm thầy, nhện cấp bách loạn dùng thuốc, tiểu đạo sĩ lại bảo ta yên tâm, nói hiệu lực của thuốc kia đối với hắn đích xác giúp đỡ rất nhiều, dược hiệu đều đã được hắn tiêu hóa hấp thu.

Vậy thì tốt.

Tiểu đạo sĩ không trách ta cho hắn uống loạn thuốc, đương nhiên, cũng không cám ơn ta cho hắn uống loạn thuốc. Ta chỉ cần hắn không trách ta là được, cũng không cầu hắn cám ơn.

Cuộc sống ở Thục sơn thực sự chán chường, ta mỗi ngày phải trốn ở trong hà bao tránh tai mắt của người khác, so với thời gian giam kín với tiểu đạo sĩ còn buồn hơn. Ta còn nói với hắn: “Cấm bế quan của ngươi xong rồi, bây giờ đến phiên ta quan cấm bế.”

Hắn cười hì một tiếng, nói “Ngươi nếu không sợ bị người nhìn thấy đến bắt ngươi, ngươi thích dạo thế nào thì dạo thế đấy đi.”

Hở, một nhền nhện tinh nghênh ngang tản bộ trong hang ổ đạo sĩ?

Ta cũng không ngại mệnh quá dài. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 26”

Thiên tài ma phi ta muốn – Convert

Tên gốc 天才魔妃我要了
Hán Việt Thiên tài ma phi ngã yếu liễu
Tác giả An Tri Hiểu
Thể loại Ngôn tình, huyền huyễn, xuyên việt, ma pháp

Tiếp tục đọc “Thiên tài ma phi ta muốn – Convert”

Hồng phúc dao – Chương 33

Hồng phúc dao

Đệ tam thập tam chương

Bên giường Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu đã tỉnh sau khi biết đêm qua Lưu Tích Tứ đã thanh tỉnh một lần vẫn không nhúc nhích nhìn Lưu Tích Tứ, ngóng trông hắn lại mở mắt ra. Sắc tím sẫm trong mắt Ly Nghiêu vẫn chưa rút đi, trước mắt hắn không ngừng xuất hiện tình cảnh Lưu Tích Tứ ngày đó toàn thân là máu. Đợi đã lâu, Lưu Tích Tứ vẫn không tỉnh. Ly Nghiêu nhẹ nhàng hôn hôn mặt cùng tay Lưu Tích Tứ, lưu lại một phong thư liền đi. Nguyễn Hương ngày nào còn chưa tìm được, Lưu Tích Tứ ngày đó còn nguy hiểm. Hắn phải tạm thời rời khỏi Tích Tứ, trước khi hắn giết chết Nguyễn Hương.

Nhưng khi Ly Nghiêu còn chưa đi ra khỏi cửa cung, hắn đã bị người ngăn lại. Người ngăn Ly Nghiêu lại, chưa cho hắn cơ hội mở miệng, thành thạo trói chắc hắn, điểm á huyệt trở ngược về trong cung. Bất quá lần này, người kia không để hắn bên giường Lưu Tích Tứ, mà là để hắn bên giường mình. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 33”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 59

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập cửu chương

Giờ này, Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm đang ngồi trong phòng khám của Thượng Quan Thập, chờ hắn cùng đi dự bữa ăn liên hoan gia đình.

Một tiếng “Ầm!” vang thật lớn, cửa phòng khám đột nhiên bị đẩy ra. Một nữ y tá thở hồng hộc chạy vào.

Cô đầu tiên dè dặt nhìn nhìn ngoài cửa, sau đó cẩn thận đóng kín cửa. Tiếp đấy, cô nhanh chóng xoay người, không nhìn sự kinh ngạc của Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm, nói không lên câu: “Giang… Giang… Bác sĩ Giang là… là… là người xấu, mau… mau… mau đi cứu… cứu… cứu bác sĩ Thượng Quan, anh ấy bị người xấu mang… mang… mang đi rồi…”

Lập tức, Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm liền hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc. Hiên Viên Diệu lo lắng mà không mất bình ổn nói: “Em không cần sợ, kể lại chi tiết tình huống cho chúng tôi biết!” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 59”