Advertisements
Skip to content
19/08/2011 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Chương 36+37

Hồng phúc dao

Đệ tam thập lục chương

“Tứ nhi, có chuyện gì?” Bên trong gian phòng yên tĩnh, hương trầm bay nhàn nhạt. Bạch Tang Vận vỗ con yêu vừa mới ngủ, hỏi.

“Cha… Lúc trước hoàng gia gia nói người là tai kiếp của phụ hoàng, phụ hoàng chẳng lẽ không sợ sao?” Lưu Tích Tứ vốn là muốn hỏi cái khác, nhưng nói bên miệng lại trở thành cái này. Thấy nụ cười trên mặt phụ thân không còn, Lưu Tích Tứ vội vàng nói, “Cha, hài nhi hỏi linh tinh, người đừng để ý tới hài nhi.”

Bạch Tang Vận lại thoải mái cười một tiếng, nói: “Không có việc gì, chỉ là rất nhiều năm không nghe thấy, có chút tìm không được ý nghĩ thôi.” Hồi tưởng lại lúc trước, trong mắt Bạch Tang Vận không có một tia thương cảm. “Cha cũng không biết, phụ hoàng con nói hắn không cho là mình sẽ chịu ảnh hưởng của người khác, sau khi gặp gỡ cha, hắn liền rút người về, bảo bọn họ không được thương tổn phụ thân. Hơn nữa, hắn vẫn gạt, cha mãi đến cuối cùng mới biết có chuyện như vậy.”

“Cha… Người với phụ hoàng có phải là mệnh đã định sẽ cùng một chỗ hay không?” Lúc hỏi câu này, Lưu Tích Tứ có chút khổ sở, cũng có chút không cam lòng.

“A…” Bạch Tang Vận nhìn ra chút manh mối, bất động thanh sắc nói, “Ai biết được? Nếu nói mệnh đã định, vậy cũng nên chỉ hai người. Phụ thân cùng phụ hoàng, phụ vương con cả đời làm bạn, có phải mệnh định hay không ai có thể nói rõ được? Gặp gỡ, thích, đó chính là mệnh định.”

“Vạn nhất… Vạn nhất đời này có một người là người mệnh định của một người, mà một người trong đó nhưng lại thích một người khác, vậy lại nên làm cái gì bây giờ?” Hay là nói, chính mình thích một người trong đó, vậy làm sao bây giờ? Lưu Tích Tứ suy nghĩ rất nhiều ngày, vẫn tìm không được đáp án.

“Nếu hắn thích người khác, vậy người mệnh định của hắn nhất định chính là người nọ. Tứ nhi… Nếu vạn người trong thiên hạ, hai người có thể gặp gỡ, có thể yêu, chính là mệnh định. Duyên phận này phải tích góp hơn vạn năm mới có thể khiến cho các con có tình duyên. Cần gì phải đi tính toán đến tột cùng có phải là người mệnh định hay không chứ?”

Lưu Tích Tứ cẩn thận suy tư về lời nói của phụ thân, trên mặt hiện lên thoải mái, “Đúng vậy, phụ thân, con gặp gỡ hắn, vậy con chính là người mệnh định của hắn, hắn thích, yêu, có được, chỉ có thể là con.”

Trong nhã gian của tửu lâu, Lưu Tích Tứ một mình uống rượu hoa quế. Bên cạnh là một nữ tử dị thường xinh đẹp đang xướng tiểu khúc, Lưu Tích Tứ nghe mà sảng khoái. Nghe nói tửu lâu này mới tới một cô nương ngón giọng rất cao, Lưu Tích Tứ liên tục tám ngày đều đặc biệt đến nơi đây nghe khúc, giải sầu, vì thế Ly Nghiêu ăn không ít giấm chua. Bất quá Ly Nghiêu gần đây bị thái tử lôi kéo làm này làm kia, không có thời gian bồi Lưu Tích Tứ, cũng đành phải đồng ý cho hắn ra ngoài tìm thú vui.

“Vương gia… Thiếp có chuyện muốn cầu vương gia, thỉnh vương gia vì thiếp làm chủ.” Xướng xong khúc, nữ tử quỳ xuống, vẻ mặt ủy khuất nói.

Lưu Tích Tứ vội vàng nâng người dậy, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Vương gia…” Nữ tử lê hoa đái lệ (1) nhìn Lưu Tích Tứ, khó xử nhìn nhìn người bên cạnh. Lưu Tích Tứ phất tay bảo bọn họ lui ra ngoài, hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chính là ai khi dễ ngươi?” Trong kinh thành này, mỹ nhân không có chỗ dựa đương nhiên sẽ rước đến phiền toái.

“Vương gia…” Nữ tử nhào vào trong lòng Lưu Tích Tứ, nức nở khóc lên, “Thiếp… Thiếp…” Đột nhiên, thanh âm nữ tử thay đổi, tiếng nói mềm mại trở nên âm ngoan, Lưu Tích Tứ còn chưa kịp kêu ra tiếng, đã tê liệt ngã xuống đất. Nữ nhân xinh đẹp trong nháy mắt biến thành rắn rết, nàng đá đá Lưu Tích Tứ đã bất động, tháo mặt nạ da người trên mặt xuống, kéo Lưu Tích Tứ lên ném ra cửa sổ, mà nàng cũng nhảy ra ngoài.

Một chiếc xe ngựa từ phía sau phố chạy ra, ra khỏi cửa thành, xuất kinh. Mà một nhà tửu lâu trong kinh thành lại nổ tung. Cửa thành bị đóng lại, nhưng cỗ xe ngựa ra khỏi thành kia sớm đã không thấy tung tích.

“Ly Nghiêu, ngươi trước tiên bình tĩnh một chút, những người đó nếu là tới hướng về ngươi, thì nhất định sẽ không thương tổn Tích Tứ. Ngươi nếu ngay từ đầu đã rối loạn trận tuyến, vậy Tích Tứ làm sao bây giờ?”

“Bình tĩnh? Ngươi bảo ta làm sao bình tĩnh! Nữ nhân kia điên rồi! Nàng sao có thể không thương tổn Tích Tứ!” Ly Nghiêu biết không thấy Lưu Tích Tứ, phá hủy tửu lâu. Hắn thế nhưng lại không bảo vệ tốt người quan trọng nhất của mình. Người của hắn vẫn đi theo Lưu Tích Tứ, nhưng Lưu Tích Tứ nói nhìn bọn họ phiền, khi nghe khúc chưa bao giờ để cho theo. Nghĩ đến bên người Lưu Tích Tứ có ám vệ của Triêu Thiên giám, hắn cũng an tâm. Nhưng không nghĩ tới, Lưu Tích Tứ lại ở dưới mí mắt bọn họ không thấy bóng dáng, mà thị vệ phụ trách an toàn của Lưu Tích Tứ cũng bị người hạ dược.

“Là ta sơ sót, ta nên nghĩ đến những thị vệ kia có thể xảy ra vấn đề.” Ly Nghiêu ôm ngực phát đau, vì sao hắn luôn mang đến tai nạn cho Tích Tứ.

Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh chặn lại Ly Nghiêu đã điên mất rồi, không cho hắn ra ngoài tìm người. Bọn họ cũng không dám để trong cung biết tin tức Lưu Tích Tứ mất tích, một bên phái người tìm kiếm Lưu Tích Tứ, một bên để mấy trạm gác quan trọng đi mệnh lệnh gấp, bảo bọn họ ngăn cỗ xe ngựa có thể mang Lưu Tích Tứ đi lại.

Sợ Ly Nghiêu lại đi mang một thân vết thương trở về, Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh cùng nhau đánh ngất xỉu Ly Nghiêu muốn đi ra ngoài trói lại. Ba ngày sau, có người đưa thư tới, trong thư kẹp cây trâm gỗ đào Lưu Tích Tứ mang bất ly thân. Chỉ rõ nếu muốn mạng sống của Lưu Tích Tứ, phải để Ly Nghiêu đơn độc đến một nơi. Ly Nghiêu chưa xem xong thư, người đã không còn, cất cây trâm của Lưu Tích Tứ. Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh nhìn nhau mấy lần, nháy mắt. Hai người cũng vội vàng rời khỏi phủ đệ của Lưu Tích Tứ.

Lưu Tích Tứ tỉnh lại trong một cỗ hương ngọt, hắn cho là mình sẽ bị nhốt tại nơi địa lao các loại, không nghĩ tới lại là một gian phòng ngủ cực kỳ thoải mái.

“Đã tỉnh?”

Lưu Tích Tứ nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy một nữ tử ôm một đứa bé nhìn hắn. Từ trong cặp mắt kia, hắn nhìn ra người đó là ai.

“Nguyễn Hương?” Tuy là lần đầu gặp, Lưu Tích Tứ lại đoán được thân phận của đối phương.

“Hắn nói với ngươi?” Trên mặt Nguyễn Hương đầu tiên là hiện lên kinh ngạc, sau đó là u buồn, tiếp đấy là hận, cực độ hận.

“Không có, Ly Nghiêu cũng chưa từng nói với ta chuyện của hắn trước kia. Ta từ chỗ ngoại bá công biết được.” Lưu Tích Tứ cũng không biết có phải thực sự không sợ chết hay không, nói lời kích thích Nguyễn Hương.

“Cũng phải… Hắn làm sao lại nói về ta với vương gia… Ta chẳng qua là một kỹ nữ ấm giường cho hắn, là một kỹ nữ ngay cả vì hắn sinh con cũng không xứng.” Nguyễn Hương tự giễu nói, sau đó vỗ nhẹ đứa bé trong lòng mình, “Ngoan nào, ngoan… Mẹ không đau lòng. Bảo bảo… Cha không cần con, nhưng mẹ cần con.”

Ánh mắt Lưu Tích Tứ híp xuống, trong lòng Nguyễn Hương đâu phải đứa nhỏ, chẳng qua là một cái gối quấn vải. Lưu Tích Tứ nhìn Nguyễn Hương, đột nhiên cảm thấy nàng thực đáng thương.

“Ly Nghiêu nói hắn không thể có con, nếu không đứa nhỏ sẽ giống y.” Lưu Tích Tứ vừa mới dứt lời, Nguyễn Hương liền đứng lên. Kích động cũng cuồng loạn kêu lên: “Gạt người! Đấy đều là gạt người! Y nếu có thể sống, vì sao đứa nhỏ lại không thể sống?! Y có thể sẽ tìm một miếng ‘huyễn vụ’ hoặc cái gì khác, để giữ tính mạng đứa nhỏ. Y có thể hạ chú cho đứa nhỏ, giống như y vậy, ta biết y có thể, là y không muốn đứa nhỏ, không muốn đứa nhỏ ta sinh cho y!”

Lúc này lại một nữ tử chạy vào, đỡ lấy Nguyễn Hương đã tâm tình bất ổn giúp nàng thuận khí: “Giáo chủ, cẩn thận dọa đến đứa nhỏ…” Nữ tử trộm nhìn Lưu Tích Tứ một cái, sau đó để Nguyễn Hương dần dần an tĩnh lại ngồi về.

“Bảo bảo, đừng khóc… Mẹ không phải cố ý dọa con.” Nguyễn Hương trấn an gối đầu, lo lắng nói.

“Ngươi sao biết đứa nhỏ có thể sống sót? Ngươi sao biết Ly Nghiêu lừa gạt ngươi?” Lưu Tích Tứ căn bản không để ý ngăn trở của nữ tử chạy vào kia, há mồm nói, “Ngươi có biết Ly Nghiêu sống sót như thế nào nhiều năm như vậy? Bị thân sinh mẫu thân của mình hạ huyết chú không nói, còn bị phụ thân nuôi như một dược nhân. Y rõ ràng không thể chảy máu, nhưng phụ thân y lại vì tăng công lực lần lượt quẹt vết thương trên người hắn. Ngươi có biết Ly Nghiêu bị một vết thương, khỏi chậm bao lâu không? Một vết thương bình thường, y phải hơn một tháng mới bình phục, nếu không cẩn thận bị trọng thương, là có thể sẽ chết. ‘Huyễn vụ’, ngươi tưởng trên đời có nhiều ‘huyễn vụ’ như thế chờ y đi lấy sao? Cả đời này của y, bị xuyên trên một viên ngọc, ngọc vỡ, một chút thương là có thể muốn mạng y. Ngươi có biết y sống có bao nhiêu cẩn thận, có bao nhiêu khổ! Ngươi chỉ nghĩ tới đứa nhỏ y giết của ngươi, phải, Ly Nghiêu có lẽ không thương ngươi, nhưng y vì sao phải giết đứa con của chính mình? Ngươi cũng muốn để cho con ngươi cả đời giống y sống phải cẩn thận như thế, khổ cực như thế sao? Cả đời treo mạng của mình trên một miếng ngọc, hay trên một viên đá? Nếu ngươi cố ý sinh hạ đứa nhỏ, nói không chừng sau này đứa nhỏ sẽ hận ngươi, hận ngươi sinh hạ nó ra, hận ngươi làm cho nó thống khổ như thế. Thay vì như vậy, còn không bằng không sinh.”

Lưu Tích Tứ một chút cũng không thương cảm Nguyễn Hương, cho dù nữ nhân này nên thương xót. Ở trong lòng Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu là quan trọng nhất, phàm là địch nhân thương tổn Ly Nghiêu, đều là địch nhân của Lưu Tích Tứ hắn, cho dù người này là một nữ nhân.

“Không phải… Không phải! Y không cần con, không cần con ta sinh!” Nguyễn Hương khóc thét lên, vung tay, chưởng phong hướng thẳng trước mặt Lưu Tích Tứ mà đến. Lưu Tích Tứ nguy hiểm trốn, tường phía sau xuất hiện một cái lỗ lớn.

“Giáo chủ… Ngài đừng nóng giận, sẽ dọa đến đứa nhỏ.” Thị nữ của Nguyễn Hương không ngừng trấn an nàng. Lưu Tích Tứ cũng không nói gì, cũng không phải sợ Nguyễn Hương, là bây giờ còn chưa phải lúc chọc giận Nguyễn Hương.

“Ly Nghiêu đã đến chưa?” Nguyễn Hương đã bình tĩnh lại không còn bộ dáng điên khùng ban nãy, chỉ là cuồng loạn trong mắt càng sâu.

“Đã đến, đến đây ước chừng còn có nửa canh giờ.”

“Trói hắn lại, mang ra ngoài.” Nguyễn Hương ôn nhu ôm cái gối ra ngoài. Thị nữ đi đến trước mặt Lưu Tích Tứ lấy ra sợi dây thừng, Lưu Tích Tứ ngoan ngoãn quay lưng qua cho nàng trói, “Trói lỏng chút, bổn vương da mỏng thịt mềm, cũng đừng làm bị thương.”

Thị nữ thủ hạ dùng sức trói chặt Lưu Tích Tứ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi cũng biết ngươi da mỏng thịt mềm?” Giọng điệu nói chuyện này, có chút kỳ quái.

Ly Nghiêu dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới. Hắn một người cũng không mang theo, sau khi hắn xuống ngựa, một đám hắc y nhân vây quanh hắn. Ly Nghiêu cũng làm như không thấy, ánh mắt hắn vững vàng khóa vào người trên đài gỗ phía trước.

Chú thích
(1) lê hoa đái lệ: trên hoa lê trắng mang theo từng giọt từng giọt lệ trong suốt, hình dung mỹ nhân khi khóc

Advertisements

Trang: 1 2

10 phản hồi

Gửi bình luận
  1. Mưa / Th8 19 2011 12:18 Sáng

    Khakha. Nhờ uống trà mất ngủ mà ta lụm được cái tem. Mà em Tích Tứ bày mưu tính kế gì đó với Thúy Thúy, lão Nhất, lão Tam mà sao để Nguyễn Hương tóm gọn hơ vậy? Nàng ta chết đơn giản vậy?

    Số lượt thích

    • ~ Yappa ~ / Th8 19 2011 5:32 Chiều

      em ý có bày mưu tính kế mà
      chg sau sẽ giải thích ^^
      mà em Nguyễn Hương chưa chết đâu =D

      Số lượt thích

  2. tuyettrang / Th8 19 2011 12:32 Sáng

    woww, nang that la sieng nang,thankssss nang nhieu nhe!!!

    Số lượt thích

  3. khicon / Th8 19 2011 10:01 Sáng

    cám ơn nàng nhiều lắm …!

    Số lượt thích

  4. Frank / Th8 19 2011 12:51 Chiều

    Thanks.

    Số lượt thích

  5. Tky kim / Th8 19 2011 5:29 Chiều

    Cuối truyện cứ đồn dập thế này. Hai vợ chồng suốt ngày bị người ta đánh bầm dập.
    Cảm ơn nàng.

    Số lượt thích

  6. Stranger / Th9 2 2011 11:39 Chiều

    Sao tớ ko thấy chương 37 :((

    Số lượt thích

  7. cobekhongmonglon / Th6 22 2015 4:52 Chiều

    thank nàng

    Số lượt thích

  8. noirdelarobia / Th7 25 2015 5:05 Sáng

    Trời ơi!!!!! Ta bấm nhầm 4* sr nàng nhiều nhiều

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: