Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Hạ)

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại tứ – Mẫu tử liên tâm (Hạ)

Buổi trưa không chờ được ca ca về, gió bên ngoài lại rất lớn, Úy Bảo Nhi nhận được ý chỉ của hoàng gia gia không được xuất môn, để tránh khỏi bị gió, bé liền một mình ăn cơm trong Đông cung. Bất quá Úy Bảo Nhi lại không có khẩu vị gì, cổ họng của bé rất không thoải mái, ban đầu giống như ngậm hạt cát, sau đó thì càng ngày càng đau, lúc ăn cơm thậm chí nuốt không nổi nữa, nuốt một cái cổ họng cũng rất đau. Tùy tiện ăn mấy miếng bé bảo Tiểu Đậu Tử thu thiện xuống.

“Chủ tử, ngài có phải không thoải mái hay không? Ngài cũng đừng giấu giếm nô tài, nô tài đi gọi thái y cho ngài.”

“Đừng đi.”

Úy Bảo Nhi nhịn đau đớn nơi cổ họng trầm giọng nói: “Bên ngoài gió lớn, ngươi đi tìm thái y, hoàng gia gia sẽ biết ngay, ta không muốn hoàng gia gia bị gió thổi. Ngươi đi lấy cho ta kẹo bạc hà đi, cổ họng của ta hơi khô.”

Tiểu Đậu Tử lập tức chạy chậm ra ngoài, Úy Bảo Nhi xoa xoa cổ, sao cổ họng lại đau chứ? Chẳng lẽ là bởi vì tối hôm qua không có ca ca, bé cả đêm ngủ không được ngon giấc sao?

“Chủ tử, kẹo bạc hà.”

Cầm lấy kẹo bạc hà ngậm vào, khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Bảo Nhi nghiêm túc nói: “Không được nói với người khác, nếu không ta không để ý tới ngươi.”

“Nô tài…” Tiểu Đậu Tử thật khó xử.

“Ta không để ý tới ngươi.”

“Dạ, nô tài ai cũng không nói.”

Sau đó, Úy Bảo Nhi cười, Tiểu Đậu Tử nhất thời sững ở đó.

Ngậm kẹo bạc hà cổ họng thoải mái hơn một chút, Úy Bảo Nhi súc miệng liền lên giường ngủ trưa. Tiểu Đậu Tử không yên lòng, sau khi buông màn hắn một bước cũng không dám rời đi mà canh giữ bên giường. Trông hơn nửa ngày, bên trong giường không có động tĩnh, hắn mới phun ra một hơi, vừa rồi thực sự là hù chết hắn. Nhưng tay lau mồ hôi của hắn còn chưa có buông, bên tai đã truyền đến tiếng ho khan kịch liệt. Tiểu Đậu Tử một phen giật màn ra, liền thấy chủ tử che miệng ho mạnh, trên người hắn trong nháy mắt tuôn ra mồ hôi lạnh.

“Mau đi gọi thái y! Vương gia bị bệnh!”

“Đừng gọi, khụ khụ khụ…”

Úy Bảo Nhi không ngăn cản được Tiểu Đậu Tử, bé ho đến nói không ra lời.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Hạ)”

Bàn Ti động số 38 – Chương 94-95

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

2 chương, rất thú vị nghen. Anh Phượng bắt đầu hành động rồi ^^

Đệ cửu thập tứ chương – Ngài muốn mướn một nha hoàn sao

Tuy rằng Tam Lục đi rồi, ta nhưng lại mất đi tâm tình tìm tòi nghiên cứu cái hộp hạt châu kia.

Nhất định là bảo bối quý trọng hơn so với dải Lưu Vân này đi…

Ta sờ cái hộp ấy, cảm thấy hộp nặng trịch, nâng cũng nâng không nổi.

Ta thở dài, cất hộp bên người. Sau đó mở tờ giấy đặt ở trong hộp Tử Hằng lưu lại kia ra.

Trên giấy không có viết lời tam biệt, hay là dặn dò mà ta nghĩ…

Trên giấy chỉ đơn giản viết, ta nên dùng bốn hạt châu này tu luyện như thế nào.

Ta gấp giấy lại, cũng cất đi.

Ta cảm thấy rất xót xa.

Tử Hằng cho ta, ta không có cách nào trả lại.

Ta thậm chí không nói được câu tạm biệt với hắn hẳn hoi.

Ta ngồi bên đầm nước ngẩn người, một tia nắng từ phía trên chiếu xuống, chiếu vào mặt nước. Phía trên đầm nước có hơi nước mỏng manh, bị chiếu vào giống một làn khói sáng lượn lờ.

Hôi Đại Mao đến thương lượng sự tình với ta. Ta trả lời mà không tập trung.

Thế đạo bên ngoài. Bắt đầu dần dần không yên ổn.

Dường như chỉ trong những tin tức phi điểu mang đến. Đã bao hàm rất nhiều thứ bất an.

Người chết ở nơi nào đó. Đã hạ táng. Buổi tối lại từ trong mộ bò ra. Đánh mất nhân tính. Lực lớn vô cùng. Đem người một thôn. Ngay cả người thân hàng xóm của mình. Tất cả đều giết chết.

Có nơi. Thú khắc đá bày ở nơi đó mấy trăm năm không nhúc nhích bỗng nhiên thành tinh… Còn có…

Ta gật gật đầu. Thoạt nhìn dường như còn thật sự đang nghe Hôi Đại Mao kể. Thật ra tâm thần ta lún vào trong một chỗ rất sâu trong thân thể. Không kéo ra được.

“Quả nhiên thiên hạ sắp loạn, yêu nghiệt mọc tràn lan a.” Hôi Đại Mao ra vẻ cụ non hạ kết thúc.

“Ngươi ta đều là yêu.”

“Nhưng chúng ta ngay thẳng, cũng không gây họa phàm nhân, tàn sát đồng đạo.” Hôi Đại Mao đúng lý hợp tình: “Vậy sao có thể giống nhau được, trong người có người tốt và kẻ xấu, vậy yêu đương nhiên cũng có yêu tốt yêu ác. Chúng ta chính là yêu tốt.”

“Vậy sao?” Ta sao lại không cảm thấy được chúng ta tốt chỗ nào.

“Đấy là đương nhiên.” Hôi Đại Mao dùng sức gật đầu.

“Tam Lục sư thúc của ngươi và Lý thư sinh cũng sắp cáo từ, ngươi lại đi chuẩn bị một phần quà lễ đi.”

“Nha. Biết rồi.” Hôi Đại Mao đáp ứng, bộ dáng có chuyện muốn nói lại chỉ lèo nhèo không mở miệng.

Ta hỏi: “Còn có chuyện gì?”

“Sư phó, người xem, nên đi đều đi rồi.” Hôi Đại Mao cười theo nói: “Vậy Phượng tiền bối khi nào đi?”

Ôi, lời này không nên nói như vậy, phải nói, không nên đi đều đi rồi, còn người nên đi mà lại thủy chung không đi.

“Việc này ta chưa từng hỏi, không bằng, ngươi thay vi sư đến hỏi thử ý tứ của Phượng tiền bối?”

“A a, ta không đi!” Hôi Đại Mao bỏ trốn mất dạng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 94-95”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Thượng)

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Cái thượng và hạ này là tác giả chia chứ không phải bạn chia đâu nghen ^^

Phiên ngoại tứ – Mẫu tử liên tâm (Thượng)

Mở mắt ra, ngơ ngác nhìn nóc giường, Lưu Thiên Tứ mệt mỏi lật người. Ưm, Thiên Thiên đã dậy rồi, Thiên Thiên đâu? Ưm… Đau đau. Nuốt một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lưu Thiên Tứ nhíu lại, sờ lên chỗ cổ họng, hắn há há mồm: “Thiên Thiên…” Ở đây đau đau.

“Tiểu vương gia?” Người hầu chờ bên ngoài nghe được động tĩnh trong phòng, hô bên ngoài.

“Đau đau…” Theo động tác nói chuyện, cổ họng Lưu Thiên Tứ càng đau đớn, khuôn mặt hắn có đỏ ửng không bình thường. Không chỉ có cổ họng đau đau, trên người cũng đang đau đau.

“Tiểu vương gia? Tiểu nhân vào đây.” Người hầu cẩn thận đi đến.

Lưu Thiên Tứ vừa nhìn thấy hắn, trong ánh mắt lập tức trào ra một dòng nước: “Đau đau, Thiên Thiên…”

Người hầu vừa nhìn, sợ hãi, vội vàng nói: “Tiểu nhân đi gọi lâu chủ, tiểu vương gia ngài chờ.” Người hầu chạy, lúc ra ngoài còn kêu người mau mau vào trong cung truyền thái y, hắn nhìn ra sắc mặt của tiểu vương gia không thích hợp.

Lưu Thiên Tứ không chờ lâu lắm, rất nhanh, bên ngoài liền truyền đến tiếng bước chân vội vội vàng vàng, khi hắn nhìn thấy người tiến vào hắn vươn hai tay: “Thiên Thiên…”

“Dụ Đầu, xảy ra chuyện gì?” Úy Thiên khẩn trương ngồi xuống bên giường, cầm hai tay Lưu Thiên Tứ. Vừa cầm, trong lòng hắn thịch một tiếng, tay Lưu Thiên Tứ rất nóng, sau đó hắn liền nghe Lưu Thiên Tứ rất khó chịu nói: “Đau đau.”

“Đau chỗ nào?” Úy Thiên sờ sờ trán Lưu Thiên Tứ, chân mày nhíu chặt.

Mà thanh âm Lưu Thiên Tứ càng khàn hơn, hắn nắm tay Úy Thiên đặt vào trên cổ mình, khẽ kêu: “Đau đau, Dụ Đầu đau đau.”

“Dụ Đầu ngoan, đừng nói chuyện.” Úy Thiên hôn hôn cái miệng nhỏ nhắn của Lưu Thiên Tứ, trấn an hắn, lại kéo chăn qua, nhất định là đêm qua ăn nhiều thịt dê, đều do y.

“Thiên Thiên, ôm một cái.” Lưu Thiên Tứ thân thể không thoải mái, cổ họng lại đau đặc biệt cần sự an ủi của Thiên Thiên.

Úy Thiên để cho hắn gối cánh tay trái của mình, ôm hắn cả người cả chăn, nhẹ giọng dỗ: “Thiên Thiên ôm Dụ Đầu, Dụ Đầu đừng nói chuyện, uống nước trước có được không?”

“Ưm…” Lưu Thiên Tứ kề sát Úy Thiên, khẽ gật đầu một cái. Lập tức có người hầu bưng tới trà nóng, Úy Thiên sau khi thổi ấm cho Lưu Thiên Tứ uống. Cổ họng đau, Lưu Thiên Tứ uống hai ngụm lại không muốn uống nữa, trong mắt to rướm đầy nước mắt.

Úy Thiên thổi nhẹ hắn: “Vù vù, vù vù, không đau, không đau. Dụ Đầu ngoan, Dụ Đầu uống nước mới không đau, Dụ Đầu ngoan nhất.”

“Ngoan…” Được Thiên Thiên nói ngoan, Lưu Thiên Tứ cố nén đau đớn của cổ họng uống từng ngụm nước trà. Thế nhưng cổ họng thật sự là quá đau đớn, hắn uống xong trà nước mắt cũng rơi xuống.

Úy Thiên đau lòng, lau nước mắt của Lưu Thiên Tứ, hôn hôn mắt hắn, miệng y không ngừng trấn an: “Có Thiên Thiên, Dụ Đầu không sợ, thái y lập tức sẽ tới, sau khi cho thái y xem thử sẽ không đau đớn nữa.”

“Ôm…”

“Được, Thiên Thiên ôm.”

Úy Thiên cởi giày lên giường, Lưu Thiên Tứ lập tức lui vào trong ngực y, hắn trên người từng trận lạnh run cần ấm áp của Thiên Thiên.

Đợi hơn một khắc đồng hồ, bên ngoài truyền đến thanh âm, người chưa tới tiếng tới trước.

“Dụ Đầu, có chuyện gì?”

Theo mấy tiếng hỏi lo lắng, Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương, Lưu Vận Tranh, Bạch Hãn Triệt, phàm là người ở trong cung cơ hồ đều tới. Thái y cùng đi theo bọn họ nhanh chóng đi vào bên giường, mở hòm thuốc.

“Phụ thân… Phụ…”

Vừa nghe thanh âm Lưu Thiên Tứ cũng khàn, mọi người đồng thời mở miệng: “Dụ Đầu đừng nói chuyện, để cho thái y nhìn một cái, không sợ.”

“Đau đau…”

“Vù vù… Đau đau bay đi, đau đau bay đi.”

Mọi người tụ lại bên giường thổi thổi, lúc này thái y mở miệng hỏi: “Tiểu vương gia là đau chỗ nào?”

“Cổ họng Dụ Đầu đau, mà còn phát sốt.” Úy Thiên lập tức đáp, “Tối hôm qua chúng ta ăn thịt dê, hắn còn uống một chút rượu.”

Bạch Tang Vận sờ nhi tử nói: “Có lẽ là tối hôm qua ăn nhiều đồ nóng, nhiệt chạy đến cổ họng, sau đó lại làm cho phát sốt.”

Thái y lấy thẻ trúc ra, dỗ dành nói với Lưu Thiên Tứ: “Tiểu vương gia, ngài há miệng, hạ quan xem thử cổ họng cho ngài.”

“Đau đau.” Lưu Thiên Tứ quay đầu, chôn đầu trong lòng Úy Thiên, hắn không thích thái y.

“Dụ Đầu ngoan, sau khi cho thái y xem thử mới có thể biết làm sao con hết đau.” Bạch Tang Vận ngồi xuống trên ghế bên giường, nhẹ nhàng nâng đầu nhi tử lên.

“Đau đau, không xem.” Lưu Thiên Tứ không muốn hợp tác.

“Dụ Đầu ngoan, Dụ Đầu dũng cảm nhất, cho thái y xem thử. Cổ họng Dụ Đầu đau thì không thể ăn quýt, cũng không thể đi ra ngoài chơi, càng không thể đi ngủ trong rừng.” Úy Thiên sờ vành tai nhỏ của hắn dỗ, sau đó nhẹ nhàng nắm cằm hắn. Lưu Thiên Tứ nghe Úy Thiên nói nhất từ từ há miệng ra.

Tay kia của Úy Thiên che mắt Lưu Thiên Tứ, liếc mắt nhìn thái y một cái. Thái y lập tức đặt thẻ trúc vào trong miệng Lưu Thiên Tứ, đè đầu lưỡi hắn xuống.

“Ưm…”

“Dụ Đầu không sợ, lập tức là được rồi.”

Động tác của thái y rất lưu loát, chỉ nhìn mấy lần liền lấy thẻ trúc ra. Sau đó hắn sờ lên mạch của Lưu Thiên Tứ, sau khi dò xét, hắn thu tay đứng dậy cung kính nói với đám người Bạch Tang Vận: “Hồi bẩm quốc công, thái hoàng, vương gia, hoàng thượng, hầu gia, thời gian này kinh thành hai tháng liền đều không có mưa, tiểu vương gia sợ là vốn có chút nhiệt, lại ăn thịt dê uống rượu, nhiệt này liền xông lên. Chỉ cần cổ họng không đau, sốt của tiểu vương gia sẽ lui xuống. Vừa rồi khi thần tra mạch phát hiện tiểu vương gia có chút tích thực, thần kê hai phương thuốc cho tiểu vương gia, trừ một chút nhiệt bên trong cho tiểu vương gia, lại kê mấy loại thuốc trị cổ họng, mấy ngày nữa sẽ không sao.”

“Quả thật chỉ là nhiệt?” Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương cùng Lưu Vận Tranh vẫn lo lắng.

“Đúng vậy, thời gian này trời quá khô, không ít người cũng đau cổ họng. Còn thỉnh quốc công, thái hoàng, vương gia, hoàng thượng cùng hầu gia cũng phải chú ý uống nhiều nước, ăn nhiều thức ăn thanh đạm, kỵ rượu kỵ dầu mỡ, để tránh khỏi bị nhiệt.”

“Vậy ngươi đi kê phương thuốc đi.” Lưu Vận Tranh hạ lệnh, thái y lập tức khom người lui xuống đi viết phương thuốc. Bạch Hãn Triệt không yên lòng để cho người khác đi làm, tự mình theo ra.

“Phụ thân… Đau đau… Lạnh lạnh…”

Bạch Tang Vận yêu thương nắm tay nhi tử, trấn an nói: “Dụ Đầu không sợ, uống thuốc đau đau cũng không còn.”

“Thổi thổi…”

Lập tức, đám người lớn đều thổi cổ Lưu Thiên Tứ, Lưu Thiên Tứ vốn vì đau đau mà muốn khóc nở nụ cười hạnh phúc.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 4 (Thượng)”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 14

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Khi tỉnh lại, trên đỉnh đầu là trần nhà hoa lệ xa lạ.

Đèn treo chất liệu thủy tinh chói lọi lóa mắt, tình cảnh thịnh thế xa hoa vô độ, đối với Lăng Vệ thân thể vẫn chìm đắm trong đau đớn gia tăng phía sau mà nói, ánh xạ tựa như tiến vào một thế giới mê võng.

Tuấn dung đường nét rõ ràng bịt kín ủ rũ. Con ngươi đen trong veo luôn lóe sáng, bởi vì mông lung sau khi tỉnh dậy, lộ ra gợi cảm làm động lòng người.

Chậm rãi xoay đầu, mới thấy đầu sỏ gây họa hại mình rơi vào hoàn cảnh thê lương nằm ngày bên cạnh mình.

Thân thể trọng lượng tương đối đè vết lõm trên ga giường, hai tay chống quai hàm, bộ dáng nghiêng đầu giống như đứa trẻ hiếu kỳ, nếu để cho người ngoài liếc mắt một cái, tuyệt không thể tưởng tượng thiếu niên mười tám tuổi mang theo ý cười dịu dàng này có chỗ đáng sợ không khác gì ác ma.

“Em đã điện thoại cho mẹ, nói em với anh sẽ tham gia một kỳ nghỉ ngoại khóa đặc biệt, hì hì, may mắn lúc ấy ba không ở cạnh mẹ, nếu không bị chộp thì thảm rồi.”

Lăng Vệ hiện lên một tia hoảng sợ.

Biến hóa biểu tình có thể nói là rất nhỏ mà không thể phát hiện, dưới ánh mắt sắc bén trải qua đặc huấn của Lăng Khiêm, lại rõ ràng như hoa văn dạng sợi dưới kính hiển vi.

Lăng Khiêm lộ ra nụ cười khẽ mà Lăng Vệ chán ghét, “Em đã nói anh mấy ngày này phải ở bên em. Cũng không phải là ăn nói lung tung nha. Hơn nữa…” Bỗng nhiên dừng lại.

Vẻ muốn nói lại thôi của em trai dẫn tới sự chú ý của Lăng Vệ.

Cậu nhìn em trai. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 14”

Kiếp duyên – Phiên ngoại 3

Kiếp duyên – Phiên ngoại

Phiên ngoại tam – Màu sắc

Người trên giường hơi thở mang theo vài phần yếu ớt, sắc mặt của hắn tái nhợt, môi cũng không có huyết sắc gì. Hắn vừa mới trải qua giày vò không phải của con người bây giờ đã ngủ, nhưng giữa lông mày vẫn mang theo đau đớn xua không đi. Người bên giường không nhúc nhích ngồi ở chỗ đó đưa mắt nhìn hắn, màu đỏ trong con ngươi còn chưa lui. Không người nào dám tiến lên quấy rầy y, ngay cả thân nhân thân nhất của y cũng đều lui ra ngoài. Đám thái giám lưu lại phụ trách thiện thì không dám phát ra một chút tiếng vang, nhẹ chân nhẹ tay làm chuyện trên đỉnh đầu mỗi người, đồng thời làm xong trong thời gian nhanh nhất, sau đó thấp tha thấp thỏm lui ra, lưu lại một phòng thanh tĩnh cho vị tôn chủ đáng sợ nhất kia của bọn họ.

Bàn tay mềm mà vô lực nắm trong lòng bàn tay kia đã mất đi ấm áp dĩ vãng, lại lạnh hơn so với tay mình. Lưu Thao nắm lên tay của người kia, hai tay nâng, thở ra hơi ấm với bàn tay lạnh như băng kia, đã quen với với bàn tay luôn luôn ấm áp của người này, lạnh lẽo giờ phút này khiến trong lòng hắn một chút luống cuống đã đè xuống trong lòng y lại xông ra. Cho dù loại tình cảnh ngày hôm nay đây y đã thấy rất nhiều lần, cho dù bắt đầu từ hôm nay cuộc đời của y có nội dung không như trước nữa, y vẫn không cách nào rút ra trong mấy canh giờ máu tanh vừa mới trải qua. Trong thiên hạ, ngoại trừ phụ thân người này ra, người nọ là toàn bộ của hắn, là tất cả quan tâm của hắn.

Bên tai vẫn vang vọng tiếng kêu đau ẩn nhẫn của người này, trước mắt vẫn hiện lên máu loãng chảy ra ồ ồ dưới thân người này. Mà trong thống khổ như vậy, người từ nhỏ vẫn không phải chịu khổ này lại cứng rắn mà nhịn xuống, chỉ vì không cho y cho hắn dùng thuốc tê. Khi người này mang thai đứa nhỏ vì y, y đã quyết định, lúc sinh sản cho hắn dùng thuốc tê. Nhưng người này khóc cầu y, cầu hoàng đế ca ca của hắn đừng làm, hắn khóc rất thương tâm, rất sợ hãi.

“Thao nhi, đừng làm cho Bảo nhi khóc, nó sẽ không có sức, như vậy nó và đứa nhỏ đều sẽ nguy hiểm!”

“Hoàng đế ca ca… Cầu ngươi… Bảo nhi cầu ngươi… Đừng, đừng…”

“Thao nhi, tin Bảo nhi, Bảo nhi nhất định sẽ bình an sinh hạ đứa nhỏ.”

“Hoàng đế ca ca… Cầu ngươi…”

Tất cả mọi người đang khuyên y, mà y cuối thay đổi chủ ý lại chỉ bởi vì nước mắt của người này, cầu xin của người này.

“Nếu như trong vòng hai canh giờ đứa nhỏ không sinh ra được, dùng thuốc.” Đây là nhượng bộ lớn nhất của y.

“Hoàng đế ca ca…”

“Bảo nhi, nghe lời.”

Nghiêm khắc ít có ngăn cản khẩn cầu của người nọ, người nọ hiểu y, giống như y hiểu người nọ. Hai canh giờ, cho dù sẽ bị oán, y cũng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp nữa.

Có lẽ là nghe thấy uy hiếp của phụ hoàng, trưởng tử của đương kim hoàng đế Lưu Thao Huệ Diệu quốc khi thời gian sắp sửa đi qua ra khỏi bụng phụ thân bé. Khi bé khóc lên tiếng đầu nhiên trên đời này, phụ thân bé cũng đang khóc rống. Không phải là bởi vì đau đớn khó nhịn kia, mà là bởi vì không bị dùng thuốc dễ dàng. Không có người sẽ trách móc tàn nhẫn của hoàng đế, bởi vì không ai không biết cưng chiều và thương yêu của hoàng đế hiện nay đối với biểu đệ của y, chủ nhân duy nhất của hậu cung của y Úy Bảo Nhi từ khi sinh ra. Nếu như trên đời này không có một người tên là Úy Bảo Nhi, vậy hậu cung của hoàng đế vĩnh viễn sẽ trống rỗng. Tình cảm của Lưu Thao quá lạnh nhạt, nhạt đến ngay cả chính y cũng không biết mình có phải có tình yêu, chỉ có Úy Bảo Nhi mới có thể dẫn ra toàn bộ tình yêu của y, cho dù là Lưu Thiên Tứ cùng lớn lên với Lưu Thao, vô cùng thân thiết với y cũng chưa từng làm được.

Người nọ là y từng chút từng chút nhìn lớn lên, khi người này còn chưa hiểu chuyện, phân nửa vị trí giường y cũng đã bị người này chiếm đi. Từ khi hắn biết ngọt ngào cười với y, đến làm nũng gọi y “ca ca”, rồi đến vui vẻ gọi y “hoàng đế ca ca”. Người này bất kể là thân thể hay linh hồn, đều chứa màu sắc của y. Như y chờ đợi, trong lòng trong mắt người này chỉ có y, chỉ là y. Một người toàn tâm toàn ý, tuyệt đối sẽ không phản bội y, không rời khỏi y, dưới nét vẽ của y bước từng bước trở thành người yêu xứng với y, trở thành phụ thân đứa nhỏ của y.

“Hoàng đế ca ca, Bảo nhi không đủ thông minh, không thể giúp hoàng đế ca ca xử lý quốc sự, cũng không thể xử lý Vận phường như Thiết ca ca. Nhưng Bảo nhi, có thể sinh bảo bảo vì hoàng đế ca ca, tựa như hoàng gia gia, hoàng thúc và cả phụ thân, sinh bảo bảo.”

Bảo nhi của y khi chưa hiểu tình dục đã muốn sinh bảo bảo vì y. Trên đời này, cũng chỉ có Bảo nhi mới có thể sinh bảo bảo cho y, bảo bảo của y và Bảo nhi, thái tử tương lai của Huệ Diệu.

Bảo nhi không cần thông minh, không cần giúp y xử lý quốc sự, không cần giúp y xử lý Vận phường. Bảo nhi chỉ cần lúc y mỗi khi trở lại tẩm cung cao hứng gọi “Hoàng đế ca ca” sau đó nhào vào lòng y, chỉ cần khi đêm khuya nhân tĩnh quyến luyến trong lòng y, chỉ cần khi y vì chuyện nước mà tâm phiền cùng ngủ trong rừng với y.

Y cần có một người thủy chung như nhất nâng niu trái tim y, như đối xử với bảo bối khiến y bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được trái tim mình ở đâu. Bảo nhi không để cho y thất vọng, Bảo nhi của y giống như tên hắn, vẫn bảo bối nâng niu trái tim y, làm y không còn mê hoặc, không còn do dự. Sau khi tiểu hoàng thúc thành thân với Úy Thiên, y từng có một lần không biết mình sinh ra trên đời này còn có chỗ ích lợi nào. Thái tử thì sao, thiên hạ thì sao, đây không phải là cái y muốn, sau khi mất đi mục tiêu đi tiếp, y lạc lối. Mãi đến khi Bảo nhi ra đời, mãi đến thời khắc y ôm Bảo nhi vào lòng ấy, con đường tràn ngập mê chướng trước mắt y lại rõ ràng có thể phân ra.

Y không phủ nhận tối tăm luyến đồng trong nội tâm mình. Khi Bảo nhi mở miệng mềm mại gọi y ca ca, y đã định kiếp này của mình. Cho dù Bảo nhi sau khi lớn lên có thích người khác hay không, Bảo nhi của y chỉ có thể là của y, chỉ có thể trở thành của y, hầu hạ dưới thân y, sinh hạ đứa nhỏ cho y. Sau khi tiểu hoàng thúc lựa chọn Úy Thiên, y mặc dù không muốn, nhưng vẫn buông tay, đối với tiểu hoàng thúc y nhiều hơn là bảo vệ, là thủ hộ. Nhưng Bảo nhi, nếu có Úy Thiên thứ hai, y sẽ phá tan người nọ, làm cho gã ngay cả một sợi tóc cũng không giữ được trên đời này.

Tiếp tục đọc “Kiếp duyên – Phiên ngoại 3”