Bàn Ti động số 38 – Chương 188

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát bát chương

“Vừa rồi có con muỗi…” Lão thái thái hoàn hồn lại trước tiên, tay còn chưa có buông, cũng đã tìm một cái cớ cho mình. Biểu tình của lão rồng háo sắc ấy gọi là cứng ngắc, ta đoán, lấy thân phận của lão, loại kinh nghiệm bị bạt tai trước mặt mọi người này, phỏng chừng kiếp này là lần đầu tiên.

Lão thái thái hung thật! Da mặt bên trái lão rồng háo sắc nhanh chóng hiện lên mảng đỏ.

“A a, ờ…” Lão rồng rõ ràng còn chưa hoàn hồn, nhưng những người bên cạnh đã rối rít bắt đầu hòa giải. Ừ, những khách mời này ta đoán lão rồng chắc chắn không biết hết, thế nhưng không sao, địa vị của những người này đều thấp hơn lão, đều phải lấy lòng lão. Thủy Tinh cung hàng đêm mở tiệc, người quen hay không quen vui mừng uống, mỗi người mỗi ý, có người muốn nghe nịnh hót, có người đến nịnh hót người khác, có người đến mưu cầu ích lợi, có người muốn bố trí lợi dụng người ngoài…

Ta cong một ngón tay, lão rồng háo sắc bỗng nhiên giương lên tay, rầm một tiếng lật bàn tiệc của mẹ lão lên trời, khay đĩa leng keng rơi trên mặt đất toàn bộ vỡ tan tành, canh rau bắn tung toé, bản thân lão rồng, mẹ lão, và cả mấy người ngồi gần cũng bị dây!

Mấy người vẫn còn hòa giải nịnh hót hai bên giống như con vịt bị bóp cổ một chữ cũng không phun ra được — cảnh này bất kể thế nào cũng không thể lại nói là lỡ tay. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 188”

Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại nhị – Quấn tơ

Phật nói: Phàm là tất cả chúng sinh chưa giải thoát, đều sẽ tuần hoàn lặp đi lặp lại trong lục đạo, đây là “luân hồi”.

Mà cái gọi là giải thoát, chính là chỉ thoát khỏi ràng buộc, dùng giới là sơ thiện, định là trung thiện, tuệ là hậu thiện, như thế sản sinh thiền định gắng đạt tới diệt khổ, sau cùng mới thoát khỏi lục đạo luân hồi.

Đông Ly, ngươi nếu bị trói buộc, bản vương tất sẽ không tự mình giải thoát, ngươi nếu vào a tì địa ngục, bản vương sẽ lấy cái chết theo cùng!

Đông Ly Mộ Vân mơ màng tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn hướng ngoài cửa sổ, phát hiện mình vốn là muốn nhắm mắt lại chợp mắt một lát, không ngờ nhắm mắt lại vậy mà ngủ đến khi mặt trời chìm xuống phía tây.

Động động cần cổ vì một thời gian dài giữ một tư thế mà trở nên có chút cứng ngắc, bưng trà lạnh trên bàn uống một hớp, bên ngoài liền có người gõ cửa, dè dặt thử hỏi, “Hầu gia ngài tỉnh rồi?”

“Ừ, chuyện gì?”

Đông Ly Mộ Vân đứng dậy mở cửa, liền thấy hạ nhân đứng ở ngoài cửa đang dùng tay áo lau đi khuôn mặt đầy mồ hôi, vẻ mặt nôn nóng ban đầu, sau khi nhìn thấy hắn mở cửa đi ra, lập tức đổi thành mừng rỡ giống như gặp được cứu tinh

“Hầu gia ngài đã tỉnh, Kỳ phu nhân đến đã lâu…”

Đông Ly Mộ Vân không khỏi nghi hoặc, “Không phải nói Kỳ phu nhân đến là lập tức gọi ta sao?”

Hạ nhân vẻ mặt khó xử, “Vương gia biết ngài đang ngủ trưa sai chúng nô tài đừng quấy rầy ngài, nhưng chưa qua thời gian chén trà, lại muốn chúng nô tài đến xem ngài đã tỉnh lại chưa? Cứ đi đi lại lại, cũng được mấy chục lần rồi…”

Đông Ly Mộ Vân khẽ cười vỗ vỗ bả vai hạ nhân, đi thẳng về phía phòng ngủ của Triệu U.

An Dương vương phủ ở kinh thành chính là phủ đệ năm đó Triệu U ở khi vẫn còn là hoàng tử, bên trong phủ trang trí trang nhã, lầu các chằng chịt thú vị, sau khi hoàng huynh y đăng cơ, những hoàng tử khác được phong vương phải rời khỏi kinh thành đi đất phong của chính mình, Triệu U lại ỷ vào cùng một mẹ với hoàng đế, cực kỳ được thái hậu sủng ái, có thể ở lâu trong kinh.

Giờ đây tiểu vương gia năm đó mọi người đều cho rằng chỉ là một tên bất cần đời, không thành người tài, vẫn còn ở trong kinh thành, không chỉ không bị đuổi về đất phong, còn thêm một thân phận nhiếp chính vương, làm cho không người nào không thổn thức.

Người chân chính có thủ đoạn đều là thâm tàng bất lộ, từ một loại ngoài mặt nhìn không ra, nhưng khi biết đến cũng đã quá muộn.

Còn chưa đi tới phòng ngủ của Triệu U, đã nghe thấy nơi đó truyền đến từng tiếng kêu thảm thiết khàn khàn, hơi có chút thê lương, thị nữ cùng hạ nhân đều bị đuổi ra chờ ngoài cửa, các thị nữ tất cả đều là vẻ mặt không đành lòng, hạ nhân thì lòng hiếu kỳ lớn hơn, níu khe cửa nhìn vào trong.

Nhìn thấy Đông Ly Mộ Vân đi tới, có thị nữ khẽ ho một tiếng, mấy hạ nhân kia xoay người lại, thấy là hắn, liền khôi phục quy củ, cung kính đứng hai bên.

Đông Ly Mộ Vân đang muốn vươn tay đẩy cửa đi vào, thị nữ bên cạnh muốn ngăn cản hắn lại muốn nói rồi thôi, Đông Ly Mộ Vân quay đầu, “Làm sao vậy?”

Thị nữ hơi cúi đầu, “Vương gia không cho người đi vào…”

Khóe môi Đông Ly Mộ Vân nhếch lên, “Vương gia các ngươi sĩ diện, đương nhiên không muốn để người khác nhìn thấy tình cảnh bi thảm hiện giờ của y.” Nói xong cũng không gõ cửa, liền mở thẳng cửa đi vào.

Triệu U bên trong vừa định thốt ra tiếng kêu đau, tầm mắt quét tới người mở cửa tiến vào, một tiếng kia còn chưa ra khỏi miệng đã bị y miễn cưỡng nén lại.

“Kêu lên sẽ đỡ hơn.” Nguyễn Tố Tuyết lại lấy một cây ngân châm hơ trên lửa, sau đó nhắm ngay huyệt vị đâm thẳng xuống.

“Ưm—!” Triệu U bỗng nhiên siết chặt nắm tay, cơ bắp toàn thân đều đang run rẩy, cả người đã giống như là mới vớt ra trong nước, đợi khi trận đau đớn thấu xương này qua đi, hơi dịu một chút, mới mạnh miệng cãi lại, “Chút đau ấy bản vương còn có thể chịu được… A!”

Đông Ly Mộ Vân cũng không bóc trần y, đi đến bên cạnh y, tầm mắt rơi lên đùi mà Nguyễn Tố Tuyết đang châm cứu cho y. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 2”

Bàn Ti động số 38 – Chương 187

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát thất chương – Yến hội

Thứ tự chỗ ngồi của những người này sắp xếp theo địa vị cao thấp, chỗ Tử Hằng ở vị trí thứ năm bên trái, phía trên hắn có bốn người, đương nhiên, người đầu tiên hẳn là bá phụ hắn, cũng chính là tộc trưởng Ngao gia hiện tại, vị long vương ở tại Thủy Tinh cung này. Người thứ hai ấy à, ta suy nghĩ hẳn là nhi tử của long vương này, từng nghe nói mấy lần, vị đại công tử này cũng không phải là tay mơ, người thứ ba có lẽ là huynh đệ của long vương, cũng coi là quyền cao chức trọng, năm đó tranh rất dữ với đại ca hắn, đáng tiếc cuối cùng bị thua, đành phải cúi người. Nhưng nhiều năm như vậy, long vương cũng không thể xử lý được hắn. Vậy còn một là ai đây?

Các nữ quyến càng ngày càng nhiều, trên tiệc cũng càng lúc càng náo nhiệt, có không ít nữ quyến ở hậu cung cũng đi ra, đương nhiên người có địa vị càng quan trọng, tới càng trễ, tới sớm đều là tôm tép. Ghế trống bên nữ quyến còn nhiều hơn bên trái, chừng mười chỗ đằng trước đều trống, chắc hẳn đều là mỹ nhân được sủng ái trong hậu cung. Lão long vương này thực sự là… Khụ, luôn nghe nói bộ tộc này phần lớn bản tính háo sắc… Long vương đây thoạt nhìn tuyệt đối xứng đáng cái tên!

Lại liếc Tử Hằng hai cái, hắn gầy hơn so với lúc chúng ta chia tay, bộ dáng ngồi ở chỗ đó không nói một lời, thoạt nhìn có loại… nghiêm túc xa lạ, khuôn mặt vẫn là khuôn mặt ta quen thuộc, thế nhưng khoác lên một tầng vỏ cứng.

Nên, tuyệt đối nên, cảm giác những tộc nhân kia của hắn nuốt sống người cũng không nhả xương, không chút phòng bị, ngay cả da và xương bị cắn cũng không thừa, không chút phòng bị thì còn cái gì.

Hắn ngồi ở đó, phía dưới áo choàng, là ủng thêu chỉ bạc ở miệng, các cô nương chưa lấy chồng trên tiệc bên phải, vừa muốn xem, lại không muốn người khác chú ý, nhìn lén mà tự cho là rất bí mật, lấy tay áo che mặt, lấy quạt chắn mặt, còn có người nương lúc nói chuyện ngắm loạn, thật sự là giấu đầu hở đuôi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 187”

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 5

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại ngũ: Một lần cho xong (Thượng)

Từ nhỏ bên người Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đã không thiếu nữ nhân thích, hai người còn chưa đầy mười lăm, các thị nữ trong cung vừa thấy hai người bọn họ là đã đợi cơ hội công khai ngấm ngầm đưa sóng thu. Hai người một người là thái tử, một người là vương gia, thân phận này tôn quý không nói, hai người lại sinh mày rậm mắt to, anh tuấn tiêu sái. Cho dù không giương lên thân phận hai người, hai người cũng đã là loại nam nhân cực được nữ nhân thích. Trong kinh không biết có bao nhiêu nữ nhi gia muốn gả cho hai người này, đáng tiếc hai người sớm đã lòng có nơi chốn, ngay cả con cũng đã có, đây thật đúng là làm người ta thất vọng.

Đương nhiên, luôn có vài nữ nhân không muốn buông tha, nam nhân tam thê tứ thiếp không phải rất bình thường sao? Huống chi là hoàng thượng và vương gia. Hai người cũng chưa qua hai mươi tuổi, nào có đạo lý nhìn hai người không động tâm. Mặc dù nghe nói Bạch hầu gia chính là chủ tử chân chính của hậu cung hiện nay, nhưng một nam tử đâu có thể chịu đựng được dục vọng của hai vị nam nhân uy mãnh này, cho dù là không vào được hậu cung, có thể khiến hai người này thành khách trong mành của mình cũng tốt.

Chẳng qua hai người này, một vị là hoàng thượng, hàng năm ở trong cung, không thể gặp mặt; một vị khác là vương gia, mặc dù quản lý buôn bán của Vận phường, nhưng muốn gặp mặt một lần cũng là khó như lên trời, có vài người thật vất vả tìm được cơ hội, cũng thường thường bị đối phương lạnh lùng nhìn, coi như không thấy. Khiến cho một đám dục nữ đấm ngực giậm chân, không cam lòng xinh đẹp của mình chống không lại một người nam nhân.

Có điều, gần đây trong kinh thành tới một vị lão bản nương ở góa phá vỡ lệ thường Lam Vận Vanh không có sắc mặt vui vẻ đối với nữ nhân. Nàng không chỉ có mỗi ngày ra vào Vận phường, lại thường thường lén phẩm trà với Lam Vận Vanh, làm người ta ngoài tò mò lại không khỏi thổn thức, Vanh vương gia chung quy vẫn còn trẻ! Vị lão bản nương kia nói là ở goá, thật ra cũng chưa quá hai mươi bảy, hai mươi tám, tướng mạo thôi chưa nói, dáng người lại thướt tha nhiều vẻ, quyến rũ kiều diễm, nhưng lại mang phong vận khác của nữ tử trưởng thành sau khi đã sinh con.

Chớ nói chi là nữ tử này xem như một vị nữ tử hiếm thấy, không chỉ có một mình quản lý buôn bán nhà chồng có tiếng có miếng, còn từ phía nam dời đến kinh thành, bắc quan hệ với Vận phường. Hơn nữa nữ tử này nhìn qua không có mảy may tính kế khôn khéo của thương nhân, dịu dàng đoan trang, còn viết chữ đẹp, làm thơ hay, quả thực chính là giai nhân ngàn dặm mới tìm một cũng khó tìm được. Điểm đáng tiếc duy nhất chỉ là phu quân của nàng chết sớm, chỉ có mẹ chồng lớn tuổi và một nhi tử mười một tuổi. Nhưng Vanh thân vương có thể nhìn nàng với con mắt khác, rất nhiều người đều thầm đoán có lẽ không lâu sau vị nữ tử này sẽ trở thành một chủ nhân khác của hậu cung.

Tiếp tục đọc “Tâm thủy dao – Phiên ngoại 5”

Trúc mã, chạy mau! – Convert

Tên gốc 竹马,快跑!
Hán Việt Trúc mã, khoái bào!
Tác giả Tức Hà
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, thanh mai trúc mã

Tiếp tục đọc “Trúc mã, chạy mau! – Convert”