WordPress #22: Chatbox

Nội dung

Do trang 99shoutbox không còn nữa nên bài viết này đã không còn giá trị. Các bạn có thể dùng tạm widget tlk.io Webchat có sẵn của WordPress nhé.

Lâu lắm mới lại viết tut :)
Tut lần này là về cách làm chatbox (shoutbox) trong WordPress.

 

Hướng dẫn

Bước 1: Đăng ký 1 tài khoản trong trang web 99shoutbox
Bước 2: Đăng nhập, bấm vào Create a Shoutbox
Bước 3: Đặt tên, chọn theme cho chatbox theo ý mình. Sau đó bấm Continue
Bước 4: Tại trang Shoutbox code, bạn hãy copy id của shoutbox trong địa chỉ trang
Ví dụ địa chỉ trang của tớ là

http://www.99shoutbox.com/code?id=40731_1

Thì phần mà tớ bôi đỏ chính là id
Bước 5: Thay id xuống code sau

Bước 6: Copy đoạn đã thay, dán vào widget hay bài viết trong blog mình. Vậy là xong

Ví dụ chatbox của tớ

Chú ý:
1. Trong trường hợp chatbox hiện to hơn và lệch ra khỏi thanh bên, các bạn chỉ cần thêm width="100%" sau code như thế này là được

2. Trường hợp các bạn đã có sẵn chatbox, thì có thể lấy id bằng cách sau:
– Tại trang quản lý shoutbox, chọn View Page
– Địa chỉ trên thanh address sẽ có dạng

http://www.99shoutbox.com/box_40731_1

Thì phần tớ bôi đỏ phía trên sẽ là id

Chỉnh sửa chatbox

Bạn có thể tùy biến cho blog mình bằng cách tự tạo theme. Cách làm như sau:

Bước 1: Vào phần My Themes, chọn Create a new Theme
Bước 2: Tùy biến theme theo ý thích theo các tab:

  • Border: đường viền
  • Background: nền
  • Text Area: vùng text
  • Buttons: nút
  • Input: nhập
  • Tooltip: gợi ý
  • Labels: nhãn, đây là chỗ có thể dùng để Việt hóa chat box

Bước 3: Edit chatbox, trong phần Theme, chọn theme vừa tạo

Về phần quản lý chatbox, trang web này cho bạn các quyền như xóa các tin nhắn trong chatbox, ban dãy IP của người bạn không muốn chat,… trong phần My Shoutbox. Tóm lại là rất dễ sử dụng ^^

Update ngày 20/03/2014

WordPress vừa thêm 1 widget giúp hỗ trợ làm một chatbox. Đó chính là widget tlk.io Webchat. Dùng cái này thì bạn sẽ không phải chỉnh sửa code kiếc gì. Nhưng tớ thì không ưng nó lắm vì nó rất khó tùy biến và quản lý. Nhưng nếu bạn nào thích nhẹ nhàng thì có thể tham khảo cách sử dụng ở đây.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Bàn Ti động số 38 – Chương 186

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát lục chương – Ờ, mở hội mở hội

Ta thò đầu ngắm một cái một cái, lại vội rụt về.

Phượng Nghi nhìn ta: “Nàng làm sao vậy?”

Ta chột dạ…

Người bị đánh chửi kia, không phải là cung nữ muốn sai ta chạy việc không thành, vừa rồi còn tới gây chuyện sao!

“Đồ khốn! Ta bảo ngươi lười nhác! A, ngay cả lời của ta cũng không nghe, sai ngươi đưa quần áo còn dám cho ta…”

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Ta cũng là không có biện pháp mà, trong phòng không có ai, ta lại phải đi lấy thuốc cho Hinh Ngọc tỷ, ta sai một tiểu cung nữ đưa thay ta, thế nhưng nàng ta lại mang quần áo đi lĩnh cơm ăn…”

Hợ, ta nhìn nhìn Phượng Nghi, chúng ta vẫn nên tránh đường là tốt nhất.

Thế nhưng chưa chờ chúng ta tránh ra, phía sau truyền đến một tiếng kêu thê lương.

Ta bị dọa nhảy dựng, không để ý có phiền toái hay không, hai bước chạy đi.

Tiểu cung nữ xui xẻo kia ôm đầu ngã nghiêng. Ta trước tiên rất nhanh liếc mắt một cái, không nguy hiểm tính mạng, vậy còn may.

Mặc dù không có giao tình gì, thế nhưng nàng bị đánh lại nói cũng có nguyên nhân của ta.

Người đánh kia cầm cây gậy, cũng ngẩn ra đó, nhìn thấy ta lao tới, lại trước tiên lắp bắp giải thích với ta: “Ta chỉ định đánh nàng hai cái, ta định đánh vào lưng, không, không định đánh vào đầu.”

“Trước tiên cầm máu băng bó cho nàng đã.” Ta lại không muốn truy cứu trách nhiệm đánh người của nàng ta.

Ta có pháp thuật có thể cầm máu cho nàng, nhưng không dám dùng lộ liễu, thừa dịp nữ nhân kia luống cuống tay chân muốn băng vết thương cho nàng lặng lẽ dùng ngón tay phẩy một cái, máu lập tức ngừng, lại quấn lên mảnh vải gì gì đó, không quá đáng ngại, cũng may nàng bị đánh hôn mê, rất thuận lợi.

Thành công lui thân, Phượng Nghi giễu ta: “Lại làm người tốt đi.”

“Chao ôi, ta là chòm sao Thiên xứng mà…”

“Làm cái gì?”

Ta che miệng cười: “Đi đi, có rảnh nói tỉ mỉ với chàng.”

Thủy Tinh cung này không đẹp như nhìn qua chút nào, cũng có lông gà vỏ tỏi, cũng chướng khí mù mịt.

Ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi: “Này, chàng có phải biết hậu viện lớn không có chỗ tốt, cho nên mới miễn cưỡng giữ mình trong sạch không hả?”

Phượng Nghi chững chạc đàng hoàng: “Thật ra ta miệng cọp gan thỏ, rất nghèo, người trong nhà mà nhiều, lại nuổi không nổi.”

Ta sửng sốt, lại không thể cất tiếng cười to, nghẹn vô cùng vất vả. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 186”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 19

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập cửu chương

“Tên con ta đã nghĩ…” Yên Vân Liệt khẽ ngẩng đầu lên nói: “Phượng Chứ, Lăng Phượng Chứ… Hi vọng nó sau này lớn lên có thể giống ngươi, quân tử như ngọc, đoan chính tựa trúc, ôm hiệp nghĩa và nhiệt huyết tràn ngập, tuấn dật tiêu sái, cầm kiếm giang hồ.”

Biểu tình vẫn căng thẳng trên mặt Lăng Thanh hơi giãn ra, cúi đầu đối mặt tầm mắt của Yên Vân Liệt, khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, “Ngươi là sợ hai đứa nhỏ nếu đều giống như ngươi, sau này theo phía sau giải quyết nợ phong lưu của chúng nó cũng không kịp sao?”

Tư Tần chỗ khác không giống Yên Vân Liệt, háo sắc ngược lại kế thừa mười phần mười, đợt trước lúc không ai chăm Tư Tần, chỉ có Linh Quân cùng Vệ Vũ giúp chiếu cố, đặt Tư Tần và tiểu Linh Đang mỹ nhân trên một cái giường, một lát sau đã gặm người ta đầy mặt nước bọt.

Hơn nữa Tư Tần vừa thấy Linh Quân cùng Hoài Điệp, ánh mắt ấy cười thành hai trăng rằm, đủ loại phương pháp khoe mã đều dùng, chỉ vỉ làm cho đối phương có thể ôm bé, còn nhỏ tuổi quả là thành tinh rồi. Vì thế Linh Quân đã hạ lời, nghiêm lệnh cấm Tư Tần tới gần tiểu Linh Đang nhà bọn họ nửa bước, chỉ tiếc bây giờ Tư Tần còn chưa biết đi.

Biết hắn là đang đùa mình, Yên Vân Liệt lại không vui vẻ, cũng không trái lại đùa hắn giống như bình thường, mà là nghiêm túc, “Ta lại hi vọng chúng nó đều có thể giống ngươi… Tên của Tư Tần ta cũng nghĩ kỹ, Hồng Vũ, vừa vặn bổ sung cho nhau với Phượng Chứ.”

Lăng Thanh ngẩn người, lập tức trên mặt hiện ra một tia cảm động, nháy nháy mắt, đáy mắt trong suốt ánh nước, lấp lánh hai cái, cuối cùng vẫn không rơi xuống, chỉ hơi quay đầu đi.

Yên Vân Liệt nhìn hắn, liền cảm thấy trong lòng ê ẩm, lúc Lăng Thanh ở bên mình, rất ít khi yêu cầu gì, mặc dù thân phận của hắn không bình thường, rất nhiều thứ mình có thể cho hắn đã sớm có, thế nhưng những thứ còn lại ấy, hắn cũng không hay nhắc.

Như là tình hay yêu, dường như trong lòng Lăng Thanh, tư tình vĩnh viễn đứng sau đại nghĩa.

Nhưng trên thực tế cũng không phải là như vậy, không đề cập tới không có nghĩa là chưa từng nghĩ, không nói cũng không có nghĩa là hắn không cần, cho dù luôn luôn lấy đạo nghĩa làm đầu, luận nhân chi thường tình hắn cũng không thua bất cứ người nào trên thế gian.

Đây là Lăng Thanh…

Là người y yêu, người cùng bản thân trải qua sinh tử, thai nghén con nối dõi, sẽ bên nhau, theo nhau suốt đời…

Yên Vân Liệt cúi đầu, cách áo khẽ hôn một cái trên bụng nhô ra của hắn, nghĩ tới hình ảnh vừa mới nhìn thấy phía sau bình phong, nơi nào đó phía dưới lại không thể kiềm chế bốc cháy lên.

“Ban nãy ở phía sau bình phong không thấy rõ ràng… Bây giờ vừa nghĩ tới…” Nói xong ngẩng đầu, ánh mắt khát cầu nhìn Lăng Thanh, tay ấn chỗ ngực, “Chỗ này của ta bây giờ đập ‘thình thịch’ đến lợi hại… Ngươi nói ta có phải bị bệnh hay không?”

Lăng Thanh không đáp y, tựa hồ hoàn hồn từ trong sững sờ, lại lập tức rơi vào xoắn xuýt, có lẽ là dục hỏa tại đáy mắt Yên Vân Liệt đốt quá trắng trợn, vì thế cũng buông cảnh giác, giơ tay lên đến chỗ buộc trên áo, dừng một chút, sau đó chậm rãi rút ra…

Áo chẽn làm từ thiên tàm ti nhẹ nhàng thoáng khí, giống như nước tách ra hai bên, lộ ra thân thể bên dưới, nhìn không sót cái gì.

Hai người đã lâu không đụng chạm đối phương, mặc cho lửa dục tình hoàn toàn cắn nuốt lẫn nhau, Lăng Thanh lúc đầu còn có chút mất tự nhiên, nhưng khi dục vọng ngay phía trước bị Yên Vân Liệt nắm trong tay kỹ xảo xoa nắn, cũng thả lỏng hơn.

Tựa hồ hiểu Yên Vân Liệt cũng không thèm để ý, vì vậy dục vọng bị trói buộc mấy tháng, một khi thả ra, cũng có chút ý vị thu lại không được, nhưng trong phóng túng và tùy ý, động tác của Yên Vân Liệt vẫn là cực kỳ cẩn thận.

“Ưm…”

Lăng Thanh nằm nghiêng trên giường, ngẩng đầu lên khẽ nói một tiếng, Yên Vân Liệt sáp lại, nhốt rên rỉ của hắn giữa môi lưỡi.

Phía sau bị dịu dàng mạnh mẽ xỏ xuyên, côn thịt đỏ rực chậm rãi rút ra, lại vùi sâu vào, Lăng Thanh như có chút chịu không nổi lắc lắc đầu.

Khóe miệng Yên Vân Liệt mỉm cười dán lên thái dương hiện đầy mồ hôi của hắn, dưới eo càng ra sức, “Lại nhịn nhịn, chúng ta cùng nhau…” Tay nắm dục vọng của hắn cũng càng kỹ xảo.

“Đừng ra bên trong… A!”

Yên Vân Liệt ôm hắn đâm vào thật sâu, sau đó rút ra, đồng thời dịch thể nóng hổi nhớp nháp rơi trên lưng, bản thân Lăng Thanh cũng co giật một trận, nam căn bị Yên Vân Liệt nắm trong tay nảy lên, phun ra dịch tình.

Mùi tanh nồng, chậm rãi tản ra trong giường, Lăng Thanh mặc dù vừa mới tắm, nhưng lúc này không chỉ một thân mồ hôi còn dính dịch của cả hai, nhớp nháp không dễ chịu chút nào, thế nhưng thích ý và biếng nhác sau khi phát tiết thấm vào toàn thân, làm cho hắn cũng không muốn nhúc nhích, chỉ thở hổn hển.

Yên đại giáo chủ bị nhịn rất lâu cuối cùng cũng ăn được, mặc dù không ăn được quá no, nhưng vẫn cảm thấy mỹ mãn ôm Lăng Thanh, lại cọ xát đùa hắn hồi lâu, mới đứng dậy múc nước lau sạch sẽ trên người Lăng Thanh, lại giúp mặc vào y sam miễn cho hắn cảm lạnh.

Làm xong tất cả phát hiện Lăng Thanh đã ngủ, vốn tính xoay người đi, nhưng đi hai bước lại dừng, về bên giường cởi ủng, động tác cẩn thận sợ đánh thức Lăng Thanh rồi lên giường, nằm xuống bên cạnh hắn.

Mùi tình dục sớm đã nhàn nhạt tan đi, nhưng một chút tơ tình kéo xa chảy dài, lại tựa như cuốn hai người càng chặt. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 19”

Bàn Ti động số 38 – Chương 185

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát ngũ chương – Thâm cung nội chiến bản long cung

“Chúng ta sẽ không bị phát hiện chứ?”

“Phát hiện thì phát hiện, sợ cái gì?”

Như thế… Khụ, Na Tra người ta cũng từng đại náo biển, cùng lắm thì trở mặt chúng ta cũng náo biển một phen. Ta cảm giác toàn thể sức chiến đấu của Đông hải không cao thế nào, một phen tam muội chân hỏa của Phượng Nghi đi qua, có thể nấu toàn bộ bọn họ.

Nhưng đây phải coi mặt mũi của Tử Hằng, chúng ta không tới để gây sự.

“Này, ngươi lại đây!”

Ta sửng sốt, dừng chân quay đầu lại.

Một thị nữ rất xinh đẹp ngoắc tay gọi ta: “Ngươi lại đây, có việc phân phó ngươi.”

Trong bụng ta cười trộm, đi tới trước mặt nàng, trong Thủy Tinh cung rất nhiều người, ta cũng chẳng sợ nàng phát hiện ta là gương mặt lạ: “Có việc?”

“Ngươi mới tới? Chẳng hiểu chút quy củ gì!” Nàng lên mặt xem thường ta: “Ngay cả tỷ tỷ cũng không biết kêu, nhất định ngươi không xuất đầu được!”

Ta thật sự rất muốn cười, nàng thoạt nhìn còn có bộ dáng mấy phần ngây thơ đấy, dạy dỗ người ta ngược lại rất có kiểu dáng.

“Mang cái này đến hậu tam viện đi!”

Nàng không nói lời gì đưa cho ta hai cái bọc lớn, rất nặng, hình như đều là quần áo.

“Hậu tam viện ở đâu?” Ta vô cùng thành thật, không hiểu liền hỏi.

Nàng trừng mắt: “Ngươi thật ngốc! Không biết làm thế nào trà trộn vào làm người hầu!” Nàng nổi giận đùng đùng chỉ đường cho ta, liền mặc ta đi.

Ta thấy nàng mới ngốc. Này nhé, nàng cũng không biết ta tên gì, liền sai ta việc này, nếu như ta lừa mang hai cái bọc quần áo này đi, nàng cũng không chỗ tìm ta, quần áo cũng là không cánh mà bay!

Phượng Nghi chậm rãi bước thong thả lại đây: “Oa, nhanh như thế đã nhận được việc.”

“Chàng hâm mộ, ta chuyển nhượng cho chàng.”

“Ha ha, ta cũng không dám cướp công của người khác, nàng nếu muốn đi đưa, ta chỉ điểm nàng hậu tam viện đi thế nào.”

Ta khờ à, ta cũng không phải thực sự tới làm cung nữ.

Ta vốn muốn ném hai cái bọc lớn đó, nghĩ lại vẫn là không ném, cứ như vậy xách trong tay: “Đi, chúng ta đi viện ngày hôm qua ấy.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 185”

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 4

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại tứ: Càng nén càng hăng

Một góc im ắng trong ngự hoa viên, dường như biết nơi đó có sự tình không thể quấy rầy, không có một cung nhân đi về bên đó, tất cả mọi người theo bản năng tránh đi. Phía sau bụi hoa cách góc rất xa có hai cái đầu thỉnh thoảng chụm vào nhau thì thầm, nhưng cho dù cách xa đến thế, bọn chúng vẫn sợ người trong góc nghe thấy động tĩnh, vì thế cho dù là thì thầm cũng hết sức không phát ra một chút tiếng vang.

“Tang Vận, lạnh không?” Từ đằng sau ôm người yêu, Lam Khuyết Dương lại một lần hỏi.

Bạch Tang Vận bị y che chở chặt chẽ trong lòng, còn quấn áo choàng quay đầu lại cho y một nụ cười khẽ điềm tĩnh: “Không lạnh, có ngươi che chở sao có thể lạnh. Hơn nữa nơi này chắn gió, ta còn hơi đổ mồ hôi đây.”

Lam Khuyết Dương lại vẫn nắm thật chặt mũ trùm đầu của Bạch Tang Vận, nói: “Tuy nói là vào xuân, nhưng trời vẫn còn lạnh.”

Bạch Tang Vận nhìn rừng hoa đào trước mặt nói: “Ta muốn cùng ngắm hoa đào với ngươi.”

Trong tim Lam Khuyết Dương rung động, nhịn không được ôm chặt người trong lòng, dán vào khuôn mặt hắn nói nhỏ: “Tang Vận à… Tang Vận… Tang Vận…” Cho dù lại qua một trăm năm, quyến luyến của y đối với người này cũng sẽ không tan biến.

Bạch Tang Vận xoay người, mặt đối mặt với Lam Khuyết Dương, hắn giơ tay lên vén mấy sợi tóc bên tai Lam Khuyết Dương ra sau, xa xôi nói: “Ngươi rõ ràng nhỏ hơn Hoài Diệp, nhưng tóc bạc nhiều hơn hắn. Khuyết Dương, ta, làm ngươi vất vả.”

“Sao còn nói loại lời ngốc này?” Lam Khuyết Dương cầm tay hắn đặt bên miệng khẽ hôn, “Có ngươi, ta mới có thể sống, mấy sợi tóc bạc này coi là gì.” Trong lòng một trận đau xót, con ngươi Lam Khuyết Dương ảm đạm.

Bạch Tang Vận hiểu rõ hạ xuống nụ hôn trên môi y, nói: “Tóc của ta không liên quan tới ngươi và Hoài Diệp, Khuyết Dương, ngươi có thể ở bên cạnh ta, thật tốt.”

Tim Lam Khuyết Dương khẽ động, ôm chặt Bạch Tang Vận cúi đầu hôn lên hắn. Bạch Tang Vận ngửa đầu nhận nụ hôn sâu của Lam Khuyết Dương, tim của hắn, một nửa cho Hoài Diệp, một nửa cho người này. Nhưng hắn phân không rõ yêu ai nhiều hơn, hai người này đều là một phần không thể tách rời trong tính mạng hắn. Hắn không chỉ một lần cảm tạ trời xanh, cảm tạ trời xanh cho hắn cả hai người này, làm bạn với hắn cả đời.

“Vận Tranh, cha cùng phụ vương đang làm cái gì?” Đằng sau bụi hoa, hai tròng mắt bình thường luôn luôn buồn ngủ của Lam Vận Vanh giờ phút này trợn to. Bé còn nhỏ chưa biết cử chỉ như vậy có nghĩa gì.

Lưu Vận Tranh mãi đến sau khi cha và phụ vương tách ra mới cực kỳ khẽ giọng trả lời: “Vậy còn nhìn không ra? Cha cùng phụ vương đang làm chuyện thân mật nhất, bằng không sao lại không cho người quấy rầy?” Thân là thái tử, biết đến đương nhiên hơn một chút so với bào đệ, nhưng cũng chỉ là một chút.

“Ngươi nói cha cùng phụ hoàng, phụ vương lúc ở tẩm cung không cho phép chúng ta đi quấy rầy, có phải cũng bởi vì bọn họ đang làm việc này hay không?” Trong mắt Lam Vận Vanh có tâm tư khác.

Lưu Vận Tranh gật gật đầu: “Phụ hoàng cùng phụ vương nói thân thể cha không tốt, không thể quấy nhiễu cha nghỉ ngơi, bất quá… Ta cảm thấy dám chắc có liên quan với việc này. Ngươi quên chúng ta lần trước trông thấy cha và phụ hoàng cũng làm việc này?”

“Đúng vậy, cho nên ta muốn biết đó là cái gì.” Lam Vận Vanh sờ sờ miệng mình, “Ngươi nói chúng ta có thể làm vậy với Hãn Triệt hay không?”

“Ừm… Hẳn là có thể. Xuỵt, lại nhìn nhìn, đừng lên tiếng.”

Bên kia phụ vương xoay người lại, hai đứa vội vã sấp xuống.

Tỉnh rụi liếc mắt một cái về phía bụi hoa xa xa, Lam Khuyết Dương ôm Bạch Tang Vận nói: “Trở về đi, hai ngày nữa trời ấm ta lại cùng ngươi ra xem hoa đào.”

Bạch Tang Vận ôm chặt y, rúc vào trong ngực y hưởng thụ sự yên lặng giữa hai người giờ phút này. “Mấy ngày nữa hoa đào liền rụng.”

“Hoa đào rụng còn có hải đường. Ta thà rằng không nhìn hoa đào này, cũng không nguyện ngươi bị trúng gió.” Ôm ngang Bạch Tang Vận, trong mắt Lam Khuyết Dương là tình yêu không giấu được, “Trở về đi, mấy ngày nay Vận phường không có việc gì, ta ở trong cung với ngươi.”

“Thật sự không có việc?”

“Thật sự.”

Biết người này không thích mình vì hắn mà lầm chính sự, Lam Khuyết Dương vừa đi vừa nói chuyện: “Công việc đầu xuân trước ngày tết ta đã sắp xếp thỏa đáng. Các quản sự đều là lão nhân của Vận phường, rất nhiều chuyện cũng không cần ta tự mình ra mặt. Ta sẽ không lầm chính sự, ngươi yên tâm là được.”

“Vậy là tốt rồi.”

Bạch Tang Vận không cự tuyệt Lam Khuyết Dương ôm hắn trở về, người này thích, hắn liền thích.

Tiếp tục đọc “Tâm thủy dao – Phiên ngoại 4”