Bàn Ti động số 38 – Chương 190

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu linh chương – Sinh vật thần kỳ

Ta vận công một lát, lại lấy một cái võng tơ ra sửa, tôm thúc ngồi ở sân bóc vỏ đậu, như thế nhìn lại, Tử Hằng có lẽ cũng đã trải qua cuộc sống như thế rất lâu, thực sự là cuộc sống ở nhà, quá tiêu chuẩn, hơn nữa phi thường sống thanh bần đạo hạnh, giản dị tự nhiên…

Ta cảm thấy cái sân nhỏ này, thực sự có chút quen mắt.

Dường như, ừm, có lẽ trong mộng tưởng của ta, chính là ở trong một cái viện yên tĩnh thế này, trải qua cuộc sống yên yên ổn ổn.

Thật ra ta là rất nhàm chán, không ngừng đoán Phượng Nghi và Tử Hằng giờ đang làm gì. Lúc tôm thúc ngừng tay, bỗng nhiên ngẩng đầu, ta căn bản không nghĩ ra hắn muốn làm chi.

“Tôm thúc, sao vậy?”

“Vợ tiểu Phượng, ngươi có nghe thấy không?”

Ta có chút khó hiểu, nghe kỹ, ừ, hình như có tiếng gõ chuông, lanh lảnh sâu xa, từ phương hướng Thủy Tinh cung truyền đến.

“Tộc hội bắt đầu rồi.”

“À há.” Ta đáp một tiếng, cúi đầu tiếp tục sửa võng của ta.

Khi chuyên tâm, thời gian qua rất nhanh, tôm thúc bóc đậu xong mang đi giã, ta nhàn rỗi nhàm chán, ngắt hai lá cây của tảo biển, không biết loại tảo biển này tên là gì, rất giống cành lá liễu rủ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 190”

Bậc thầy giới tính (1)

Lâu lâu rồi mới sub. Lần này tớ sẽ sub 1 series luôn :D

Series này có tên “Giáo dục giới tính trong một phút”. Nó đưa ra các vấn đề liên quan tới giới tính dưới dạng hình vẽ với những so sánh rất dễ hiểu. Giờ thì mời các bạn thưởng thức tập đầu tiên nào :D

Bậc thầy giới tính
(1) Trẻ em được sinh ra như thế nào?

Dịch: meoconlunar
Sub: Yappa

Download

Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại tam – Không muốn ai biết

Yên đại giáo chủ luôn thích làm chuyện đào hố chôn mình.

Ngày hôm đó Yên đại giáo chủ đang có chuyện muốn tìm Vệ Vũ, hỏi thuộc hạ một vòng, kết quả đều nói không nhìn thấy. Yên đại giáo chủ nghĩ, phỏng chừng ở chỗ Linh Quân, nhưng bởi chuyện rất khẩn cấp, Yên đại giáo chủ quyết định dù cho lại chịu xem thường của Linh Quân, cũng phải đi tìm Vệ Vũ.

Vừa đến bên ngoài Linh trai đã nghe thấy tiếng nô đùa bên trong, tiếng cười mát mẻ như sơn tuyền róc rách của Linh Quân, hòa với tiếng vang trong trẻo của chuông và tiếng kẽo kẹt của giá gỗ, tùy ý phảng phất trong gió.

Yên đại giáo chủ thò đầu vào trong, sau đó bị hình ảnh hương diễm phía trong làm cho sửng sốt.

Bàn đu dây trong viện Linh trai, đung đưa rất cao, Linh Quân quần áo xốc xếch ngồi trên người Vệ Vũ, mặt đối mặt với hắn, hai cái đùi trắng nõn nhỏ bé quấn thắt lưng Vệ Vũ… Quần áo khoác trên khuỷu tay và tóc tán loạn như lụa dài bay múa theo gió.

Tiếng cười lúc đầu ngược lại bị tiếng rên rỉ cao thấp thay thế, hai má ửng đỏ, con ngươi như tơ…

Yên đại giáo chủ đoán không ra hai người này đang làm cái gì thì đúng là có quỷ.

Y chỉ cảm thấy có cái gì cắm trong cổ họng quấy nhiễu đến cổ họng ngứa, mà ngực thì lại rầm rầm nhảy loạn.

Yên đại giáo chủ rất có chừng mực không quấy rầy chuyện của người ta ngoan ngoãn lui ra, thế nhưng một đường trở về lại một đường cảm thấy khó chịu, hình ảnh tình sắc ấy quanh quẩn trong đầu không khua đi được.

Ôi, vì sao Lăng Thanh nhà mình tại tình sự lại không buông thả được như thế chứ? Mỗi lần hơi đùa hắn một cái là lập tức sắc mặt đỏ bừng, trong mắt ánh nước trong vắt, khiến y luôn có cảm giác tội ác đang bắt nạt phụ… ặc… nam đàng hoàng, vì vậy cũng không dám lại đùa tiếp nữa, nên tiếp tục thế nào liền tiếp tục thế ấy, nếu có thể có thêm chút tình thú là được rồi…

Thế là Yên đại giáo chủ đổi hai người lên bàn đu dây thành mình và Lăng Thanh, miệng há hốc tưởng tượng cái loại hương diễm ấy, nước bọt cũng sắp chảy ra. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 189

Chúc mọi người một năm mới vui vẻ và hạnh phúc nhé ^^

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát cửu chương – Yến hội khó quên

Ta cảm thấy, màn yến hội tại long cung này, có lẽ là lần náo nhiệt nhất từ trước tới nay. Có lẽ lại qua chừng trăm năm nữa, vẫn còn có người lôi ra nói!

Cho dù người khác không nhớ rõ, ta cũng nhất định sẽ không quên.

Ta một hơi móc không biết bao nhiêu sợi tơ, kết quả là, bên dưới nhất thời lộn xộn, không biết bao nhiêu người vớ lấy bầu rượu chén dĩa trên tiệc, mạnh mẽ đập về phía chủ vị chính giữa! Tư thế ấy, người mê bóng xem bóng đá ném bình ném giầy, cũng không mạnh mẽ như thế có khí thế như thế!

Lúc hai thứ đầu tiên bay tới, lão rống háo sắc còn có mấy phần nhạy bén, đầu hơi nghiêng tránh bầu rượu, lại vươn tay ngăn cái khay, đáng tiếc đồ ăn trong khay lại ngăn không nổi, ào ào rơi xuống cả người lão.

Tiếp đấy lại không tươi đẹp được như thế, trong tiếng gió vù vù, đồ tựa như hạt mưa thi nhau đập tới!

Hợ, những cái khay với chén rượu này đương nhiên không thể nào vùi dập lão, muốn cho lão bị thương nặng ấy cũng khả năng không lớn. Thế nhưng bộ dạng chật vật của lão rồng háo sắc, ấy gọi là… Khụ, trên đầu đội đồ ăn rong biển, trên vai treo thịt luộc, trên mặt trên y phục tất cả đều là canh rau, từ đầu đến chân không có chỗ nào lành.

Ánh mắt Tử Hằng lại ném về hướng ta, ta tin chắc hắn nhìn thấy chúng ta, hắn thoạt nhìn hình như có chút vui vẻ, lại có chút tựa không đồng ý.

Ta và Phượng Nghi cười lăn lộn, thiếu chút nữa ngã xuống theo trên xà nhà.

Được rồi, loại chuyện này theo như tính cách của Tử Hằng là tuyệt đối không làm được, chúng ta lần sau muốn làm cũng không thể làm ngay trước mặt hắn.

Màn yến hội này cuối cùng quỷ dị kết thúc — mấy người giả bộ bất tỉnh, mấy người giả say, mấy người ngây ra như phỗng, còn có lão rồng háo sắc nổi trận lôi đình muốn tìm người tính sổ. Lão tám phần đã đoán được là có người đang giở trò quỷ, thế nhưng lại không phát hiện ra ta với Phượng Nghi, nhắc tên của mấy người, chửi lấy chửi để, còn chỉ gà mắng chó, ngầm chỉ có người muốn mưu đồ không tốt vân vân. Cuối cùng đại công tử với mấy nữ nhân nhà lão ra khuyên, khuyên lão đi vào.

Phượng Nghi kéo ta một cái: “Đi thôi, không có gì náo nhiệt để coi. Ban ngày ngày mai bọn họ sẽ nghị sự, đến lúc đó lại tới.”

Chúng ta một đường trở về tiểu viện tử của Tử Hằng, tôm thúc còn trông đèn chưa ngủ, đương bóc vỏ một loại đậu màu xanh sẫm.

“À này, hai người các ngươi, không chào hỏi đã chạy!” Tôm thúc trông thấy chúng ta có chút giận dữ, nhưng vẫn là vui nhiều hơn giận, hỏi chúng ta đi đâu, Phượng Nghi nói mang ta đi dạo một vòng trong Thủy Tinh cung. Tôm thúc lắc đầu: “Nơi đó có cái gì đẹp mắt, mấy trăm năm cũng không đổi, càng ngày càng chướng khí mù mịt. Đúng rồi. Các ngươi ăn chưa?”

Ta sờ sờ bụng, lắc lắc đầu.

“A, các ngươi chờ. Ta đi lấy đồ ăn đến.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 189”

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 6

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Phiên ngoại lục: Một lần cho xong (Hạ)

Tối hôm qua ngủ sớm, ngày hôm sau Bạch Hãn Triệt rất sớm đã tỉnh. Thế nhưng trên giường có người muốn ngủ nướng, chết sống kéo hắn cùng nhau ở trên giường. Bất đắc dĩ, hắn phái người đi nói cho cha hắn sáng nay không qua dùng bữa, rồi mới cùng Lam Vận Vanh nằm trên giường.

Mặt trời lên cao, Lam Vận Vanh mới xem như tỉnh ngủ, Bạch Hãn Triệt lau lau mồ hôi toát ra trên trán y. Lam Vận Vanh nhân cơ hội nắm lấy tay hắn đặt bên miệng cắn.

“Hôm nay còn đi Vận phường sao?”

“Ừ.”

Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lam Vận Vanh, Bạch Hãn Triệt đau lòng nói: “Không thể nghỉ một ngày à?” Hắn đã quên Lam Vận Vanh từ nhỏ đã thích ngủ, không liên quan tới có mệt hay không.

“Không được, hôm nay còn có việc cần bàn.” Ôm Bạch Hãn Triệt hôn một trận, Lam Vận Vanh mới buông hắn ra. Thấy y muốn đứng lên, Bạch Hãn Triệt xuống giường, phân phó người bưng nước nóng tới. Không mượn tay người khác, Bạch Hãn Triệt tự mình vắt khăn ướt cho Lam Vận Vanh, lại hầu hạ y súc miệng, mặc quần áo. Mười mấy năm, Lam Vận Vanh cũng không cảm thấy mất mặt, liền giang hai cánh tay hưởng thụ sự hầu hạ của Bạch Hãn Triệt, y thích.

“Tối hôm qua ta lén đổi một cái hà bao cho tiểu Tứ nhi, sai người nói là thần tiên cho, lúc tiểu Tứ nhi cho ngươi xem ngươi phải nhớ kỹ.”

“Ừ, đã biết.”

Chỉnh trang lại đai lưng cho Lam Vận Vanh, Bạch Hãn Triệt lúc này mới đi rửa mặt. Xong xuôi, hai người tới phòng ăn dùng bữa, Lam Vận Vanh mới nói: “Hà bao kia là lão bản nương của Ngọc Tú đưa, ngươi nếu nghe được tiếng gió gì đừng để tâm.”

Bạch Hãn Triệt sửng sốt, nhất thời nghe không ra lời này là ý gì.

Lam Vận Vanh cắn miếng bánh bao tiếp theo càu nhàu nói: “Gần đây ngoài cung đều truyền ta có lẽ muốn cưới phi.”

“Hả?” Bạch Hãn Triệt lại sửng sốt, hắn vì sao không biết? A, không phải, phải… “Ừm, có liên quan, với lão bản nương đó?” Không có đau lòng, khổ sở, khiếp sợ, chính là tò mò. Cho dù lời này là Lam Vận Vanh chính miệng nói ra, Bạch Hãn Triệt cũng cảm thấy loại chuyện này cách hắn rất xa. Không phải không hoài nghi, là căn bản không nên hoài nghi.

Lam Vận Vanh nuốt bánh bao xuống, phản ứng của Bạch Hãn Triệt làm y mất hứng: “Ngươi không ghen?”

Bạch Hãn Triệt hồ đồ một lát lập tức rất nghiêm túc nói: “Ta, ừm, ngươi cùng Vận Tranh là của ta.”

“Vậy còn được.” Lam Vận Vanh tiếp tục mồm to ăn bánh bao.

Bạch Hãn Triệt âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đây cũng không phải là lần đầu tiên. Trước kia khi cải trang xuất cung với hai người này, gặp phải người nhìn trộm hai người này, hắn nếu không “ghen”, hai người này sẽ tức giận, sẽ làm cho hắn một tháng không xuống giường được. Lúc này tiếng gió cũng có, nếu hắn dám nói mình không ghen, hắn cả đời đều đừng nghĩ xuống giường.

Ăn cơm xong, Lam Vận Vanh liền xuất cung. Nhìn theo Lam Vận Vanh đi xa, Bạch Hãn Triệt lúc này mới xoay người trở về tẩm cung.

Tiếp tục đọc “Tâm thủy dao – Phiên ngoại 6”