Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam thập bát chương – Nhận lầm
“Tiểu Trúc,” Lạc Thịnh Vũ khẽ gọi hắn một tiếng, liền nâng tay cầm tay hắn, nói: ”Đừng căng thẳng, đi theo ta là được.”
Y vừa dứt lời, xe ngựa chính là lay một cái dừng lại. Tiểu Trúc lập tức cảm thấy tim nhấc lên cổ họng.
“Đến, đi thôi.” Lạc Thịnh Vũ cười cười, xuống xe trước, sau đó đưa tay qua đỡ hắn.
Đầu ngón tay Tiểu Trúc cũng đang run, cảm giác được bàn tay mạnh mẽ của Lạc Thịnh Vũ, hít một hơi thật dài cố tự trấn định nửa ngày mới ra khỏi xe ngựa.
Trên đường nhiều người, nhân sĩ võ lâm ở cửa Sở gia càng nhiều hơn. Tiểu Trúc vừa ra đã nhìn thấy rất nhiều người đang nhìn bọn họ, nhất thời có chút cảm giác đầu váng mắt hoa, mày dài hơi nhíu, ánh mắt chỉ nhìn tay Lạc Thịnh Vũ nắm lấy mình.
Tiểu Trúc mặc là một bộ váy dài màu lam nhạt viền bạc, vóc người hắn cao gầy, mắt phượng rũ xuống, sẽ không làm cho người ta cảm giác sợ sệt, ngược lại là có loại ngạo khí khinh thường, hợp với vẻ mặt bình thản, nghiễm nhiên giống như là tiên nhân.
“Chúng ta đi vào.” Lạc Thịnh Vũ nâng cánh tay hắn một chút, khẽ nói.
“Lạc đại hiệp, sư phụ đang ở phòng khách, nhất thời không rảnh, mong rằng thứ lỗi, mời theo tại hạ đi.” Sở Đào thấy xe ngựa ở cửa vội vã ra đón, thái độ rất cung kính nhún nhường.
Tiểu Trúc vừa thấy người nọ vội vàng cúi đầu, tay vô ý thức nắm lấy tay Lạc Thịnh Vũ, theo sau một bước, tránh đằng sau y.
Sở Đào ấy là đại đệ tử của Sở Trung Kiệt, cũng là thân truyền duy nhất, không khác gì thân nhi tử. Trong mấy ngày Tiểu Trúc ở tại Sở gia đương nhiên cũng từng gặp gã. Lập tức trong lòng bồn chồn, chỉ sợ đối phương nhận ra hắn.
“Làm phiền, còn xin dẫn đường.” Lạc Thịnh Vũ nhẹ nhàng bóp một cái trong lòng bàn tay hắn, liền nói với Sở Đào.
“Mời.” Sở Đào không hề nhiều lời, mang mấy người vào thôn trang, trước đi sương phòng tiểu viện bố trí mấy người hẵng nói.
Sở Đào kia không nhận ra Tiểu Trúc, nhưng không trông thấy Sở Diệu Y đi theo bên cạnh Lạc Thịnh Vũ, ngược lại là có một nữ tử áo lam. Nhất thời có chút kinh diễm, vừa thấy trang phục và thái độ của Lạc Thịnh Vũ liền biết người này nhất định là thê thiếp của Lạc Thịnh Vũ, cũng không nói thêm nữa.
Tiểu Trúc nhìn Sở Đào đi, lúc này mới thở phào, cảm giác mình sắp xụi lơ, ngay cả chân cũng đang run.
Lạc Thịnh Vũ cười từ phía sau lưng ôm lấy hắn, nói: ”Nhìn nam nhân khác chuyên chú như thế, ta sắp ghen rồi.”
“Cái gì chứ…” Tiểu Trúc sửng sốt, dở khóc dở cười, nói: ”Lát nữa, ta không cần đi theo nhé?”
“Vậy sao được?” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Sở minh chủ còn chờ gặp ngươi, không đi nói không qua.”
“Nhưng mà…” Tiểu Trúc sốt ruột muốn khóc, kéo tay áo Lạc Thịnh Vũ, cho dù Sở Đào không nhận ra hắn, cũng không may mắn đến độ Sở Trung Kiệt cũng không nhận ra.
“Đừng sốt ruột.” Lạc Thịnh Vũ giơ tay lên che phủ qua lại cánh môi hắn, một đôi con ngươi tựa như hắc diệu thạch chăm chú nhìn mình, nói: ”Ngươi bây giờ ỷ lại ta như thế, nếu sau này cũng vậy là tốt rồi.”
Tiểu Trúc nghe không hiểu y đang nói cái gì, thình lình ngang hông siết lại, bị người ôm vào lòng, đôi môi cũng bị chặn. Một nụ hôn xảy ra bất ngờ khiến hắn sửng sốt nửa ngày. Cuối cùng cũng chỉ có thể rơi vào lòng Lạc Thịnh Vũ, thở dốc ngụm lớn.
“Ta đi gọi người lấy chút nước ấm đến, lau lau mặt cho ngươi, dọc theo đường đi gió bụi mệt mỏi.” Lạc Thịnh Vũ buông hắn ra, nói: ”Buổi trưa, Sở Trung Kiệt nhất định sẽ sai người qua đây mời, chắc hẳn đến lúc đó sẽ có rất nhiều hào kiệt võ lâm, ngươi cứ đi theo bên cạnh ta, đừng sợ, hết thảy có ta.”
Tiểu Trúc không có cách nào, đành phải gật đầu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 38” →