Ma đầu – Quyển thượng – Chương 31

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhất chương – Lên đường

Lúc Tiểu Trúc tỉnh lại Lạc Thịnh Vũ không ở bên cạnh, hắn hoảng hốt một trận, tưởng rằng hôm qua mình mơ. Thế nhưng vừa trở mình muốn ngồi dậy, ngay cả đầu ngón tay cũng không nhấc lên được một ngón. Toàn thân ngã xuống đau gần chết, dường như không phải thân thể của chính mình, không nghe sai khiến. Hơn nữa chỗ khó mà mở miệng dưới thân vẫn còn khó chịu nóng rát.

Tiểu Trúc nhớ lại mình ngày hôm qua cũng không làm gì mà, sao lại mệt như thế. Vén chăn lên, chính mình toàn thân trần truồng, không mảnh vải che thân. Bỗng nhiên trên mặt liền đỏ bừng, những chuyện ấy không phải là mơ…

Hắn nhớ chính mình nằm dưới thân Lạc Thịnh Vũ kêu khóc, còn chủ động lắc mông hùa theo y. Nhất thời liền ngẩn ra, trên mặt đỏ đến nóng lên.

Lạc Thịnh Vũ thức dậy rất sớm, khi đó Tiểu Trúc nằm trong ngực y đang ngủ say. Y cười cười, nhẹ chân nhẹ tay xuống giường mặc quần áo liền đi ra ngoài.

Mấy người Tiêu Hành Sở Diệu Y trong phòng cũng đã thu thập xong bao quần áo, chỉ chờ bọn họ dậy là có thể lên đường. Lạc Thịnh Vũ đi vào, nói: “Lạc mỗ đã tới chậm. Tiện nội tối hôm qua bị bệnh, sợ rằng mấy ngày nay gấp rút lên đường sẽ để lỡ hành trình.”

“Vậy…” Tiêu Hành vừa nghe nói: “Đại hội võ lâm mấy ngày nữa sẽ bắt đầu.”

“Không bằng như vậy.” Lạc Thịnh Vũ nói: “Chúng ta tách ra lên đường, ta để Lạc Thịnh Nghĩa ép Mạnh Khanh đi theo Tiêu trang chủ trước, như vậy cũng không lỡ sự tình. Lạc mỗ mấy ngày nay hành trình chắc chắn là sẽ chậm, đợi cho tiện nội đỡ hơn, nhất định đuổi theo.”

Sở Diệu Y nghe xong nhíu mày, Tiêu Hành ngược lại gật gật đầu, đành phải như vậy. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 31”

Cam Thảo giang hồ lục – Convert

Tác giả Lê Hoa Nữ Ngự
Thể loại Ngôn tình, xuyên việt, giang hồ, NP, sắc, ngược

Tiếp tục đọc “Cam Thảo giang hồ lục – Convert”

Thần phục – Chương 14

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 14 – Bỏ nhà trốn đi

Vành mắt An Lý Mộc đỏ ửng, anh ngẩng đầu nhìn bố cô hỏi: “Chú, cháu không hiểu, cháu thích Tiểu Liên, Tiểu Liên cũng thích cháu, chú thím cũng thích cháu, bố mẹ cháu cũng thích Tiểu Liên, vì sao lại không được chứ? Nếu là vì lo nghĩ tuổi Tiểu Liên còn nhỏ, sợ bọn cháu phạm sai lầm, vậy cháu sau này được nghỉ sẽ không về nhà, cháu không gặp em có được không? Vì sao lại nhất định phải chia rẽ bọn cháu? Chú, rõ ràng có thể ai cũng vui mừng, vì sao nhất định phải khiến cho phức tạp như thế?…”

Bố cô lắc lắc đầu, cũng không muốn nhiều lời: “Đầu Gỗ, không phải chú ép cháu, chú nói thẳng với cháu vậy, cháu nếu ở cùng Tiểu Liên, cũng được, chờ sau khi chú và mẹ con bé chết đã. Chú sống, chú sẽ không đồng ý, hai đứa hết hi vọng đi.”

Nước mắt An Lý Mộc rơi xuống: “Chú, đây rốt cuộc là vì sao? Vì sao cháu và em lại không được?”

Bố cô phất tay với anh: “Về nhà đi, vừa rồi là chú xúc động, về sau đừng đến đây, nếu chia tay phải chia tay hoàn toàn.”

An Lý Mộc không đi, kiên cường muốn hỏi cho rõ ràng, bố mẹ anh bị anh chọc tức, nhà họ Triển đây là rất lịch sự, đổi người khác ai có thể dễ dàng coi như xong như thế? Bên ngoài không biết người ta còn có thể nói cái gì đâu, loại chuyện này chắc chắn là con gái chịu thiệt, sau này tìm nhà chồng không chừng cũng khó khăn. Bố mẹ anh không biết bố mẹ cô nghĩ thế nào, dù sao không lại đổ thừa Đầu Gỗ nhà bọn họ là được.

Trong lòng An Lý Mộc có chút tuyệt vọng: “Chú, chú cho dù bây giờ bảo cháu chết, cũng cho cháu làm quỷ hiểu rõ, vì sao cháu và Tiểu Liên lại không được?!”

Bố cô nhìn vẻ mặt không chịu nhượng bộ của anh, trong mắt người con trai trẻ tuổi chứa lệ, bộ dáng không nói rõ ràng anh sẽ không rời đi, bố cô thầm thở ra một hơi, lạnh mặt nói: “Đầu Gỗ, chú có mấy lời nói nặng cũng không dễ nghe, cháu đã thật sự muốn nghe, chú sẽ nói thẳng, cháu nuôi không nổi Tiểu Liên, cho dù về sau cháu cố gắng thế nào cũng nuôi không nổi con bé, thuốc Tiểu Liên dùng bây giờ đều là tốt nhất, sau này sẽ liên tục không ngừng mà lấp tiền vào đó, cháu nuôi không nổi, không phải chú coi thường cháu, mà là nói sự thật, thuốc của Tiểu Liên đều là phía Tương Giang gửi tới, đều là hàng nhập khẩu, trong đại lục mua cũng mua không được. Đầu Gỗ, cháu sau này giỏi nhất cũng chỉ là một cảnh sát linh tinh, chút tiền lương ấy của cháu lấy cái gì nuôi con bé? Tiểu Liên nói trắng ra là chính là số công chúa, người bình thường thật sự nuôi không nổi. Với lại, Tiểu Liên nhà bác hồi bé từng đi xem bói, về sau người nó lấy nhất định là cực kỳ giàu có, điều kiện nhà cháu còn không bằng nhà chú, cháu cũng không xứng với Tiểu Liên nhà chú…”

Lời này của bố cô thực sự là rất làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, đừng nói An Lý Mộc, ngay cả bố mẹ anh nghe xong cũng biến sắc, bọn họ thật ra cũng ghét Triển Tiểu Liên, nhưng không nói ra mà thôi, mấy lời xứng đôi hay không này, nói ra chính là tổn thương người ta, thậm chí là chứa ý sỉ nhục, không ai ngờ được lời này là từ miệng bố cô nói ra, lời này nói xong, e rằng người hai nhà sau này cũng sẽ không qua lại nữa.

An Lý Mộc cúi đầu, vươn tay lau nước mắt, rầu rĩ nói tiếng: “Chú, cháu hiểu rồi, cháu không quấn lấy nữa…” Nói xong, An Lý Mộc nhấc chân bước đi. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 14”

Bậc thầy giới tính (8)

Tập tiếp theo vẫn tiếp tục dành cho các bé trai ^^

Bậc thầy giới tính
(8) Hiểu biết về quay tay

Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút

Thần phục – Chương 13

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 13 – Chớ nghi ngờ nỗi lòng bố mẹ

Phụ huynh nhà họ An lẫn nhà họ Triển đều tự mang theo con tập hợp lại, phía bố mẹ Triển Tiểu Liên thực sự là tức muốn chết, còn phải nghĩ sao? Nhất định là An Lý Mộc dụ dỗ con gái nhà bọn họ, An Lý Mộc cũng đã là người lớn rồi, Tiểu Liên mới bao nhiêu? Đừng nói là bố mẹ cô tính tội danh lên đầu An Lý Mộc, ngay cả bố mẹ anh cũng tính lên đầu con trai nhà mình, việc này đổi thành người nào, người đấy cũng sẽ tự nhiên mà đổ lên đầu An Lý Mộc.

Triển Tiểu Liên ngược lại giãy giụa nói mình chủ động, cô thích anh Đầu Gỗ, nhưng mà không ai tin cả, thích? Cô chút tuổi như thế biết cái gì là thích? Còn không phải bởi vì An Lý Mộc lừa? Nói khó nghe chút, khẳng định là An Lý Mộc dụ dỗ Tiểu Liên, bố cô kéo thẳng cô vào phòng mình nhốt lại, Triển Tiểu Liên ở bên trong vừa nhảy vừa đập hết cả hơi, nhưng bố cô nhất quyết không mở cửa.

An Lý Mộc – mục tiêu công kích – từ đầu tới đuôi cũng không giải thích, vẫn quỳ gối nhận lỗi trước mặt bố mẹ cô, “Chú, thím, cháu thật sự thích Tiểu Liên, cháu và em ấy không phải là đùa giỡn, chúng cháu đều là nghiêm túc…”

Đứa nhỏ cái tuổi này, vẫn còn đang là học sinh, trong mắt phụ huynh chúng nó biết yêu đương cái gì? Cảm tình giữa chúng nó thật ra giống như con cái qua nhà nhau, An Lý Mộc có nói thêm, phụ huynh có nghe cũng chẳng qua là lời của trẻ con. Mẹ cô không hỏi gì khác, chỉ hỏi một câu: “Đầu Gỗ cháu nói thật với thím, cháu với Tiểu Liên làm đến bước nào rồi? Cháu với Tiểu Liên rốt cuộc có… có…” Âm thanh bà nghe thấy ngày đó rốt cuộc là cái gì, mẹ cô đến bây giờ cũng không dám nói, không hỏi rõ ràng chuyện này trong lòng bà cũng không yên.

An Lý Mộc biết mẹ cô hỏi cái gì, rất kiên định lắc đầu: “Thím, cháu biết Tiểu Liên còn nhỏ, không có, thật sự không có, cháu cũng không dám, cháu đã nói với em, sau khi em hai mươi tuổi mới cưới em…”

Mẹ cônghe xong liền cười, giọng điệu bà không xuôi tai chút nào: “Đầu Gỗ, không phải thím không tin cháu, lúc Tiểu Liên hai mươi tuổi thì cháu bao nhiêu? Cháu cũng đã hai mươi sáu, bây giờ con cái nhà ai hai mươi sáu rồi còn chưa kết hôn?”

Không phải mẹ cô nói ngoa, mà là hoàn cảnh xung quanh bọn họ chính là như vậy, hai mươi tuổi kết hôn chỗ nào cũng có, rất nhiều người mười tám tuổi đã kết hôn, nhưng nếu lấy giấy phải chờ tới sau hai mươi tuổi mới có thể lấy, hai mươi sáu chưa kết hôn, ở trấn Nam Đường đây chính là thành trò cười nhà người ta, mẹ cô ngẩng đầu nhìn bố mẹ nhà họ An, cười cười nói: “Đầu Gỗ, cháu đừng nói thím không tin, cháu hỏi thử trước mặt bố mẹ cháu xem, cháu nếu thực sự hai mươi sáu tuổi còn chưa cưới vợ kết hôn, bố mẹ cháu có thể đồng ý sao? Khi hai mươi tuổi Tiểu Liên chắc chắn đang học đại học, cháu cưới con bé kiểu gì?”

Bố mẹ nhà họ An cũng không biết nói gì cho phải, lời của mẹ Triển Tiểu Liên mặc dù làm bọn họ khó chịu, nhưng thật đúng là như vậy, còn một nguyên nhân chính là quan hệ hai nhà quá tốt, việc này lại rõ ràng nhà bọn họ đuối lý, bố mẹ Triển Tiểu Liên mặc dù đều tức giận, nhưng hai người đều là người có văn hóa, nói chuyện cũng không xoi mói được gì, bố mẹ nhà họ An thật sự chỉ có nước cười làm lành, An Lý Mộc bị mắng hai câu thực sự không sao, chỉ cần ngàn vạn đừng để Tiểu Liên dựa vào Đầu Gỗ nhà bọn họ là được.

Làm hàng xóm, bố mẹ nhà họ An quả thật rất thích Triển Tiểu Liên, nhưng nếu để Triển Tiểu Liên làm con dâu nhà họ An, ấy là vạn vạn không thể, con dâu thế này nhà ai nuôi nổi? Chỉ riêng đống thuốc uống hằng tháng kia là đã đắt muốn chết, chẳng lẽ bảo Đầu Gỗ nhà bọn họ cưới một cái ấm sắc thuốc về nhà hầu hạ? Hơn nữa, Triển Tiểu Liên trông cũng thật không ra sao, nói trắng ra là, ngoại trừ có một cái đầu thông minh chút, làn da trắng một chút, những phương diện khác nói như thế nào đây? Bố mẹ nhà họ An thật ra cũng cảm thấy Triển Tiểu Liên không xứng với con trai nhà mình, mặc dù điều kiện gia đình Triển Tiểu Liên không tồi, con một, bố mẹ còn đều công ăn việc làm ổn định, nhưng công việc sau này của Đầu Gỗ chắc chắn rất tốt mà.

An Lý Mộc nghe lời mẹ cô trong lòng có chút khó chịu, anh cũng biết mẹ cô nói là sự thực, lo lắng của bà cũng là sự thật, thế nhưng anh có lòng tin với chính mình, anh bây giờ đang đi học, cũng không có tiền để nuôi cô, nhưng anh sau này nhất định sẽ có tiền đồ, chắc chắn nuôi được Tiểu Liên, anh quay đầu, nhìn bố mẹ mình, “Bố, mẹ, khi hai mươi sáu tuổi con cũng làm việc được nhiều năm rồi, con chắc chắn nuôi được gia đình, cũng nuôi được vợ con, con không nói suông, con đã đồng ý với Tiểu Liên chờ em đến hai mươi tuổi sẽ lấy em, con nhất định có thể làm được, mọi người tin tưởng con đi, từ nhỏ đến lớn, con chưa từng làm mọi người bận tâm, chỉ lúc này đây mọi người giúp con một lần đi. Con thực sự là thật lòng thật dạ…”

An Lý Mộc không biết, anh càng nói như vậy, bố và mẹ anh lại càng lo lắng, người ta vốn đã nói anh dụ dỗ Tiểu Liên, kết quả anh còn nói thế, đây không phải là đưa tới cửa để người ta nhổ vào sao? Ai cũng có tư tâm, bố mẹ anh chắc chắn sẽ không đồng ý cho An Lý Mộc lấy Triển Tiểu Liên, bây giờ không được, về sau càng không được.

Bố cô nhốt cô trong phòng xong liền xuống lầu, đó là con gái bảo bối của ông, ông thực sự nâng niu như hòn ngọc quý trên tay, kết quả âm thầm yêu đương với thằng nhóc này hơn ba năm, bị nó chiếm bao nhiêu tiện nghi ông không biết, chỉ biết hôm nay ông nếu không đánh An Lý Mộc một cái sẽ không hết giận, tính tình bố cô luôn rất tốt, bởi vì làm giáo viên, giao tiếp với rất nhiều học sinh tầm như An Lý Mộc, hôm nay lại vì con gái bảo bối của ông mà hoàn toàn nổi khùng, lúc từ trên lầu đi xuống liền thuận tay cầm cái chổi quét rác trong nhà, đi qua liền đánh lên người An Lý Mộc. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 13”