Thần phục – Chương 24

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 24 – Oan gia ngõ hẹp

Triển Tiểu Liên cảm thấy mình hiện tại chính là con người đáng thương bị gác trên lửa nướng, cô không muốn đi, không muốn đi chút nào, tiếng sấm to chính là người của tên đàn ông biến thái kia, cô sẽ không xui xẻo lại bị tên đàn ông biến thái nhìn thấy như thế chứ? Vậy cô không phải chết chắc rồi? Hơn nữa, tóc cô rối tung, cô gặp người thế nào chứ? Đi mấy bước, Triển Tiểu Liên lập tức vươn tay gọi tiếng sấm to: “Khoan đã! Có thể để tôi sửa sang lại tóc? Chú này, chú xem tóc tôi, phá hoại hình tượng thục nữ dịu dàng của tôi biết bao chứ?”

Lôi Chấn dừng bước lại nhìn cô, sau đó đi thẳng đến bàn phục vụ mượn người ta lược, bà chủ còn đặc biệt chạy đến phòng ngủ lấy ra lược mà bà đang dùng.

Triển Tiểu Liên bị ép, không thể không gỡ bím tóc của mình ngay trước mặt tiếng sấm to, làm bộ làm tịch chải mấy cái, bím tóc tết quanh năm bỗng nhiên gỡ ra, tựa như người ta uốn xoăn, xõa tung, cô không dám thong thả ung dung tết tóc, đành phải dùng dây chun buộc luôn tóc thành đuôi ngựa, ngoan ngoãn đi theo tiếng sấm to.

Mí mắt Triển Tiểu Liên vẫn không ngừng nháy, cô cảm thấy đây là ý có tai họa, dù sao chính là điềm xấu, bởi trong lòng cô cũng hoảng sợ, luôn cảm thấy sẽ có chuyện không tốt xảy ra. Cô biết tiếng sấm to là người của tên biến thái đó, chính vì biết điều này, nên cô mới sợ, Triển Tiểu Liên lần này thật hy vọng mình có thể có bản lĩnh độn thổ, như vậy cô sẽ không cần lo lắng, đáng tiếc trời không chiều lòng người, cô không có bản lĩnh này. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 24”

Tàng tình – Kỳ 1

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Quà Tết đây, quà Tết đây ~

Có ai còn nhớ đến Tàng tình không nhỉ? :”>
Bộ này cũng có kịch truyền thanh đấy, và đã ra được 2 kỳ rồi, thế nên tớ quyết định mần luôn :D

Nhân tiện báo một tin vui nữa cho các fan của Tàng tình, đó là tác giả Nga Phi đã thông báo trên Weibo của chị ý là sẽ tặng một vài chương trong Phiên ngoại tập làm quà tết. Chị ý mà công bố một cái thì tớ sẽ mần tiếp luôn :D

Còn về nội dung của kỳ 1 này thì là từ đầu tới hết chương 6 của quyển 1 nhé.

Tàng tình – Kỳ 1

Dịch và sub: Yappa

Download

STAFF

Nguyên tác: Nga Phi
Kế hoạch: Ngâm Kính Yên Lam [Thủy Ngạn Linh Âm]
Biên kịch: Trưng Vũ Mộc Sênh, Ngâm Kính Yên Lam, A Tư Dĩ
Đạo diễn: Trưng Vũ Mộc Sênh
Hậu kỳ: Phiếm Dạ Lăng Ca
Mỹ thuật: Á Lịch Sơn Đại Hạo
Tuyên truyền: Hoa Sát
Giám chế: Mị Tiểu Ninh

CAST

Lăng Thanh: Tiểu Tùy [Ưu Thanh Do Sắc]
Yên Vân Liệt: Gia Cát Vũ [⑤ Phẩm Quyện Khách]
Đông Ly Mộ Vân: HolyNight
Triệu U: Đào Tử Tương [Xuân Sắc Kinh Hồng]
Viên Bất Quy: Nam Du [Thủy Ngạn Linh Âm]
Vệ Vũ: Băng Thích Vô Ngân
Linh Quân: Kỷ Hà
Hoắc Hiền: Quan Hải Triều
Hoài Điệp: Vân Hạc Truy [Tinh Chi Thanh]
Lão bản: Biển Tyrrhenus
Nhà cái: Lý Tiêu Dao [Thanh Thanh melody]
Người hầu: Đồ Đặc Cáp Mông
Thủ hạ: Liệp Hồ [Thanh Thanh melody]
Giáo chúng 1: Lan San Mộng [Tinh Chi Thanh]
Giáo chúng 2: Nam Cung Hi Dã [Xuân Sắc Kinh Hồng]

◇Quần chúng◇

Đông Đông [Studio Niết Bàn], Vinh Ca [Studio XP], Mị Tiểu Ninh, Liệp Hồ [Thanh Thanh melody], Chỉ [Xuân Sắc Kinh Hồng], Ngâm Kính Yên Lam [Thủy Ngạn Linh Âm], Hạ Nhật Tuyết [Đoàn kịch Tiễn Đao], Đồ Đặc Cáp Mông, Lan San Mộng [Tinh Chi Thanh], Tiểu Thụ [Tinh Chi Thanh], Hắc Mã Chi Thương [ka.u], Nam Cung Hi Dã [Xuân Sắc Kinh Hồng], Nghệ Ngữ Khinh Ngâm, Trưng Vũ Mộc Sênh, Đại Lang [Ma Âm Đế Quốc]

Tag: tàng tình đệ nhất kỳ

Thần phục – Chương 23

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 23 – Luôn có điều không ngờ xảy ra

Triển Tiểu Liên đi toilet N lần, mỗi lần đều soi soi gương, sợ hình tượng của mình quá kém dọa bạn nam trên mạng chạy. Kết quả, Triển Tiểu Liên chờ mấy tiếng đồng hồ, bạn nam trên mạng còn chưa có xuất hiện như kỵ sĩ đằng sau cô, Triển Tiểu Liên từ trang phục tỉ mỉ ban đầu dần dần chuyển sang bộ dáng uể oải không phấn chấn, cô buồn ngủ, đầu tiên là nằm sấp trên bàn ngủ một lát, sau đó lại đứng lên chơi game một lúc, mặc dù người không tại một tiệm net, nhưng đội ngũ game của Triển Tiểu Liên lại đang on mà, lập tức họp thành đội chơi game, lần này tốt lắm, lúc chơi game không để ý cái gì chỉ nhìn chằm chằm màn hình, Triển Tiểu Liên không còn hình tượng nào luôn.

Chờ Triển Tiểu Liên ý thức được hình tượng của mình bây giờ có vấn đề, muốn đi trước gương toilet chỉnh lại, phía bàn phục vụ tiệm net đã có người đang hỏi thăm, hỏi vị trí nào đó có phải có một cô gái mặc quân áo màu đỏ không, Triển Tiểu Liên cảm thấy mình không có nghe sai, quả thật là hỏi cô gái, Triển Tiểu Liên cúi đầu nhìn bộ dáng của mình, đâu là bộ dạng của một cô gái chứ? Rõ ràng là một bà điên, Triển Tiểu Liên buồn rười rượi, chầm chậm nhích mông, chính mình yên lặng dời lên chỗ bên cạnh, sau đó sấp xuống, đầu cũng không dám quay. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 23”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 40

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập chương – Kinh biến

Sân luận võ rất lớn, đủ để chứa nhiều nhân sĩ võ lâm như vậy. Lạc Thịnh Vũ có vẻ không quá hăng hái, chờ người đi gần hết, mới chậm rãi đứng lên, nói: ”Chúng ta cũng đi nhìn xem, ngươi đi theo ta chớ đi cách, cẩn thận bị ngộ thương.”

Tiểu Trúc nghĩ thầm chính mình cũng không phải trẻ con, nhưng vẫn gật gật đầu, cùng nhau đi về phía sau theo y.

Chờ bọn hắn đến sân luận võ, đài cao phía trước đã bị vây đến trong ba tầng ngoài ba tầng, tráng lệ biết bao. Cũng may đài cao, dù xa xa cũng có thể thấy rõ ràng. Chỗ đó có hai bóng người, đã đánh nhau, thanh âm đao kiếm tấn công sắc bén đến chói tai.

Xung quanh sân luận võ là một vòng ghế tựa, nhưng mọi người không có ai ngồi. Lạc Thịnh Vũ ngược lại là ấn Tiểu Trúc lên ghế, nói: ”Cái này có gì hay mà xem, đừng đi ra đằng trước, một chốc sẽ tổn thương đến ngươi.”

Tiểu Trúc có chút tò mò, trong lòng có loại cảm giác chộn rộn, thò đầu đi xem. Nhưng Lạc Thịnh Vũ cũng đã nói rồi, cũng chỉ đành thành thật ngồi xuống.

Trên sân trống to như thế rất yên tĩnh, người vây quanh hai bên đều là trạng thái nín thở ngưng thần, chỉ nghe thấy tiếng vang binh khí đụng vào nhau không dứt bên tai. Rất nhanh đã có người bại trận, dưới đài thổn thức một mảnh, ngay sau đó bóng dáng chợt lóe, người ứng chiến liền lên trên.

Nhìn một lát, Tiểu Trúc cũng cảm thấy không có gì mới mẻ, hắn cũng từng thấy Lạc Thịnh Vũ luyện võ, đương nhiên là không làm thất vọng tên tuổi của gia chủ Lạc gia, võ công cao hơn người trên đài không phải một điểm nửa điểm. Nhìn chăm chú không bao lâu, mí mắt bắt đầu đánh nhau. Tiểu Trúc lắc lắc đầu, hắn cũng không hiểu được mình tại sao đột nhiên thèm ngủ như vậy.

“Chủ tử…”

Bên tai vang lên thanh âm của một nữ tử, Tiểu Trúc nghe tỉnh ba phần, không cần nhìn cũng biết chắc là Lam Y không thể nghi ngờ. Tò mò nàng không phải ở trong phòng chăm sóc Sở Diệu Y, sao lại đột nhiên qua đây.

Sắc mặt Lam Y rất khó coi, mày liễu hơi nhíu, vừa muốn há miệng nói chuyện, đã bị Lạc Thịnh Vũ nâng tay ngăn lại. Lam Y có chút do dự, chân mày nhíu càng chặt, chỉ là thấy Lạc Thịnh Vũ không có chút bộ dáng gấp gáp nào, lại nuốt lời nói xuống, đứng một bên.

Tiểu Trúc không còn buồn ngủ chút nào, mắt cũng mở to mấy phần, không biết bọn họ bí hiểm cái gì. Mà Tiêu Hành xem luận võ ở phía trước, căn bản không nhìn thấy bọn họ.

Người trên đài đổi lại đổi, có mấy cao thủ nổi tiếng đã thiếu kiên nhẫn, nhảy lên. Như thế mới xem như luận võ chân chính bắt đầu, Lạc Thịnh Vũ cũng ngẩng đầu xem, ngón tay khoát lên trên tay vịn ghế dựa, nhẹ nhàng trượt một cái.

Chưởng môn Côn Lôn liên tục ứng phó bốn trận, mọi người bắt đầu nghị luận, không khỏi náo nhiệt vài phần.

Côn Lôn chưởng môn nhìn lướt qua người ở dưới đài, nhất thời không có người đi lên nghênh chiến. Không khỏi khẽ cười một cái, nói: ”Tại hạ cũng không phải muốn làm minh chủ võ lâm, thống nhất võ lâm gì, mưu lược chống lại người Liêu cũng là không có. Chẳng qua là muốn đến lĩnh giáo thử võ công của các vị hào kiệt võ lâm. Không biết vị anh hùng nào đi lên chỉ giáo.”

Lời của hắn rất khiêm tốn, nhưng mà có mấy phần là thật mấy phần là giả cũng không biết.

Tiểu Trúc chớp mắt, chỉ cảm thấy hướng đi xu thế một kiếm vừa nãy của người nọ lóe lên trong đầu, tựa hồ từng thấy khi nào, lại nói không ra, giật mình thất thần nhìn chằm chằm trên đài một lúc lâu.

Lạc Thịnh Vũ nắm tay hắn đang vắt trên tay vịn, nói: ”Xem chuyên chú như thế?”

Tiểu Trúc bị y gọi như vậy mời cười lắc lắc đầu, cũng cảm thấy mình là đang nghĩ ngợi lung tung, nói: ”Không có, chỉ là cảm thấy hiếu kì liền nhìn xem.” Nói xong lại nhìn y, nói tiếp, ”Ngươi sao lại không đi lên? Võ công của ngươi tốt hơn bọn họ.”

Thanh âm Tiểu Trúc không lớn, chẳng qua có rất nhiều người đều nhìn về phía bên này. Nghĩ đây là ai đang nói chuyện, giọng điệu lớn như thế. Không sợ bị phần đông hào kiệt cười nhạo. Lam Y khẽ hừ một tiếng, cũng không biết là có ý gì.

Lạc Thịnh Vũ cười “ha ha”, ngược lại là tựa hồ rất cao hứng, vươn tay, đầu ngón tay kéo một lọn tóc của hắn, quấn lấy nhau, nhô người ra khẽ nói: ”Ngươi cảm thấy võ công của ta tốt? Muốn ta đi lên luận võ sao?”

Tiểu Trúc lùi lùi ra sau, người nọ kề quá sát, ngay cả hô hấp cũng trở nên mập mờ. Trước mặt nhiều người như vậy, không khỏi có chút xấu hổ.

Lạc Thịnh Vũ khàn giọng cười, nói: ”Nếu ngươi muốn xem, vậy ta qua cũng không sao.” Y nói xong nâng tay một phen đã cầm lên Đoạn Thủy trường kiếm bên cạnh.

“Ngươi…” Tiểu Trúc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn y, vươn tay nắm lấy tay áo y, nói: ”Ta không phải cố nài ngươi đi, chỉ là nói…” Hắn vừa rồi nhất thời nói cũng không nghĩ ngợi gì, lúc này cũng cảm thấy không ổn. Lạc Thịnh Vũ khi nào đi lên y hẳn là sớm có tính toán, chính mình không thể nghi ngờ là quấy rối.

“Để ý.” Lạc Thịnh Vũ dùng tay phải cầm kiếm nắm tay hắn, nhiệt độ bàn tay tuyệt nhiên bất đồng với nhiệt độ của Đoạn Thủy. Dứt lời nhẹ nhàng nhảy lên, trong nháy mắt đã đứng trên đài.

Lam Y liếc mắt nhìn Tiểu Trúc, trên mặt cũng không biết là biểu tình gì. Ngược lại là Lạc Kiến Đông thấy dáng vẻ căng thẳng của Tiểu Trúc, nói: ”Phu nhân yên tâm, chủ tử có chừng mực.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 40”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 39

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập cửu chương – Minh chủ

“Chủ tử…?” Lam Y ngẩn người.

Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi đi nhìn chằm chằm Sở Diệu Y đi, giả ngây giả dại không hề gì, tìm ra thuốc giải cho ta.”

“… Dạ.” Lam Y giống như là có chút không cam lòng, răng cắn cắn môi dưới, do dự nửa ngày, nói: “Chủ tử, lúc ta vừa qua đây nhìn thấy Lạc Kiến Đông. Loại thuốc chủ tử sai Kiến Đông chuẩn bị đó…”

“Không nên hỏi chuyện không nên hỏi.” Lạc Thịnh Vũ không nhìn nàng, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên lan can đình.

“Chủ tử!” Thanh âm Lam Y cao hơn chút, nói: ”Chủ tử, người làm như vậy căn bản không phải muốn kiềm chế người kia, chỉ có thể làm cho người càng lún càng sâu!”

Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, hoàn toàn không quan tâm giải thích của nàng, chỉ nói: ”Xuỵt, nhỏ giọng chút, hắn mệt mỏi mới ngủ.”

Lam Y hung hăng cắn môi, câu nói sau cùng cũng không nói liền quay người đi.

Lạc Thịnh Vũ một mình ngồi trong đình một lát, sắc trời hơi tối, ánh nắng chiều một mảnh đỏ rực, như đang cháy. Nghĩ đến lời nói vừa rồi của Lam Y, khinh thường cười cười.

“Chủ tử.” Lạc Kiến Đông bưng một cái chén sứ qua đây, nói: ”Thuốc sắc xong rồi.”

“Đặt ở đây, ta cầm vào là được rồi.” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu. Mùi gay mũi thực sự có chút khó ngửi, nâng tay cầm chén thuốc bưng lên, liền về phòng.

Tiểu Trúc ngủ không ngoan, mới ra ngoài một chút như vậy đã đá mền, tựa hồ lại cảm thấy lạnh, nằm nghiêng rúc thành một đống, bộ dáng tội nghiệp.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, đi qua vỗ vỗ người, nói: ”Thuốc đã chuẩn bị xong, trước tiên dậy uống, nếu không lạnh càng khó uống.”

Tiểu Trúc “rầm rì” hai tiếng, níu tay áo Lạc Thịnh Vũ cọ hai cái, có lẽ là cảm thấy nhiệt độ trên người Lạc Thịnh Vũ khá cao, coi là chăn kéo lên người mình.

Lạc Thịnh Vũ đành phải thuận theo hắn ngồi bên giường, lấy tay tô theo dung mạo hắn, mày dài đến tóc mai mắt phượng hơi dài, khuôn mặt khi ngủ có chút thả lỏng, khiến ngón tay y tựa như mê muội quyến luyến.

Tiểu Trúc cảm thấy trên mặt ngứa, cau mày nhưng mắt vẫn còn chưa mở, lắc đầu tránh né. Lạc Thịnh Vũ kẹp cằm hắn, không khỏi khẽ nói: ”Thứ ta muốn lưu lại đều trốn không thoát.”

Y nói xong liền phủ phục cúi đầu nhẹ nhàng hôn người đương ngủ say, lại nhẹ nhàng họa trên cánh môi ấy một hồi. Liền nâng tay gẩy, kéo vạt áo hắn ra, cổ áo nháy mắt liền nới lỏng lộ ra một đoạn cổ trắng nõn, xương quai xanh cũng như ẩn như hiện.

Tiểu Trúc cảm giác dường như trên ngực đè ép vật nặng, đến mức thở không ra hơi, trên cổ còn vừa tê vừa ngứa, khiến hắn không thoải mái muốn trở mình, lại không động đậy được. Hai chân bị người tách ra, hạ thể chợt lạnh, rùng mình một cái. Lúc này mới khó chịu mở mắt ra.

“Ngươi…”

Lạc Thịnh Vũ nhìn bộ dáng mơ mơ màng màng của Tiểu Trúc, không kìm nổi lại hôn bờ môi hắn, làm đến mức hắn thở dốc thân thể xụi lơ. Chưa đợi người ta hoàn hồn, đã đỡ lấy hông hắn đâm thứ to lớn cứng rắn vào trong.

Tiểu Trúc kêu “a” một tiếng, âm cuối toàn bộ nghẹn trong cổ họng, hắn cũng không có chuẩn bị, mơ mơ màng màng đã bị tiến vào, khó chịu cau mày thiếu chút nữa rơi nước mắt. Há hốc miệng thở dốc nửa ngày, mới cảm thấy thích ứng chút.

“Ngươi sao lại như vậy… A!” Tiểu Trúc thở không nổi, vừa thẹn vừa giận, mới mở mắt đã bị người cởi hết quần áo, còn tựa như cố ý hung hăng đâm, làm cho hắn ngay cả câu cũng nói không xong.

………

“Đừng làm, ta mệt mỏi quá.” Mắt Tiểu Trúc cũng muốn nhắm lại, tựa vào trong lòng Lạc Thịnh Vũ. Ngón tay người nọ vẫn còn vuốt ve qua lại trên người hắn.

Vừa nói xong, người nọ lại càng táo tợn, lại dò ngón tay vào trong huyệt phía dưới, giống như là đào móc, xoay tròn quấy nhiễu qua lại.

“Ưm…”

Tiểu Trúc cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tiếng chất lỏng ”xì xì” khiến hắn xấu hổ khuôn mặt cũng thiêu lên. Nhưng trên người vốn hết sức, còn bị người đè lại, không động đậy được.

“Đừng lo, chúng ta không làm, biết ngươi mệt mỏi.” Lạc Thịnh Vũ rút ngón tay ra, kéo theo một ít dịch đục màu trắng, nhớp nháp. Tiểu huyệt sưng đỏ kia giống như là co giật, khép mở co rút mấp máy một cái, nhìn mà con ngươi y tối sầm.

Tiểu Trúc cảm thấy phía dưới lại nóng lên, có thứ chảy ra bên ngoài, cảm giác không thể rõ ràng hơn. Quay đầu, muốn đi kéo chăn đắp lên chính mình, vừa nhấc tay lại đụng phải tay Lạc Thịnh Vũ, vội vàng rụt lại.

Thanh âm Lạc Thịnh Vũ khàn khàn, khẽ cười, ôm hắn vào lòng, nói: ”Ngươi cũng thích phải không?”

Tiểu Trúc không hiểu ra sao, theo sát ngón tay Lạc Thịnh Vũ lại đang che phủ bộ ngực hắn, cúi đầu nhìn lên lập tức kêu,”Ngươi! Đừng.”

Người nọ vậy mà lại bôi bạch trọc trên tay lên người hắn, tựa hồ còn cảm thấy không đủ lại thò tay cắm vào phía sau hắn, kéo theo một ít chất lỏng bôi lên bụng hắn, còn nhẹ nhàng vuốt ve ở nơi đó.

Tiểu Trúc bị y làm cho thân thể run rẩy liên tục, vội vàng kéo chăn phủ lên người mình, ngay cả đầu cũng vùi vào.

“Xấu hổ?” Lạc Thịnh Vũ cười ha ha, thanh âm trầm thấp từ tính cách chăn cũng nghe được rõ ràng, ”Ngoan, bộ dáng ngươi bây giờ rất đẹp, xấu hổ cái gì.”

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn không xong, đẩy hắn, nói: ”Ta đi chuẩn bị ít nước nóng cho ngươi.” Dứt lời liền xuống giường đi ra ngoài.

Tiểu Trúc thở dài, đưa tay sờ sờ mặt mình, thật sự rất phỏng tay. Hắn cũng không có bản lĩnh da mặt dày như Lạc Thịnh Vũ, luôn là vẻ mặt tự nhiên nói một vài lời lung tung.

Nghĩ đến chính mình trần truồng nằm trên giường, liền muốn mau mau xuống đất cầm cái quần mặc vào. Nhưng vừa đứng lên, liền cảm thấy phía sau có chất lỏng theo bắp đùi xuống, nhất thời phía sau lưng cứng đờ, động tác cũng ngừng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 39”