Ma đầu – Quyển thượng – Chương 37

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập thất chương – Bôi thuốc

Tiểu Trúc cuối cùng đấu tranh nửa ngày, mới sấp xuống, vắt chăn sau lưng, sau đó cởi quần, lộ ra chân dài lõa lồ và cái mông tròn trịa.

Bắp thịt toàn thân hắn đều có chút đau, ngón trỏ tay phải móc một mẩu thuốc mỡ muốn đưa đến phía sau dưới thân, nhưng trên lưng trên đùi hắn lôi kéo đều đau vô cùng, động tác dễ dàng bình thường, bây giờ dù cho cắn răng cũng làm không được. Đành phải dùng sức ngang hông, trán đè lên gối, nửa quỳ vểnh mông lên, lúc này mới trầy trật chạm được.

“Ưm, a…” Tiểu Trúc cau mày, ngón tay vừa đụng tới nơi đó liền đau đến đòi mạng, quả thực giống như đang bốc cháy, thân thể cũng run run. Dứt khoát cắn răng một cái, dùng sức đưa ngón tay đã bôi thuốc mỡ vào trong, đau đến mức hắn thiếu chút nữa chảy cả nước mắt nước mũi.

Cũng may thuốc mỡ có tác dụng bôi trơn, còn hơi lành lạnh, ngón tay hắn cẩn thận chuyển động bôi bên trong, đau đớn giảm bớt thật nhiều, lúc này mới thở phào một cái.

Vừa định rút ngón tay ra, lại lấy ít thuốc mỡ, bỗng nhiên cổ tay bị xiết, lại là bị người nắm không nhúc nhích được, ngón trỏ ấy còn cắm bên trong, thậm chí là lại sâu vào một đoạn, khiến hắn kêu rên một tiếng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 37”

Thần phục – Chương 20

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 20 – Tâm sự lễ quốc khánh

Triển Tiểu Liên ban đầu không thích Mục Hi lắm, cảm thấy cô ấy giả tạo, đã lớn như thế, kết quả chuyện gì cũng không biết làm, điều kiện trong nhà phải tốt thế nào mới có thể yếu ớt thành như vậy chứ? Ngay cả quần áo của chính mình cũng không biết giặt, mỗi lần giặt quần áo, Triển Tiểu Liên đều phát hiện quần áo trên người cô ấy gần như ướt từ trên xuống dưới, đó căn bản là không biết giặt quần áo, đấy là tắm rửa chứ.

Có điều, khiến Triển Tiểu Liên bất ngờ chính là người đẹp yêu tinh nhu nhược ngốc nghếch này lại có bạn trai, nghe học sinh trong ký túc xá từng thấy kể bạn trai của Mục Hi trông còn rất đẹp trai, Triển Tiểu Liên thật sự cảm thấy nhìn không ra ha, đây rốt cuộc là đơn thuần thật hay là đơn thuần giả đây?

Đầu nhỏ đáng khinh của Triển Tiểu Liên bắt đầu khởi động, từ từ kéo khoảng cách gần với Mục Hi, luôn hỏi cô ấy một số câu hỏi nhạy cảm, tỷ như hỏi Mục Hi lần đầu tiên hôn môi là khi nào, địa điểm gì, ban ngày hay là buổi tối, cảm nhận thế nào, ngoài hôn môi còn có động tác thân mật nào khác, người trong nhà có biết hay không… Cô ban đầu cũng có chút thu lại, sau khi quen rồi thì hỏi không giới hạn, Mục Hi mỗi lần đều bị cô hỏi muốn chết che khuôn mặt nhỏ kêu gào: “Băng Dính không cho cậu hỏi câu như thế, mất mặt lắm…”

Có lần buổi tối nói chuyện, có đứa bạn liền nói đến bao cao su, còn hỏi Mục Hi người có bạn trai duy nhất từng thử mấy mùi vị, Mục Hi không hiểu ra sao nhìn bọn họ mấy lần, kết quả mấy người kia đều cười mờ ám, chỉ Mục Hi ngốc nghếch mở một đôi mắt tựa như yêu tinh hỏi tới: “Băng Dính, các cậu nói bao cao su phải dùng như thế nào mới có thể không sinh em bé?”

Triển Tiểu Liên muốn giơ tay đập chết Mục Hi, con nhóc ngốc, con nhóc ngốc tuyệt đối chân chính không thể nghi ngờ, bất kể thật hay giả, dù sao danh hiệu Nhóc Ngốc cứ như thế hoàn toàn xứng đáng rơi lên đầu người đẹp Mục Hi.

Triển Tiểu Liên ban đầu là vì Mục Hi có bạn trai mới quan hệ tốt với cô ấy, hơn nữa tiếp xúc nhiều cô mới phát hiện Mục Hi uổng có một khuôn mặt yêu tinh, dưới bề ngoài xinh đẹp vô cùng của cô ấy, có một trái tim đơn thuần nhất tinh khiết nhất, ngay cả tới tháng cũng không biết. Có lần đến phiên Mục Hi ra ngoài mua đồ, lúc cô ấy ra cửa khí thế bừng bừng, kết quả lúc trở về trời đã tối, vẻ mặt còn đau thương nói cô chảy máu, còn chảy rất nhiều, quần cũng bẩn, nếu không có một chú hảo tâm giúp, cô ấy chắc chắn sẽ chết. Bảo cô ấy lấy đồ cô ấy mang ra kiểm tra, tốt ha, không thiếu thứ gì, nhưng đồ mua được mỗi thứ đều đắt gấp đôi, cô nhóc ngốc này còn nói, không cần mọi người bù thêm tiền, đồ là chú cô ấy mua. Lại sau đó, Triển Tiểu Liên nhìn thấy cô ấy lấy ra từ trong ba lô của mình bốn năm gói băng vệ sinh, nói là chú cô ấy mua cho.

Suy nghĩ ngay lúc đó của Triển Tiểu Liên chính là chú nào của cô ấy vậy? Ngay cả loại đồ này cũng mua cho cô ấy, lại hỏi, Triển Tiểu Liên im lặng mà biết, Mục Hi đây là có kinh lần đầu, nên mắt cô ấy sưng chính là sợ mà khóc, Triển Tiểu Liên lúc ấy liền cảm khái, Nhóc Ngốc ơi Nhóc Ngốc, mẹ cậu thật đúng là thất bại, cưng chiều con thành như thế, loại vấn đề vệ sinh sinh lý cơ bản nhất này không phải đã sớm nên dạy cho Nhóc Ngốc rồi chứ?

Bất kể nói như thế nào, khởi đầu không quá tốt đẹp cũng không ảnh hưởng dến chung sống sau này, về sau, Mục Hi bạn học người đẹp nhìn như ngốc nghếch này, lại thành bạn tốt nhất thời cấp ba, đại học, thậm chí khi ra ngoài xã hội sau này của Triển Tiểu Liên. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 20”

Thần phục – Chương 19

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 19 – Học kỳ mới bạn học mới

Bố Triển Tiểu Liên quay đầu vừa thấy vẫn còn kinh ngạc, đứa nhỏ này trông thật là dễ nhìn, vội cười chào cô: “Chào cháu, chú là bố của Triển Tiểu Liên học sinh của ký túc xá này, chú tới thu xếp cho con bé. Con gái chú tên là Triển Tiểu Liên, cháu tên là gì?”

Nữ sinh nghe lời bố Triển Tiểu Liên lập tức cười híp mắt đáp, “Cháu tên Mục Hi, chính là mục trong Mục Quế Anh (1), hi trong thần hi (2).”

Bố Triển Tiểu Liên vội nói với Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, mau tới đây chào bạn học mới, tên là Mục Hi.”

Triển Tiểu Liên đang chậm rì rì lấy ra sách cô mới nhận được, nghe thấy tiếng bố cô liền ngẩng đầu liếc mắt nhìn nữ sinh vừa vào, kết quả cái nhìn này thiếu chút nữa chọc mù mắt chó của Triển Tiểu Liên, cô đưa tay xoa mắt, lau! Đây là tiểu yêu tinh hay sao? Nhất định, là nữ yêu tinh của động bàn tơ nào xuống núi? Cô ấy là đặc biệt tới trường dụ dỗ đàn ông à?

Triển Tiểu duỗi móng vuốt về phía Mục Hi: “Hello tiểu yêu tinh… A không, xin chào người đẹp.”

Mục Hi có một đôi mắt cực kỳ quyến rũ, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy đẹp giống như tiểu yêu tinh, thấy Triển Tiểu Liên chào cô, lập tức cười với Triển Tiểu Liên mắt to cong cong, lộ ra hàm răng trắng: “Chào người đẹp.”

Triển Tiểu Liên muốn động thủ đánh cô gái tên là Mục Hi này, cô gọi cô ấy người đẹp là thật lòng thật dạ cảm thấy cô ấy đúng là người đẹp, đối phương trái lại gọi Triển Tiểu Liên liền cảm thấy Mục Hi đang cố ý nói móc cô, Triển Tiểu Liên vươn tay cầm cái gương cô vừa mới đào ra, mẹ ơi, cô là người đẹp sao? Nếu thực sự, cô vui còn không kịp đâu.

Mục Hi đi vào liền đặt túi đồ ăn vặt lớn trước mặt Triển Tiểu Liên, cười híp mắt nói: “Chiêm Hựu Niêm (3), cậu chọn xem, có cái cậu thích ăn không?”

Triển Tiểu Liên sửng sốt, sau đó mới hiểu được Mục Hi đang nói với mình, vừa rồi lúc bố cô nói tên cô là dùng thổ ngữ nhà bọn họ, cũng chính là tiếng địa phương, kết quả Mục Hi không nghe hiểu, nghe thành Chiêm Hựu Niêm, khuôn mặt Triển Tiểu Liên co rúm hai cái, liếc nhìn bạn học mới bảo cô chọn đồ ăn vặt, rất nhanh kéo cái túi chọn một cái kẹo que một gói khoai tây chiên từ bên trong, sau đó thừa dịp bố cô không chú ý lại nhét vào trong ba lô của cô, sửa đúng cho Mục Hi: “Là Triển Tiểu Liên, Triển là triển trong Triển Chiêu Triển đại hiệp, Tiểu là tiểu trong đại tiểu, Liên là…” Triển Tiểu Liên thật tình không thích chữ “Liên” này, cảm thấy chữ này chính là một bi kịch, mấu chốt là, cô cũng không nghĩ ra dùng từ ngữ dũng cảm phóng khoáng nào để kết thúc chữ “Liên” này, một lúc mới tâm không cam tình không nguyện nói: “Liên là liên trong khả liên (4).” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 19”

Bậc thầy giới tính (10)

Lần này tiếp tục nói về bé nữ nhé.
Xem mà nhìn lại mình thấy buồn quá :'(

Bậc thầy giới tính
(10) Sự phát triển của bộ ngực

Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 36

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập lục chương – Nam sủng

Tiểu Trúc cũng không biết mình lúc nào đã bất tỉnh, lúc lại tỉnh lại trong phòng đã đốt đèn, chính mình thoải mái nằm trong chiếc giường mềm mại, trên người cũng thay áo chẽn sạch sẽ, nếu không để ý đau đớn bủn rủn toàn thân muốn tan ra, cũng nói được là thích ý.

“Ngươi tỉnh?” Lục Hoàn luôn luôn trông bên cạnh, thấy Tiểu Trúc tỉnh vội vã lên tiếng.

“A… Ừ.” Giọng Tiểu Trúc đáp khàn khàn không ra gì, không khỏi có chút ngượng ngùng, bọn họ vừa rồi… thật sự là quá điên cuồng.

Ánh mắt Lục Hoàn nhìn hắn có phần phức tạp, lập tức xoay người rót cho hắn chén nước. Tiểu Trúc uống một chút liền cảm thấy khá hơn nhiều, con mắt chuyển động, trong phòng chỉ có hai người hắn và Lục Hoàn, lại không biết Lạc Thịnh Vũ đi đâu.

Vẻ mặt Lục Hoàn nhìn hắn, không khỏi có chút ngập ngừng, cuối cùng cắn răng một cái, nói: ”Tiểu Trúc, Lạc trang chủ có phải đã… đã biết ngươi là nam hay không?”

“Hả?!” Tiểu Trúc động vừa nghe thở nhẹ một tiếng, cúi đầu gật gật.

Cổ hắn rất trắng, cổ áo lót hơi lỏng, lúc cúi đầu tóc dài buông xuống, vừa lúc có thể nhìn thấy một đoạn gáy, phía trên có mấy dấu vết màu đỏ.

“Các ngươi chẳng lẽ…”

Lục Hoàn nói một nửa liền thế nào cũng không mở miệng nữa, lời như thế nàng một cô nương gia nói như thế nào được, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Trúc. Tiểu Trúc ngẩng đầu liền thấy ánh mắt của Lục Hoàn, lúc đầu một mảnh mờ mịt, không hiểu được nàng là có ý gì, đột nhiên sửng sốt, trên mặt lập tức đỏ bừng nháy mắt lại trắng bệch không còn màu sắc.

“Ngươi, ngươi thật sự!” Lục Hoàn nhìn lên, loại vẻ mặt này của đối phương, nhất định là ngầm thừa nhận, ”Ngươi làm sao dám?! Ngươi là muốn làm nam sủng của Lạc Thịnh Vũ hay sao?! Ngươi sao lại hồ đồ như thế, ngươi là nam nhân cơ mà, sao lại sao lại có thể làm những chuyện đó với y…”

Sắc mặt Tiểu Trúc càng trắng bệch, môi hơi run run. Thật ra sau khi hắn mất trí nhớ rất nhiều chuyện đều không hiểu, Lạc Thịnh Vũ mặc dù thái độ đối với hắn rất kỳ lạ, ban đầu khinh miệt, về sau lại đột nhiên thân thiết, khiến hắn không biết làm sao. Nhưng nếu như nói thật, Lạc Thịnh Vũ là đối xử với hắn tốt nhất, hắn tự nhiên sẽ thích người kia nhiều hơn chút.

Tiểu Trúc không rõ “nam sủng” là ý gì, nhưng nhìn thần thái biểu tình Lục Hoàn, đủ để hiểu được đây không phải là một từ hay gì.

Không nén nổi thì thào: ”Hai nam nhân không thể… Đúng vậy, ta thấy người ta thành thân đều là…”

Lục Hoàn tức điên rồi, Tiểu Trúc là bị nhặt về, người mất trí nhớ tựa như đứa nhỏ không biết cái gì, sao biết tiểu thư để hắn gả thay cho Lạc Thịnh Vũ lại gây ra nhiều chuyện như vậy. Nhìn thấy bộ dạng Tiểu Trúc lúc này vừa hoảng hốt vừa không biết làm sao, không khỏi lại lo lắng khó chịu.

“Ngươi…” Lục Hoàn vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên liền nghe thấy cửa phòng “két” một tiếng bị đẩy ra. Quay đầu nhìn, một bóng người ngoài cửa, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 36”