Advertisements
Skip to content
04/01/2015 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 20

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 20 – Tâm sự lễ quốc khánh

Triển Tiểu Liên ban đầu không thích Mục Hi lắm, cảm thấy cô ấy giả tạo, đã lớn như thế, kết quả chuyện gì cũng không biết làm, điều kiện trong nhà phải tốt thế nào mới có thể yếu ớt thành như vậy chứ? Ngay cả quần áo của chính mình cũng không biết giặt, mỗi lần giặt quần áo, Triển Tiểu Liên đều phát hiện quần áo trên người cô ấy gần như ướt từ trên xuống dưới, đó căn bản là không biết giặt quần áo, đấy là tắm rửa chứ.

Có điều, khiến Triển Tiểu Liên bất ngờ chính là người đẹp yêu tinh nhu nhược ngốc nghếch này lại có bạn trai, nghe học sinh trong ký túc xá từng thấy kể bạn trai của Mục Hi trông còn rất đẹp trai, Triển Tiểu Liên thật sự cảm thấy nhìn không ra ha, đây rốt cuộc là đơn thuần thật hay là đơn thuần giả đây?

Đầu nhỏ đáng khinh của Triển Tiểu Liên bắt đầu khởi động, từ từ kéo khoảng cách gần với Mục Hi, luôn hỏi cô ấy một số câu hỏi nhạy cảm, tỷ như hỏi Mục Hi lần đầu tiên hôn môi là khi nào, địa điểm gì, ban ngày hay là buổi tối, cảm nhận thế nào, ngoài hôn môi còn có động tác thân mật nào khác, người trong nhà có biết hay không… Cô ban đầu cũng có chút thu lại, sau khi quen rồi thì hỏi không giới hạn, Mục Hi mỗi lần đều bị cô hỏi muốn chết che khuôn mặt nhỏ kêu gào: “Băng Dính không cho cậu hỏi câu như thế, mất mặt lắm…”

Có lần buổi tối nói chuyện, có đứa bạn liền nói đến bao cao su, còn hỏi Mục Hi người có bạn trai duy nhất từng thử mấy mùi vị, Mục Hi không hiểu ra sao nhìn bọn họ mấy lần, kết quả mấy người kia đều cười mờ ám, chỉ Mục Hi ngốc nghếch mở một đôi mắt tựa như yêu tinh hỏi tới: “Băng Dính, các cậu nói bao cao su phải dùng như thế nào mới có thể không sinh em bé?”

Triển Tiểu Liên muốn giơ tay đập chết Mục Hi, con nhóc ngốc, con nhóc ngốc tuyệt đối chân chính không thể nghi ngờ, bất kể thật hay giả, dù sao danh hiệu Nhóc Ngốc cứ như thế hoàn toàn xứng đáng rơi lên đầu người đẹp Mục Hi.

Triển Tiểu Liên ban đầu là vì Mục Hi có bạn trai mới quan hệ tốt với cô ấy, hơn nữa tiếp xúc nhiều cô mới phát hiện Mục Hi uổng có một khuôn mặt yêu tinh, dưới bề ngoài xinh đẹp vô cùng của cô ấy, có một trái tim đơn thuần nhất tinh khiết nhất, ngay cả tới tháng cũng không biết. Có lần đến phiên Mục Hi ra ngoài mua đồ, lúc cô ấy ra cửa khí thế bừng bừng, kết quả lúc trở về trời đã tối, vẻ mặt còn đau thương nói cô chảy máu, còn chảy rất nhiều, quần cũng bẩn, nếu không có một chú hảo tâm giúp, cô ấy chắc chắn sẽ chết. Bảo cô ấy lấy đồ cô ấy mang ra kiểm tra, tốt ha, không thiếu thứ gì, nhưng đồ mua được mỗi thứ đều đắt gấp đôi, cô nhóc ngốc này còn nói, không cần mọi người bù thêm tiền, đồ là chú cô ấy mua. Lại sau đó, Triển Tiểu Liên nhìn thấy cô ấy lấy ra từ trong ba lô của mình bốn năm gói băng vệ sinh, nói là chú cô ấy mua cho.

Suy nghĩ ngay lúc đó của Triển Tiểu Liên chính là chú nào của cô ấy vậy? Ngay cả loại đồ này cũng mua cho cô ấy, lại hỏi, Triển Tiểu Liên im lặng mà biết, Mục Hi đây là có kinh lần đầu, nên mắt cô ấy sưng chính là sợ mà khóc, Triển Tiểu Liên lúc ấy liền cảm khái, Nhóc Ngốc ơi Nhóc Ngốc, mẹ cậu thật đúng là thất bại, cưng chiều con thành như thế, loại vấn đề vệ sinh sinh lý cơ bản nhất này không phải đã sớm nên dạy cho Nhóc Ngốc rồi chứ?

Bất kể nói như thế nào, khởi đầu không quá tốt đẹp cũng không ảnh hưởng dến chung sống sau này, về sau, Mục Hi bạn học người đẹp nhìn như ngốc nghếch này, lại thành bạn tốt nhất thời cấp ba, đại học, thậm chí khi ra ngoài xã hội sau này của Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên bây giờ không liên lạc với An Lý Mộc, không phải Triển Tiểu Liên không liên hệ, mà là cô căn bản không thể liên lạc với An Lý Mộc, cô ở trường viết thư cho An Lý Mộc, An Lý Mộc không trả lời, cô lại không có điện thoại di động, hoàn toàn không liên lạc được, Triển Tiểu Liên trái lại muốn đến trường An Lý Mộc tìm, nhưng mà trên người cô không đủ tiền, tiền lộ phí ăn cơm, cần rất nhiều, chút tiền sinh hoạt này của cô sao đủ? Lại nói, có một lần là đủ, Triển Tiểu Liên cũng không muốn làm ba mẹ cô lại lo lắng. Mặc dù mẹ Triển Tiểu Liên vẫn nói cô hay chống đối, nhưng Triển Tiểu Liên trưởng thành sớm và hiểu chuyện lại là thật, nếu không, chiếu cá tính của Triển Tiểu Liên, dám chắc không thể nào cho đến bây giờ còn yên ổn như thế, tám phần cãi nhau một sống một chết với ba mẹ cô rồi, chuyện bỏ nhà trốn đi này thực sự là còn nhẹ.

Lễ quốc khánh được nghỉ dài ngày, Triển Tiểu Liên về nhà chuyện đầu tiên chính là đi tìm An Lý Mộc, kết quả ba mẹ An Lý Mộc nói anh còn chưa về nhà, uyển chuyển nói với cô bảo cô về sau đừng tới tìm, Triển Tiểu Liên chỉ nghe như không, một ngày đến ba lần, ba mẹ anh thực sự không còn cách nào, chỉ có thể lén lút gọi điện thoại đến ký túc xá của An Lý Mộc, bảo anh đừng về, hai vợ chồng bọn họ qua gặp anh là được.

Nhưng đây không phải là biện pháp lâu dài, An Lý Mộc không đồng ý, cúp điện thoại liền suy nghĩ phải làm sao, chuyện anh đồng ý với ba cô nhất định sẽ giữ lời, anh có thích Triển Tiểu Liên cũng vô dụng, một là tuổi Triển Tiểu Liên còn nhỏ, có lẽ cô căn bản không biết mình đang làm gì, hai là chẳng lẽ anh muốn cho Triển Tiểu Liên đoạn tuyệt quan hệ với ba mẹ cô ở bên anh? Vì Triển Tiểu Liên từng bỏ nhà trốn đi một lần, An Lý Mộc càng sợ Triển Tiểu Liên lại thêm lần nữa, cho nên, anh nhận lời ba cô.

Triển Tiểu Liên còn khó hiểu sao anh Đầu Gỗ nghỉ cũng không về nhà, rõ ràng là ngày nghỉ theo luật của quốc gia, tất cả các trường đều nghỉ mà.

Ngày thứ ba đợt lễ quốc khánh An Lý Mộc rốt cuộc về nhà, có điều, An Lý Mộc không về một mình, bên cạnh anh còn có một nữ sinh, trên đường An Lý Mộc về nhà, tất cả mọi người đều nhìn thấy cô gái bên cạnh anh, Triển Tiểu Liên ra khỏi nhà liền thấy có người đang nói về An Lý Mộc và bạn học nữ anh mang về, tất cả mọi người đều nhận định một sự thực, đó chính là nữ sinh cùng về với An Lý Mộc kia, là bạn gái của An Lý Mộc.

Triển Tiểu Liên phồng cái miệng nhỏ đứng ở cổng, ba mẹ cô đều ở nhà, cũng biết Triển Tiểu Liên mấy ngày nay vẫn đến nhà An Lý Mộc, biết An Lý Mộc chắc chắn sẽ không để ý đến cô, cho nên cũng mặc kệ. Triển Tiểu Liên xoạch xoạch lại đến cửa nhà An Lý Mộc, đứng bên ngoài ra sức kêu: “Anh Đầu Gỗ! Anh Đầu Gỗ!”

Lúc An Lý Mộc ở trên lầu đã nhìn thấy cô thở hồng hộc đi đến cửa nhà anh, anh cũng không hé răng, sau đó lại nghe thấy tay nhỏ của Triển Tiểu Liên đặt bên miệng làm loa quay về phía nhà anh ra sức kêu, ba mẹ anh thật đúng là thua Triển Tiểu Liên, đứa nhỏ này thật là có nghị lực, ba mẹ anh xem như là người nhà không tệ, nếu đổi thành nhà người khác, sớm không chịu nổi Triển Tiểu Liên rồi.

Triển Tiểu Liên kêu bên ngoài, ba anh liền đi ra ngoài hỏi chuyện gì, Triển Tiểu Liên chỉ lên lầu hỏi ba anh: “Chú An, anh Đầu Gỗ của cháu có phải đã về nhà không? Cháu có thể gặp mặt anh ấy không?”

Ba anh nghĩ một lúc, chỉ có thể nói: “Tiểu Liên à, không phải chú An không cho cháu gặp anh Đầu Gỗ của cháu, đây không phải là không tiện sao? Anh Đầu Gỗ của cháu dẫn bạn gái về nhà, là bạn học trong trường nó, hai đứa đang ở trên lầu, cháu nói đây là….”

Ý của ba anh là nói cho Triển Tiểu Liên An Lý Mộc nói chuyện với bạn gái anh trên lầu, người yêu ai lại quấy rầy? Cố tình Triển Tiểu Liên nghe lời này xông luôn lên lầu, “Cháu chỉ hỏi anh ấy một câu cháu sẽ đi.” Ba anh ngăn thế nào cũng không ngăn nổi.

Triển Tiểu Liên vọt thẳng tới trước cửa phòng An Lý Mộc, ra sức gõ cửa, “Anh Đầu Gỗ, em là Tiểu Liên, anh mở cửa!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: