Ma đầu – Quyển thượng – Chương 39

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập cửu chương – Minh chủ

“Chủ tử…?” Lam Y ngẩn người.

Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi đi nhìn chằm chằm Sở Diệu Y đi, giả ngây giả dại không hề gì, tìm ra thuốc giải cho ta.”

“… Dạ.” Lam Y giống như là có chút không cam lòng, răng cắn cắn môi dưới, do dự nửa ngày, nói: “Chủ tử, lúc ta vừa qua đây nhìn thấy Lạc Kiến Đông. Loại thuốc chủ tử sai Kiến Đông chuẩn bị đó…”

“Không nên hỏi chuyện không nên hỏi.” Lạc Thịnh Vũ không nhìn nàng, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên lan can đình.

“Chủ tử!” Thanh âm Lam Y cao hơn chút, nói: ”Chủ tử, người làm như vậy căn bản không phải muốn kiềm chế người kia, chỉ có thể làm cho người càng lún càng sâu!”

Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, hoàn toàn không quan tâm giải thích của nàng, chỉ nói: ”Xuỵt, nhỏ giọng chút, hắn mệt mỏi mới ngủ.”

Lam Y hung hăng cắn môi, câu nói sau cùng cũng không nói liền quay người đi.

Lạc Thịnh Vũ một mình ngồi trong đình một lát, sắc trời hơi tối, ánh nắng chiều một mảnh đỏ rực, như đang cháy. Nghĩ đến lời nói vừa rồi của Lam Y, khinh thường cười cười.

“Chủ tử.” Lạc Kiến Đông bưng một cái chén sứ qua đây, nói: ”Thuốc sắc xong rồi.”

“Đặt ở đây, ta cầm vào là được rồi.” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu. Mùi gay mũi thực sự có chút khó ngửi, nâng tay cầm chén thuốc bưng lên, liền về phòng.

Tiểu Trúc ngủ không ngoan, mới ra ngoài một chút như vậy đã đá mền, tựa hồ lại cảm thấy lạnh, nằm nghiêng rúc thành một đống, bộ dáng tội nghiệp.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, đi qua vỗ vỗ người, nói: ”Thuốc đã chuẩn bị xong, trước tiên dậy uống, nếu không lạnh càng khó uống.”

Tiểu Trúc “rầm rì” hai tiếng, níu tay áo Lạc Thịnh Vũ cọ hai cái, có lẽ là cảm thấy nhiệt độ trên người Lạc Thịnh Vũ khá cao, coi là chăn kéo lên người mình.

Lạc Thịnh Vũ đành phải thuận theo hắn ngồi bên giường, lấy tay tô theo dung mạo hắn, mày dài đến tóc mai mắt phượng hơi dài, khuôn mặt khi ngủ có chút thả lỏng, khiến ngón tay y tựa như mê muội quyến luyến.

Tiểu Trúc cảm thấy trên mặt ngứa, cau mày nhưng mắt vẫn còn chưa mở, lắc đầu tránh né. Lạc Thịnh Vũ kẹp cằm hắn, không khỏi khẽ nói: ”Thứ ta muốn lưu lại đều trốn không thoát.”

Y nói xong liền phủ phục cúi đầu nhẹ nhàng hôn người đương ngủ say, lại nhẹ nhàng họa trên cánh môi ấy một hồi. Liền nâng tay gẩy, kéo vạt áo hắn ra, cổ áo nháy mắt liền nới lỏng lộ ra một đoạn cổ trắng nõn, xương quai xanh cũng như ẩn như hiện.

Tiểu Trúc cảm giác dường như trên ngực đè ép vật nặng, đến mức thở không ra hơi, trên cổ còn vừa tê vừa ngứa, khiến hắn không thoải mái muốn trở mình, lại không động đậy được. Hai chân bị người tách ra, hạ thể chợt lạnh, rùng mình một cái. Lúc này mới khó chịu mở mắt ra.

“Ngươi…”

Lạc Thịnh Vũ nhìn bộ dáng mơ mơ màng màng của Tiểu Trúc, không kìm nổi lại hôn bờ môi hắn, làm đến mức hắn thở dốc thân thể xụi lơ. Chưa đợi người ta hoàn hồn, đã đỡ lấy hông hắn đâm thứ to lớn cứng rắn vào trong.

Tiểu Trúc kêu “a” một tiếng, âm cuối toàn bộ nghẹn trong cổ họng, hắn cũng không có chuẩn bị, mơ mơ màng màng đã bị tiến vào, khó chịu cau mày thiếu chút nữa rơi nước mắt. Há hốc miệng thở dốc nửa ngày, mới cảm thấy thích ứng chút.

“Ngươi sao lại như vậy… A!” Tiểu Trúc thở không nổi, vừa thẹn vừa giận, mới mở mắt đã bị người cởi hết quần áo, còn tựa như cố ý hung hăng đâm, làm cho hắn ngay cả câu cũng nói không xong.

………

“Đừng làm, ta mệt mỏi quá.” Mắt Tiểu Trúc cũng muốn nhắm lại, tựa vào trong lòng Lạc Thịnh Vũ. Ngón tay người nọ vẫn còn vuốt ve qua lại trên người hắn.

Vừa nói xong, người nọ lại càng táo tợn, lại dò ngón tay vào trong huyệt phía dưới, giống như là đào móc, xoay tròn quấy nhiễu qua lại.

“Ưm…”

Tiểu Trúc cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tiếng chất lỏng ”xì xì” khiến hắn xấu hổ khuôn mặt cũng thiêu lên. Nhưng trên người vốn hết sức, còn bị người đè lại, không động đậy được.

“Đừng lo, chúng ta không làm, biết ngươi mệt mỏi.” Lạc Thịnh Vũ rút ngón tay ra, kéo theo một ít dịch đục màu trắng, nhớp nháp. Tiểu huyệt sưng đỏ kia giống như là co giật, khép mở co rút mấp máy một cái, nhìn mà con ngươi y tối sầm.

Tiểu Trúc cảm thấy phía dưới lại nóng lên, có thứ chảy ra bên ngoài, cảm giác không thể rõ ràng hơn. Quay đầu, muốn đi kéo chăn đắp lên chính mình, vừa nhấc tay lại đụng phải tay Lạc Thịnh Vũ, vội vàng rụt lại.

Thanh âm Lạc Thịnh Vũ khàn khàn, khẽ cười, ôm hắn vào lòng, nói: ”Ngươi cũng thích phải không?”

Tiểu Trúc không hiểu ra sao, theo sát ngón tay Lạc Thịnh Vũ lại đang che phủ bộ ngực hắn, cúi đầu nhìn lên lập tức kêu,”Ngươi! Đừng.”

Người nọ vậy mà lại bôi bạch trọc trên tay lên người hắn, tựa hồ còn cảm thấy không đủ lại thò tay cắm vào phía sau hắn, kéo theo một ít chất lỏng bôi lên bụng hắn, còn nhẹ nhàng vuốt ve ở nơi đó.

Tiểu Trúc bị y làm cho thân thể run rẩy liên tục, vội vàng kéo chăn phủ lên người mình, ngay cả đầu cũng vùi vào.

“Xấu hổ?” Lạc Thịnh Vũ cười ha ha, thanh âm trầm thấp từ tính cách chăn cũng nghe được rõ ràng, ”Ngoan, bộ dáng ngươi bây giờ rất đẹp, xấu hổ cái gì.”

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn không xong, đẩy hắn, nói: ”Ta đi chuẩn bị ít nước nóng cho ngươi.” Dứt lời liền xuống giường đi ra ngoài.

Tiểu Trúc thở dài, đưa tay sờ sờ mặt mình, thật sự rất phỏng tay. Hắn cũng không có bản lĩnh da mặt dày như Lạc Thịnh Vũ, luôn là vẻ mặt tự nhiên nói một vài lời lung tung.

Nghĩ đến chính mình trần truồng nằm trên giường, liền muốn mau mau xuống đất cầm cái quần mặc vào. Nhưng vừa đứng lên, liền cảm thấy phía sau có chất lỏng theo bắp đùi xuống, nhất thời phía sau lưng cứng đờ, động tác cũng ngừng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 39”

Thần phục – Chương 22

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 22 – Kiếp sống mọt net của Băng Dính

Trường học quy định rõ cấm yêu sớm, Triển Tiểu Liên cảm giác mình nhất định là đáng thương không ai yêu, cho nên cô tiết kiệm tinh lực của mình, ban ngày khi đi học xem tiểu thuyết ngôn tình, lúc tự học buổi tối cô liền trốn học đi tiệm net, tài khoản QQ của Triển Tiểu Liên chỉ có năm chữ số, hơn nữa có năm sáu cái, khi QQ vừa mới trở thành phương tiện nhắn tin nhanh cô đã một hơi đăng ký năm cái, cô có thể đồng thời bật năm cái QQ, sau đó chính mình thì chơi game.

Đầu óc Triển Tiểu Liên ấy à, thật sự là thông minh hơn người bình thường, mặc dù là chơi game, người cả tiệm net chưa từng có ai chơi hơn cô, trò chơi bắn súng đang phổ biến gần đây, Mục Hi từng đi theo Triển Tiểu Liên một lần, chỉ nhìn một lát, liền kêu gào choáng váng đầu, nhưng Triển Tiểu Liên có thể chơi cả ngày không ngẩng đầu lên, hơn nữa bắn cực giỏi, tố chất tâm lý của cô tốt, không vội vàng không nóng nảy, bắn phát nào chuẩn phát nấy. Ban đầu không ai biết con nhóc quê mùa bốn mắt thoạt nhìn tựa như khoai tây ấy cũng chơi game, dần dần có người trông thấy màn hình làm việc của cô, bình thường chơi game đều là nam sinh, người ta trông như bắt nạt cô, kết quả ai tới cô giết người đó, một đôi tới cô giết cả đôi, có thể nói là không có gì cản nổi, đánh đâu thắng đó, bắt đầu có người kéo cô nhập bọn, trò chơi của Triển Tiểu Liên càng lớn càng giỏi, qua một thời gian, cô đã thành đội trưởng.

Triển Tiểu Liên không thích làm sếp, thầy cô cấp hai cấp ba muốn cho cô làm lớp trưởng kéo cô đi học, kết quả cô chết sống không làm, không ngờ chức sếp đầu tiên lại cho game, thành đội trưởng nhóm nhỏ mười người trong game. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 22”

Thần phục – Chương 21

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 21 – Bọ hung uy vũ khí phách

Cửa phòng của An Lý Mộc căn bản không đóng chặt, tay nhỏ bé của Triển Tiểu Liên vỗ một cái, cửa tự két một tiếng mở ra, sau đó Triển Tiểu Liên liền nhìn thấy An Lý Mộc ngồi chỗ cạnh ban công với một bạn học nữ, hai người kề rất gần, đầu dựa vào đầu đang nói cái gì, hai người đều cười híp mắt, tay An Lý Mộc thậm chí còn quấn tóc buông trước mặt bạn học nữ kia, nhẹ nhàng quấn từng vòng, vừa nhìn cũng rất thân mật, Triển Tiểu Liên kêu lớn tiếng như vậy, đầu An Lý Mộc không có nghe thấy.

Nước mắt của Triển Tiểu Liên trượt trong vành mắt, cô mím môi, xoay người thình thịch chạy ra ngoài, bố An Lý Mộc nói trong lòng lần này chung quy sẽ yên tĩnh rồi, kết quả năm phút sau Triển Tiểu Liên đột nhiên lại chạy về, trong tay cũng không biết cầm cái gì, dù sao đẩy thẳng cửa phòng An Lý Mộc, đập thứ trong tay lên đầu An Lý Mộc.

An Lý Mộc quay đầu liền nhìn thấy Triển Tiểu Liên nổi giận đùng đùng chạy vào, sau đó từ tay cô, thứ gì đó kèm theo mùi thối át về phía mình, tiếng thét chói tai của Tô Nạp vang lên đối diện An Lý Mộc, cô ta không kêu còn đỡ, kết quả cô ta vừa kêu, lực chú ý của Triển Tiểu Liên bị dời đi, khom lưng nhặt thứ trên mặt đất lên liền đập về phía Tô Nạp, Tô Nạp thiếu chút nữa bị thứ tanh hôi ấy hun ngất đi.

Đập xong, Triển Tiểu Liên đứng trước mặt An Lý Mộc nhếch nhác không chịu nổi, nói: “An Lý Mộc, tôi sau này sẽ không quấn lấy anh nữa! Còn cả chị!” Triển Tiểu Liên chỉ Tô Nạp, “Chị tốt nhất đừng để tôi lại nhìn thấy chị, bằng không, tôi sẽ không đơn giản là dùng phân trâu đập chị, tôi dùng phân của tôi đập chị, đập thối chị!”

Triển Tiểu Liên rống xong, xoay thắt lưng mập, hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng mà đi, lúc đi tới cửa, hung tợn đá cửa phòng An Lý Mộc, liếc mắt nhìn An Lý Mộc vội vàng vỗ phân trâu trên đầu xuống, đi qua bên cạnh bố anh, còn rất lễ phép chào một tiếng: “Chú An, cháu về nhà, chào chú!”

Triển Tiểu Liên đầy tay phân trâu, cô vừa rồi chính là dùng tay bốc hai nắm, sau khi về nhà vội vàng chạy đi rửa tay, phân trâu một tay dọa sợ mẹ cô, “Tiểu Liên, con đi đâu thế, cả tay phân trâu? Con không ngại thối à?”

Triển Tiểu Liên vừa đưa tay về phía dưới vòi nước, vừa nói với mẹ cô: “Mẹ, mẹ nhìn không ra con là bọ hung à?” Sau đó bắt đầu xoay mông, miệng còn hát: “Tôi là một con bọ hung, bọ hung, tôi có rất nhiều viên phân, viên phân, tôi có rất nhiều viên phân, một viên cũng không cho anh, một viên cũng không cho anh…”

Mẹ cô nhịn không được tát nhẹ một cái: “Đứa nhỏ này, hát lộn xộn cái gì? Đâu có ai nói mình là bọ hung?”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng nhìn mẹ cô, rửa tay xong để dưới mũi ngửi ngửi, không có mùi thối, liền hăm hở đi ra, thất tình đau lòng gì gì đó, không tính là chuyện lớn gì nhất, cóc ba chân khó tìm, đàn ông hai cái đùi thì nhiều, anh Đầu Gỗ chính là đống phân thối, hừ. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 21”

Zutto Zutto Tomodachi – Ashida Mana

Lâu lắm rồi mới lại sub nhạc Nhật. Bài hát lần này rất là dễ thương luôn nhé XD~

Zutto Zutto Tomodachi – Mãi mãi, mãi mãi là bạn

~ Ashida Mana ~
Lời: Asari Shingo, Watanabe Natsumi
Nhạc: Asari Shingo
Dịch và sub: Yappa
Download

Xem fullscreen

Tag: ずっとずっとトモダチ, mana ashida

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 38

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập bát chương – Nhận lầm

“Tiểu Trúc,” Lạc Thịnh Vũ khẽ gọi hắn một tiếng, liền nâng tay cầm tay hắn, nói: ”Đừng căng thẳng, đi theo ta là được.”

Y vừa dứt lời, xe ngựa chính là lay một cái dừng lại. Tiểu Trúc lập tức cảm thấy tim nhấc lên cổ họng.

“Đến, đi thôi.” Lạc Thịnh Vũ cười cười, xuống xe trước, sau đó đưa tay qua đỡ hắn.

Đầu ngón tay Tiểu Trúc cũng đang run, cảm giác được bàn tay mạnh mẽ của Lạc Thịnh Vũ, hít một hơi thật dài cố tự trấn định nửa ngày mới ra khỏi xe ngựa.

Trên đường nhiều người, nhân sĩ võ lâm ở cửa Sở gia càng nhiều hơn. Tiểu Trúc vừa ra đã nhìn thấy rất nhiều người đang nhìn bọn họ, nhất thời có chút cảm giác đầu váng mắt hoa, mày dài hơi nhíu, ánh mắt chỉ nhìn tay Lạc Thịnh Vũ nắm lấy mình.

Tiểu Trúc mặc là một bộ váy dài màu lam nhạt viền bạc, vóc người hắn cao gầy, mắt phượng rũ xuống, sẽ không làm cho người ta cảm giác sợ sệt, ngược lại là có loại ngạo khí khinh thường, hợp với vẻ mặt bình thản, nghiễm nhiên giống như là tiên nhân.

“Chúng ta đi vào.” Lạc Thịnh Vũ nâng cánh tay hắn một chút, khẽ nói.

“Lạc đại hiệp, sư phụ đang ở phòng khách, nhất thời không rảnh, mong rằng thứ lỗi, mời theo tại hạ đi.” Sở Đào thấy xe ngựa ở cửa vội vã ra đón, thái độ rất cung kính nhún nhường.

Tiểu Trúc vừa thấy người nọ vội vàng cúi đầu, tay vô ý thức nắm lấy tay Lạc Thịnh Vũ, theo sau một bước, tránh đằng sau y.

Sở Đào ấy là đại đệ tử của Sở Trung Kiệt, cũng là thân truyền duy nhất, không khác gì thân nhi tử. Trong mấy ngày Tiểu Trúc ở tại Sở gia đương nhiên cũng từng gặp gã. Lập tức trong lòng bồn chồn, chỉ sợ đối phương nhận ra hắn.

“Làm phiền, còn xin dẫn đường.” Lạc Thịnh Vũ nhẹ nhàng bóp một cái trong lòng bàn tay hắn, liền nói với Sở Đào.

“Mời.” Sở Đào không hề nhiều lời, mang mấy người vào thôn trang, trước đi sương phòng tiểu viện bố trí mấy người hẵng nói.

Sở Đào kia không nhận ra Tiểu Trúc, nhưng không trông thấy Sở Diệu Y đi theo bên cạnh Lạc Thịnh Vũ, ngược lại là có một nữ tử áo lam. Nhất thời có chút kinh diễm, vừa thấy trang phục và thái độ của Lạc Thịnh Vũ liền biết người này nhất định là thê thiếp của Lạc Thịnh Vũ, cũng không nói thêm nữa.

Tiểu Trúc nhìn Sở Đào đi, lúc này mới thở phào, cảm giác mình sắp xụi lơ, ngay cả chân cũng đang run.

Lạc Thịnh Vũ cười từ phía sau lưng ôm lấy hắn, nói: ”Nhìn nam nhân khác chuyên chú như thế, ta sắp ghen rồi.”

“Cái gì chứ…” Tiểu Trúc sửng sốt, dở khóc dở cười, nói: ”Lát nữa, ta không cần đi theo nhé?”

“Vậy sao được?” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Sở minh chủ còn chờ gặp ngươi, không đi nói không qua.”

“Nhưng mà…” Tiểu Trúc sốt ruột muốn khóc, kéo tay áo Lạc Thịnh Vũ, cho dù Sở Đào không nhận ra hắn, cũng không may mắn đến độ Sở Trung Kiệt cũng không nhận ra.

“Đừng sốt ruột.” Lạc Thịnh Vũ giơ tay lên che phủ qua lại cánh môi hắn, một đôi con ngươi tựa như hắc diệu thạch chăm chú nhìn mình, nói: ”Ngươi bây giờ ỷ lại ta như thế, nếu sau này cũng vậy là tốt rồi.”

Tiểu Trúc nghe không hiểu y đang nói cái gì, thình lình ngang hông siết lại, bị người ôm vào lòng, đôi môi cũng bị chặn. Một nụ hôn xảy ra bất ngờ khiến hắn sửng sốt nửa ngày. Cuối cùng cũng chỉ có thể rơi vào lòng Lạc Thịnh Vũ, thở dốc ngụm lớn.

“Ta đi gọi người lấy chút nước ấm đến, lau lau mặt cho ngươi, dọc theo đường đi gió bụi mệt mỏi.” Lạc Thịnh Vũ buông hắn ra, nói: ”Buổi trưa, Sở Trung Kiệt nhất định sẽ sai người qua đây mời, chắc hẳn đến lúc đó sẽ có rất nhiều hào kiệt võ lâm, ngươi cứ đi theo bên cạnh ta, đừng sợ, hết thảy có ta.”

Tiểu Trúc không có cách nào, đành phải gật đầu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 38”