Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 4

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tứ chương

Ngũ Tử Ngang hiểu tính tình Phùng Duy Châu , nếu quả thật là như y đoán, Phùng Duy Châu dám chắc nói không nên lời. Nhưng Phùng Duy Châu lại là bộ dáng rất khổ sở, Ngũ Tử Ngang cũng không đành ép hắn, nói: “Ngươi đi xuống trước, Khoa Thấm Khả Thập nhất định muốn ngươi cùng y đi Đột Quyết, vậy bản vương phải hỏi trước rõ ràng y tại sao muốn làm như vậy, sau đó bản vương sẽ tìm ngươi.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ…” Phùng Duy Châu luống cuống, muốn nói cái gì, bị Ngũ Tử Ngang giơ tay lên cắt ngang.

“Trong lòng bản vương có tính toán, ngươi đi xuống trước đi.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ, là thuộc hạ giáo dục không tận sức, a Thập vẫn còn con nít, không hiểu gì cả.” Mặc dù không muốn cùng Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, nhưng lời nói của Phùng Duy Châu vẫn vô cùng bảo vệ đối phương, chỉ sợ nhiếp chính vương có gì hiểu lầm Khoa Thấm Khả Thập.

Ngũ Tử Ngang gật gật đầu: “Bản vương biết, ngươi đi xuống trước đi.”

Không thể không đi, Phùng Duy Châu hành một đại lễ, khom người lui ra. Ngũ Tử Ngang quay trở lại ngồi yên, rất nhanh, cửa vừa mới đóng chưa được bao lâu bị người đẩy ra, một người đi nhanh đến.

Đi tới chỗ cách Ngũ Tử Ngang mấy bước, hắn quỳ xuống, dập đầu: “Nhiếp chính vương bệ hạ, xin ngài cho phép Phùng đại ca cùng ta đi Đột Quyết.”

Trong phòng không có ai hầu hạ, Ngũ Tử Ngang rót chén trà nóng cho mình. Bưng lên, y dùng nắp chén gạt gạt lá trà, sau đó chậm rãi uống một ngụm. Dường như rất hài lòng mùi vị của trà này, y còn rất thoải mái mà thở hắt ra.

Khoa Thấm Khả Thập quỳ ở nơi đó cúi đầu, toàn thân căng ra. Ngũ Tử Ngang uống mấy ngụm trà, lúc này mới giương mắt nhìn về phía người quỳ ở nơi đó, chậm rãi nói: “Khoa Thấm, bản vương biết ngươi là được Phùng thượng thư mang về, đối với hắn đương nhiên có loại tình cảm báo ơn. Nhưng Phùng thượng thư quản lý Lại bộ, há có thể nói đi là đi. Nếu bản vương cứ như vậy đồng ý với ngươi, vậy sau này người nào cũng có thể đến đòi đại quan triều đình về nhà với bản vương, thế bản vương còn quản lý triều đình làm sao, thay hoàng thượng san sẻ thế nào?”

Khoa Thấm Khả Thập ngẩng đầu, lưng eo thẳng tắp, ánh mắt như ngọn đuốc nói: “Nhiếp chính vương bệ hạ, ta có tình cảm báo ơn với Phùng đại ca, nhưng đây không phải là nguyên nhân ta muốn Phùng đại ca đi Đột Quyết với ta. Nếu ta chỉ là muốn báo ơn, vậy ta trở lại Đột Quyết, làm Đột Quyết vương, giải quyết nỗi lo trong lòng đại Đông, cũng chính là báo ân tình Phùng đại ca cứu ta. Ta sở dĩ muốn Phùng đại ca cùng ta về Đột Quyết, không chỉ là bởi vì hắn quả thật có thể giúp đỡ ta, càng là bởi vì ta thích hắn!” Những lời này, Khoa Thấm Khả Thập nói rất lớn, tựa hồ muốn nói cho ai phía ngoài nghe.

Sắc mặt Ngũ Tử Ngang lập tức sa sầm, buông chén trà xuống.

Khoa Thấm Khả Thập không có bị khí thế của Ngũ Tử Ngang áp đảo, trái lại kiên định hơn nói: “Nhiếp chính vương bệ hạ, ta thích Phùng đại ca, ta và Phùng đại ca đã chung đụng như vợ chồng. Ta phải về Đột Quyết, sao có thể bỏ hắn một mình ở đây. Còn xin nhiếp chính vương bệ hạ có thể tác thành!” Khoa Thấm Khả Thập dập đầu một cái.

Tay Ngũ Tử Ngang đặt trên bàn, làm ra một chút âm thanh. Âm thanh này không lớn, nhưng nghe vào trong tai người khác lại lại khiến tâm can run lên. Sắc mặt Khoa Thấm Khả Thập thay đổi, mím chặt miệng.

“Chung đụng như ‘vợ chồng’?” Ngũ Tử Ngang hừ lạnh một tiếng, “Bản vương sao lại cảm thấy là ngươi đơn phương?”

Trong mắt Khoa Thấm Khả Thập hiện lên vẻ bi thương, lớn tiếng nói: “Không phải! Phùng đại ca cũng thích ta, chẳng qua là hắn luôn cảm thấy tuổi hắn lớn hơn ta, nói cái gì mà không thể làm chậm trễ ta, không thể để ta bị người ta chê cười. Nhiếp chính vương bệ hạ! Ta thừa nhận là ta không chịu buông tay, nhưng ta dám cam đoan trong lòng Phùng đại ca có ta!”

“Có ngươi?” Ngũ Tử Ngang không động đậy nói: “Trước không nói ngươi và hắn đều là nam tử. Phùng Duy Châu là thượng thư triều này, ngươi lại là hắn cứu về. Bây giờ ngươi và hắn có tầng quan hệ này, người ngoài sẽ không quản ai thích trước, chỉ biết hắn làm quan không nghiêm, không biết giữ chừng mực.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ!” Khoa Thấm Khả Thập gầm nhẹ, “Ngài sao có thể nói hắn như thế! Hắn làm quan nhiều năm, lại là môn sinh của ngài, ngài chẳng lẽ còn không biết hắn là người như thế nào sao? Là ta thích Phùng đại ca trước, cũng là ta khăng khăng muốn Phùng đại ca.”

“Nói như thế không phải là ngươi ép buộc hắn?” Ngũ Tử Ngang càng không có hòa nhã, “Ngươi ép buộc hắn ủy thân với ngươi, ngươi còn dám đòi người với bản vương. Khoa Thấm Khả Thập, bản vương sẽ không để cho Phùng Duy Châu theo ngươi đi Đột Quyết. Bản vương bằng lòng ủng hộ ngươi trở thành Đột Quyết vương, nhưng cũng có thể ủng hộ người khác, không phải không thể là ngươi.”

Khoa Thấm Khả Thập đứng lên, hai đấm nắm chặt: “Nhiếp chính vương bệ hạ có thể ủng hộ người khác, nhưng ta dám nói ta là người chọn lựa thích hợp nhất. Chỉ cần nhiếp chính vương bệ hạ để Phùng đại ca cùng ta về Đột Quyết, Khoa Thấm Khả Thập lấy hùng ưng trên thảo nguyên để thề, tuyệt đối không phản bội nhiếp chính vương bệ hạ!”

“Ngươi đây là đang uy hiếp bản vương sao?” Ngũ Tử Ngang lạnh lùng cười, đột nhiên thần sắc lạnh lùng hô: “Người tới!”

Thị vệ tiến vào.

“Bắt hắn cho bản vương!”

Đám thị vệ xông tới đè Khoa Thấm Khả Thập. Khoa Thấm Khả Thập không có giãy giụa, chỉ hô lớn: “Vương gia! Trái tim của ta đối với Phùng đại ca trời đất có thể chứng giám, xin vương gia tác thành!”

“Giải xuống!”

Đám thị vệ giải Khoa Thấm Khả Thập rời khỏi thư phòng. Khoa Thấm Khả Thập quay đầu lại hô to: “Vương gia! Từng chữ ta nói đều thật lòng, xin nhiếp chính vương bệ hạ tác thành!”

Khoa Thấm Khả Thập bị giải đi rồi, một tên thị vệ tiến vào hỏi: “Vương gia, xin hỏi giải y đi nơi nào?”

Trên mặt Ngũ Tử Ngang đã khôi phục yên ả, rất tùy ý nói: “Giải vào trong cung đi, tạm thời giam giữ ở ‘Tề Tâm các’.”

“Dạ.”

Tên thị vệ kia đi rồi, còn rất cẩn thận đóng cửa thư phòng lại cho vương gia. Chẳng qua lúc này Ngũ Tử Ngang vẫn có thể nghe thấy tiếng la của Khoa Thấm Khả Thập đi xa.

“… Xin nhiếp chính vương bệ hạ tác thành…”

“Két!”

Cửa bị người hoang mang đẩy ra, Phùng Duy Châu sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa, quỳ luôn xuống: “Nhiếp chính vương bệ hạ! Xin ngài tha Khoa Thấm. Y tuổi nhỏ không hiểu chuyện, nếu lời nói của y xúc phạm ngài, còn xin ngài có thể tha thứ y.” Nói xong, Phùng Duy Châu liền dập đầu.

Ngũ Tử Ngang thản nhiên nói: “Duy Châu, tiến vào. Ngươi một quan lớn quỳ ở nơi đó dập đầu với bản vương xem là gì? Để cho người khác nhìn thấy lại thêm một tội trạng cho bản vương.”

Thân hình Phùng Duy Châu không vững đứng lên, vào thư phòng, đóng cửa lại, sau đó lại bịch một tiếng quỳ xuống.

“Xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ Khoa Thấm. Thuộc hạ nguyện chịu tội thay y.”

Trong mắt Ngũ Tử Ngang thoáng qua ý cười, nhưng trên mặt lại là nghiêm túc như cũ. Y đứng dậy đi tới trước mặt Phùng Duy Châu, cũng không có cho đối phương đứng dậy, mà là hơi có vẻ không vui nói: “Bản vương mặc kệ giữa ngươi và y có chuyện gì, nhưng y cũng dám đến đây uy hiếp bản vương. Duy Châu, ngươi theo bản vương nhiều năm như vậy, nên hiểu rõ tính nết bản vương, bản vương là cái loại người có thể để người ta uy hiếp đó sao?”

Thân thể Phùng Duy Châu lung lay, vội vội vàng vàng dập đầu: “Xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ y, là thuộc hạ dạy bảo không chu đáo, xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ y, thuộc hạ nguyện chịu phạt thay y.”

“Bản vương còn có chuyện quan trọng, về cung trước. Còn việc chọn Đột Quyết vương, bản vương lại suy nghĩ một chút.” Nói xong, Ngũ Tử Ngang liền mở cửa đi ra, Phùng Duy Châu hốt hoảng đứng lên đuổi theo.

“Nhiếp chính vương bệ hạ!”

“Nghĩ kỹ nên giải thích với bản vương thế nào ngươi lại đến gặp bản vương.” Không quay đầu lại nói một câu, Ngũ Tử Ngang mang người rời đi. Phùng Duy Châu mềm nhũn ngồi dưới đất, đau khổ nhắm mắt lại. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 4”

Thần phục – Chương 58

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 58 – Ngọc

Bởi vì mấy tiếng ho của Mục Hi, trong lớp bị khử trùng toàn diện, Triển Tiểu Liên ngồi trong phòng học mùi nước khử trùng vô cùng nồng, biểu lộ đồng tình sâu sắc với Mục Hi.

Mục Hi bị chú cô ấy dắt về nhà, Triển Tiểu Liên đứng ở cửa phòng học khua tay cười trên nỗi đau của người khác với cô ấy: “Nhóc Ngốc, khỏi thì mau trở về ha!”

Mục Hi lườm cô, tức giận đi.

Triển Tiểu Liên bây giờ càng ngoan hơn, chỉ ngóng trông căn bệnh truyền nhiễm khủng bố này nhanh chóng qua, cô bị nhốt ở trường học thật nhiều ngày không ra khỏi cửa trường, An Lý Mộc thực ra mỗi ngày đều qua đây, chắc chắn vào không được, hai người cách hàng rào nói chuyện, An Lý Mộc giúp cô rửa hộp cơm các loại sẽ trở về.

Triển Tiểu Liên vẫn khoe khoang với An Lý Mộc cô không bị ốm, đồ lười biếng này một chút cũng không cảm thấy để An Lý Mộc đặc biệt qua đây rửa hộp cơm cho cô có gì xấu hổ, giống như cô chỉ cần không bị ốm, An Lý Mộc làm gì cho cô đều là đương nhiên.

Bố Triển Tiểu Liên thường xuyên gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của cô, chỉ hỏi tình huống thân thể, nghe nói không có việc gì an tâm. Mắt thấy còn có nửa học kỳ sẽ thi đại học, Triển Tiểu Liên vạn năm không thay đổi đang cầm tiểu thuyết ngôn tình của cô xem, người ta học một ngày một đêm, cô xem tiểu thuyết xem đến trời đất quay cuồng.

Mục Hi khỏi bệnh đi học lại, lập tức liền vùi đầu vào học tập, Triển Tiểu Liên không có người chơi cùng cô, một mình buồn chán sờ sờ mũi, tiếp tục xem tiểu thuyết ngôn tình của cô.

Nguyện vọng đại học bị đưa lên báo cáo ngày, Triển Tiểu Liên đưa bảng nguyện vọng cho bố cô, chuyên ngành đều là bố cô điền, Triển Tiểu Liên chỉ cần đưa bảng nguyện vọng từ trong nhà cho giáo viên là được, căn bản không cần cô quan tâm. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 58”

Thần phục – Chương 57

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 57 – Không ốm đau là điều hạnh phúc

Sau đấy bên trong nói nhỏ gì đó, Triển Tiểu Liên lười nghe, vừa muốn tiến lên gõ cửa, cửa đột nhiên mở, bố cô một chân bước ra, nhìn thấy Triển Tiểu Liên sửng sốt, sau đó thật cẩn thận hỏi: “Tiểu Liên? Con… làm sao vậy?”

Triển Tiểu Liên lườm bố cô: “Con có thể làm sao cơ? Bố, con muốn về nhà. Chúng ta khi nào mới đi vậy?”

Bố Triển Tiểu Liên nhìn sắc mặt cô, sau đó thả lỏng đi qua, ôm bả vai Triển Tiểu Liên kéo cô vừa ra ngoài vừa nói: “Buổi chiều trở về. Con làm sao mà biết bố ở đây?”

Triển Tiểu Liên đi theo triển bước chân bố cô, bất mãn hừ lạnh: “Triển Đại Cương nói với con. Đúng rồi bố, bà con nói chuyện có thể đừng khó nghe như vậy hay không chứ? Con vừa mới nghe được con hoang, vong ân phụ nghĩa cái gì, qua năm mới, nghe rất lạ. Còn nữa, bà nói là ai vậy?”

Bố Triển Tiểu Liên vươn tay vỗ đầu cô, cười nói: “Con cũng không thích bà, mặc kệ bà nói tới ai đi, bố cũng lười nghe.”

Triển Tiểu Liên che miệng cười trộm: “Bố, thì ra bố cũng không thích, ấy chính là mẹ bố.”

“Không thích bà mắng chửi người nói lời khó nghe, đặc biệt không thích bà mắng con và mẹ con, mắng bố thì thôi, nhưng vợ con gái bố chính bố cũng không nỡ mắng, dựa vào cái gì để bà mắng?” Bố Triển Tiểu Liên xoa xoa tóc cô, đột nhiên nói: “Đi, tìm mẹ con thu dọn đồ đạc, chúng ta thu dọn xong thì đi về.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức tinh thần phấn chấn chạy đi tìm mẹ cô, bố cô nhìn theo cô chạy đi, sau đó bước nhanh trở về căn phòng vừa rồi, cạch một tiếng đóng cửa lại, đi vào nói với bà cô trong miệng vẫn còn nói lải nhải: “Bố, mẹ, lời vừa rồi sau này tuyệt đối không thể nói, còn nữa, về sau Tiểu Liên học tập căng thẳng, còn phải học đại học, con sẽ không mang con bé tới nơi này. Không có việc gì bọn con bây giờ đi về.”

Nói xong, bố Triển Tiểu Liên lạnh mặt, kéo cửa đi nhanh ra ngoài, bà cô ở phía sau khóc trời gào đất mắng chửi người, bố cô cũng không quay đầu lại. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 57”

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai! – Nhai nhai 20 lần

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!Không thể ngờ được đã hơn 1 năm kể từ lần cuối cùng mình sub series này luôn :O

Bài hát lần này là để dạy trẻ em là phải nhai kỹ khi ăn nhé =))

Không up được lên Youtube nữa vì dính bản quyền với NHK :'(

Nhai nhai 20 lần

Dịch và sub: Yappa

Download | Xem fullscreen

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 3

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tam chương

Trong thư của Việt Lặc Vân Sơn không có viết đại sự gì giữa hai nước, mà là dò hỏi Ngũ Tử Ngang hắn và Ngũ Tử Hoa khi nào có thể trở về đại Đông. Ngũ Tử Hoa tưởng niệm cố hương, Việt Lặc Vân Sơn cũng cũng không thích vị trí Nữ Trinh vương. Lúc trước nếu không phải nhi tử Việt Lặc Da quá nhỏ, Việt Lặc Vân Sơn cũng sẽ không trở lại Nữ Trinh. Nữ Trinh đối với Việt Lặc Vân Sơn mà nói không phải là quê nhà, mà là nơi hắn căm thù đến tận xương tủy muốn rời đi. Đại Đông là cố hương của Ngũ Tử Hoa, lại là nơi hai người tình định, vì thế Việt Lặc Vân Sơn muốn cùng Ngũ Tử Hoa quay về đại Đông.

Việt Lặc Cống nhi tử của Việt Lặc Da năm nay đã sắp mười sáu tuổi, có thể kế thừa vương vị. Việt Lặc Vân Sơn và Ngũ Tử Hoa nhiều năm qua tình cảm không thay đổi, hai người cũng không có dự định tìm người khác sinh con, cho nên vị trí này sớm muộn là của Việt Lặc Cống. Việt Lặc Vân Sơn và Ngũ Tử Hoa đều hi vọng Việt Lặc Cống có thể sớm một chút trở về kế thừa vương vị.

Xem xong thư, Tần Ca hỏi Ngũ Tử Ngang: “Ngươi nói thế nào?”

Ngũ Tử Ngang cẩn thận nói: “Việt Lặc Cống tuy vẫn ở tại Ngũ gia, cũng chịu sâu ảnh hưởng văn hóa đại Đông, nhưng quan hệ của gã và đại Đông dù sao không như quan hệ của Tử Hoa và đại Đông. Có Tử Hoa và Việt Lặc Vân Sơn ở Nữ Trinh, có lợi cho sự ổn định của Nữ Trinh và sự trung thành của Nữ Trinh đối với đại Đông. Thế nhưng Việt Lặc Vân Sơn nói cũng không sai. Hắn không có con nối dõi, vương vị sớm muộn là của Việt Lặc Cống. Sớm một chút để Việt Lặc Cống tiếp nhận vương vị, Nữ Trinh cũng tránh được bất ổn thế cục mà tân vương đăng cơ có thể mang đến. Nhưng như vậy, Việt Lặc Cống rất có thể dưới mí mắt của chúng ta bị những thế lực bảo thủ ấy của Nữ Trinh lợi dụng. Mặc dù Việt Lặc Sở chết đã nhiều năm, nhưng Nữ Trinh vẫn còn có không ít người muốn phục hồi, thoát ly tầm tay đại Đông. Dù cho sau này Việt Lặc Cống không có suy nghĩ đó, nhi tử gã cũng khó bảo đảm không có.”

Tần Ca chậm rãi gật gật đầu, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng khi đó nguyên nhân chủ yếu nhất để Việt Lặc Vân Sơn làm Nữ Trinh vương chính là Việt Lặc Cống quá nhỏ, để hắn tạm thay Nữ Trinh vương, đợi sau đó Việt Lặc Cống lớn lên sẽ trả vương vị cho Việt Lặc Cống. Bây giờ Việt Lặc Cống đã trưởng thành, nếu chúng ta chậm chạp không cho gã về Nữ Trinh, chắc chắn sẽ bị nói. Những bộ tộc Nữ Trinh ấy sở dĩ chịu nghe Việt Lặc Vân Sơn, cũng là cho rằng Việt Lặc Cống sớm muộn sẽ trở lại.”

Ngũ Tử Ngang thở hắt ra: “Đúng vậy. Rất nhiều thế lực phía Nữ Trinh đều là bộ hạ của Việt Lặc Da, lúc ta mang Việt Lặc Cống về đây cũng nói chờ gã lớn lên sẽ đưa gã quay lại làm Nữ Trinh vương, bây giờ cũng quả thực nên đưa Việt Lặc Cống trở về. Huống hồ Việt Lặc Vân Sơn lại rõ ràng tỏ vẻ không muốn tiếp tục làm Nữ Trinh vương nữa, nếu như miễn cưỡng tiếp ngược lại không tốt.”

Nghĩ đến một chuyện khác, Ngũ Tử Ngang càng khổ não.

“Nói đến Việt Lặc Cống, còn có tiểu tử Khoa Thấm Khả Thập ấy. Các bộ Đột Quyết từ sau khi Tra Mộc Nhĩ chết bây giờ như rắn mất đầu. Rối loạn sáu bảy năm, thế lực các bộ Đột Quyết đều bị hao mòn gần hết. Ta cảm thấy là lúc nên thống nhất các bộ Đột Quyết. Nếu không sau khi Tử Quân đăng cơ còn phải phiền não chuyện Đột Quyết.”

Tần Ca nhíu mày: “Ngươi là nói, đuổi Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, để y thống lĩnh các bộ Đột Quyết?”

Ngũ Tử Ngang gật đầu một cái, nói: “Khoa Thấm Khả Thập là cháu trai Tra Mộc Nhĩ, bản thân y lại từng sống ở Đột Quyết mười mấy năm. Bây giờ các bộ Đột Quyết không ai phục ai, cần một người Đột Quyết có thể có thể để chúng ta sử dụng thống lĩnh các bộ Đột Quyết.”

Tần Ca do dự nói: “Khoa Thấm Khả Thập mặc dù là cháu trai Tra Mộc Nhĩ, nhưng y chỉ có phân nửa huyết thống Đột Quyết, người Đột Quyết rất coi trọng huyết thống. Mặt khác, y rời Đột Quyết đã bảy năm, muốn thống lĩnh các bộ Đột Quyết đầu tiên phải tích lũy danh vọng nhất định, y trở lại như vậy, ai sẽ nghe y?”

Ngũ Tử Ngang không lo lắng chút nào nói: “Y rời Đột Quyết bảy năm, nhưng y có sự ủng hộ của đại Đông mà. Tra Mộc Nhĩ lúc trước phản bội minh ước với đại Đông, thật ra trong bộ tộc y có rất nhiều người đều không muốn. Để Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, triệu tập những người này lại, sau đó dưới sự trợ giúp của đại Đông, ta nghĩ y thống nhất các bộ Đột Quyết hẳn không phải là việc khó, ngươi đừng quên Tử Anh ở Quan Tây cũng bố trí gần bảy năm, giữa những bộ tộc ấy mặc dù cả ngày đánh tới đánh lui, ai có thể không kiêng dè Quan Tây đại tướng quân. Có sự ủng hộ của đại Đông, có sự ủng hộ của Quan Tây đại tướng quân, chỉ cần không phải bùn nhão không thể trát tường, ai cũng có thể thống nhất các bộ Đột Quyết. Hơn nữa Khoa Thấm Khả Thập đứa nhỏ này cũng không đơn giản, trông dáng vẻ mỗi ngày chăm chỉ luyện võ nghệ của y, ta cảm thấy y cũng muốn quay về Đột Quyết triển khai hoài bão. Đối với một đứa bé từ nhỏ bị người ta ngược đãi như gia súc, không có gì so với ngồi lên vương vị càng có thể báo thù rửa hận.”

Ngũ Tử Ngang nói rất có lý. Đối với Việt Lặc Cống và Khoa Thấm Khả Thập, Tần Ca chỉ thấy một lần khi hai người mới vừa vào kinh, về sau thì toàn quyền giao cho Ngũ Tử Ngang. Đã Ngũ Tử Ngang nói như thế, vậy Tần Ca cũng không hề lo ngại, nói: “Ngươi trước tiên hỏi ý kiến hai người bọn họ. Phía Việt Lặc Cống vẫn là phái mấy tâm phúc theo gã đi Nữ Trinh. Việt Lặc Cống muốn quen với thân phận mới của gã thế nào cũng cần một hai năm, bảo Tử Hoa lại kiên nhẫn một chút.”

“Ta sẽ an bài tốt.”

“Vậy ta sẽ không hỏi nhiều. Chờ ngươi có kết quả lại nói cho ta biết.”

“Được.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 3”