| Tên gốc | 侍妃 |
| Tác giả | Độc Cô Cầu Ái |
| Thể loại | Ngôn tình, cổ đại, trùng sinh, sắc |
Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 6
Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ lục chương
Trở lại Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang theo thường lệ trước đi xem nhi tử. Nhi tử đang ăn cơm với Diêm Nhật, Ngũ Tử Ngang không lộ tiếng nói nét mặt nói mấy câu với nhi tử liền đi gian phòng của y và Tần Ca. Tần Ca còn chưa có dùng bữa, lúc Ngũ Tử Ngang bước vào Nhân Tâm đường, đã có tiểu thái giám đi truyền thiện. Nhìn thấy Ngũ Tử Ngang, câu nói đầu tiên của Tần Ca là: “Giải quyết xong rồi?”
Ngũ Tử Ngang gật gật đầu, vẻ mặt tên trộm cười nói: “Giải quyết xong rồi. Duy Châu ban đầu kiên quyết cãi lại, ta vừa nói không cho Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, hắn liền thừa nhận.”
Tần Ca trừng Ngũ Tử Ngang một cái: “Ngươi cũng không sợ Phùng Duy Châu căm ghét ngươi.”
Ngũ Tử Ngang ngồi xuống bên cạnh Tần Ca, hô to: “Ta đây là giúp bọn hắn có được không. Nếu không phải là ta ép hắn, hắn và Khoa Thấm Khả Thập còn không đâm rách tầng giấy dán cửa sổ kia đâu. Duy Châu chính là cảm giác mình già, lại là nam nhân không có cách nào sinh nhi tử cho Khoa Thấm Khả Thập, cho nên mới chết không thừa nhận. Bây giờ hắn thừa nhận có tình ý với Khoa Thấm Khả Thập, Khoa Thấm Khả Thập lại không hắn không muốn, đây không phải vừa vặn hai bên đều thích nhau sao.”
“Ta xem ngươi là thành tâm trêu chọc bọn họ.” Hắn còn không biết người này sao. Ngũ Tử Ngang cười cười vô lại, xem như là thừa nhận.
Lúc này cơm chiều đưa tới, hai người cũng không nói nữa. Đợi cơm nước dọn xong, người linh tinh lui xuống, Ngũ Tử Ngang nói rõ chuyện đã xảy ra trong Tĩnh Tâm trai cho Tần Ca. Tần Ca nghe xong nói: “Quả thực, hai người bọn họ bên nhau cũng như ta người, con nối dõi là then chốt. Nếu Khoa Thấm Khả Thập không có con nối dõi, vậy đại Đông giúp y trở thành Đột Quyết vương cũng không có chút ý nghĩa nào. Chỉ là, ngươi ép Khoa Thấm Khả Thập như vậy, Phùng Duy Châu có thể chấp nhận con y hắn sao?”
Ngũ Tử Ngang lại có vẻ không lo lắng chút nào, nói: “Duy Châu người này ta rất hiểu, nếu nói quan viên trong triều ai trung hậu thành thật hơn hắn, ta còn thật chọn không được, cũng bởi vậy ta mới để cho hắn làm Lại bộ thượng thư. Khoa Thấm Khả Thập là hắn đưa về, lại vẫn mang theo bên người, tình cảm này đương nhiên không giống nhau. Bọn hắn bây giờ hai người đã chung đụng như vợ chồng, cho dù Khoa Thấm Khả Thập phụ hắn, Duy Châu kiếp này cũng tuyệt đối sẽ không tìm thêm. Chuyện con cái là một trong những điều kiện ta đồng ý cho Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, Phùng Duy Châu biết chỉ sẽ đau lòng Khoa Thấm Khả Thập bị uất ức, mới không trách y đâu.”
Tần Ca cười, véo véo mũi Ngũ Tử Ngang: “Đúng vậy, hắn sẽ không trách Khoa Thấm Khả Thập, sẽ trách ngươi.”
Ngũ Tử Ngang nhún nhún vai: “Vậy không liên quan tới ta. So sánh với thiên hạ đại Đông, mấy đứa con lại coi là gì? Khoa Thấm Khả Thập tỏ vẻ không cần mẹ đứa con, y muốn làm vương của Đột Quyết, bên cạnh còn có mấy đứa nhỏ, chắc chắn sẽ vô cùng vất vả. Ta xem ấy à, Phùng Duy Châu vừa thấy y khổ cực như vậy, đừng nói có mấy đứa con, hắn còn không vội vàng ôm đứa nhỏ thay Khoa Thấm Khả Thập giải quyết nỗi lo về sau.”
“Ngươi cũng đã nghĩ kỹ, vậy để Khoa Thấm Khả Thập sớm một chút đi Quan Tây đi.” Ngũ Tử Ngang đã làm như vậy, Tần Ca cũng không nói nhiều, ngược lại nói: “Cần đưa phong thư cho nhị đệ ngươi không, để hắn sớm chuẩn bị.”
Ngũ Tử Ngang hơi lộ vẻ nghiêm túc nói: “Ta lập tức viết thư cho hắn. Khoa Thấm Khả Thập mặc dù ở nhiếp chính vương phủ đã nhiều năm, nhưng Đột Quyết vương là Đột Quyết vương, ta phải nói cho Tử Anh không cần quản tình riêng của Khoa Thấm Khả Thập với nhiếp chính vương phủ, muốn hắn cẩn thận quan sát Khoa Thấm Khả Thập có thể trở thành Đột Quyết vương hay không. Chuyện này không phải trò đùa.”
Tần Ca gật đầu tỏ vẻ tán thành.
Nghĩ đến còn có chuyện của nhi tử, Ngũ Tử Ngang thở dài trong lòng. Múc một bát cháo cho Tần Ca, bưng cho đối phương, nói: “Ăn xong cơm, ta kêu Tử Quân và Diêm Nhật qua đây.”
Tần Ca vừa nghe liền biết y có ý gì, nhấp một hớp cháo, hắn thản nhiên nói: “Cũng tốt, dù sao sớm muộn đều phải làm. Thừa dịp Tử Quân còn chưa có nắm quyền, liền làm đi.”
Ngũ Tử Ngang lại thở dài trong lòng, nhưng không nói gì, chuyên tâm hầu hạ Tần Ca dùng bữa.
Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu còn chưa biết mình sắp chịu uất ức đang “phạt” Diêm Nhật ăn hết đồ còn dư lại sau khi bé ăn xong, chơi thăm trúc. Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế gần đây mê trò chơi thăm trúc. Diêm Nhật tự tay vót mấy trăm cây thăm bằng trúc cho bé chơi. Tiểu hoàng đế ném một bó thăm trúc trên mặt đất, sau đó dùng một cây thăm trúc khều từng cây thăm trúc rải rác cùng một chỗ một ra, nếu có cây thăm trúc động coi như thua, phải một lần nữa bắt đầu. Mà bạn chơi và đối thủ tốt nhất của tiểu hoàng đế chính là Diêm Nhật. Diêm Nhật cũng thích chơi cái này, không vì cái gì khác, chính là vì gã có thể dễ dàng làm cho mình thua, được nụ cười của hoàng đế bệ hạ.
Đang chơi vui đây, bên ngoài truyền đến tiếng Ôn Quế: “Hoàng thượng, thái thượng hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ mời ngài qua, còn có Diêm Nhật cũng qua.”
“Hả?” Tần Gia Hựu ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu, phụ thân và phụ phụ có chuyện gì muốn bé và Nhật Nhật “cùng nhau” qua?
Diêm Nhật thả thăm trúc trong tay xuống đứng lên, Tần Gia Hựu lên tiếng: “Biết rồi, ta đây sẽ qua.”
“Dạ, vậy nô tài đi bẩm thái hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ.”
Ôn Quế đi rồi, Tần Gia Hựu kéo tay Diêm Nhật đứng lên, trề môi: “Kỳ lạ, ban nãy lúc phụ thân tới cũng không nói có việc mà.”
“Có lẽ là chuyện gì khác đi.” Diêm Nhật sửa sang lại quần áo cho hoàng đế bệ hạ, nói: “Bệ hạ, chúng ta qua đi.”
“Được.” Xếp gọn thăm trúc, Tần Gia Hựu muốn đợi lát nữa trở về tiếp tục chơi. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 6”
Thần phục – Chương 60
Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 60 – Tránh cũng tránh không khỏi
Hình ảnh nên kiểm duyệt này nhanh chóng khiến người xung quanh vội vàng cúi đầu giả chết.
Toàn bộ thế giới đều lặng im, tất cả người thức thời tỏ vẻ không thấy cái gì, ngay cả chú bán ngọc té cũng cong mông nằm sấp trên mặt đất giả chết.
Triển Tiểu Liên: “…” Cầm thú này là xem ngọc hay là tập kích ngực?
Tình cảnh trước mắt này, mặc kệ là xem ngọc hay là cái gì, có một điểm là khẳng định, đậu hủ của Triển Tiểu Liên bị cầm thú Yến ăn rồi lại ăn.
Vì thế, trán Triển Tiểu Liên đồng thời tuôn ra gân xanh chữ thập, móng vuốt nhỏ được cắt sửa qua của cô “vù” một cái nâng lên, không chút do dự một cái tát lật qua, “Bộp!”
Mái tóc xốc xếch cực kỳ có hình tượng của Yến đại gia kia bị móng vuốt nhỏ của Triển Tiểu Liên vỗ tan tác.
Đương nhiên, vỗ xong rồi, Triển Tiểu Liên cũng hối hận, để hắn gặm một lát cũng sẽ không mất miếng thịt, tại sao khăng khăng làm vậy?
Yến Hồi chậm rì rì ngẩng đầu từ trước ngực Triển Tiểu Liên, biểu tình trên mặt thấy mà lông tơ toàn thân Triển Tiểu Liên lập tức dựng lên, cô run cầm cập chỉ vào một con ruồi bay qua, luống cuống tay chân cố sức gom áo bị xé rách lại, giảm bớt chỗ lộ hàng, miệng lắp bắp nói: “Gia, gia, hôm nay nóng, ruồi bọ ong mật gì gì đó đáng ghét nhất…”
Yến Hồi vươn tay, chậm rì sờ sờ miệng mình, sau đó móng vuốt sói kia chà da trước ngực Triển Tiểu Liên, moi ra viên ngọc đang đeo, lôi kéo, Triển Tiểu Liên không thể không ngoan ngoãn dán đến trước mặt hắn, Yến Hồi nhìn viên ngọc kia, chậm rãi nhếch khóe môi, nụ cười có phần hư hỏng có phần kỳ lạ ấy lại treo lên khóe miệng, phát ra một tiếng lòng vòng: “Nha ~”
Triển Tiểu Liên run run, cũng “a” theo một tiếng.
Tay Yến Hồi lại dùng sức lôi kéo, Triển Tiểu Liên chỉ có thể theo sợi dây có viên ngọc ấy tới sát trước mặt Yến Hồi, Yến Hồi vừa lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đỏ bừng của nhóc béo, nói: “Ruồi bọ? Ong mật?”
Triển Tiểu Liên kiên trì gật đầu, chóp mũi mắt thấy sắp sát vào người cầm thú Yến rồi, cô liều cái mạng nhỏ muốn ngửa ra sau, cái chân run cầm cập, không phải vận may mỗi lần của cô đều tốt như vậy chứ, cầm thú Yến lần này chắc chắn lại muốn chém tay cô. Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt, cô quả nhiên bất cứ lúc nào cũng không thích hợp xuất hiện tại Thanh Thành, cô và cầm thú Yến thật sự là xung khắc! Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 60”
Thần phục – Chương 59
Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 59 – Ban ngày ban mặt
Chú bán ngọc vừa nhìn thấy viên ngọc ấy mắt liền tỏa ánh sáng, “Quý cô, ngọc này có bán không?”
Con mắt Triển Tiểu Liên lườm chú ta: “Chú này, cháu là khách hàng.”
Chú bán ngọc chạy bên trong quầy cầm một dụng cụ xem ngọc chuyên dụng ra, vừa nhìn chằm chằm viên ngọc kia vừa nói: “Quý cô, viên ngọc này của ngài là ngọc tốt, không phải tổ truyền chính là dùng nhiều tiền làm, ngọc này bảo quản cũng tốt…”
Triển Tiểu Liên chỉ thiếu mắt trợn trắng, bố cô nói, viên ngọc này chính là ông mua cho cô làm quà lúc mới sinh, cô ra đời vậy trong nhà nào có điều kiện như bây giờ, nghèo muốn chết, còn giá đắt nữa, chắc là nói dối thôi, “Chú này, chú chỉ nói cho cháu chỗ chú có cái giống như viên ngọc này hay không thôi.”
Kết quả chú bán ngọc lắc đầu: “Cùng kiểu chắc chắn không có, trên đời này vốn không có thứ gì giống nhau, nhưng mà tôi có thể đề cử cho ngài một vài bảo vật trấn giữ cửa tiệm…”
Triển Tiểu Liên vừa nghe bảo vật trấn giữ cửa tiệm, đầu liền rối bòng bong, bảo vật có thể trấn giữ cửa tiệm chắc chắn rất đắt, cô còn làm sao mua về cho Nhóc Ngốc làm quà chứ, nhưng mà xem một chút không cần tiền mà, Triển Tiểu Liên vung cái tay nhỏ lên: “Vậy được, chú lấy đồ đến cháu xem thử đi.”
Chú bán ngọc vừa nghe, tưởng rằng thần tài tới, chủ yếu là miếng ngọc trên người cô nhóc này quá hiếm có, còn nghĩ không chừng thiên kim phú hào nhà ai cải trang vi hành đấy, tiếp đãi như khách quý: “Quý cô ngài xưng hô như thế nào? Mời đến phòng khách quý.” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 59”
Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 5
Trầm nịch – Phiên ngoại
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ ngũ chương
Đẩy cửa Tĩnh Tâm trai ra, liền nhìn thấy Phùng Duy Châu quỳ ở nơi đó, vừa nhìn thấy y tới, Phùng Duy Châu dập đầu, cả người thành tư thế sấp xuống. Ngũ Tử Ngang đóng cửa, Phùng Duy Châu lập tức lên tiếng khẩn cầu: “Nhiếp chính vương bệ hạ, xin ngài tha Khoa Thấm, y tuổi nhỏ không hiểu chuyện, đều là thuộc hạ dạy bảo không tận sức mới có thể khiến y làm ra tội lớn mạo phạm nhiếp chính vương bệ hạ, xin nhiếp chính vương bệ hạ nể mặt thuộc hạ trung tâm với ngài, tha y.” Nói xong, Phùng Duy Châu lại dập đầu ba cái.
Ngũ Tử Ngang đi qua ngồi xuống, thân thể Phùng Duy Châu lập tức chuyển phương hướng, đối diện nhiếp chính vương bệ hạ. Có người đẩy cửa tiến vào bưng nước trà tới cho nhiếp chính vương, sau đó lại khom người lui ra, cũng đóng kín cửa. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 5”