Advertisements
Skip to content
01/08/2011 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Chương 29

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập cửu chương

Trong Nghênh Hoan lâu ca múa mừng cảnh thái bình, mà trong sương phòng của Xuân Lôi lại là lạnh như hầm ngầm. Xuân Lôi đứng ngồi không yên nhìn nam tử đang điểm thẻ bài của nàng. Theo lý, nàng đã được Hiển thân vương bao một tháng, vốn không cần tiếp khách, nhưng nam tử này lại cầm lệnh bài của vương gia, làm cho nàng không tiếp cũng không được.

Ly Nghiêu quan sát Xuân Lôi mặt mộc, khuôn mặt không bôi son phấn cũng là cực kỳ xinh đẹp, khó trách lại trở thành đầu bài, bất quá Ly Nghiêu nhưng không có vẻ mặt kinh diễm gì, ánh mắt hắn tựa như con rắn xẹt qua người Xuân Lôi, làm cho Xuân Lôi một thân nổi da gà.

Xem đủ, Ly Nghiêu từ trên người lấy ra một tờ giấy bày ra trước mặt Xuân Lôi. Xuân Lôi vừa thấy, trên mặt vừa mừng vừa sợ, đúng là khế bán thân của nàng. Vừa mới đưa tay qua, liền bị Ly Nghiêu cầm về. Xuân Lôi lo sợ bất an nhìn Ly Nghiêu, trong lòng một chút ngọn nguồn cũng không có. Nàng biết nam nhân này, trong kinh thành đi theo Hiển thân vương ra vào Nghênh Hoan lâu, có người nói là tiểu gia của Hiển thân vương, nàng đoán không ra Ly Nghiêu rốt cuộc muốn làm cái gì với mình.

“Tích Tứ muốn ngươi mấy đêm?” Ly Nghiêu mở miệng.

Xuân Lôi giật mình mới kịp phản ứng, Tích Tứ mà Ly Nghiêu nói là ai. Xuân Lôi có chút sợ hãi nhìn Ly Nghiêu nói: “Chỉ có một đêm…”

“Xử nữ?” Câu hỏi của Ly Nghiêu khiến cho Xuân Lôi cho dù là đầu bài của kỹ viện, cũng không khỏi phi thường thẹn thùng. Nhẹ nhàng gật đầu một cái, xem như trả lời.

Giương giương khế bán thân trong tay, Ly Nghiêu nói: “Khế bán thân của ngươi ta lấy từ chỗ Vanh thân vương tới, ta sẽ cho ngươi chút bạc, ngày mai ngươi phải rời khỏi kinh thành, vĩnh viễn không được trở về, nếu có thể làm được ta sẽ trả lại khế bán thân của ngươi cho ngươi, nếu ngươi làm không được… từ nay về sau ngươi là người của ta, ta bảo ngươi làm cái gì… ngươi phải làm cái đó… Nếu ngươi nuốt lời, ta sẽ cho ngươi biết như thế nào là muốn chết cũng không được.”

Lời nói của Ly Nghiêu khiến cho Xuân Lôi đầu tiên là cực kỳ vui sướng, mà câu nói kế tiếp của hắn lại làm cho Xuân Lôi sợ đến phát run, trực giác nói cho nàng nguyên nhân thực sự người này làm như vậy là một đêm nàng cùng Lưu Tích Tứ kia.

“Đây là… ý của vương gia sao?” Cắn môi, Xuân Lôi cúi đầu hỏi, trong lòng có chút chua chát.

“Là ý của ta.” Ly Nghiêu có chút chán ghét nhìn nước mắt ướt át trong mắt Xuân Lôi, “Vương gia sau này sẽ không đến lâu nữa, ngươi cũng chặt đứt ý niệm sau này sẽ tiến vào vương phủ đi.”

Xuân Lôi ngẩng đầu, có chút tức giận nói: “Xuân Lôi không dám có ý niệm vào vương phủ, chỉ là… Xuân Lôi có nên đi hay không, cũng nên từ vương gia nói. Dù cho ngươi là tiểu gia của vương gia, ngươi cũng không thể xử sự thay vương gia.”

Mắt Ly Nghiêu càng lạnh hơn, Xuân Lôi lấy hết dũng khí nhìn hắn, nàng không muốn không hiểu cái gì mà bị đuổi khỏi kinh thành như thế. Tuy rằng khôi phục thân tự do vẫn là nguyện vọng của nàng, nhưng… nàng một nữ tử yếu đuối, rời khỏi kinh thành rồi có thể đi nơi nào.

“Nếu không phải Tích Tứ ngăn cản, ta càng vui vẻ đưa ngươi vào quân kỹ doanh.”

Những lời này, làm cho Xuân Lôi hoa dung thất sắc (1).

“Ngươi rốt cuộc là người nào của vương gia…” Người này một miệng tục danh của vương gia, Xuân Lôi nhịn không được hỏi, tiểu gia bình thường làm sao có thể kiêu ngạo như vậy.

“Ngươi thông minh như thế, sao đoán không được?” Ly Nghiêu bỏ mấy tấm ngân phiếu lên trên bàn, nói, “Nếu không phải lúc trước ta và Tích Tứ có hiểu lầm, ngươi cho là, hắn sẽ đụng vào ngươi sao?”

Xuân Lôi kinh ngạc nhìn Ly Nghiêu, nghe ra ý tứ trong lời nói của Ly Nghiêu.

“Ngươi… có phải gọi là Ly Nghiêu?” Xuân Lôi đánh bạo hỏi. Khóe miệng Ly Nghiêu nhếch lên nụ cười, nụ cười kia nhìn Xuân Lôi suýt chút nữa kêu lên.

“Vương gia… Vương gia trong mộng từng gọi tên ngươi…” Rất sợ mình bị Ly Nghiêu giết, Xuân Lôi vội vàng nói, “Ngày hôm sau… có người tới chỗ ta tìm vương gia, nói về ngươi. Cho nên… nô gia lớn mật đoán, vương gia cái gì cũng chưa từng nói với nô gia.”

Lời nói của Xuân Lôi khiến nụ cười khóe miệng Ly Nghiêu thu vào, đặt khế bán thân của Xuân Lôi lên trên bàn. “Hại hắn sinh khí, là lỗi của ta, vì thế, ta không thể giết ngươi. Nhưng ngươi ở kinh thành ngày nào, ta sẽ có một ngày nhịn không được giết người đã từng chạm vào hắn. Ngươi nếu không muốn chết, cầm khế bán thân và bạc của ngươi đi đi.”

Lần này, Xuân Lôi thu bạc cùng khế bán thân. Ly Nghiêu thấy nàng nhận, đứng dậy bước đi, khi hắn đi qua Xuân Lôi, nghe được một câu của Xuân Lôi. Ly Nghiêu cúi đầu, thần sắc khó lường nhìn Xuân Lôi trong chốc lát, mới mở cửa đi ra ngoài. Hắn vừa đi, Xuân Lôi hai chân như nhũn ra ngồi dưới đất, nàng biết, mình nói ra sự kiện kia, sau này cho dù hồi kinh, cũng sẽ không bị Ly Nghiêu giết.

………

Trở về vương phủ, Ly Nghiêu không thấy Lưu Tích Tứ trên giường. Ra khỏi phòng, Ly Nghiêu hỏi thủ hạ của mình, “Vương gia đâu?”

“Chủ tử, vương gia phái người đón Hạnh Nhi và thiếu gia về, đang bố trí phòng cho bọn họ.”

Trong mắt Ly Nghiêu thoáng qua khó hiểu, sau khi hỏi ở đâu, hắn đi tới. Vừa vào viện, liền nghe thấy thanh âm của Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu vào phòng, ôm người đang xoa thắt lưng.

“Thức dậy làm gì?” Tình trạng hôm nay khiến cho Lưu Tích Tứ bị nhức đầu, Ly Nghiêu ôm lấy hắn, nhìn giường vừa mới xếp xong trong phòng, cũng không quản hai mắt trợn to của Hạnh Nhi và Ly Thương, đi ra ngoài.

“Sao lại đón bọn họ vào phủ?” Ly Nghiêu phi thường khó hiểu, y tưởng rằng Lưu Tích Tứ không muốn nhìn thấy Hạnh Nhi, dù sao hắn rất để ý, y cũng đã tìm một chỗ cho Hạnh Nhi bọn họ.

“Người nhà của ngươi đương nhiên cũng chính là người nhà của ta. An trí bọn họ ở bên ngoài, ngươi thường thường đi xem, ta lại càng không yên tâm, còn không bằng đặt ở dưới mí mắt, ngươi muốn làm gì ta cũng có thể biết.”

Ly Nghiêu vừa nghe, quả nhiên Lưu Tích Tứ vẫn là để ý. Bất quá câu nói đầu tiên của Lưu Tích Tứ khiến cho hắn cực kỳ thoải mái.

“Ta có thể làm chuyện gì? Ứng phó một mình ngươi ta cũng đối phó chưa đủ, sao còn có tâm tư làm cái khác? Hạnh Nhi bất quá là muội muội, ta nhìn nàng lớn lên, nếu thật có cái gì cũng sẽ không chờ tới bây giờ.”

Lưu Tích Tứ liếc mắt một cái, “Còn nói sao, vừa rồi tỉnh lại người ngươi lại đi đâu vậy? Ta hận nhất lúc tỉnh lại trên giường chỉ có một mình ta, có chuyện gì không thể chờ ta tỉnh hẵng đi làm?”

Ly Nghiêu trầm mặc một hồi, nói: “Ta đi Nghênh Hoan lâu, cho nữ nhân kia khế bán thân cùng bạc, bảo nàng rời khỏi kinh thành.”

“Lòng dạ của ngươi so với đầu kim còn nhỏ hơn.” Lưu Tích Tứ tuy là oán giận, nhưng cũng không có trách cứ gì, “Ta mặc dù không có tình ý gì với nàng, bất quá để nàng rời khỏi kinh thành cũng tốt, tránh cho ngươi ngày nào đó nhìn nàng không vừa mắt, giết nàng.”

“Ngươi thực lo lắng cho nàng?” Ly Nghiêu lại ghen tị.

“Ta là lo lắng cho ngươi, đến lúc đó bị thái tử ca ca bắt vào đại lao, ta cũng mặc kệ.” Tức giận đá Ly Nghiêu một cước, Lưu Tích Tứ xuống đất, nói với người ở dưới, “Xuân Lôi kia nói như thế nào cũng là một người đáng thương, nếu không phải là ta, nàng cũng không cần rời kinh. Ngươi tìm người an trí an trí cho nàng, nếu để cho cha ta biết, ta còn có cái để nói.”

“Nghe lời ngươi là được.” Thấy Lưu Tích Tứ không có sinh khí, Ly Nghiêu cuối cùng mới không để ý sự kiện kia nữa.

“Ly đại ca…” Hạnh Nhi kéo Ly Thương, nét mặt khó xử đi tới, “Nếu không, ta vẫn là đi ra ngoài ở đi.” Đối với Lưu Tích Tứ, Hạnh Nhi vẫn là nghĩ lại còn rùng mình.

“Thế nào, nơi này của bổn vương người không ở được?” Thấy Lưu Tích Tứ sinh khí, Hạnh Nhi vội vàng lắc đầu nói, “Không phải… Mấy ngày nữa ông của ta sẽ tới… Ở bên ngoài, Hạnh Nhi cũng dễ chăm sóc ông ấy.” Hạnh Nhi không biết Ly Nghiêu ở chỗ này là cái gì, bộ dáng Ly Nghiêu ở trước mặt Lưu Tích Tứ nàng chưa từng thấy qua, nàng cho là Ly Nghiêu vì bọn họ mới cam nguyện chịu ủy khuất.

“Hạnh Nhi, an tâm ở đi. Tích Tứ tính tình mặc dù không tốt, nhưng các ngươi đã người nhà của ta, cũng là người nhà của hắn. Ông tới, để ông ở nơi này là được, Tích Tứ sẽ không để ý.” Ôm Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu không chỉ là vì trấn an Hạnh Nhi, càng vì trấn an bá vương trong lòng này.

Hạnh Nhi nhìn nhìn hai người, trong mắt là sáng tỏ, sau đó nàng lại có chút lo lắng nhìn về phía Ly Nghiêu, Ly Nghiêu lộ ra một ánh mắt yên tâm với nàng, Hạnh Nhi không nói gì nữa, chỉ kéo chặt Ly Thương.

“Đừng ở trước mặt ta liếc mắt đưa tình, có cái gì nói thẳng.” Lưu Tích Tứ mất hứng, Hạnh Nhi vừa thấy lại vội vàng lắc đầu nói, “Vương gia ngài đừng hiểu lầm… Ta và Ly đại ca chỉ là huynh muội.” Sau đó lại kéo Ly Thương tiến lên phía trước nói, “Thương nhi chỉ là nghĩa tử của Ly đại ca.”

Rõ ràng cảm nhận được ghen tị trên người Lưu Tích Tứ, lo lắng của Hạnh Nhi lúc trước mới thoáng giảm đi một chút, dù sao Ly đại ca không thể so với người thường.

“Nó gọi ngươi là gì?” Lưu Tích Tứ kéo kéo Ly Nghiêu.

“Ba… Bất quá Thương nhi không thể nói chuyện…” Ly Nghiêu không rõ nhìn Lưu Tích Tứ.

Lưu Tích Tứ vỗ vỗ Ly Nghiêu, bảo ngồi xuống, sau đó ngồi trên đùi Ly Nghiêu ngoắc ngoắc tay với Ly Thương. Ly Thương nhìn Ly Nghiêu, lại nhìn nhìn Hạnh Nhi, mới lấy hết dũng khí đi tới.

“Ngươi gọi hắn là ba?”

Thấy Ly Thương gật đầu, Lưu Tích Tứ hỏi: “Ngươi gọi như thế nào?” Ly Thương lập tức làm một cái động tác tay.

“Vậy ngươi phải gọi ta là cha, nhớ chưa?” Lưu Tích Tứ vừa mới dứt lời, tất cả mọi người bao gồm Ly Nghiêu mở to hai mắt nhìn, còn có tiếng ho khan.

Mặc kệ sự kinh ngạc của những người khác ra sao, Lưu Tích Tứ sờ sờ đầu Ly Thương nói: “Nhớ kỹ, sau này gọi ta là cha, bằng không ta liền khi dễ ba của ngươi.”

Đắc ý cười cười, Lưu Tích Tứ vỗ vỗ Ly Nghiêu, “Ôm ta về đi, ta đi không được.”

Ly Nghiêu sờ sờ đầu Ly Thương, bảo bé nghe lời của Lưu Tích Tứ, trên mặt mang theo nụ cười ôm Lưu Tích Tứ đi, lưu lại một người vẫn chưa hoàn được hồn.

“Sao không nói ta là tiểu gia của ngươi?” Trên đường, Ly Nghiêu hỏi.

“Vậy bổn vương có cần đại kiệu tám người khiêng đưa ngươi vào phủ không, cho ngươi một thân phận?” Lưu Tích Tứ mắt nhếch lên, hỏi.

“Vậy cũng không cần.” Ly Nghiêu rốt cuộc cẩn thận ôm Lưu Tích Tứ vào phòng, đổi hài cho hắn, lại hầu hạ hắn rửa mặt trên giường.

“Ly Nghiêu, ngươi cũng không đường lui. Sau này a, ngươi sinh là người của Lưu Tích Tứ ta, chết là quỷ của Lưu Tích Tứ ta.” Lưu Tích Tứ dùng ngón chân cọ cọ cổ Ly Nghiêu, hạ lệnh.

“Lời này là ta muốn nói với ngươi, lại bị ngươi đoạt trước.”

Ánh nến vừa tắt, Lưu Tích Tứ chui vào trong lòng Ly Nghiêu, cẩn thận không đụng tới vết thương của hắn.

“Hai ta ai cũng không ly khai ai… Sau này tất có chuyện ngươi gạt ta, ta cũng gạt ngươi. Nhưng vô luận là chuyện gì, đừng người không nói tiếng nào đã không thấy tăm hơi. Hiểu lầm có thể nói rõ, nhưng người không có, đi nói chỗ nào?”

“Ta nhất định nghe lời ngươi.”

Đúng vậy, nếu thêm một câu, có lẽ bọn họ cũng sẽ không luẩn quẩn trong cái vòng tròn lớn như vậy, cũng sẽ không khiến cho hai người chật vật như thế, còn suýt nữa khiến cho không thể xoay chuyển. Ngã một lần khôn hơn một chút, sau này, bọn họ đều phải cẩn thận bảo vệ tình cảm lúc trước của bọn họ, sau khi tất cả mọi chuyện đều đã chấm dứt.

Chú thích
(1) hoa dung thất sắc: chỉ khuôn mặt người phụ nữ tái nhợt vì sợ hãi

Có ai sốc vì hành động của em Tứ không (≧▽≦)

Advertisements

12 phản hồi

Gửi bình luận
  1. louiseevanter / Th8 1 2011 12:22 Sáng

    sock hok nổi được gì a~~~

    ẻm bị gì thế nhỉ ? Ngoắc Ly Thương lại kêu thèng bé gọi ẻm bằng cha !!

    éc
    sock quớ a~~ ẻm mún lấy chồng sinh con lém òi !!!

    kế mẫu mau mau chuẩn bị đi a~~~

    Số lượt thích

  2. Tky kim / Th8 1 2011 5:04 Sáng

    Hông đâu, hông đâu=))
    ta thắc mắc mợ Xuân Lôi nói gì với anh Nghiêu lúc ảnh đi ra..?
    Tích Tứ thật đáng yêu
    thanks nàng!

    Số lượt thích

  3. longphivan / Th8 1 2011 11:59 Sáng

    =]]] tích tứ nhà ta là nữ vương thụ a =]]]], quá shocked , mún chồng lớm oy =]]]

    Số lượt thích

  4. Bach Thu Luyen / Th8 1 2011 3:27 Chiều

    Ta cũng shock, bất quá ko phải shock do Tích Tứ mà shock vì anh Nghiêu (T_T). Quả nhiên Diệp ca và Dương ca vẫn hảo hơn a!!! Nếu đặt trường hợp em Vận mà đi thanh lâu (tất nhiên là ko bao vờ có chuyện đó) thì đảm bảo 2 anh khiến cho ả kỹ nữ kia sống ko được chết ko xong là cái chắc! Cách xử lý của anh Nghiêu phải nói là quá hiền đi ! Nghiêu ca, anh mà muốn giết người thì ai mà điều tra ra được, cái thứ độc “hóa thi phấn” của huynh đâu a! Ko đem ra xài! Đảm bảo 1 bao thôi là cái ả tên là Xuân Lôi với Xuân Sét gì gì đó biến mất ko còn tông tích luôn, khỏi có ai điều tra chi cho mệt. Hix thật sự là thất vọng ko đường nào đỡ (+_+) Mà cái đồ xú nữ nhân đê tiện kia cũng còn ko biết an phận, mới được 1 đêm của Tích Tứ đã đòi hỏi này nọ, Nghiêu ca đối với ngươi như thế là quá tiện nghi cho ngươi rồi! Lại còn đòi phải có lời của Tích Tứ mới chịu rời đi! Thiệt là muốn cầm dao giết người mà *gào thét*
    Dù sao cũng thank nàng edit nha, ta lăn ra ngoài đây!

    Số lượt thích

  5. meme / Th8 1 2011 9:22 Chiều

    Nàng kỷ nữ có tội gì đâu à. Mua thì cô bán thôi…nghề nghiệp mà… chỉ là xui mà gặp vợ chồng nhà Nghiêu thôi… nhưng chưa chắc là xui, nhờ vậy cô nàng được chuộc thân, mua lại tự do.

    Số lượt thích

    • Bach Thu Luyen / Th8 1 2011 10:27 Chiều

      Nàng nói phải, tất nhiên đó là nghề nghiệp nên chuyện bán thân cũng là bất đắc dĩ! Thế nhưng ta tức ở đây là ả ta ko an phận kìa! Mới 1 đêm với Tích Tứ mà đã yêu sách trong khi anh Nghiêu đã sắp xếp ổn thỏa cho ả đi rùi! Chẳng lẽ việc Nghiêu ca an bài lại ko được như ý muốn của cô ả. Đã tự biết mình chỉ là kỹ nữ lại còn muốn 1 lời của Tích Tứ làm gì, miệng thì nói ko mơ tưởng vào vương phủ, thế thì cần chi phải tìm Tích Tứ chứ. Mà ta nói thì có gì sai. Ả ta ko phải quá tiện nghi còn gì, được 1 đêm xuân với Tích Tứ mà còn được chuộc thân, rùi còn được anh Nghiêu cho lộ phí để rời kinh thành. Ta đồng ý ta có bức xúc, nhưng chẳng qua theo nhận xét chủ quan của ta ả ta bị trừng phạt như vậy là vẫn ko công bằng với anh Nghiêu, mà cái đó cũng chẳng phải là trừng phạt gì nữa! Ta đồng ý trước đây Nghiêu ca có quan hệ rất nhiều với nữ nhân, nhưng chẳng phải sau khi quen Tích Tứ anh đã hoàn toàn đoạn tuyệt và một mực chung thủy với Tích Tứ? Nên việc làm của Tích Tứ với tiện nhân kia làm ta có cảm giác anh Nghiêu bị phản bội, nhưng ta cũng ko mong muốn Tích Tứ bị trừng phạt, bởi vì Nghiêu ca sẽ đau! Thế nên ta những mong neleta đại nhân sẽ để chút công đạo cho Nghiêu ca. Nhưng mọi chuyện lại khác.
      Những lời viết ra của ta tuy là lỗ mãng và ko suy sét kỹ lưỡng, có thể đụng chạm đến suy nghĩ của 1 số nàng, nhưng ngay từ mấy chap trước trong com của ta ta đã thể hiện rõ quan điểm của mình. Ta viết những dòng này chủ yếu là muốn giành chút công bằng cho anh mà thôi. Mặc dù anh ko cần nhưng ta… cần.

      Số lượt thích

  6. Quyen / Th8 1 2011 11:24 Chiều

    Ta nói thật Ly Nghiêu là công nhu nhược nhất từ trước đến nay mà ta từng thấy trong đam mỹ, với hạng người ngang ngạnh khó ưa như Lưu Tích Tứ, đã phạm phải tội ngoại tình thì phải trừng phạt cho đích đáng như vậy mới khẳng định vị thế công của mình. Ta theo chủ nghĩa công ra công thụ ra thụ cho dù là ôn nhu công cũng phải luôn là người nắm bắt được diễn biến trong mối quan hệ của mình, đặc biệt là ta rất anti girl trong đam mỹ. Ta ko phản đối cho girl xen vào để thêm gia vị cho đam mỹ nhưng ko phải xen vào kiểu này (làm nền thì được). Cứ cho là Ly Nghiêu là con người độ lượng đi ko chấp thứ nhãi ranh hỉ mũi chưa sạch thế còn mụ Thiên Lôi thì sao nhỉ? Neleta đại nhân luôn ca ngợi Ly Nghiêu là con người âm sâu khó dò, ko dễ dàng từ bỏ cho bất cứ ai, vậy mà cách “trừng phạt” lại hem khác gì con rùa rụt cổ, chẳng qua là sợ tên Tứ giận nên ko dám xử nặng, mà cái này đâu có gọi là trừng phạt, cái này gọi là tưởng thưởng, chẳng đau đớn về thể xác, cũng ko khổ sở về tinh thần, hời chán! Trừng phạt kiểu này chắc kỹ nữ khắp chốn kinh thành ầm ầm xin hầu hạ cho tên Tứ để được chuộc thân (dù sao thì tiền chuộc thân chắc cũng ko ít đâu nhỉ!) Ta cũng mạn phép được mạn đàm 1 chút về Lưu Tích Tứ, ta thật sự là bái phục Tích Tứ về mức độ ương ngạnh của hắn, có đôi khi thụ ương bướng 1 chút cũng dễ thương hay kiểu nữ vương thụ cũng có cái hay riêng, nhưng nhất quyết ko dc cho rằng tên công của mình chẳng là cái đinh gì, người ta cũng là con người chứ có phải cây cỏ đâu (công x nữ nhân ta ko ưa 1 thì thụ x nữ nhân ta ghét gấp 10) mà tính cách của Tích Tứ ko xứng để yêu ai cả, hắn quá yêu bản thân nên cũng ko biết cách tôn trọng tình cảm của người khác. Con người của hắn lẽ ra sẽ ko bao giờ có được tình yêu mới phải, có chăng cũng chỉ là nhắm vào quyền lực, tiền tài của hắn mà thôi. Lòng tự trọng của Tích Tứ quá cao nên sẽ ko biết hy sinh vì tình yêu, quan hệ giữa Tích Tứ và Ly Nghiêu theo ta thấy đơn giản chỉ là quan hệ vua tôi ko hơn ko kém, nếu Ly Nghiêu ko làm vừa lòng hắn sẽ dễ dàng bị vứt bỏ ngay, có khác gì thay 1 cái áo đâu. Ta theo dõi đến tận chap này để coi thử cách xử trí của nhân vật ntn. Kết luận: thất vọng. Có lẽ ta ko nên tiếp tục đọc bộ này nữa, vì ta ko còn nuốt trôi nổi, dù sao cũng rất cảm ơn YAPPA tiên sinh đã edit bộ này, ta ko đọc nữa ko phải vì nàng edit ko hay mà vì bản chất câu chuyện. Rất cảm ơn sự tận tụy của nàng đối với đam mỹ, chúc nàng luôn khỏe để edit đam mỹ cho hủ nữ bọn ta.
    PS: Cũng mong nàng đừng del com này của ta mà tội nghiệp, ta cũng chỉ là thể hiện suy nghĩ thật lòng của mình mà thôi. Trước đây ta từng đọc chùa của nàng nhiều nhưng thực sự là ta ko có thời gian để com cổ vũ nàng nên chỉ bấm like đươc thôi. Mong nàng thứ lỗi.

    Số lượt thích

    • Bach Thu Luyen / Th8 2 2011 6:08 Chiều

      Hơ hơ! Sao nàng nói anh Nghiêu nặng thế! Bất quá ta đồng ý với nàng là Tích Tứ hơi trẻ con. Nếu Tích Tứ thực sự yêu Nghiêu ca theo cung cách trẻ con của mình thì ko xứng đáng với tình yêu và sự độ lượng của Nghiêu ca. Yêu là phải tôn trọng lẫn nhau, chứ ko thể để cái tôi vượt lên trên hết được. Hy vọng sắp tới Tích Tứ trưởng thành hơn, ta cũng thực sự nuốt ko trôi em Tích Tứ trẻ con này.

      Số lượt thích

  7. bi ngo hn / Th8 2 2011 2:41 Chiều

    trời ạ, thấy mấy bạn comm dài ghê, mình ăn nói không tốt nênko nói dài dòng,
    thanks bạn rất nhiều, đọc rất mượt,
    mình thích nữ vương thụ, cũng thích bạn công trong này, ko có vấn đê gì cả, rất thích bạn Tứ(hơi bốc đồng, yêu ghét rõ ràng >_<)

    Số lượt thích

    • Bach Thu Luyen / Th8 2 2011 6:23 Chiều

      Nhược điểm của tớ là nhiều lời bạn à. Mà nhất là khi tớ gặp chuyện bức xúc ý! Bất quá đi đâu qua wordpress nào tớ lại chẳng thấy editor nào chê trách công phu lảm nhảm đạt mức thượng thừa của tớ cả.
      Nói thật với bạn ý là khi tớ com thì tớ com thật lòng, mỗi lần com tớ cũng dành ko ít thời gian để đầu tư ngôn từ đâu bạn. Tớ dù sao cũng ko muốn mang tiếng com dài nhưng chỉ toàn nói lan man ko trọng tâm. Như vậy bài com chẳng khác nào bài spam, mà cũng ko gửi được tới editor suy nghĩ của tớ. Tớ tự biết mình ngồi mát ăn bát vàng, rung đùi đợi truyện được edit. Khả năng lại kém cỏi ko có cách nào giúp được editor về mặt “tay chân”, nên đành cố sức cỗ vũ về mặt tinh thần! Nếu cũng vì thế mà bạn bảo tớ dài dòng văn tự thì tớ cũng thua hem biết phải nói sao luôn. Thui đến đây tớ xin chấm bút.

      Số lượt thích

      • ~ Yappa ~ / Th8 2 2011 6:35 Chiều

        bạn ý đâu có chê nàng dài dòng đâu ^^
        theo như ta hiểu thì bạn ý chỉ nói mình ko có khả viết dài doăn nói ko tốt thôi ^^
        bạn ý cũng giống ta :”>
        nghĩ trong đầu bao nhiêu mà ko có khả năng viết nó ra lời :”<

        Số lượt thích

  8. cobekhongmonglon / Th6 22 2015 4:45 Chiều

    thank nàng

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: