Hồng phúc dao – Chương 38

Hồng phúc dao

Đệ tam thập bát chương

Khi Ly Nghiêu che chở Lưu Tích Tứ chuẩn bị giết đi ra, càng nhiều hắc y nhân xông tới, đồng thời còn cả thủ hạ của Ly Nghiêu. Người Ly giáo lộ ra có chút bối rối, nhận thấy mình trúng mai phục. Lúc Ly Nghiêu nhìn thấy người dẫn đầu kia, lửa giận trong mắt hắn có thể thiêu cháy người nọ.

“Các ngươi là mắt thấy Tích Tứ gặp nguy hiểm?!” Ly Nghiêu bị chọc tức, những người này rõ ràng ở ngay phụ cận, còn mặc cho Nguyễn Hương thương tổn hắn!

“Đây là ý tứ của Tích Tứ, hắn nói nếu chúng ta ai dám phá hủy chuyện tốt của hắn, hắn liền dọn vào cung chăm sóc tiểu Dụ Đầu.” Ngụ ý, nếu bọn họ không nghe Lưu Tích Tứ, vậy bọn họ cũng đừng nghĩ muốn ôm tiểu Dụ Đầu, đây đối với bọn họ mà nói là trừng phạt tàn khốc nhất. Lời của Lưu Vận Tranh nghe qua có chút hoang đường, nhưng Ly Nghiêu lại chỉ có thể nuốt cơn giận vào.

“Vạn nhất Nguyễn Hương đả thương Tích Tứ thì sao?!” Ly Nghiêu vẫn là không cam lòng, nghĩ đến người trong lòng này lại gạt mình làm chuyện nguy hiểm như thế, hắn là vừa tức… vừa…

“Vậy chính là trách nhiệm của ngươi.” Lưu Vận Tranh hiển nhiên rất muốn nhìn thấy Ly Nghiêu hộc máu.

“Một người cũng không để lại.” Lưu Vận Tranh lạnh lùng hạ lệnh, sau đó đi đến trước mặt Nguyễn Hương, đẩy miệng của nàng ra cho nàng nuốt một viên thuốc, “Mặc dù không cứu được ngươi, bất quá có thể cho ngươi sống lâu thêm một lúc.” Nói xong, hắn điểm mấy cái trên người Nguyễn Hương, cầm máu cho nàng.

Mà giáo chúng cùng mấy vị trưởng lão của Ly giáo, ở trước mặt Lam Vận Vanh cùng tử sĩ của hắn là không chịu nổi một kích, hơn nữa còn có mấy vị thuộc hạ phi thường lợi hại của Ly Nghiêu kia. Lam Vận Vanh mang người bao vây tiễu trừ tàn dư của Ly giáo, Nguyễn Hương lại vì đám người đột nhiên mọc lên kia mà dâng lên một cỗ hàn ý. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 38”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 47

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập thất chương – Vừa lòng đẹp ý?

“Bạch đại ca.” Mấy ngày sau, Thượng Quan Vân tinh thần phơi phới đến gần gian phòng của Bạch Tang Vận kêu lên.

“Xem ngươi bộ dáng cao hứng thế này, hiểu lầm đã giải trừ?” Bạch Tang Vận ra ngoài tản bộ quay về có chút mệt mỏi nằm trên giường, từ sau khi hai người kia tới tất cả khó chịu trong người dường như toàn bộ cũng tới, làm cho hắn đã nhiều ngày cơ hồ đều là trải qua trong mê man. Thấy Thượng Quan Vân khí sắc rất tốt, Vệ Mạnh Hâm có bộ dáng thỏa mãn, Bạch Tang Vận biết hai người kia đã vô sự rồi. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đi thương nghị sự tình cùng Ngũ Mặc, chỉ để lại Bạch Tang Vận cùng người phụ trách hầu hạ.

“Vâng,” Thượng Quan Vân ngồi bên giường Bạch Tang Vận có chút xấu hổ nói, “Bạch đại ca, cám ơn ngươi.” Nếu không có người này, hắn hôm nay e rằng vô pháp cùng một chỗ với Mạnh Hâm.

“Đừng nói cám ơn cái gì…”Bạch Tang Vận nhìn về phía Vệ Mạnh Hâm, có phần nghiêm túc nói, “Vệ đại nhân, có những chuyện nói ra so với để trong đầu tốt hơn. Thượng Quan lần này xuất cung nếu không phải Lôi Bưu cứu hắn, sợ đã đông chết trong tuyết rồi, nếu thật như vậy, Vệ đại nhân chẳng phải là sẽ ôm hận chung thân? Huống hồ Thượng Quan thân là hoàng thượng, vạn nhất có gì ngoài ý muốn, đối với Trạch Yên mà nói đều là chuyện rối loạn căn cơ. Còn có… ta biết ngươi không nỡ Thượng Quan, nhưng hắn dù sao cũng là hoàng thượng, có một số việc mặc dù không muốn nhưng vẫn là phải để hắn tự mình đi làm, vẫn là phải dạy hắn, thân là vua của một nước, chung quy phải hiểu được một vài sự tình, nếu không có chuyện gì, Vệ đại nhân một khi không thể phân thân, Thượng Quan sẽ nguy hiểm.”

Đối với Thượng Quan Vân, Bạch Tang Vận là thực sự coi hắn như đệ đệ yêu thương, mấy ngày ở chung với Thượng Quan Vân này, Bạch Tang Vận đã đoán được Thượng Quan Vân ở Trạch Yên đại khái là như thế nào, sau khi nhìn thấy Vệ Mạnh Hâm càng đoán được tám chín phần mười, vì thế hắn không thể không lo lắng nhiều một chút cho Thượng Quan Vân, dù sao thân trong hoàng gia, có một số việc là trốn không xong, vẫn là cẩn thận thì tốt hơn.

“Vệ Mạnh Hâm đa tạ hầu gia dạy bảo, lần này tạ ơn sự chiếu cố của hầu gia với Vân, tạ ơn sự chiếu cố của hầu gia đối với hoàng đế Trạch Yên ta.” Vệ Mạnh Hâm lấy một thân phận khác với thừa tướng của Thượng Quan Vân để nói lời cảm tạ với Bạch Tang Vận.

“Ta đã nói, muốn thực sự tạ ơn ngươi nên đi tạ ơn Lôi Bưu. Hắn là người Trạch Yên, lúc trước tuy là phạm vào sự trốn đi, nhưng cũng là sự tình có nguyên do, nếu Vệ đại nhân thật muốn đáp tạ, không ngại an trí chuyện của Lôi Bưu một cái, cũng để cho hắn có thể về thăm nhà một chút.” Bạch Tang Vận vẫn biết Lôi Bưu muốn trở về, vừa lúc nhân cơ hội này đưa ra.

“Vệ mỗ đã biết, thỉnh hầu gia yên tâm, Lôi Bưu cứu hoàng thượng, công này có thể bù lại vạn tội.” Vệ Mạnh Hâm lập tức đáp ứng, hắn đã biết được từ trong miệng Thượng Quan Vân, cũng dị thường cảm tạ dụng tâm của Bạch Tang Vận đối với Thượng Quan Vân, mặc dù hắn từng có chút ghen tị đối với việc Thượng Quan Vân ỷ lại vào người này như thế.

“Bạch đại ca, cám ơn ngươi.” Thượng Quan Vân cũng không để ý, tiến lên ôm lấy Bạch Tang Vận, hắn tuy là Lôi Bưu cứu, nhưng chân chính để hắn nương tựa ngoại trừ Vệ Mạnh Hâm ra chính là Bạch Tang Vận, hơn nữa, hắn còn hại Bạch Tang Vận có thể mất đi tính mạng.

“Thượng Quan, ngươi mặc dù tuổi còn nhỏ, thân mình khỏe mạnh, nhưng cũng phải chú ý một chút, đừng quá mệt nhọc.” Thấy Thượng Quan Vân lại bắt đầu tự trách, Bạch Tang Vận chọc chọc mấy chấm đỏ trên cổ Thượng Quan Vân trêu ghẹo nói, để cho Thượng Quan Vân dời đi tâm tư. Quả nhiên, Thượng Quan Vân có chút không rõ nhìn Bạch Tang Vận, mà Vệ Mạnh Hâm ở bên cạnh lại không nửa phần xấu hổ, mà dương dương tự đắc.

“Này, dấu vết rõ ràng như thế, để cho những đại thần của ngươi kia thấy được không tốt.” Bạch Tang Vận lần này nói rất trực tiếp, Thượng Quan Vân phản ứng một hồi mới hiểu được, khuôn mặt liền đỏ lên.

“Bạch đại ca…” Thượng Quan Vân không biết Bạch Tang Vận lại biết nói đùa như thế này.

“Được rồi được rồi, đừng suy nghĩ quá nhiều,” Bạch Tang Vận cười rộ lên, “Yên tâm, ta sẽ bình an sinh hạ đứa nhỏ, chúng ta phải tin tưởng Ngũ Mặc. Nếu ngày nào đó bọn họ lại chọc ta tức giận, ta sẽ đi Trạch Yên đến cậy nhờ ngươi.”

“Được, cứ như vậy mà định,” Thượng Quan Vân đã hiểu dụng ý của những lời Bạch Tang Vận nói, kéo tay Bạch Tang Vận nói, “Bạch đại ca, ta cảm thấy bọn họ không xứng với ngươi, chờ ngươi tới Trạch Yên rồi, ta giới thiệu cho ngươi mấy nam tử so với hai người bọn họ mạnh mẽ hơn gấp trăm lần, chắc chắn sẽ không chọc ngươi đau lòng.” Vừa mới nói xong, liền nghe hai đạo thanh âm bất mãn truyền đến.

“Không cần, Tang Vận cả đời cũng không tới Trạch Yên!”

“Tang Vận chỉ có thể ở Huệ Diệu!”

“Hoài Diệp, Khuyết Dương…” Thấy sắc mặt hai người kia không tốt, cũng biết bọn họ tức giận vì lời nói vừa rồi của Thượng Quan Vân, bất quá Bạch Tang Vận lại không nói cái gì, mà là nói với Thượng Quan Vân, “Thượng Quan, ngươi đi ra lâu như vậy, cũng nên trở về.” Nước không thể một ngày không có chủ, huống chi Thượng Quan Vân còn là một mình chạy ra.

“Không, Bạch đại ca.” Thượng Quan Vân lại thu hồi nụ cười, kéo chặt tay Bạch Tang Vận, “Ta muốn ở nơi này cùng ngươi, chờ con của ngươi sinh ra ta sẽ trở về.” Thấy Bạch Tang Vận còn muốn nói cái gì, Thượng Quan Vân lập tức nói, “Bạch đại ca, ngươi cái gì cũng đừng nói, dù sao ta là hạ quyết tâm phải đợi ngươi sinh hạ đứa nhỏ mới đi, có chuyện gì Mạnh Hâm sẽ xử lý, ta muốn cùng ngươi.” Nói xong đứng dậy bất mãn nhìn Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương một cái liền kéo Vệ Mạnh Hâm đi. Hắn cảm thấy bọn họ không xứng với Bạch Tang Vận tốt như vậy, về sau nhất định phải nghĩ biện pháp để Bạch Tang Vận đến Trạch Yên, hắn muốn giới thiệu cho Bạch Tang Vận nam nhân tốt nhất Trạch Yên, đương nhiên, ngoại trừ Mạnh Hâm của hắn.

“Tang Vận, sau này không được đi Trạch Yên.” Lưu Hoài Diệp tức giận gầm nhẹ.

“Không chỉ không thể đi Trạch Yên, sau này cách Thượng Quan Vân xa một chút, miễn cho làm hư Tang Vận.” Lam Khuyết Dương ý lạnh đầy mắt.

“Hai người các ngươi…” Bạch Tang Vận nằm xuống, “Đều sắp là người làm cha… Sao còn giống như một đệ tử thế gia? Thượng Quan bất quá là nói đùa, cũng là các ngươi cảm thấy ta sẽ thích người khác?”

Hai người nhưng không vì Bạch Tang Vận nói mà giãn chân mày, “Tang Vận, ta đương nhiên biết ngươi sẽ không thích người khác, nhưng ta không thích có người mơ ước ngươi, nếu có thể, ta muốn khóa ngươi ở trong cung, để ngươi một bước cũng không thể xuất cung.”

“Tang Vận, nếu không phải thân phận của hai chúng ta, ngươi sớm bị người đoạt đi rồi, đâu còn có thể mang đứa nhỏ của chúng ta, về sau vẫn là ở trong cung đi, trong cung thanh tịnh.” Lam Khuyết Dương nói, vào kinh, hắn mới biết được nam tử bộ dáng giống như Tang Vận vậy khiến cho người ta thèm nhỏ dãi, thế đạo này, sẽ không vì ngươi là nam tử mà không có người cướp đoạt.

“Ta buồn ngủ, các ngươi nên làm cái gì thì làm cái đó đi, đừng quấy rầy ta và con nghỉ ngơi.” Nhắm mắt lại, Bạch Tang Vận không muốn để ý tới hai người cố tình gây sự này, hắn thực sự rất buồn ngủ. Cảm giác trên lưng nhiều hơn hai cái tay giúp hắn thoải mái sự khó chịu của phần eo, Bạch Tang Vận chưa được một lát liền ngủ thiếp đi.

Sau khi Bạch Tang Vận đã ngủ, Lưu Hoài Diệp nhẹ giọng nói với Lam Khuyết Dương: “Xem ra Tang Vận đã không giận nữa, Ngũ Mặc nói mấy ngày nay hắn ngủ nhiều ăn được cũng nhiều, mạch tượng thực ổn định, có lẽ chờ khi sinh đứa nhỏ kia cũng có thể bình an sinh hạ đấy.”

“Ừ…” Lam Khuyết Dương khẽ vuốt lên khuôn mặt vẫn tái nhợt của Bạch Tang Vận, “Nếu không phải hắn bây giờ có thai, ta thật muốn nhào hắn vào trong cơ thể mình.”

“Trẫm sao cũng không muốn…”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 47”

Bàn Ti động số 38 – Chương 31

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhất chương – Hoảng loạn chạy trốn đường thương tâm

Không biết lúc nào ta té một cái, ngã trên mặt đất thật mạnh.

Rất đau…

Ta cúi đầu, phát hiện mình thế nhưng không biết khi nào, biến thành bộ dáng người.

Ta nâng tay lên sờ sờ mặt của mình, cái mũi, cái môi, khuôn mặt, tóc…

Quen thuộc như thế, xa lạ như thế.

Ta ngồi ở một mảnh cỏ hoang đất trũng khô vàng, mắt phát sưng, tay chân bủn rủn. Muốn khóc, thế nhưng mắt bị gió thổi khô đau nhức, ngược lại chảy không ra nước mắt.

Ta có hơn nửa ngày trong đầu cái gì cũng không nghĩ, thái dương cao cao treo trên đỉnh đầu, chiếu vào người không mở được mắt ra.

Toàn bộ có thể thấy được trong tầm mắt đều bị dương quang tàn khốc chiếu trắng loá.

Ta vịn vào cây đứng lên, trời đất mờ mịt, ta đã không nhận ra mình là từ hướng nào tới, cũng không biết nên chạy hướng nào.

Mặt trời thì nóng, gió thì lạnh.

Ta từ từ cất bước về phía trước, ta không biết con đường này thông đến đâu… Ta nên tìm một đồng tộc, hỏi thăm phương hướng Đào Hoa quan một chút. Có lúc tin tức của các con nhện rất nhiều, cũng có lúc tin không nhạy. Sớm sinh tối chết, giống như con ếch trong giếng, không biết trời đất bên ngoài.

Kỳ thực không biết cũng tốt.

Biết ít, sẽ không có phiền não.

Biết càng nhiều, lại càng khó vui vẻ.

Mỗi một bước lên phía trước đều giống như giẫm lên bông vải, lúc nhánh cỏ khô bị giẫm đứt có tiếng vang giòn hơi khẽ. Mỗi một tiếng ta đều cảm thấy tựa hồ là cái gì đó trong thân thể cũng theo đó mà đứt ra.

Đầu mờ mịt, ta sờ sờ mặt, tay lạnh lẽo, mặt nóng bỏng.

Một con chim từ bên cạnh ta xẹt qua, rung cánh lên liền bay thật xa, biến thành một điểm đen xa xa nơi chân trời, nhưng bỗng nhiên, nó lại lộn trở về, líu ríu nói chuyện với ta.

Ta nghe không hiểu lắm nó nói cái gì, nhìn chằm chằm cái mỏ nhọn khép khép mở mở của nó một mực phát ngốc.

Nó nói nửa ngày, bỗng nhiên lại vọt cao, nháy mắt liền bay không thấy.

Ta đứng trong một mảnh hoang dã, xung quanh mênh mang.

Ta lại nhấc chân đi về phía trước, cảm thấy bước chân càng ngày càng mềm, trước mắt hết thảy đều mơ hồ, méo mó, trời tựa như nghiêng muốn sập xuống, đất cũng tựa như muốn cong lưng…

Lý Kha, bây giờ thế nào chứ?

Không lâu lúc trước chúng ta còn cùng một chỗ, hắn muốn cùng ta nói âm nhạc, nói văn học, đáng tiếc ta là một con nhện tầm thường, mấy cái đó ta đều không hiểu.

“Vân đối vũ, tuyết đối phong… vãn chiếu đối tình không. Lưỡng ngạn dương liễu lục, nhất viên… hạnh hoa hồng. Nhất thoa yên vũ, lưỡng tấn, lưỡng tấn…”

Lưỡng tấn cái gì? Là thương tang, hay là lưỡng tấn phong sương?

Ta cố chấp muốn tìm được đáp án, thế nhưng thế nào cũng nghĩ không ra.

Lý Kha hắn có lẽ hy vọng ta văn nhã hơn, có thể nói với ta càng nhiều thứ hơn đi?

Cảm giác ta với hắn cùng một chỗ nói chỉ toàn chuyện ngốc, làm chỉ toàn việc ngốc.

Có lẽ ta chưa từng thông minh.

“Lưỡng tấn…”

Trước mắt bỗng nhiên tối sầm, ta một đầu té xuống. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 31”

Hồng phúc dao – Chương 36+37

Hồng phúc dao

Đệ tam thập lục chương

“Tứ nhi, có chuyện gì?” Bên trong gian phòng yên tĩnh, hương trầm bay nhàn nhạt. Bạch Tang Vận vỗ con yêu vừa mới ngủ, hỏi.

“Cha… Lúc trước hoàng gia gia nói người là tai kiếp của phụ hoàng, phụ hoàng chẳng lẽ không sợ sao?” Lưu Tích Tứ vốn là muốn hỏi cái khác, nhưng nói bên miệng lại trở thành cái này. Thấy nụ cười trên mặt phụ thân không còn, Lưu Tích Tứ vội vàng nói, “Cha, hài nhi hỏi linh tinh, người đừng để ý tới hài nhi.”

Bạch Tang Vận lại thoải mái cười một tiếng, nói: “Không có việc gì, chỉ là rất nhiều năm không nghe thấy, có chút tìm không được ý nghĩ thôi.” Hồi tưởng lại lúc trước, trong mắt Bạch Tang Vận không có một tia thương cảm. “Cha cũng không biết, phụ hoàng con nói hắn không cho là mình sẽ chịu ảnh hưởng của người khác, sau khi gặp gỡ cha, hắn liền rút người về, bảo bọn họ không được thương tổn phụ thân. Hơn nữa, hắn vẫn gạt, cha mãi đến cuối cùng mới biết có chuyện như vậy.”

“Cha… Người với phụ hoàng có phải là mệnh đã định sẽ cùng một chỗ hay không?” Lúc hỏi câu này, Lưu Tích Tứ có chút khổ sở, cũng có chút không cam lòng.

“A…” Bạch Tang Vận nhìn ra chút manh mối, bất động thanh sắc nói, “Ai biết được? Nếu nói mệnh đã định, vậy cũng nên chỉ hai người. Phụ thân cùng phụ hoàng, phụ vương con cả đời làm bạn, có phải mệnh định hay không ai có thể nói rõ được? Gặp gỡ, thích, đó chính là mệnh định.”

“Vạn nhất… Vạn nhất đời này có một người là người mệnh định của một người, mà một người trong đó nhưng lại thích một người khác, vậy lại nên làm cái gì bây giờ?” Hay là nói, chính mình thích một người trong đó, vậy làm sao bây giờ? Lưu Tích Tứ suy nghĩ rất nhiều ngày, vẫn tìm không được đáp án.

“Nếu hắn thích người khác, vậy người mệnh định của hắn nhất định chính là người nọ. Tứ nhi… Nếu vạn người trong thiên hạ, hai người có thể gặp gỡ, có thể yêu, chính là mệnh định. Duyên phận này phải tích góp hơn vạn năm mới có thể khiến cho các con có tình duyên. Cần gì phải đi tính toán đến tột cùng có phải là người mệnh định hay không chứ?”

Lưu Tích Tứ cẩn thận suy tư về lời nói của phụ thân, trên mặt hiện lên thoải mái, “Đúng vậy, phụ thân, con gặp gỡ hắn, vậy con chính là người mệnh định của hắn, hắn thích, yêu, có được, chỉ có thể là con.”

Trong nhã gian của tửu lâu, Lưu Tích Tứ một mình uống rượu hoa quế. Bên cạnh là một nữ tử dị thường xinh đẹp đang xướng tiểu khúc, Lưu Tích Tứ nghe mà sảng khoái. Nghe nói tửu lâu này mới tới một cô nương ngón giọng rất cao, Lưu Tích Tứ liên tục tám ngày đều đặc biệt đến nơi đây nghe khúc, giải sầu, vì thế Ly Nghiêu ăn không ít giấm chua. Bất quá Ly Nghiêu gần đây bị thái tử lôi kéo làm này làm kia, không có thời gian bồi Lưu Tích Tứ, cũng đành phải đồng ý cho hắn ra ngoài tìm thú vui.

“Vương gia… Thiếp có chuyện muốn cầu vương gia, xin vương gia làm chủ cho thiếp.” Xướng xong khúc, nữ tử quỳ xuống, vẻ mặt ủy khuất nói.

Lưu Tích Tứ vội vàng nâng người dậy, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Vương gia…” Nữ tử như hoa lê dính hạt lệ nhìn Lưu Tích Tứ, khó xử nhìn nhìn người bên cạnh. Lưu Tích Tứ phất tay bảo bọn họ lui ra ngoài, hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chính là ai bắt nạt ngươi?” Trong kinh thành này, mỹ nhân không có chỗ dựa đương nhiên sẽ rước đến phiền toái.

“Vương gia…” Nữ tử nhào vào trong lòng Lưu Tích Tứ, nức nở khóc lên, “Thiếp… Thiếp…” Đột nhiên, thanh âm nữ tử thay đổi, tiếng nói mềm mại trở nên âm ngoan, Lưu Tích Tứ còn chưa kịp kêu ra tiếng, đã tê liệt ngã xuống đất. Nữ nhân xinh đẹp trong nháy mắt biến thành rắn rết, nàng đá đá Lưu Tích Tứ đã bất động, tháo mặt nạ da người trên mặt xuống, kéo Lưu Tích Tứ lên ném ra cửa sổ, mà nàng cũng nhảy ra ngoài.

Một chiếc xe ngựa từ phía sau phố chạy ra, ra khỏi cửa thành, xuất kinh. Mà một nhà tửu lâu trong kinh thành lại nổ tung. Cửa thành bị đóng lại, nhưng cỗ xe ngựa ra khỏi thành kia sớm đã không thấy tung tích. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 36+37”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 46

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập lục chương – Hai người gặp lại

Sáng sớm, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương ức chế không được kích động liền tỉnh lại, nhìn thấy người ở giữa vẫn đang ngủ say, hai người không hẹn mà cùng sờ lên bụng người này. Nơi này có ba đứa nhỏ… là bé trai hay là bé gái, bộ dạng sẽ giống ai? Một lát sau, Bạch Tang Vận dường như có chút khó chịu xoay người, Lam Khuyết Dương vội vã giúp hắn xoa ấn thắt lưng, cuối cùng, Bạch Tang Vận hơi nhíu mi xuống.

“Vất vả Tang Vận rồi, đợi sau khi đứa nhỏ ra đời, trẫm phải hảo hảo bồi thường hắn.” Lưu Hoài Diệp cũng cẩn thận xoa ấn thắt lưng Bạch Tang Vận, trước khi đến hắn đã hỏi cặn kẽ thái y, biết người có thai nơi nào sẽ khó chịu. Chỉ là đã sắp sáu tháng, trên người người này ngoại trừ bụng lớn ra, chỗ khác trên người vẫn là không có thịt gì, điều này làm cho bọn họ thập phần lo lắng.

Lam Khuyết Dương lại xoa bụng Bạch Tang Vận, dưới bàn tay, cú đá rõ ràng truyền đến, khiến cho tim của hắn lần thứ hai lại mãnh liệt. “Hoàng thượng, con của ta ngươi đến không dễ dàng, nhưng đừng để cho bọn chúng bị nửa điểm thương tổn, nếu lại làm cho Tang Vận thương tâm, ta ngươi đâu còn có mặt mũi gặp hắn.” Sau khi đứa nhỏ ra đời chắc chắn sẽ nuôi trong cung, nhưng đối với mấy nữ nhân trong cung kia, Lam Khuyết Dương một chút cũng không yên tâm.

Lưu Hoài Diệp nghe ra ý trong lời nói của Lam Khuyết Dương, lên tiếng, “Trẫm biết, chờ sau khi hồi cung trẫm sẽ an bài.” Hắn cũng nghĩ đến, hắn sẽ không để cho con của hắn cùng với người hắn yêu lại bị tổn thương.

Có lẽ là khúc mắc trong lòng tiêu tan, cũng có lẽ là có người thương làm bạn, Bạch Tang Vận một ngày này ngủ so với những ngày qua sâu hơn, cũng lâu, lúc mặt trời sắp lên cao, hắn mới yếu ớt tỉnh lại, thấy hắn đã tỉnh, tay vẫn giúp hắn xoa ấn phần eo mới ngừng lại. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương sớm đã thức dậy sau khi dùng qua đồ ăn sáng vẫn ở bên cạnh hắn giúp hắn thư giãn khó chịu của phần eo.

“Các ngươi khi nào dậy? Ta cũng không biết.” Để Lam Khuyết Dương đỡ mình ngồi dậy, Bạch Tang Vận xuống giường rửa mặt, hôm nay hắn ngủ rất say, tinh thần cũng tốt hơn nhiều.

“Như vậy mới tốt, thái y nói, Tang Vận phải ăn nhiều ngủ nhiều.” Lưu Hoài Diệp phất phất tay với người hầu hạ trong phòng, bảo bọn họ đi lấy đồ ăn, “Tang Vận, ta từ trong cung mang theo một ít thuốc bổ, một hồi ăn đồ ăn sáng ngươi uống một chút, ngươi rất gầy, đợi đến lúc sinh sản sợ sẽ vất vả.” Quyến luyến không rời sờ bụng Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp có hưng phấn cùng khẩn trương của người sắp làm cha.

“Hoài Diệp, Khuyết Dương,” Bạch Tang Vận xoay người nhìn hai người, “Có chuyện ta muốn thương lượng một chút với các ngươi… Trong bụng ta có hai đứa nhỏ, ta có thể khẳng định có một đứa là của Hoài Diệp, nhưng đứa kia ta không biết là của ai. Nhưng ta muốn đứa nhỏ kia… sẽ theo họ của Khuyết Dương, một là lưu một hậu sinh cho Khuyết Dương, hai… cũng miễn cho tương lai giữa hai đứa nhỏ tranh đoạt cái gì.” Ý tứ Bạch Tang Vận mặc dù không rõ ràng, nhưng Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương đều hiểu được, sợ hai đứa nhỏ sau này tranh hoàng vị, nếu họ là họ của hai người, tương lai một đứa kế thừa đế vị, một đứa chưởng quản Vận phường.

Lam Khuyết Dương không nói gì, với hắn mà nói, đứa nhỏ họ gì cũng được, chỉ cần là do Tang Vận sinh, chính là con hắn, hắn đều sẽ thương yêu, chuyện này quan trọng nhất là xem quyết định của Lưu Hoài Diệp.

Lưu Hoài Diệp sau khi nghe được cũng không có gì biến hóa, thản nhiên nói: “Tang Vận, đứa nhỏ này đã là do ngươi sinh, muốn họ gì ngươi tự quyết định là được, ta đều nghe theo ngươi.” Với hắn mà nói, người này về sau muốn làm cái gì thì làm cái đó, hắn không chỉ có muốn sủng đứa nhỏ lên trời, càng muốn sủng “cha” của đứa nhỏ lên trời.

“Được, cứ quyết định như vậy đi.” Phản ứng của Lưu Hoài Diệp nằm trong dự liệu của Bạch Tang Vận, nhưng hắn vẫn là hôn Lưu Hoài Diệp một cái để tỏ rõ cảm động trong lòng.

“Tang Vận…” Hôn Bạch Tang Vận chủ động một hồi, Lưu Hoài Diệp có chút ảo não vuốt bụng Bạch Tang Vận, “Chờ đứa nhỏ ra đời, ngươi nên bồi thường ta cho tốt.” Trời biết, hắn sắp nghẹn điên rồi. Bạch Tang Vận cười, có chút ý xấu lại hôn lên Lưu Hoài Diệp, dù gì vẫn muốn để y bớt giận không phải sao?

“Tang Vận…” Thở dốc kéo Bạch Tang Vận ra, trên mặt Lưu Hoài Diệp là tình dục không cách nào che lấp, hắn cắn răng nói, “Tang Vận, ta sau này nhất định phải cho ngươi một tháng cũng không xuống giường được.”

Bạch Tang Vận cười ra tiếng khó có được, nắm lấy tay Lam Khuyết Dương đang sờ tới sờ lui không ngừng trên bụng hắn nói, “Ta sẽ bình an sinh hạ đứa nhỏ, ta muốn cùng các ngươi, cùng con vượt qua quãng đời còn lại.” Ngũ Mặc đã nói với hắn, sẽ để hắn bình an sinh sản, hắn tin tưởng Ngũ Mặc, tin tưởng chính mình sẽ không chết.

“Đấy là nhất định, Tang Vận.” Lam Khuyết Dương dán lên bụng Bạch Tang Vận, hắn cũng không biết tâm tình làm cha sẽ là như vậy, thời khắc nào cũng muốn nghe xem động tĩnh của con, “Tang Vận, ta lần đầu tiên cảm thấy sốt ruột như thế, hận không thể làm cho ngươi lập tức liền sinh hạ đứa nhỏ.”

“Tang Vận, chúng ta đến nghĩ nghĩ tên đứa nhỏ này được không?” Lưu Hoài Diệp hưng trí đến đây, vừa bón Bạch Tang Vận ăn cháo, vừa đề nghị.

“Ừ, nếu là con trai, gọi là gì mới tốt, nếu là con gái, lại nên gọi là gì.” Lam Khuyết Dương gật đầu xưng phải, sau đó, ba người bắt đầu thương lượng, bất quá, chuẩn xác mà nói là hai người.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 46”