Hồng phúc dao – Chương 39

Hồng phúc dao

Đệ tam thập cửu chương

Lưu Tích Tứ lần này ước chừng ngủ một ngày mới tỉnh lại, tỉnh lại, nhìn thấy chính là khuôn mặt u ám của Ly Nghiêu. Giật giật cơ thể bủn rủn vô lực, Lưu Tích Tứ khẽ cười lên, “Ly Nghiêu, ngươi cái mặt này là bày cho ai xem đây?” Cho dù là cho hắn xem, Lưu Tích Tứ hắn cũng sẽ không sợ hãi, tội gì phải thế?

“Tích Tứ, ngươi có phải cho rằng ta rất vô dụng hay không.” Lời nói của Ly Nghiêu lộ ra chút mất mát, tuy rằng Lưu Tích Tứ không thích nghe, nhưng Ly Nghiêu cho rằng mình là nam nhân của Lưu Tích Tứ, vậy y nên bảo vệ tốt Lưu Tích Tứ, mà không phải làm cho hắn lần lượt gặp nguy hiểm.

“Ly giáo chủ lời này lại là từ đâu nói đến?” Lưu Tích Tứ mặc kệ khuôn mặt thối của Ly Nghiêu, bảo y dựa sát lại đây. Ly Nghiêu ngồi gần một chút, Lưu Tích Tứ chỉ chỉ thắt lưng của mình, để Ly Nghiêu xoa cho hắn. Thoải mái rên, nụ cười trên mặt Lưu Tích Tứ nhạt đi.

“Ly Nghiêu… Ta nhớ rõ trong thuốc Nguyễn Hương cho ta uống, có thuốc sinh con phải không?” Lưu Tích Tứ hỏi. Tay Ly Nghiêu thoáng dừng, sau đó nói, “Ừ… Nếu như không có ngoài ý muốn, trong bụng ngươi… hẳn là là có.” Lúc nói câu này, thanh âm của Ly Nghiêu, lại mang theo kích động.

“Trong bụng ta đây, Ly giáo chủ có phải cũng chuẩn bị làm sảy hay không?” Con ngươi Lưu Tích Tứ nói cho Ly Nghiêu, nếu y dám nói phải, hắn sẽ đuổi y ra ngoài.

“Tích Tứ… Mặc dù đứa nhỏ này sẽ giống như ta, nhưng ta hi vọng ngươi có thể sinh nó ra.” Ly Nghiêu mang theo vài phần chua xót nói, “Ta biết, đứa nhỏ sau này trưởng thành nhất định sẽ hận ta, nhưng ta… muốn ngươi sinh con cho ta. Nguyễn Hương nói rất đúng, ta không phải không muốn đứa nhỏ, ta chỉ là không muốn đứa nhỏ nàng sinh.”

Lưu Tích Tứ vừa lòng, cười ra tiếng, sờ lên bụng của mình. “Ta cũng trông chờ có thể sinh ra một tiểu Dụ Đầu đây, ngươi nếu dám không muốn, ta liền đổi ba cho đứa nhỏ.”

“Ngươi dám!” Tròng mắt Ly Nghiêu trong nháy mắt biến sắc.

“Được rồi, đừng để ta vừa mở mắt ngươi liền bày sắc mặt cho ta xem. Ly Nghiêu, ta biết bản lĩnh của ngươi, ta cũng chưa từng hoài nghi. Lần này sở dĩ gạt ngươi, đấy là ta tức. Một nữ nhân, dám làm cho Lưu Tích Tứ ta chịu khổ lớn như vậy, không cho nàng chút giáo huấn ta không cam lòng. Hơn nữa, vì sao phải nói cho ngươi.” Lưu Tích Tứ tức giận, không vui nói, “Nàng chính là nữ nhân của ngươi đấy. Ai biết ngươi Ly đại giáo chủ có thể bỗng nhiên chú ý đến tình cũ hay không. Hừ! Đều là nợ tình ngươi rước lấy! Ta vì sao phải nói cho ngươi?”

“Xem ra, vương gia lần này không chỉ có muốn giáo huấn, ngay cả ta cũng không buông tha.” Ly Nghiêu cười khổ, giấm chua của Lưu Tích Tứ đã mạnh còn quá lớn.

“Đương nhiên.” Lưu Tích Tứ chọc chọc Ly Nghiêu, “Ta muốn cho ngươi biết, sau này nếu lại có loại sự tình này, ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi sống dễ chịu.” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 39”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 63

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập tam chương

Hiên Viên Liệt băn khoăn nặng nề đóng nắp di động. Sau đó, hắn ra vẻ bình tĩnh trấn an với Thượng Quan Tả Dực và Thượng Quan Hữu Dực: “Mấy người ba của cháu, còn cả chú Long Nhật cũng đã đi cứu cha các cháu rồi. Đừng lo! Có bọn họ, Thập nhất định sẽ không có việc gì!”

“…” Tất cả mọi người đều trầm xuống, biểu tình lo lắng mà sốt ruột trên mặt rõ ràng.

“Tả Dực! Tiểu Thập có anh trai sao? Nó không phải một đứa trẻ bị bỏ rơi sao? Còn có, nó năm mười sáu tuổi ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Cháu có thể nói cho ông nội không?” Tiếng giáo sư Lương lo âu mà không mất thận trọng phá vỡ yên tĩnh đầy khắp phòng.

“Dạ! Cháu với Hữu Dực cũng là mới biết không lâu. Cha bởi vì sợ ông nội lo lắng, vì thế chưa từng nói cho người. Có điều, may mắn cháu và Hữu Dực còn có ba Diệu bọn họ có dự kiến trước. Sau khi biết rõ sự kiện kia, vì phòng ngừa phát sinh ngoài ý muốn, trong chiếc vòng tay chúng cháu tặng cha kia, để cho chú Long Nhật thả máy theo dõi. Vì thế lần này mấy người ba bọn họ mới có thể phát hiện cha nhanh như vậy. Có điều, cháu vẫn rất lo lắng. Bởi vì gã gọi là Hắc Ưng kia, hắn chính là hận cha muốn chết. Hắn nhất định sẽ tra tấn cha. Thật hy vọng mấy ông ba bọn họ có thể nhanh một chút tìm được cha…” Thượng Quan Tả Dực lo lắng giải thích.

Sau đó, bé liền nói cặn kẽ cho mọi người mười bốn năm trước, cảnh ngộ kia của Thượng Quan Thập, cùng với áy náy và tự trách mười sáu năm qua của cậu kể từ sau sự kiện kia. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 63”

Bàn Ti động số 38 – Chương 32

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập nhị chương – Mỗi ngày một thư không hồi âm

Ta nằm sấp ở nơi đó viết thư.

Lý Kha: Ngươi bình an không? Xin hãy trả lời ta.

Lý Kha: Ngươi có phải đang bị phạt hay không? Nói cho ta biết.

Lý Kha: Phương pháp giải độc ta đã biết rồi, nếu có bách thảo giải độc đan có thể cho hắn ăn vào trước tạm hoãn độc tính, sau đó dùng tơ nhện ta kẹp trong giấy tinh tế rút độc tố ra, cái này cần rất nhiều thời gian, ta không biết ta khi đó rốt cuộc là cắn hắn, hay là cào hắn. Nói cho ta biết phương pháp này là một vị tiền bối đồng tộc, rất khó khăn mới tìm được nàng. Chậm trễ một ít thời gian, ngươi hiện tại như thế nào? Nhất định phải hồi âm cho ta. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 32”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 48+49

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập bát chương – Sinh sản

Từng ngày từng ngày qua, trong nháy mắt đã đến tháng mười một, thời tiết biên quan khác với kinh thành, mặc dù không lạnh bằng mùa đông của Thất Hà trấn, nhưng cũng mang theo vài phần lạnh thấu xương. Mà Bạch Tang Vận đã mang thai gần tám tháng cái bụng lúc này cũng đã là lớn đến kỳ cục, vì thân thể vốn đã hư nhược hơn người bình thường, mà trong bụng lại có ba đứa bé, đủ loại khó chịu có thể nghĩ, ngoại trừ thời gian thích ngủ càng ngày càng dài ra, mặc dù khẩu vị so với lúc đầu khá hơn một chút, nhưng theo sự lớn lên của đứa nhỏ, Bạch Tang Vận ăn cái gì phân nửa bị nôn ra, hoàn toàn tương phản với bệnh trạng của nữ tử mang thai. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương lúc thấy thế đau lòng không thôi lại một tấc cũng không rời bên người Bạch Tang Vận, để ngừa hắn bỗng nhiên khắc nào đó sẽ sinh. Các đầu bếp lại mười hai canh giờ thay phiên trông, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa lên canh cho Bạch Tang Vận ăn.

Thượng Quan Vân cũng ngày ngày chạy đến chỗ Bạch Tang Vận, hắn phái người từ Trạch Yên đưa tới rất nhiều thuốc bổ, phản ứng của Bạch Tang Vận khiến cho hắn nhìn thấy tự trách mình lại khổ sở, nhưng dù vậy, tất cả phản ứng của Bạch Tang Vận hắn cũng là chặt chẽ nhớ trong lòng, trên mặt thỉnh thoảng xuất hiện vài phần do dự cùng quyết định.

“Ọe…Khụ khụ…” Mới vừa ăn nửa bát cháo gà, Bạch Tang Vận liền nôn ra, Lam Khuyết Dương lập tức giúp hắn lau sạch sẽ chỗ bẩn bên miệng, sau đó đưa lên nước sạch.

“Ngũ Mặc, đây rốt cuộc là có chuyện gì, không phải nói lúc năm sáu tháng mới có thể nôn đến kịch liệt sao?” Lưu Hoài Diệp bưng cháo không vui hỏi người trong phòng, “Có phải uống thuốc này có vấn đề gì hay không?”

“Hoài Diệp, ngươi nói đó là nữ tử, ta cũng không phải nữ tử, loại sự tình này ngươi sao có thể trách Ngũ Mặc.” Súc miệng xong, Bạch Tang Vận tựa trên giường chỉ chỉ cái chén trong tay Lưu Hoài Diệp, bảo hắn tiếp tục.

“Tang Vận, nếu không uống chút cháo loãng, có lẽ khá hơn chút?” Lưu Hoài Uyên phất tay một cái, bảo thủ hạ đến phòng bếp đi phân phó đầu bếp.

“Cũng được, cháo thịt này uống có chút ngấy.” Lại uống một ngụm, Bạch Tang Vận lại là thế nào cũng uống không được, chỗ ngực từng chịu một kiếm kia mấy ngày nay cũng bắt đầu ẩn ẩn đau, hắn biết, lấy thân thể hắn mà nói, hai đứa nhỏ là hơi quá sức.

Bạch Tang Vận vẫn chưa biết trong bụng hắn có ba đứa nhỏ, cũng chính là bởi vì có ba đứa nhỏ, hắn vốn là thân thể gầy yếu mới có thể không chịu nổi gánh nặng. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 48+49”

Hồng phúc dao – Chương 38

Hồng phúc dao

Đệ tam thập bát chương

Khi Ly Nghiêu che chở Lưu Tích Tứ chuẩn bị giết đi ra, càng nhiều hắc y nhân xông tới, đồng thời còn cả thủ hạ của Ly Nghiêu. Người Ly giáo lộ ra có chút bối rối, nhận thấy mình trúng mai phục. Lúc Ly Nghiêu nhìn thấy người dẫn đầu kia, lửa giận trong mắt hắn có thể thiêu cháy người nọ.

“Các ngươi là mắt thấy Tích Tứ gặp nguy hiểm?!” Ly Nghiêu bị chọc tức, những người này rõ ràng ở ngay phụ cận, còn mặc cho Nguyễn Hương thương tổn hắn!

“Đây là ý tứ của Tích Tứ, hắn nói nếu chúng ta ai dám phá hủy chuyện tốt của hắn, hắn liền dọn vào cung chăm sóc tiểu Dụ Đầu.” Ngụ ý, nếu bọn họ không nghe Lưu Tích Tứ, vậy bọn họ cũng đừng nghĩ muốn ôm tiểu Dụ Đầu, đây đối với bọn họ mà nói là trừng phạt tàn khốc nhất. Lời của Lưu Vận Tranh nghe qua có chút hoang đường, nhưng Ly Nghiêu lại chỉ có thể nuốt cơn giận vào.

“Vạn nhất Nguyễn Hương đả thương Tích Tứ thì sao?!” Ly Nghiêu vẫn là không cam lòng, nghĩ đến người trong lòng này lại gạt mình làm chuyện nguy hiểm như thế, hắn là vừa tức… vừa…

“Vậy chính là trách nhiệm của ngươi.” Lưu Vận Tranh hiển nhiên rất muốn nhìn thấy Ly Nghiêu hộc máu.

“Một người cũng không để lại.” Lưu Vận Tranh lạnh lùng hạ lệnh, sau đó đi đến trước mặt Nguyễn Hương, đẩy miệng của nàng ra cho nàng nuốt một viên thuốc, “Mặc dù không cứu được ngươi, bất quá có thể cho ngươi sống lâu thêm một lúc.” Nói xong, hắn điểm mấy cái trên người Nguyễn Hương, cầm máu cho nàng.

Mà giáo chúng cùng mấy vị trưởng lão của Ly giáo, ở trước mặt Lam Vận Vanh cùng tử sĩ của hắn là không chịu nổi một kích, hơn nữa còn có mấy vị thuộc hạ phi thường lợi hại của Ly Nghiêu kia. Lam Vận Vanh mang người bao vây tiễu trừ tàn dư của Ly giáo, Nguyễn Hương lại vì đám người đột nhiên mọc lên kia mà dâng lên một cỗ hàn ý. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 38”