Bàn Ti động số 38 – Chương 34+35

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tứ chương – Bản tính con nhện khó chống lại

Loại sự tình này, loại lời nói này, nói sai là nói sai, nhưng vạn vạn không thể nghĩ nữa.

Càng không thể giải thích.

Quên đi, lần sau nhìn thấy hắn, coi như cái gì cũng chưa từng phát sinh đi.

Hơn nữa Tử Hằng điểm này đặc biệt tốt, hắn luôn biết ngươi muốn nói cái gì, muốn quên cái gì. Ta dừng bước ngẫm lại, hắn nhưng cho tới bây giờ chưa từng nói lời sẽ khiến ta không thoải mái, chưa từng làm chuyện sẽ khiến ta không thoải mái.

Ta lúc nào cũng để hắn giúp đỡ, thêm phiền toái cho hắn, chiếm tiểu tiện nghi của hắn…

Còn luôn yên tâm thoải mái.

Ta đứng dưới cây tùng phát ngốc một hồi, bỗng nhiên đỉnh đầu có người nhàn nhàn nói: “Ngươi ở chỗ này suy nghĩ lung tung cái gì?”

Ta hơi kinh hãi, ngẩng đầu lên.

“A, Phượng tiền bối, ngươi sao lại ở chỗ này?”

“Sao, ngưỡng cửa Đào Hoa quan các ngươi là càng ngày càng cao, ta không thể qua?”

“Đâu có, khách quý mời hay không cũng không tới a.”

Hắn vẻ mặt không vui: “Được, ngươi cũng nói loại lời khách sáo làm người ta ghét này.”

Ta thực sự không nói gì.

Ngươi không nhiệt tình hắn có chuyện để nói, thái độ nhiệt tình hắn vẫn là có chuyện để nói.

“Sắc mặt ngươi không đúng lắm nha, nghĩ gì vậy?”

“A? Không có việc gì.”

Ta vội vàng định định thần, hắn từ trên cây phi thân xuống dưới, nhẹ nhàng hạ xuống đất.

Quần áo hắn hôm nay màu sẫm, vạt áo thêu hoa văn mây tinh xảo. Quần áo cùng màu sắc khoa trương như vậy đổi thành nam nhân khác mặc, nhất định tầm thường cổ quái, thế nhưng hắn mặc lại có một loại cảm giác ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt, đốt ánh mắt người ta khẽ đau, không dám nhìn gần hắn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 34+35”

Hồng phúc dao – Chương 40

Hồng phúc dao

Đệ tứ thập chương

“Ly Nghiêu! Ta… Ta muốn giết ngươi!” Lưu Tích Tứ kêu quỷ khóc sói gào, Ly Nghiêu đầu đầy đổ mồ hôi ấn hắn, không ngừng trấn an, “Tích Tứ, muốn giết muốn róc thịt tùy ngươi, ngươi đừng la như vậy, tiết kiệm khí lực.” Ly Nghiêu hận nằm ở trên giường không phải là mình.

“Ai nói… Ai nói đi nhiều một chút sẽ không đau…” Lưu Tích Tứ hận không thể cầm đao chém Ly Nghiêu, “Đau chết mất! Ta… Ta muốn giết ngươi!” hại hắn không có việc gì đều đi bộ bên ngoài.

“Tứ nhi, con nhịn một chút, đã nhìn thấy đầu đứa nhỏ rồi, dùng sức!” Ngũ Mặc cũng là đầu đầy đổ mồ hôi. Một màn trước mắt làm cho hắn nhớ lại lần đó đỡ đẻ cho Thượng Quan Vân.

“Ly Nghiêu… Ta… A! Ta… nhất định phải giết ngươi! A a!” Lưu Tích Tứ cắn chặt răng sử dụng khí lực toàn thân, lúc sắp xỉu đi, hắn cảm giác được đứa nhỏ đi ra.

“Oa…” Tiếng khóc mạnh mẽ vang lên, mọi người trong phòng ngoài phòng nhẹ nhàng thở ra.

“Thật tốt quá, thật tốt quá.” Ngũ Mặc cao hứng kêu lên, “Là một bé gái! Là một bé gái!” Người ngoài phòng vừa nghe thấy, rốt cuộc nhịn không được toàn bộ chạy vào.

“Thật là một bé gái? Mau cho ta ôm một cái.” Thái thượng hoàng Lưu Tuyên mỗi tay ôm một đứa, tức chính mình không thừa tay ôm chắt gái.

“Hoàng gia gia, đem Thao nhi cùng Dụ Đầu cho ta.” Bạch Hãn Triệt ôm nhi tử cùng đệ đệ tới giao cho Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh. Kết quả Lưu Tuyên vừa muốn đi ôm chắt gái, đã thấy chắt gái đã bị nhi tử ôm đi.

“Hoài Diệp, cho ta ôm!” Lưu Tuyên tức giận đến râu cũng nhếch lên, đi lên giành chắt gái.

“Tang Vận, mau xem. Chúng ta cuối cùng cũng có bé gái. Là cháu gái của chúng ta đấy.” Lưu Hoài Diệp cao hứng cực độ, né trái né phải tay phụ thân vươn tới. Lam Khuyết Dương ôm Bạch Tang Vận nhìn cháu gái của mình, cũng là lệ trong mắt, cuối cùng cũng có một bé gai.

“Các ngươi… Các ngươi…” Thấy không ai để ý chính hắn công thần lớn nhất, Lưu Tích Tứ một hơi suýt nữa thở không nổi.

“Tích Tứ, Tích Tứ… Đừng tức giận,” Ly Nghiêu hôn lên Lưu Tích Tứ, kích động nói, “Cám ơn ngươi… Cám ơn ngươi…” Nắm thật chặt tay Lưu Tích Tứ, nước mắt Ly Nghiêu cũng nhịn không được nữa.

“Ly Nghiêu… Đem nữ nhi của chúng ta… cướp về!” Trước khi té xỉu, Lưu Tích Tứ hạ xuống lời dữ tợn. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 40”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 64+65

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập tứ chương

“Ưm…” Thượng Quan Thập trong hôn mê dần dần tỉnh táo lại. Cậu nằm trong trạng thái nửa thanh tỉnh, theo bản năng giật giật cơ thể. Thế nhưng, cảm giác trói chặt hai tay cùng với khí lạnh lòng bàn chân truyền đến, khiến cho Thượng Quan Thập trong nháy mắt tỉnh lại.

Cậu mở hai mắt sương mù ra, bản năng liếc mắt nhìn xuống phía dưới. Cậu phát hiện mình đứng trên một khối băng dày, từng đợt khí lạnh đến thấu xương, đang thông qua lòng bàn chân trần của mình đánh lên đầu. Cậu khó chịu động một cái, nỗ lực rời xa khí lạnh, thế nhưng lại bởi vì hai tay bị trói mà không thành công. Rất nhanh, theo sự khôi phục ý thức của Thượng Quan Thập, thân thể cậu bởi vì rét lạnh mà bắt đầu run rẩy. Thượng Quan Thập cắn đôi môi đã muốn xanh đen, nhìn cảnh vật xung quanh, tính phân tán lực chú ý của mình. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 64+65”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 50

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập chương – Nhận người thân

Mê man gần ba ngày, Bạch Tang Vận cuối cùng cũng tỉnh lại, sinh con hao phí tất cả khí lực của hắn, nhìn thấy hai người dị thường tiều tụy nhưng lại mang theo vui sướng kia bên giường, Bạch Tang Vận cái gì cũng nói không ra, chỉ là nắm tay hai người. Bạch Tang Vận uống thuốc, ăn một chút cháo lại mê man, bất quá lúc này đây, tim Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương mới rốt cuộc trở lại chỗ cũ.

“Các ngươi lại gạt ta.” Bạch Tang Vận tỉnh lại lần nữa có chút tức giận nhìn mấy người bên giường. Mặc dù vẫn rất suy yếu, nhưng không còn nguy hiểm đến tính mạng.

“Bạch đại ca, chuyện này ta cũng không biết.” Thượng Quan Vân lập tức làm như mình vô tội, ngồi bên giường nhỏ, Thượng Quan Vân đùa trưởng tử đã tỉnh, mà đứa bé đã tỉnh còn lại kia, mặc kệ hắn đùa như thế nào, cũng không để ý tới hắn, làm cho hắn có chút thất bại, trừng mắt nhìn Lam Khuyết Dương, sao lại là tính tình của y? Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 50”

Bàn Ti động số 38 – Chương 33

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập tam chương – Năm năm chỉ là một chớp mắt

Thời gian qua thật mau, chớp mắt một cái, bình minh, lại chớp mắt, trời đã tối.

Loáng một cái năm năm cứ như vậy liền trôi qua.

Chuyện trong lòng ta có người, không biết khi nào thì hầu như xung quanh đều biết. Tam Thất khuyên ta: “Tình yêu tất nhiên là thú vị, thế nhưng đối phương là phàm nhân, vui đùa một chút rồi quên cũng đừng nghiêm túc.”

Tam Lục nói: “Đừng để ý tới nàng, nàng khi nào từng thông minh?”

Ta biết bọn họ cũng đều là tốt cho ta.

Bất quá bọn họ thật sự hiểu lầm.

Ta đối với tiểu đạo sĩ, tiểu đạo sĩ đối với ta…

Không phải là chuyện như vậy.

Lời đồn này truyền ra, tám phần thoát không được quan hệ với Hôi Đại Mao!

Lúc ta chất vấn hắn, Hôi Đại Mao nói năng hùng hồn: “Ngươi có phải để hắn trong lòng luôn nghĩ luôn nghĩ nghĩ không ngừng hay không?”

“Ta không phủ nhận…”

“Thì chính là vậy, để ở trong lòng còn không phải là người trong lòng? Ta chưa nói sai nha!”

Ta há hốc miêng, á khẩu không trả lời được.

“Cho nên nói, sư phó người là có người trong lòng à, mọi người đều không nói sai mà.”

Ta cốc một cái lên đầu hắn: “Luyện công của ngươi đi!”

Hôi Đại Mao thiên tư cũng kém, trong toàn bộ pháp thuật bây giờ duy nhất học thành chính là độn thuật (1). Trong Lộc đỉnh ký Cửu Nan thần ni nói Vi Tiểu Bảo trời sinh là một bại hoại trốn chạy, ta xem người hầu kiêm đồ đệ của ta đây cũng không khác gì. Bất quá hắn vốn là chuột, thường ngôn nói nhát như chuột, có thể thấy được hắn nhát gan chính là trời sinh, cũng không có thể lấy cái này trách móc hắn.

Huống chi muốn sống là bản năng của vạn vật.

Ta lẽ nào cũng không sợ chết sao?

Ta so với hắn cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

Thời thế vẫn là không tốt, người tu đạo các phái dị thường sôi nổi, tuyển môn đồ rộng rãi, tuyên bố muốn quét sạch yêu tà thế gian.

Đạo sĩ này, nhất định chính nghĩa sao?

Mà chúng ta tinh quái yêu quỷ đây, nhất định là tà ác sao?

Đào Hoa quan tuy rằng pháp trận tuyệt diệu, thế nhưng duy trì pháp trận lại cần pháp lực khổng lồ, quan chủ độc mộc khó chống, an bình của Đào Hoa quan bất quá là tạm thời.

Ta như trước không có tin tức của Lý Kha.

Có lẽ hắn đã hạ quyết tâm, muốn phân rõ giới hạn với ta, sẽ không lui tới.

Ta chẳng qua là… vẫn không có được tin tức của hắn, vì thế không thể yên lòng.

Nếu như, biết hắn bình an, biết hắn nghĩ như thế nào, ta cũng sẽ không nhớ như thế. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 33”