Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 4

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại tứ – Nghiêm phụ khó làm

Ngày hôm đó, Bạch Tang Vận đang cùng tiểu nhi tử chơi cờ, một gã thái giám đột nhiên chạy vào, kích động nói: “Quốc công, có hai gã nô tài không hiểu quy củ chọc thái tử gia cùng vương gia tức giận, hiện giờ sắp bị đánh chết. Quốc công, ngày mai chính là tết, chuyện dẫn đến mạng người này đối với thái tử gia cùng vương gia chính là không tốt a.”

Ý ban đầu của tên thái giám này đến bẩm báo là không muốn để cho hai tiểu chủ tử phạm kỵ húy qua năm mới, nhưng nghe vào trong lỗ tai Bạch Tang Vận lại là một ý tứ khác. Hắn lập tức đứng dậy mang tiểu nhi tử liền đi, nhi tử mới tám tuổi đã tàn bạo như thế. Lưu Tích Tứ thấy phụ thân luôn luôn ôn nhuận bỗng nhiên nghiêm mặt, nhu thuận kéo phụ thân không dám lên tiếng, nhưng đưa lưng về phía phụ thân nháy mắt với một vị tiểu thái giám, tiểu thái giám đương nhiên biết ý tứ của tiểu chủ tử, đi chậm mấy bước, đợi quốc công không chú ý xoay người chạy đi hướng ngự thư phòng.

Còn chưa tới nơi, Bạch Tang Vận đã nghe được tiếng kêu rên khẩn cầu, tiếng khóc thảm thiết kia càng khiến cho hắn lạnh mặt. Bước nhanh qua, chỉ thấy trưởng tử cùng thứ tử đứng ở nơi đó, dưỡng tử Bạch Hãn Triệt khóc hô bảo bọn thị vệ đánh người dừng tay, nhưng bé bị Vận Tranh cùng Vận Vanh kéo thật chặt.

“Vận Tranh! Vận Vanh!”

Bạch Hãn Triệt muốn tránh thoát vừa nghiêng đầu nhìn thấy phụ thân, nước mắt ào ào trào ra: “Phụ thân, bảo Vận Tranh và Vận Vanh đừng đánh, phụ thân…”

Phụ thân đến, Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh buông Bạch Hãn Triệt ra, thị vệ đang phạt côn hai nô tài cũng lập tức ngừng tay. Bạch Tang Vận ngồi xổm xuống ôm Bạch Hãn Triệt: “Triệt nhi, không sợ.” Hạ thân hai gã thái giám bị phạt trượng bị đánh đến huyết nhục mơ hồ, Bạch Tang Vận đầu tiên là sai người dẫn hai gã đi trị thương, sau đó nghiêm nghị hỏi: “Vì sao phải đánh bọn họ?!”

Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh không trả lời, khuôn mặt giận dữ, dưỡng tử thì ôm chặt mình toàn thân phát run. Bạch Tang Vận trấn an Bạch Hãn Triệt một phen, mệnh lệnh hai vị trưởng tử theo mình trở về. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 4”

Bàn Ti động số 38 – Chương 48+49

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập bát chương – Ma khí tung hoành lộ manh mối

Gọi tiểu thỏ tinh ở phụ cận giữ cửa cho chúng ta, lại bố trí tốt trận pháp, sau đó ta cùng Hôi Đại Mao rời khỏi Bàn Ti động, đi tới kinh thành.

Mặc dù nhiều năm như vậy, thế nhưng ta lại thực ra chưa từng xuất môn gì. Kinh thành nơi xa như thế lại càng một lần cũng chưa từng đi. Tuy rằng chưa đến nỗi xuống núi không biết đường, thế nhưng chuyện xuất môn này, cũng không phải nhận rõ phương hướng là được.

Ta chuẩn bị phương tiện giao thông là một chiếc xe ngựa quỷ cốt.

Mặc dù nghe dọa người, kỳ thực không có gì đặc biệt, chiếc xe này là dùng một gốc cây già trên núi, bị lôi chẻ hỏng chế thành. Mọi người gọi đầu gỗ bị sét đánh này là cây sét đánh, dù sao vẫn cảm thấy nó có cái gì hiếm lạ. Nhưng thật ra là không có gì ngạc nhiên. Gốc cây già này vận khí không tốt, lúc sắp sửa hình thành tinh phách bị sét đánh, lập tức chẳng những đạo hạnh hết sạch, mạng cũng không còn, cây khô lưu lại cũng không có công dụng mọi người truyền lại gì.

Kéo xe chính là một con quỷ ngựa hoang tinh biến thành, con ngựa hoang này trời sinh linh tính, thế nhưng về sau bị thương chân rớt xuống khe suối mà chết, tinh phách không tiêu tan, thường du đãng trong núi. Ta tìm một mảnh da thú phủ thêm cho nó, để nó đến kéo xe.

Xe chúng ta sau khi mặt trời mọc nghỉ tạm, lúc thái dương sắp xuống núi bắt đầu lên đường. Hôi Đại Mao ngay từ đầu cảm thấy không dễ chịu lắm, nó gò bó mấy trăm năm, càng hướng về náo nhiệt nhân gian. Mà chúng ta đi đường đêm, ngày ẩn đêm đi, trên đường đương nhiên là không có người nào. Vì thỏa mãn tâm nguyện của nó, ta còn đặc biệt tìm một gian khách điếm ngủ trọ một đêm, cho tiền thưởng hậu hĩnh, để đầu bếp của khách điếm kia nửa đêm bò dậy làm một bàn đồ nhắm thượng hạng cho nó. Kết quả Hôi Đại Mao ăn ăn uống uống thật là vui nhất thời quên mất, lộ cả cái đuôi ra, suýt nữa để cho người của khách điếm nhìn ra sơ hở.

Hôi Đại Mao sau đó bị ta hung hăng răn dạy ủy khuất nói: “Sư phó người đạo hạnh cao như vậy, còn sợ mấy đám phàm nhân của khách điếm à?”

“Đây không phải là cùng một chuyện. Yêu có đường của yêu, người có đường của người, vốn chúng ta không nên giao thiệp với bọn họ. Ngươi đừng tưởng rằng tương lai ngươi nếu gặp phải kiếp số ta tất yếu có thể giúp ngươi hóa giải. Nếu là làm yêu ác, gặp nhưng không nhất định là lôi hỏa chi kiếp. Lại nói, người ta mở việc buôn bán yên ổn, lại không có chọc tới ngươi, ngươi không duyên cớ dọa đến người bên ngoài chung quy không phải là chuyện tốt.”

Hắn nhỏ giọng lầu bầu hai câu, bất quá cũng không nói gì khác.

Ta không muốn lại giao thiệp với người.

Bất kể là ân oán tình cừu.

Ta đến già, đến chết, cũng sẽ không quên, ta từng gặp gỡ một người.

Sau đó, đảo mắt mấy trăm năm, hết thảy đều không kịp. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 48+49”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 3

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại tam – Chọn đồ vật đoán tương lai

Một ngày này trong cung phá lệ náo nhiệt, nguyên nhân không gì khác, ba tiểu tổ tông trong cung hôm nay sinh nhật tròn một tuổi. Đây chính là chuyện lớn bằng trời, chưa nói đến ba tiểu tổ tông này được sủng ái ra sao, chỉ cần thân phận cha bọn chúng — quốc công duy nhất của Huệ Diệu — Bạch Tang Vận cùng với quan hệ của hắn và hoàng thượng là cũng đủ khiến cho trong cung ngoài cung vội vàng ngất trời. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 47

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập thất chương – Đi kinh thành này đường sá xa

Có lẽ ba trăm năm kia không phải là ngủ vô ích.

Bất quá trong lòng ta mơ hồ hiểu được, sức mạnh của ta sở dĩ trở thành như hiện tại, hơn phân nửa bởi vì hậu quả của đêm hôm đó, lực lôi điện ta lấy ra, những sức mạnh kia tích tụ bạo phát trong thân thể ta tạo thành.

Pháp lực của ta so với trước kia… So sánh như thế nào đây, nếu như trước kia ta giống như một chiếc xe đạp nhỏ, vậy ta bây giờ có thể so sánh với Ferrari… Ừm, hoặc là Boeing 747?

Ta không biết, ta chưa từng so với ai.

Ta chỉ canh giữ trong Bàn Ti động của mình.

Làm một nhền nhện tinh an phận.

Trận đại chiến ba trăm năm trước kia, chính đạo tổn thất không nhỏ, rất nhiều tinh anh và nhân tài mới xuất hiện đều bị nổ ngay cả một mẩu vụn cũng không còn, các yêu quái phát triển mạnh mẽ, đám đạo sĩ lui về nghỉ ngơi lấy lại sức. Ở mặt ngoài xem ra, chính đạo ma đạo một mảnh cảnh tượng hòa bình, tất cả mọi người đều ra sức gia cố bản thân.

Chờ mong ngày sau. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 47”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 69~71

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập cửu chương

Hơi thở nam tính đặc hữu của Hiên Viên Diệu chậm rãi tản ra trên mặt Thượng Quan Thập. Đối với Thượng Quan Thập đã hãm sâu vào dược lực của ‘Mị Hoặc’ mà nói, không thể nghi ngờ là đổ dầu vào lửa. Ngọn lửa dục vọng trong cơ thể cậu kia cháy càng thêm rực… Thượng Quan Thập rơi vào ảo tưởng đã không còn cảm giác đau, dưới sự khống chế của ‘Mị Hoặc’, cậu không tự chủ được vòng quanh nơi phát ra hơi thở, giãy dụa một hồi trong lòng Hiên Viên Diệu, hai mắt sương mù đầy nước, thổ khí như lan (1) nỉ non nói: “Mau… Mau cho tôi… Tôi nóng quá… nóng quá… Giúp tôi… Tôi muốn…” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 69~71”