Bàn Ti động số 38 – Chương 66

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập lục chương

Ta cùng Tam Thất không hẹn mà cùng dừng động tác lại, nàng nhắm mắt một cái lại mở ra: “Có yêu khí… Cũng có mùi máu tươi.”

Bướm tinh đối với mùi là rất nhạy cảm.

“Đi xem.”

“Ai,” Tam Thất giữ chặt ta: “Chính ngươi còn nói, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.”

“Nơi đây là kinh thành, không phải nơi có thể tùy ý xằng bậy, quy củ này mọi người đều biết. Mọi người đều là yêu, phải cảnh báo một chút, không để cho hắn làm việc xấu ở đây, ảnh hưởng đến chính mình không tính là gì, nếu như liên lụy hại đến những yêu tinh khác, đó chính là chuyện của mọi người.”

“Được rồi được rồi.” Nàng nói: “Vậy đi xem thử.”

Cách nhau chưa đến nửa dặm đường, chỉ là công phu một cái vút thân.

Ta và Tam Thất đều đã đoán sai.

Dưới đất có một khối thi thể, nhưng không phải là người.

Là thi thể một con hươu, bụng bị xẻ ra máu chảy đầy đất.

“Hắn là… Ban ngày kéo đàn tại trà lâu kia…”

Ta vốn tưởng rằng là yêu đang giết người. Vì thế Tam Thất nói vừa có yêu khí lại có mùi máu tươi. Thế nhưng bây giờ bị giết lại là yêu?

“Kỳ quái. Đạo hạnh của nó tuy rằng không sâu. Nhưng cũng không đến mức… Vừa đối mặt liền bị giết. Ngay cả ra tay một cái cũng làm không được sao?” Tam Thất bịt mũi nhìn kỹ một chút: “Không phải tăng đạo bắt yêu kia làm. Sừng hươu này gân hươu này của hươu tinh cái gì cũng còn nguyên. Chỉ là không còn ngũ tạng.”

“Kỳ quái. Chẳng lẽ phụ cận nơi này có ác quỷ gì?”

Thích ăn ngũ tạng người và súc vật. Bình thường đều là loại ác quỷ gì đó.

Thế nhưng có thể vừa thấy mặt liền móc ra ngũ tạng của hươu tinh. Ác quỷ này… ác đến bao nhiêu đây.

Ta và Tam Thất liếc mắt nhìn nhau. Cách tiếng kêu thảm thiết phát ra này đến bây giờ chỉ có trong thời gian ngắn. Khẳng định chưa đến mấy phút. Máu hươu còn chưa lạnh. Ác quỷ nọ. Nhất định còn ở chung quanh đây.

Ta cũng nâng hai ngón tay, một mảnh võng tơ màu bạc bắn ra ngoài, chặt chẽ bảo vệ quanh thân chúng ta.

“Này, hồn phách của nó cũng tan.”

Súc vật thú vật bình thường thì không có hồn phách, thế nhưng có thể tu thành nhân thân thì không giống. Vốn nếu như hồn của hươu tinh vẫn còn. Cũng có thể hỏi xem nó rốt cuộc thấy cái gì. Nhưng mà… ngay cả hồn cũng không còn, người hạ thủ kia, nếu như là cố ý gây nên, chứng minh tâm tư cẩn mật.

Nếu như là vô ý… Chẳng lẽ nó ngay cả hồn phách cũng nuốt?

“Chúng ta đi thôi.” Tam Thất nhìn nhìn bốn phía, nàng có lẽ cũng có chút không thoải mái. Không phải e ngại, đạo hạnh của ta và nàng cộng lại đem kinh thành qua lại thành mảnh vụn cũng còn thừa.

Thế nhưng… loại cảm giác này khiến cho người ta không thoải mái.

“Không thể để nó cứ nằm ở chỗ này như vậy. Ai biết để cho người ta phát hiện sẽ đối xử với nó như thế nào.”

Ta bây giờ cũng không cách nào chôn nó, đành phải lại lấy hồ lô của ta ra.

Sau kho chứa đồ, tủ lạnh thiên nhiên, hồ lô lại thêm một chức năng mới: nhà xác di động. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 66”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 7

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Ôm một đống cành khô trở về bên hồ.

Nước hồ trong như gương, bất ngờ có người từ trong nước nổi lên, tóc dài đen bóng như gấm tựa đuôi cá chép, khẽ vung vẽ nên một đạo đường vòng cung trên không trung.

Nam nhân lõa nửa người trên, vai lưng dày rộng, to lớn cao ngất, da đọng nước dưới hoàng hôn, có một loại mị hoặc tình sắc khó có thể nói rõ.

Lăng Thanh chỉ liếc mắt nhìn liền xấu hổ nghiêng mặt đi.

Yên Vân Liệt quăng cá bắt được lên bờ, những con cá này vẫy vây đuôi không an phận mà nhảy. Yên Vân Liệt bơi qua nửa người trên ghé vào bên bờ, xem Lăng Thanh lấy cành khô trong tay vừa kéo vừa đâm, liền chính xác đâm trúng một con cá, từ miệng vào, từ đuôi ra, sau đó mắc trên đống lửa.

Yên Vân Liệt không thể không cảm thán thần kỳ của khôi thạch liên, người ngay mấy canh giờ trước còn hấp hối, lúc này đã giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, nhìn động tác rút cành của hắn, có lẽ công lực cũng có tiến bộ.

Nhìn Lăng Thanh biểu tình nghiêm túc xuyên hết từng con cá, bởi vì y sam cơ hồ đều bị máu thấm đẫm, lúc này trên người hắn phủ ngoại bào của y, hơi lớn, nửa thân dưới liền từ trong vạt áo lộ ra mảng lớn cảnh xuân.

Ánh hoàng hôn phác ra đường nét màu vàng kim quanh hắn, thêm vài phần nhu hòa, môi hơi nhấp, khóe môi nhàn nhạt nhếch lên, cằm tinh tế, gáy trơn nhẵn, ngón tay cầm cành cây gầy gò nhỏ dài cực kỳ đẹp, Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu xông về phía bụng dưới, kích thích trướng đau ngọt ngào một nơi nào đó. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 7”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 4

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Địa điểm chọn làm phủ đệ tướng quân vô cùng nghiêm ngặt, lúc trước khi xây dựng, đã suy tính chu đáo vấn đề lấy ánh sáng. Lúc sáng sớm, ánh sáng mặt trời tự nhiên nhẹ nhàng sẽ vừa vặn chiếu vào từ mái nhà, phong cảnh bên ngoài hợp lòng người, làm người ta có cảm giác thoải mái.

Người nhà tướng quân Lăng Thừa Vân, thường dùng bữa sáng ở đây.

“Lăng Vệ, ăn nhiều một chút. Mẹ biết con thích ăn nui sò nhất.” Chồng đi vắng, phu nhân Lăng ngồi ở chủ vị của bàn ăn, mỉm cười ôn nhu với đứa con lớn quy củ nhất trong nhà. Cầm lấy thìa, “Đây là thịt vụn tự tay mẹ làm nha, bên trong đặc biệt bỏ thêm gấp đôi cỏ thơm goelane. Ở trường quân đội là không ăn được.”

Cỏ thơm goelane gia đình bình thường khó mà dùng được, giá tiền tương đối mắc, bởi vì sản lượng ít ỏi hơn nữa nhất định phải chuyển từ những tinh cầu khác tới, cho dù có tiền cũng chưa chắc có thể mua được.

Thể chế quân quyền đạt tới thời kì đỉnh cao, thực ra đã mơ hồ quay lại bản chất đặc quyền đế vương nguyên thủy nhất.

Quyền sử dụng xa xỉ phẩm, gần như đều khống chế trong tay người nắm quân quyền.

Mặc dù mở miệng khéo léo từ chối, nhưng trong bát Lăng Vệ, vẫn bị phu nhân Lăng cố chấp bỏ thêm một muôi thịt đầy.

“Cám ơn mẹ.” Âm thanh thuần phác của Lăng Vệ còn lộ ra một chút khàn khàn không khiến người ta phát hiện.

Bữa sáng gia đình khó có được, cậu lại bởi vì chột dạ mà không cách nào bình tĩnh tươi cười giống như trước, không có làm sai cái gì, lại thủy chung không thể nhìn thẳng gương mặt cao nhã ôn nhu của mẹ.

Đầu sỏ gây nên tất cả, lại mặt tỉnh bơ đối diện cậu, thong thả ung dung dùng nui sò cùng với thịt vụn, trên mặt còn treo vẻ tươi cười rực rỡ không buồn không lo như thiếu niên.

“Lăng Vệ. Làm sao vậy?”

“Dạ?” Lăng Vệ quay đầu.

Phu nhân Lăng lộ ra ánh mắt quan tâm với cậu, “Con rất ít khi không yên lòng như thế a.”

Quan tâm giống như con ruột như vậy, khiến cho tâm tình phức tạp của Lăng Vệ càng thêm chật vật.

Vội vàng che giấu tâm tình hoảng loạn. Lăng Vệ lộ ra nụ cười khẽ ôn hòa hiền hậu thường dùng. “Không có gì. Mẹ, thịt vụn hôm nay rất ngon miệng.”

Khuôn mặt của cậu, hẳn là rất giống cha đẻ của mình.

Nụ cười cũng vậy, hoàn toàn bất đồng với người nhà họ Lăng. Thiếu cái loại uy nghiêm sắc bén đến có thể đâm thấu người của cha nuôi.

Lăng Vệ cho rằng nụ cười của cha nuôi bất kể đáng sợ thế nào, bên trong cũng cất giấu khí thế làm người ta không dám xem thường, đây mới thực sự là phong phạm của thượng tướng.

Bản thân nụ cười của cậu. Lại luôn bị bạn học trong trường quân đội xưng là nụ cười tỏa nắng.

“Thấy nụ cười của Lăng Vệ, liền cảm thấy thế giới này vẫn là tràn ngập ánh sáng.” Diệp Tử Hào bạn tốt kiêm bạn cùng lớp đã từng khoa trương hình dung, “Vừa nhìn đã biết là quân nhân chính trực trung với cương vị, đáng giá tín nhiệm”. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 4”

Bàn Ti động số 38 – Chương 65

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập ngũ chương – Đêm mưa hươu chết về tay ai

Trong Vạn Toàn lâu cũng có ca nữ xướng khúc, có thể nghe được tiếng nhạc tiếng khúc loáng thoáng từ nơi khác truyền đến. Tựa hồ còn có kể sách, quả nhiên là một nơi vô cùng náo nhiệt. Tam Thất hứng trí lên, nói: “Không biết kinh thành bây giờ đang lưu hành sách gì, gọi một tiên sinh tiến vào nói thử.”

Ta là không hề gì, Tam Thất quả nhiên gọi tiểu nhị kêu một tiên sinh vào, ước chừng bốn năm mươi tuổi, trông gầy gò, dưới cằm để râu, cầm một cái thước gỗ một cái quạt, tiểu nhị bày ghế thay hắn, hắn liền ngồi xuống.

“Tiên sinh nói náo nhiệt nhất bây giờ nghe thử đi.”

Tiên sinh kia cúi cúi người: “Vậy nói một cái kiếp phong trần đi, đoạn này hơi ngắn chút.”

“Được.”

Ta không để ý tiên sinh kia đang kể cái gì, đẩy cửa sổ ra, trong tiếng mưa, nghe được địa phương không xa có người đang kéo hồ cầm.

Thanh âm hồ cầm luôn lạnh lẽo, nghe trong mưa càng làm cho người ta cảm thấy thương cảm. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 65”

Bàn Ti động số 38 – Chương 63+64

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập tam chương – Đạo sĩ cũng phải xem năng lực

Tam Thất lên lầu cùng uống trà ăn điểm tâm với ta, nói thật ra trà này không dễ uống chút nào, điểm tâm cũng chỉ là trình độ bình thường. Tam Thất xem không vào mắt, nước cũng không uống bao nhiêu.

“Nên trở về đi?”

“Ôi, lại ngồi một lát nữa đi.” Nàng nói: “Trở về cũng là buồn không có việc gì làm. Ngươi nghe, bên này có xướng khúc, dưới lầu còn có kể chuyện, so với trở về không phải thú vị hơn?”

Thú vị sao?

Ta nhíu mày một chút: “Đi thôi.”

“Hử?”

“Có đạo sĩ.”

Tam Thất liếc ta một cái, nước mắt xoay vòng, ngón tay sơn đỏ nhẹ nhàng cọ bên môi một cái: “Ngươi sợ à?”

“Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, đi thôi, chúng ta đi nơi khác cũng được.”

Thời gian nói mấy câu như vậy, kỳ thực… cũng đủ làm rất nhiều chuyện.

Cũng đủ cho chúng ta thoát thân, lại cũng đủ cho một đôi hợp tác hát rong kia phát hiện tình thế có phần không ổn chạy vội đi…

Càng đủ cho ta cảm giác được một cỗ không khí không thoải mái, đã gần như lấp kín cửa thang lầu.

Tiếng bước chân thùng thùng thùng vang rất nặng, rất ổn định.

Con hươu kéo đàn kia cùng gà cảnh tinh xướng khúc chậm rãi lui về phía sau, tránh sang chỗ gần góc, xem ra đang nỗ lực làm cho cảm giác tồn tại của mình giảm xuống còn càng ít càng tốt. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 63+64”