Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ lục thập lục chương
Ta cùng Tam Thất không hẹn mà cùng dừng động tác lại, nàng nhắm mắt một cái lại mở ra: “Có yêu khí… Cũng có mùi máu tươi.”
Bướm tinh đối với mùi là rất nhạy cảm.
“Đi xem.”
“Ai,” Tam Thất giữ chặt ta: “Chính ngươi còn nói, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.”
“Nơi đây là kinh thành, không phải nơi có thể tùy ý xằng bậy, quy củ này mọi người đều biết. Mọi người đều là yêu, phải cảnh báo một chút, không để cho hắn làm việc xấu ở đây, ảnh hưởng đến chính mình không tính là gì, nếu như liên lụy hại đến những yêu tinh khác, đó chính là chuyện của mọi người.”
“Được rồi được rồi.” Nàng nói: “Vậy đi xem thử.”
Cách nhau chưa đến nửa dặm đường, chỉ là công phu một cái vút thân.
Ta và Tam Thất đều đã đoán sai.
Dưới đất có một khối thi thể, nhưng không phải là người.
Là thi thể một con hươu, bụng bị xẻ ra máu chảy đầy đất.
“Hắn là… Ban ngày kéo đàn tại trà lâu kia…”
Ta vốn tưởng rằng là yêu đang giết người. Vì thế Tam Thất nói vừa có yêu khí lại có mùi máu tươi. Thế nhưng bây giờ bị giết lại là yêu?
“Kỳ quái. Đạo hạnh của nó tuy rằng không sâu. Nhưng cũng không đến mức… Vừa đối mặt liền bị giết. Ngay cả ra tay một cái cũng làm không được sao?” Tam Thất bịt mũi nhìn kỹ một chút: “Không phải tăng đạo bắt yêu kia làm. Sừng hươu này gân hươu này của hươu tinh cái gì cũng còn nguyên. Chỉ là không còn ngũ tạng.”
“Kỳ quái. Chẳng lẽ phụ cận nơi này có ác quỷ gì?”
Thích ăn ngũ tạng người và súc vật. Bình thường đều là loại ác quỷ gì đó.
Thế nhưng có thể vừa thấy mặt liền móc ra ngũ tạng của hươu tinh. Ác quỷ này… ác đến bao nhiêu đây.
Ta và Tam Thất liếc mắt nhìn nhau. Cách tiếng kêu thảm thiết phát ra này đến bây giờ chỉ có trong thời gian ngắn. Khẳng định chưa đến mấy phút. Máu hươu còn chưa lạnh. Ác quỷ nọ. Nhất định còn ở chung quanh đây.
Ta cũng nâng hai ngón tay, một mảnh võng tơ màu bạc bắn ra ngoài, chặt chẽ bảo vệ quanh thân chúng ta.
“Này, hồn phách của nó cũng tan.”
Súc vật thú vật bình thường thì không có hồn phách, thế nhưng có thể tu thành nhân thân thì không giống. Vốn nếu như hồn của hươu tinh vẫn còn. Cũng có thể hỏi xem nó rốt cuộc thấy cái gì. Nhưng mà… ngay cả hồn cũng không còn, người hạ thủ kia, nếu như là cố ý gây nên, chứng minh tâm tư cẩn mật.
Nếu như là vô ý… Chẳng lẽ nó ngay cả hồn phách cũng nuốt?
“Chúng ta đi thôi.” Tam Thất nhìn nhìn bốn phía, nàng có lẽ cũng có chút không thoải mái. Không phải e ngại, đạo hạnh của ta và nàng cộng lại đem kinh thành qua lại thành mảnh vụn cũng còn thừa.
Thế nhưng… loại cảm giác này khiến cho người ta không thoải mái.
“Không thể để nó cứ nằm ở chỗ này như vậy. Ai biết để cho người ta phát hiện sẽ đối xử với nó như thế nào.”
Ta bây giờ cũng không cách nào chôn nó, đành phải lại lấy hồ lô của ta ra.
Sau kho chứa đồ, tủ lạnh thiên nhiên, hồ lô lại thêm một chức năng mới: nhà xác di động. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 66”