Tàng tình – Quyển 1 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Đang đi, bỗng nhiên nghe thấy một trận tiếng leng ka leng keng, theo gió mà đến, khẽ đu bay xa, Lăng Thanh vô ý thức nhìn quanh bốn phía đi tìm nơi phát ra thanh âm, nhưng cái gì cũng không thấy, ngược lại bởi vậy không thể chú ý Yên Vân Liệt đi ở phía trước đã dừng bước, chờ khi thu hồi ánh mắt đã không còn kịp nữa, thế là một đầu đụng phải.

Yên Vân Liệt cười xoa đầu hắn, “Lúc vừa mới thấy ngươi, cảm thấy ngươi rất đứng đắn, mỗi tiếng nói cử chỉ quy củ mà cứng nhắc, lại lộ ra ôn nhã cùng trầm ổn, thời gian lâu mới phát hiện, thực ra ngươi căn bản lúc nào cũng liều liều lĩnh lĩnh, sau khi bị chọc giận giống như là mèo bị giẫm phải đuôi, tính tình không tốt còn ưa đánh, té ra đứng đắn này cứng nhắc này tao nhã này, đều là giả vờ.”

Lăng Thanh hung hăng trừng hắn một cái, tay bị Yên Vân Liệt nắm không có biện pháp một chưởng quăng ra, không thể làm gì khác hơn là nhấc chân chuẩn bị cho hắn một cước. Ai ngờ Yên Vân Liệt giống như sớm đã xem thấu, lách mình một cái, sau đó cười ha hả, kéo Lăng Thanh một cước đạp vào khoảng không lảo đảo mấy bước đẩy một cánh đại môn ra.

Đại môn hơi có chút nặng từ từ mở, nương theo thanh âm kẽo kẹt của bàn lề, đầu tiên là để lọt một luồng tia sáng rộng bằng ngón tay, sau đó tia sáng càng ngày càng mở rộng, cho đến khi rọi sáng gian phòng.

Trong phòng là ba khai gian bảy lẫm (1), trên tường treo mấy bức thư pháp bút lực cứng cáp, rồng bay phượng múa, trên mặt đất trải thảm lông lạc đà Tây Vực, rộng rãi, hẳn là một gian phòng luyện công, mà khiến Lăng Thanh cảm thấy hứng thú thì lại là các loại kiếm treo trên tường.

Người tập kiếm, cảm giác linh mẫn với danh kiếm. Lăng Thanh đi vào, liền có thể cảm thấy dao động mơ hồ của danh khí thượng cổ đã trải qua trăm năm.

Yên Vân Liệt liền đứng ở cửa, chắp tay sau lưng, nhìn Lăng Thanh khóe miệng hơi lộ ra mừng rỡ dừng trước mỗi thanh kiếm, thỉnh thoảng đưa tay sờ sờ, không nói gì nhưng tựa như đang giao lưu, nghĩ thầm mình đoán quả nhiên không sai, Tần Lâm thiên về sử dụng kiếm, vả lại kiếm nghệ không tầm thường.

Chỉ là không biết vì sao nhất định không muốn cho mình xem dưới thanh quấn bằng miếng vải đen kia của hắn đến tột cùng là kiếm gì, cũng chưa từng thấy hắn dùng kiếm trước mặt mình.

Lúc này Lăng Thanh đang đứng trước một thanh trường kiếm cả vật thể lộ ra hương vị cổ kính, chuôi kiếm và vỏ kiếm chọn dùng gỗ trắc thượng đẳng tinh chế mà thành, cũng có trang trí ngọc thạch.

“Phi Cảnh?” Lăng Thanh thở dài một tiếng, không tự chủ đưa tay ra lấy kiếm từ trên tường xuống.

Ngụy thái tử Phi tạo ra ba Bách Tích bảo kiếm, kiếm dài bốn thước hai tấc, nặng một cân mười lăm lạng, tôi trong nước sông Chương, mài bằng đá núi Chư, trang trí bằng văn ngọc, bọc ngoài bằng sừng tê giác, sáng tựa sao băng, tên là Phi Cảnh. (“Điển luận”)

Không nghĩ tới có thể nhìn thấy ở chỗ này. Lăng Thanh cầm kiếm chậm rãi rút ra, sống kiếm cao ngất, thân kiếm sáng ngời như gương, hàn khí bức người, là mộc mạc cùng nặng nề hoàn toàn bất đồng với Quy Mộng.

Lăng Thanh cầm kiếm đang muốn múa ra, lại bị Yên Vân Liệt một tay chế trụ, đưa lại một thanh kiếm cho hắn, “Bản tọa thật ra cảm thấy thanh kiếm này thích hợp với ngươi hơn.”

Lăng Thanh nhìn chăm chú về phía kiếm trong tay hắn, kiếm kia cả vật thể thuần trắng, mơ hồ lộ ra ánh sáng xanh, không có vỏ kiếm, không có mũi kiếm, rộng cỡ hai ngón tay, dài ba thước, cũng là thanh kiếm ngọc.

“Ta xem võ công của ngươi chiêu thức nhẹ nhàng linh hoạt phiêu dật phóng khoáng, thanh kiếm dùng miếng vải đen quấn tùy thân này dù chưa từng thấy, nhưng thoạt nhìn cũng không giống như kiếm nặng nề to lớn gì, vẫn là không cần miễn cưỡng.” Nói xong gỡ Phi Cảnh từ trong tay hắn xuống, keng một tiếng tra vào bao.

Lăng Thanh nhìn kiếm ngọc bị đưa tới trong tay, cái lạnh thấm của chất ngọc xuyên qua lòng bàn tay, nhưng hắn hiển nhiên vì câu “Không cần miễn cưỡng” kia của Yên Vân Liệt mà thở một hơi, Vãn Nguyệt kiếm pháp vốn là lấy ở nhẹ nhàng, trước đây nói hắn chém loạn giết loạn ngang với “phách nguyệt”, bây giờ ngược lại nói hắn không thích hợp dùng kiếm nặng.

Yên Vân Liệt thấy ý cười trên mặt Lăng Thanh thu lại, cho rằng hắn là không vừa ý với thanh kiếm ngọc trong tay này, bèn nói: “Thật ra thì bản tọa ngược lại cảm thấy có thanh kiếm phi thường hợp ngươi, chỉ tiếc đã danh kiếm có chủ.”

Lăng Thanh không khỏi có chút hứng thú, hỏi hắn, “Kiếm gì?”

“Quy, Mộng.”

Hai chữ làm Lăng Thanh hoảng sợ, thân thể cũng theo đó không khỏi run rẩy, nghiêng đầu, nhưng thấy biểu hiện trên mặt Yên Vân Liệt không khác, có lẽ là mình đa tâm, liền lấy lại bình tĩnh làm bộ cái gì cũng không thèm để ý.

“Quy Mộng kiếm nhỏ như ngón tay, mỏng như cánh ve, thích hợp với chiêu thức võ công như vậy của ngươi nhất, chỉ tiếc chính là vật của Vãn Nguyệt sơn trang, bằng không bản tọa nhất định tìm tặng ngươi, ngươi tao nhã thanh cao như vậy, sử dụng ắt hẳn thuận tay.”

Lăng Thanh gục đầu xuống âm thầm cười, xem như đại giáo chủ này bây giờ còn có chút ánh mắt, nhưng đồng thời đáy lòng lại có mấy phần buồn bã… Hắn thật là, ngay cả Quy Mộng kiếm hiện tại ở trên tay người nào của Vãn Nguyệt sơn trang cũng nhớ không được…

Lăng Thanh đặt kiếm ngọc ngang trước mặt mình, ngón tay chậm rãi quét qua thân kiếm, “Yên giáo chủ có biết, Quy Mộng kiếm kì thực là một thanh kiếm không thể giết người…”

Năm đó khi phụ thân giao kiếm cho hắn đã nói với hắn: “Lăng Thanh, con phải nhớ kỹ, Quy Mộng lưỡi hẹp kiếm mỏng, là một thanh kiếm không thể giết người. Mà đạo võ học là vì trừng ác dương thiện, có muốn đoạt tính mạng người hay không, nằm ở con, mà không phải là kiếm.”

“Người kiếm thuật cao siêu, dù cho dùng kiếm gỗ cũng có thể lực chiến quần hùng.” Yên Vân Liệt cười xoay người lại, “Giấu kiếm ở vô hình, khi kiếm nghệ cực hạn, không kiếm thắng có kiếm.” Nói xong, bàn tay lật quấn, bỗng nhiên sinh ra một đạo khí vô hình, chính là chiêu lấy sức rượu theo gió mà múa dưới đền thờ đêm trăng ấy.

Lăng Thanh chặn ngang kiếm, khí mà chưởng phong của Yên Vân Liệt quét ra nhất thời bị chém thành hai luồng, sắc bén xẹt qua sườn Lăng Thanh.

Hai người tựa hồ đều hưng trí, khóe miệng Lăng Thanh nhếch lên nói tiếng: “Đa tạ!” Liền giơ cao kiếm ngọc cổ tay lật lên, một làn gió thu phất lá làm cho Yên Vân Liệt lui hai bước về phía sau.

Yên Vân Liệt vừa mới đứng vững, Lăng Thanh nhẹ nhàng xoay người, toàn bộ thân thể cơ hồ cong về phía sau thành hình cây cung, lại là một chiêu đảo ngược lại, kiếm ngọc cơ hồ xẹt qua mặt Yên Vân Liệt.

Yên Vân Liệt bị bức lui đến chân tường, rõ ràng cảm giác được ý khiêu khích trong chiêu thức của đối phương, giống như buổi tối ánh trăng trêu người kia, dưới miếu thờ, hương hoa đêm, hai người tranh đoạt một vò nữ nhi hồng mười tám năm, thân ảnh tuấn tú của thanh niên như mộng như ảo, không nghiêng không ngả gõ vào trung tâm trầm lặng như nước hiếm có người bước vào kia.

Thế là trên bàn tay rót thêm mấy phần nội lực, nhưng lúc ra chiêu vẫn là cực kỳ bảo lưu.

Đây là lần đầu tiên Yên Vân Liệt thấy Lăng Thanh dùng kiếm, trường sam lụa bạch theo di chuyển phấp phới, tóc đen cùng múa cùng múa, thân thủ uyển chuyển, kiếm thế tiêu sái, như ngắm hoa, như nâng trăng, mỗi một chiêu đều tựa nước chảy mây trôi, mà làm cho người khác cảm động nhất lại là tự tin cùng ngạo nghễ không ngừng lộ ra từ trên thân người nọ, càng làm cho Yên Vân Liệt cảm thấy đối chiêu với hắn là chuyện cực kỳ vui tai vui mắt.

Ước chừng hơn mấy chục chiêu sau, Lăng Thanh thượng bộ thất tinh (2) xoay nhanh lại đâm xiên một kiếm chém qua, không trình tự gì có thể nói.

Yên Vân Liệt liền biết hắn là không nhẫn nhịn nữa, kiếm thế vốn trôi chảy mềm mại cũng không còn, người nọ bắt đầu cầm kiếm ngọc chém như đao giết heo, nghĩ tiếp tục như vậy cũng là không có gì đáng ngại, chỉ là nếu chém hỏng đám tranh chữ trên tường kia, chính mình vẫn là sẽ không nỡ.

Tay Yên Vân Liệt thành ưng trảo hướng về phía kiếm Lăng Thanh đang chỉ đến, lúc sắp đâm lên, ngón tay đột nhiên duỗi thẳng hướng phía bên cạnh, xẹt qua thân kiếm, ngón trỏ cùng ngón giữa cũng duỗi điểm một cái trên vai Lăng Thanh.

Tỷ võ luận bàn, điểm đáo vi chỉ (3). Thế nhưng Lăng Thanh căn bản không để mình bị đẩy vòng vòng, xoay người lại chính là một kiếm đánh ngang ra, Yên Vân Liệt dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy kiếm hắn đâm tới, cổ tay Lăng Thanh xoay một cái, thân kiếm được rót vào nội lực lại đánh văng Yên Vân Liệt ra, hiển nhiên là bộ dáng không chịu bỏ qua.

Chỉ nói hắn rất không chịu thua, Yên Vân Liệt cũng chỉ nghiêm túc muốn mau sớm kết thúc. Xoay người, lật chưởng, thấy rõ khe hở trong chiêu thức của Lăng Thanh một chưởng đánh ra.

Lăng Thanh là không nghĩ tới Yên Vân Liệt mới vừa rồi còn cơ hồ là nô đùa sau một khắc lại nghiêm túc ra chiêu, đợi khi cảm giác được một cỗ khí lạnh thấu xương trong chiêu thức của đối phương kia, đã không kịp phản ứng nữa, cứng rắn trúng một chưởng này, bị nội lực đánh bay xa mấy trượng.

“Tần Lâm?” Yên Vân Liệt đồng thời kinh ngạc, đã nhấc thân xông đến, vốn muốn để hắn ngừng tay, ai ngờ gia hỏa này lại ngốc đến tự mình đi chắn một chưởng. Tình hình dưới vách núi hôm đó nhanh chóng xẹt qua trong đầu Yên Vân Liệt, nhất thời tim như đao đâm, chỉ sợ hắn lại lần nữa bị thương.

“Bịch!” Vật nặng rơi xuống đất, Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh cùng nhau ngã trên mặt đất. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 8”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 5

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

Ăn xong bữa sáng sỉ nhục nhất trong cuộc đời, Lăng Vệ vội vàng lấy cớ chào mẹ, trở về phòng mình.

Xoay người tính toán đóng cửa phòng. Thấy người theo mình mà tới. Bỗng nhiên sững ra. Chỉ chốc lát sau lửa giận kiềm chế đã lâu mạnh mẽ bùng nổ tại nơi không có người thứ ba đứng xem.

Lăng Vệ hai tay nhấc cổ áo em trai, kéo cậu ta vào phòng mình, chân dùng sức hung hăng đạp cửa phòng.

Bịch!

Cửa nhỏ cách âm dày đụng vào khung cửa, lập tức khép kín không kẽ hở.

Hai cánh tay rắn chắc tràn ngập phẫn nộ không chút lưu tình ném thiếu niên lên tấm thảm trên mặt đất.

“Cậu đã nói sẽ tiêu hủy ghi hình!” Trong phòng cách âm không cần lo lắng để lộ tiếng động, Lăng Vệ nghiêm nghị chỉ trích em trai đang từ trên thảm chậm rãi bò dậy.

“Em đã từng nói. Hơn nữa, cũng xác thực đã tiêu hủy.” Bị thô bạo ném lên thảm trên đất, cọ đến da dẻ có chút đau. Có điều so với cảm giác luôn bị anh trai cứng nhắc xem nhẹ trong quá khứ tốt hơn nhiều.

Đứng mặt đối mặt với Lăng Vệ, Lăng Khiêm không chút để ý lộ ra nụ cười, “Chuyện em nhận lời anh đều làm theo toàn bộ, anh tại sao phải nổi cáu?”

Lăng Vệ ngây ra.

Quả thật, lúc bữa sáng. Ghi hình Lăng Khiêm nói với mẹ, chỉ là ghi hình nghi lễ duyệt binh mà thôi.

Thế nhưng, động tác dưới bàn, chính là làm cho không người nào có thể chịu được!

“Anh tự mình mở chân ra.” Lăng Khiêm lại có thể đánh đòn phủ đầu. Châm biếm nhìn chăm chú anh cả. “Là tối hôm qua thực tủy tri vị, vì thế lại lấy em trai còn bé đến đạt được khoái cảm đi? Thật hạ lưu.”

Lăng Vệ bị trả đũa như vậy sợ ngây người.

Cậu học chính là chương trình học quân sự, đạn đạo, laser ion, vũ khí quốc phòng, chỉ huy quân hạm, thế nhưng lại làm cho cậu biến thành một đứa ngốc lớn tuổi.

Quân nhân với vô lại như thế, lựa chọn duy nhất chính là sử dụng vũ lực. Nhưng ngôn từ của Lăng Khiêm so với vũ lực càng đáng sợ hơn, “Định đánh em phải không? Hừ, mình làm ra chuyện vô sỉ, ức hiếp em thoải mái xong, còn muốn dùng nắm đấm ép em câm miệng.”

“Cậu nói bậy.” Lăng Vệ trầm mặt.

Lăng Khiêm khinh thường mỉm cười, “Em chính là con ruột của Lăng Thừa Vân, khác với anh. Em người như vậy, nói chuyện cũng đều có bằng chứng.”

Đè điều khiển từ xa xuống, màn ảnh trên tường xuất hiện hình ảnh ba chiều, làm cho Lăng Vệ như bị sét đánh.

Dưới quay phim đa góc độ HD, tất cả dâm mỹ tối hôm qua tái diễn.

Hình ảnh chính mình nằm trên giường, chủ động dùng hai tay tách đùi ra, cho Lăng Khiêm ngậm bộ phận khẩu giao, khiến cho huyết sắc trên mặt Lăng Vệ mất hết.

“Nhìn nhìn thật kỹ gương mặt của mình, anh trai.” Lăng Khiêm mang nụ cười mỉm ác ý trên mặt. Thưởng thức kiệt tác quay phim dưới máy theo dõi mình đã sớm thiết đặt, “Chậc, vẻ mặt thật thoải mái. Bắn trong miệng em trai mình. Cảm giác ấy cực kỳ thích thú đi. Không nghĩ tới, con nuôi của tướng quân Lăng Thừa Vân, lại là một biến thái thích chơi với em trai.”

Câu thóa mạ cuối cùng. Oán độc mà bén nhọn.

Lăng Vệ không cam tâm lắc đầu. Ánh mắt luôn luôn kiên nghị, trở nên dao động yếu ớt bất định. Nhưng tâm huyết của quân nhân rất nhanh khiến cậu tỉnh táo lại, cương quyết ngẩng đầu. Tiếp tục đứng song song với Lăng Khiêm. “Đây là âm mưu của cậu. Cậu hãm hại tôi!”

“Hãm hại anh?” Lăng Khiêm khịt mũi, “Em có thể chứng minh đoạn ghi hình này chưa từng bị sửa đổi.”

“Cậu. Cậu.” Lăng Vệ tức giận đến cả người phát run.

Kiểm nghiệm, bất cứ ai cũng có thể chứng minh đoạn ghi hình này.

Cậu quét mắt sang ghi hình còn đang được chiếu, màn ảnh vừa mới kéo gần dừng lại trên mặt chính mình. Thời khắc trước khi bắn tinh khoái cảm điên đảo mê loạn bao trùm gương mặt mình.

Nét mặt cực kỳ dâm đãng của bản thân, đả kích cậu tới tuyệt cảnh tan vỡ dồn dập.

“Có muốn em giao ghi hình này cho ba hay không? Ừm, em cân nhắc rồi. Tim của mẹ không tốt, nếu thấy, có lẽ sẽ thực sự giận đến bệnh cũ tái phát.” Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 5”

Bàn Ti động số 38 – Chương 67~69

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

3 chương, coi như là quà năm mới ^^

Đệ lục thập thất chương

Mắt Tiểu Lục vừa lật, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Ta nghi hoặc, chẳng lẽ đến đây là cừu gia của Tam Lục.

“Đi, đi xem.”

Chưa đi đến sảnh, ta liền biết là ai đến đây.

Chả trách Tiểu Lục bị dọa thành như vậy.

Bất quá hắn tại sao tới đây chứ?

Người chắp tay đứng ở trong sảnh kia, cho dù Tam Lục thấy, cũng không có cách nào.

Phượng Nghi.

Thiên địch đối đầu của chúng ta tới.

Ta và Tam Lục liếc mắt nhìn nhau, đi lên phía trước, cùng nhau nhẹ nhàng thi lễ: “Bái kiến Phượng tiền bối.”

“Ừm,” hắn hừ một tiếng trong lỗ mũi, trong một đôi mắt phượng màu sắc rạng rỡ, sắc mặt cũng không tốt lành.

“Không biết tiền bối giá lâm. Là có cái gì…”

“Một tiểu bối trong tộc ta. Ở trong trang của các ngươi.”

Hả?

Ta ngẩn ra. Lập tức phản ứng kịp.

Mẹ ơi. Thì ra là vì con gà cảnh tinh ấy a.

Hắn nhận được tin thật nhanh. Ta bên này mới vừa mang con gà kia về. Hắn bên kia liền tìm tới cửa.

Gà là đồng tộc của hắn… Ơ, đúng, gà cũng coi như loài chim, mọc cánh mọc móng vuốt, thì tính là loài chim, đương nhiên thuộc quản lý của phượng hoàng, nói là tiểu bối trong tộc, cũng không có gì không ổn.

Chẳng qua là chính ta… luôn xem gà vịt ngan thành đồ ăn, nhất thời không liên tưởng được với Phượng Nghi.

“A, là như vậy, tiền bối đừng hiểu lầm.” Ta vội vàng giải thích chuyện hươu tinh bị giết, sau đó nói nàng bây giờ còn ngủ say chưa tỉnh.

“Thì ra như vậy…” Phượng Nghi hơi trầm ngâm: “Tín hiệu cầu cứu nàng phát ra ta vừa vặn nhận được, sau đó một đường tìm đến đây.”

Thở phào một cái, cũng may hắn hiểu lí lẽ, không vu là chúng ta làm quái hại mệnh.

“Ta mang tiền bối đi xem đi.” Tốt nhất chạy nhanh đem củ khoai lang nóng phỏng tay, không, con gà rừng nóng phỏng tay này, ném về cho hắn, dù sao cũng là tộc nhân của hắn, chúng ta cũng giảm đi phiền phức can hệ. Thật sự là, ai mà lại muốn giữ các ngươi đám lông dẹt mỏ nhọn này ở nhà chứ.

“Không vội.” Hắn nói: “Ngươi. Mang ta đi xem thử thi thể của hươu tinh đi.”

Hả?

Bị hắn nhắc tới ta ngạc nhiên nhìn lại.

Tìm ta làm chi? Sao không tìm Tam Lục dẫn ngươi nha… A đúng, Tam Lục không biết chỗ, không phải nàng chôn mà… Thật sự là không hay ho, ta tự tìm phiền toái!

Thật muốn vả vào mồm mình hai cái.

Tam Lục dùng một loại ánh mắt “ngươi gây họa tự ngươi thu thập” nhìn chằm chằm ta, giống như rắn độc nhìn chòng chọc ếch.

Ta biết ta biết, nàng cũng là côn trùng có cánh thôi. Thấy điểu vương đương nhiên toàn thân không thoải mái.

“Vậy, tiền bối đi theo ta đi…”

Đi tới cửa sảnh ta còn uổng công vô ích cầm hai cái ô, bản thân dùng một cái, đưa cho hắn một cái. Hắn giương mắt nhìn ta, cũng không đưa tay ra nhận ô.

Ngu ngốc, thiếu đầu óc, thật sự là vẽ rắn lại thêm chân.

Ta tự mắng mình trong bụng… Chẳng lẽ hắn bậc đạo hạnh này còn cần ô che sao?

Ta đang muốn thu về, trên tay lại nhẹ một cái, hắn nhận ô qua. “Đi thôi.”

Đi theo Phượng Nghi lên đường cũng không tất bản thân phải phí khí lực. Chưa đến mấy dặm trong nháy mắt tới ngay, ta chỉ vào nấm mồ vừa mới được chôn kia: “Chính là nơi này.”

Ta đứng ở một bên, hoàn toàn cho rằng kế tiếp nhất định lại muốn xới đất đào bùn. Bất quá vẫn là ta kiến thức thiển cận, Phượng Nghi chỉ đứng một lát trước nấm mồ, nghiêm túc liếc mắt nhìn, liền quay đầu lại, vừa thấy biểu tình của ta, nhất thời nhíu mày: “Ngươi đứng xa như vậy làm gì?”

“Ưm… Con hươu chết đó rất đáng sợ.”

Phượng Nghi gật gật đầu, xem như là đã tiếp nhận lời giải thích này.

“Các ngươi gần đây phải cẩn thận hơn.”

“Ngươi nhìn ra cái gì?”

“Ma khí.”

“Hả?”

“Tuy rằng đã chết hơn sáu canh giờ, thế nhưng một luồng ma khí trên thi thể hươu chưa tan. Việc này không phải ác quỷ tinh quái bình thường gây nên. Chẳng qua là…”

Ta biết chẳng qua là của hắn là bởi làm sao.

Chữ ma này, không đơn giản như thế.

Thế gian này. Nhiều là người, thú, quỷ, quái, yêu, tinh, cũng có tiểu tiên, bán tiên… Chính là, thần và ma. Đó là một khái niệm khác.

Thần không hỏi thế tục, ma không thể nhập nhân gian.

Giết hươu tinh, là ma gì nhỉ?

Ma này lại là từ đâu tới đây chứ?

“Ngươi đi theo ta.”

Hắn đi về phía trước, ta không biết hắn muốn đi chỗ nào, khó chịu không hé răng đi theo phía sau hắn.

Bản lĩnh súc địa thành thốn (1) của phượng vương quả nhiên bất phàm, ta đi theo phía sau hắn, cảnh vật quanh người mơ hồ thay phiên, thân hình che dù của hắn ở phía trước, ta là thi triển toàn lực mới có thể đi theo.

Đã đi được rất xa. Hắn rốt cuộc muốn dẫn ta đi đâu đây? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 67~69”

WordPress #15: Lặt vặt (3)

1. Dùng thẻ nhanh khi comment tại WordPress
Bước 1: Cài addon Greasemonkey, restart Firefox (nếu cài rồi thì bạn không cần cài lại nữa ^^)
Bước 2: Cài script Comment Quicktags for WordPress.com, đợi mấy giây, bấm vào Install

Sau khi cài xong, bạn có thể thấy ở phần comment trong bất kỳ chỗ nào của WordPress đều có thêm 1 thanh nho nhỏ như thế này ^^


Thanh này chứa các tag cơ bản mà các bạn có thể dùng khi comment, riêng 3 thẻ cuối thì thông thường không dùng đến bao giờ ^^
Cách sử dụng là bôi đen đoạn muốn chỉnh, rồi bấm vào tag tương ứng:

  • b: in đậm
  • i: in nghiêng
  • link: tạo liên kết
  • b-quote: tạo trích dẫn
  • strike: gạch ngang

2. Cách xử lý khi gặp phải những trang có hình nền khó nhìn chữ
Cài addon User Agent Switcher
Khi gặp phải trang khó nhìn chữ, bấm vào biểu tượng User Agent Switcher trên thanh công cụ, chọn iPhone 3.0


Sau đó refresh lại trang, lúc ấy bạn đã xem trang này dưới dạng xem dành cho di động, mà theme WordPress dành cho di động rất dễ nhìn ;)
Bao giờ đọc xong và không cần dùng nữa, chọn về lựa chọn Default User Agent nhé ^^

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

WordPress #14: Lặt vặt (2)

Bạn đã bao giờ mở hàng chục tab blog WordPress, và rồi tiếng nhạc từ soundcloud tự động bật lên, trong khi đó bạn không thể xác định được rốt cục là nhạc nó ở chỗ nào để tắt, hoặc là biết nó ở trang nào rồi mà tìm hoài không ra chỗ để widget nhạc?

Thế thì bài viết này sẽ giúp bạn giải quyết phần nào vấn đề này ^^

Như các bạn đã biết, bất cứ khi nào mở 1 trang mới thì nhạc nó sẽ load lại từ đầu đúng không ^^

Vậy thì thay vì đi tìm tab nào hay chỗ nào có nhạc, thì hãy mở 1 trang mới mà bạn biết chắc chắn sẽ có nhạc autoplay <như trang của mình chẳng hạn =)))))>, đợi 1 lúc cho nhạc của trang đấy load, sau đó đóng trang đó đi. Vậy là xong ^^

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/