Tàng tình – Quyển 1 – Chương 6

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Lúc lại lên đường, bầu không khí đã không như lúc trước, Yên Vân Liệt tuy là chật vật, nhưng cũng không biết có phải vì đùa Lăng Thanh vui vẻ hay không, luôn cố tình làm một vài chuyện tình làm người ta phát cáu. Thế nhưng không có người tiếp lời, sau mấy lần hắn cũng cảm thấy không có ý nghĩa gì, đường đi lúc sau toàn bộ thu hồi thái độ vui đùa.

Lăng Thanh vẫn tự trách hắn ngày đó dưới xúc động, đả thương nha dịch mới dẫn đến những kẻ đó trả thù lại, mặc dù Yên Vân Liệt khuyên giải rất nhiều lần, nhưng hắn vẫn không cách nào tiêu tan từ trong đó.

Đi tới trấn nhỏ dưới Thập Quân sơn, liền gặp được bọn họ người bọn họ muốn tìm, dược sư của Thiên Tuyệt giáo — Viên Bất Quy.

Niên kỷ của đối phương không chênh lệch mấy với bọn họ, một thân nho sam, khăn vấn đầu lay động, khi nói chuyện vẻ mặt ôn hòa, khiêm tốn lễ độ, ngược lại càng giống như là một thư sinh. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 6”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 2+3

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

“Lăng Khiêm?” Lăng Vệ nhăn lại đôi lông mày rậm anh tuấn, nhìn em trai nghênh ngang chiếm cứ giường của cậu, “Sao cậu lại ở chỗ này?”

“Em về nhà. Mẹ chưa nói với anh sao?”

Nhìn quen bạn cùng lớp trường quân đội tuân theo quy tắc nghiêm ngặt của trường quân đội mà cắt thành tóc ngắn, đột nhiên trông thấy tóc dài đến vai không bị gò bó của Lăng Khiêm, khiến cho Lăng Vệ cảm thấy vô cùng chướng mắt.

“Nghe nói cậu bị đuổi rồi.”

“Đúng vậy.”

Ngữ điệu căn bản không thèm để ý, khiến cho Lăng Vệ đối với người đối với mình đều yêu cầu dị thường nghiêm ngặt vô cùng phẫn nộ.

Nếu trước mắt đây không phải con ruột của bố mẹ nuôi yêu mến, chủ nhân chân chính tương lai của cái nhà này, Lăng Vệ quả thực muốn mở miệng mắng người.

Hiện tại, lại chỉ có thể cưỡng chế bất mãn xuống, trầm giọng nói, “Cậu làm như vậy, có từng suy nghĩ cho tình cảnh của ba và mẹ chưa?”

Gia tộc cao cấp quân quyền bị rất nhiều ánh mắt truy đuổi, từ trước đến nay căm ghét nhất chính là lời đồn đại và tai tiếng. Cái này còn đáng sợ hơn so với thương tổn của súng ánh sáng điện tử.

Thấy Lăng Vệ giận tái mặt, giống như anh cả chất vấn mình, Lăng Khiêm lại thu biểu tình cà lơ phất phơ lại, từ trên giường xuống dưới.

“Câu hỏi này, em ngược lại vừa vặn muốn hỏi anh, anh trai.”

Câu hỏi lạnh lùng, chậm rãi hướng về phía anh cả đang mệt mỏi. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 2+3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 62

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục thập nhị chương – Hai người một yêu cùng uống rượu

Hai gia hỏa này uống rất giỏi, bên chân chúng ta lập tức quăng đầy vỏ chai rượu. Rượu này làm được không dễ, nhưng uống thực dễ dàng, số độ cũng không tính quá cao, vào miệng lại kéo dài có lực, cũng khó trách bọn hắn thích bình này như thế.

Bất quá rượu cũng không uống vô ích, ít nhất ta biết vị Lý thư sinh này, là đến kinh thành đi thi, mang theo tiểu thư đồng đã đi đường hơn nửa tháng, đoạn đường này ăn không ngon ngủ không yên, rượu ngon như vậy lại càng chưa từng thấy. Gia hương của bọn họ tại phương nam, địa giới kinh thành gần phương bắc, mặc dù trời còn chưa có thực sự lạnh lên, thế nhưng vẫn cảm thấy khắp nơi cũng không quen lắm.

“Vậy sao? Ẩm thực và khí hậu của phương nam với phương bắc cũng không giống nhau, không quen lắm cũng là đương nhiên.”

“Ai, yêu quái cô nương ngươi ở đây làm gì?”

Giọng điệu của tiểu thư đồng có phần lớn, nói chuyện bắt đầu hàm hàm hồ hồ.

“Ta tới nơi này xem một lão bằng hữu… Người kỳ quái giống như các ngươi ta còn là lần đầu gặp được. Là các ngươi đặc biệt kỳ quái, hay là mọi người bây giờ rất kỳ quái?” Ta vẫn đầu óc minh mẫn, nhưng cảm thấy đầu cũng có chút bay bổng.

“Chúng ta kỳ quái chỗ nào chứ?” Tiểu thư đồng cười hì hì, lại trộm một bình rượu.

“Không sợ yêu quái, còn có thể cùng nhau ngồi xuống uống rượu thống khoái như thế…”

“Hì, không phải ta nói ngoa, yêu quái ta đã gặp cũng không ít, nhớ năm đó ta…”

“Khụ,” thư sinh lại ho khan một tiếng, tiểu thư đồng lập tức lại sửa lời: “Nhớ năm đó ta nhưng từng nghe không ít chuyện yêu quái, cũng không cảm thấy có gì dọa người. Cái loại ác yêu ác quỷ mê hồn ăn thịt người ấy dù sao cũng là số ít thôi.”

Ánh nến chiếu lên mặt Lý thư sinh có chút đỏ bừng, ánh mắt càng lộ vẻ nước gợn dập dờn… Ờ, ta phải nói, người này còn có khí chất yêu mỵ hơn ta cơ đấy… Đây gọi là chuyện gì.

“Được rồi, các ngươi không nói thì không nói đi, dù sao ta cũng không hiếu kỳ muốn biết như thế.” Ta đứng lên, nhìn nhìn bình đầy đất, nghĩ nghĩ, lại buông bốn bình rượu: “Cái này cho các ngươi giữ lại uống dọc đường, gặp được một lần cũng coi là một chút tâm ý đi.”

“Nha, tốt, đi thong thả…”

Thư sinh đứng lên, mặc dù thân mình có chút lắc lư, thế nhưng chân vẫn đứng vững vàng, ánh mắt cũng không có nửa điểm mơ hồ.

Hắn tiễn đến cửa miếu, mưa bên ngoài vẫn còn rất lớn, ta nghĩ nghĩ, đưa tay vẫy một cái, một cành cây khô trên cây bên ngoài bay tới rơi vào lòng bàn tay ta, vụt một cái biến thành một cái ô giấy dầu: “Cái này cho các ngươi dùng đi, đi ra ngoài thời tiết bất định, nên chuẩn bị một chiếc ô.”

Hắn cũng không khách khí, cứ như vậy nhận lấy.

Ta quay đầu ra cửa miếu, mưa mặc dù lớn, nhưng không thể xối ướt ta.

Ờ, đột nhiên liên tưởng tới một truyền thuyết rất nổi tiếng… Bạch xà truyện. Cũng là yêu tinh thư sinh gặp gỡ trong mưa, lưu ô… Cái gì đó, có mượn có trả, cũng là có đến có đi, về sau là bắt đầu quyến rũ…

Ta quay đầu lại, thư sinh còn đứng chỗ bậc thềm trước cửa miếu, ta khoát tay nói: “Cái ô này, không cần trả.”

Lý thư sinh mỉm cười, khóe mắt của cặp mắt kia hất lên, tựa hồ thần thái lưu động giống như muốn bay lên.

Ta xoay người trở về. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 62”

Trùng sinh anh túc – Convert

Tên gốc 重生罂粟
Tác giả Niệm Ương
Thể loại Đam mỹ, NP, nữ biến nam, song tính, sinh tử, ngược

Tiếp tục đọc “Trùng sinh anh túc – Convert”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 5

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

“Tiểu tử ngươi lại chạy tới trộm rượu rồi?!”

“Ai nha! Ai nha! Đau quá à, Liên di.”

Thanh âm ồn ào cãi nhau làm Lăng Thanh từ trong giấc mộng giật mình tỉnh dậy, mang theo đau đầu sau khi say rượu, Lăng Thanh đầu tiên là hoảng hốt mình đang ở nơi nào.

Mặt trời rất cao, chiếu đến mức hắn có chút không mở ra được mắt, tiếp đó ý thức dần dần rõ ràng, cuối cùng nhớ tới tối hôm qua hai người sau đấy ngồi dưới đền thờ tiếp tục uống, sức rượu tăng lên, lại đêm khuya sương nặng, liền lần lượt trò chuyện câu được câu không cùng một chỗ, cuối cùng thiếp đi lúc nào cũng không biết.

Lăng Thanh có chút khẩn trương đi sờ mặt nạ trên mặt, may mắn, vẫn còn… Sau đó ngẩng đầu, liền thấy một hình ảnh khiến người ta trợn mắt há hốc mồm.

Nữ tử dư âm thướt tha tầm trung niên, trong tay cầm một cái chổi, một tay nhéo lỗ tai Yên Vân Liệt, vừa mắng vừa đánh.

Đường đường Yên đại giáo chủ mặc dù ôm đầu lại phơi toàn bộ lưng ra ngoài, mặc cho cái chổi kia từng cái rơi trên lưng, còn khom lưng, dường như sợ vóc người của mình quá lớn, đối phương nhéo không được hắn tựa như cố ý hạ thấp thân thể xuống, trong miệng mặc dù kêu ai ái, thế nhưng bằng một thân công lực sâu không lường được kia của hắn, chung quy sẽ không ngay cả một nữ lưu yếu ớt như thế cũng tránh không thoát chứ…

Lăng Thanh nghiêng đầu xuống, xem không hiểu tình hình trước mắt, Yên Vân Liệt lại giống như tìm được cứu tinh.

“Tần công tử, cứu mạng…”

Chưa kêu xong, vừa kêu một tiếng nữ tử kia đánh càng ác, “Ngươi giỏi lắm, lại lừa gạt đứa nhỏ nhà ai? Đã nói ngươi cả ngày trêu hoa ghẹo nguyệt không đứng đắn, người ta tốt lành mỗi một người đều bị ngươi phá hỏng, ta ngày hôm nay thay phần người nhà những đứa nhỏ ấy đánh cả thảy! Ai cho ngươi trộm rượu! Ai cho ngươi lại lừa người!”

“A! Đau… Con không trộm! Con không trộm! Ai nha! Tần công tử!”

Không biết đây có coi là xướng một bài không, Lăng Thanh vẫn là đi lên phía trước, cầm cổ tay nữ tử kia, cái chổi dừng giữa không trung, “Vị đại tỷ này, tiền rượu bao nhiêu, ta trả người, ta không biết rượu kia là trộm tới, ở chỗ này nhận lỗi với người.”

Nữ tử kia nhìn về phía hắn, Yên Vân Liệt cũng nhìn về phía hắn, Lăng Thanh bị nhìn đến phát lạnh.

Không nghĩ nữ tử kia quăng chổi đi nắm chặt tay của hắn, đánh giá Lăng Thanh từ trên xuống dưới một vòng, trên mặt treo biểu tình nhíu mi vui vẻ, nét mặt tươi cười như hoa, “Chậc chậc chậc, đứa nhỏ hiểu chuyện biết bao…” Nói xong xoay người lại đạp Yên Vân Liệt một cước, “Ngươi còn nói lừa người ta vào tay cái gì? Đừng nói với ta là người ta không muốn đi theo ngươi.”

Yên Vân Liệt tránh thoát một cước kia của bà, lủi mấy bước ra, “Tần công tử, ngươi nói với Liên di, chúng ta không phải… không phải…”

Lăng Thanh ban đầu vẫn là tâm tính xem náo nhiệt, không nghĩ lập tức bị kéo vào, còn bị hiểu lầm thành cái loại quan hệ đó với Yên Vân Liệt, muốn giải thích lại không biết nên nói từ chỗ nào mới phải, giật giật môi, nửa ngày mới thốt ra mấy chữ, “Tần mỗ chỉ là bị Yên giáo chủ dùng châm độc tổn thương, lần này cùng với Yên giáo chủ…”

Lời còn chưa dứt, liền thấy nữ tử được Yên Vân Liệt gọi là Liên di kia, đã nhặt cái chổi trên mặt đất lên đuổi theo đánh Yên Vân Liệt, “Giỏi lắm, bây giờ bản lĩnh lớn, biết dùng châm độc đả thương người rồi!” Vừa đuổi theo vừa vung cái chổi.

“Không phải a, là bọn họ đả thương người trước! Con cũng thiếu chút nữa mất mạng trong tay bọn họ!” Yên Vân Liệt trốn quanh cột đá phía dưới đền thờ, vừa trốn vừa giải thích.

“Ngươi còn nguỵ biện? Người ta đứa nhỏ nhu thuận như thế muốn đả thương ngươi làm cái gì? Còn không phải là ngươi làm chuyện gì có lỗi với người ta?”

“Con… Cái đó…”

Lăng Thanh nhìn bọn họ một đuổi một chạy, hiển nhiên lại không có chuyện gì của mình, chỉ là Yên Vân Liệt vốn là hướng về phía mình cầu cứu, nhưng mình hình như chưa nói đến trọng điểm, trái lại làm cho Yên đại giáo chủ luôn luôn tự cao tiêu sái lỗi lạc càng thêm chật vật.

Vừa nghĩ lại, mình kỳ thực nói cũng đều là nói thực a, hơn nữa đứa nhỏ chưa lớn đích xác cần người dạy dỗ thật tốt một phen, thế là Lăng Thanh rất đương nhiên kéo người vào hoàn cảnh bất nghĩa, dứt bỏ áy náy ôm cánh tay đứng ở một bên, khoan thai xem kịch vui. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 5”