Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ ngũ chương
“Tiểu tử ngươi lại chạy tới trộm rượu rồi?!”
“Ai nha! Ai nha! Đau quá à, Liên di.”
Thanh âm ồn ào cãi nhau làm Lăng Thanh từ trong giấc mộng giật mình tỉnh dậy, mang theo đau đầu sau khi say rượu, Lăng Thanh đầu tiên là hoảng hốt mình đang ở nơi nào.
Mặt trời rất cao, chiếu đến mức hắn có chút không mở ra được mắt, tiếp đó ý thức dần dần rõ ràng, cuối cùng nhớ tới tối hôm qua hai người sau đấy ngồi dưới đền thờ tiếp tục uống, sức rượu tăng lên, lại đêm khuya sương nặng, liền lần lượt trò chuyện câu được câu không cùng một chỗ, cuối cùng thiếp đi lúc nào cũng không biết.
Lăng Thanh có chút khẩn trương đi sờ mặt nạ trên mặt, may mắn, vẫn còn… Sau đó ngẩng đầu, liền thấy một hình ảnh khiến người ta trợn mắt há hốc mồm.
Nữ tử dư âm thướt tha tầm trung niên, trong tay cầm một cái chổi, một tay nhéo lỗ tai Yên Vân Liệt, vừa mắng vừa đánh.
Đường đường Yên đại giáo chủ mặc dù ôm đầu lại phơi toàn bộ lưng ra ngoài, mặc cho cái chổi kia từng cái rơi trên lưng, còn khom lưng, dường như sợ vóc người của mình quá lớn, đối phương nhéo không được hắn tựa như cố ý hạ thấp thân thể xuống, trong miệng mặc dù kêu ai ái, thế nhưng bằng một thân công lực sâu không lường được kia của hắn, chung quy sẽ không ngay cả một nữ lưu yếu ớt như thế cũng tránh không thoát chứ…
Lăng Thanh nghiêng đầu xuống, xem không hiểu tình hình trước mắt, Yên Vân Liệt lại giống như tìm được cứu tinh.
“Tần công tử, cứu mạng…”
Chưa kêu xong, vừa kêu một tiếng nữ tử kia đánh càng ác, “Ngươi giỏi lắm, lại lừa gạt đứa nhỏ nhà ai? Đã nói ngươi cả ngày trêu hoa ghẹo nguyệt không đứng đắn, người ta tốt lành mỗi một người đều bị ngươi phá hỏng, ta ngày hôm nay thay phần người nhà những đứa nhỏ ấy đánh cả thảy! Ai cho ngươi trộm rượu! Ai cho ngươi lại lừa người!”
“A! Đau… Con không trộm! Con không trộm! Ai nha! Tần công tử!”
Không biết đây có coi là xướng một bài không, Lăng Thanh vẫn là đi lên phía trước, cầm cổ tay nữ tử kia, cái chổi dừng giữa không trung, “Vị đại tỷ này, tiền rượu bao nhiêu, ta trả người, ta không biết rượu kia là trộm tới, ở chỗ này nhận lỗi với người.”
Nữ tử kia nhìn về phía hắn, Yên Vân Liệt cũng nhìn về phía hắn, Lăng Thanh bị nhìn đến phát lạnh.
Không nghĩ nữ tử kia quăng chổi đi nắm chặt tay của hắn, đánh giá Lăng Thanh từ trên xuống dưới một vòng, trên mặt treo biểu tình nhíu mi vui vẻ, nét mặt tươi cười như hoa, “Chậc chậc chậc, đứa nhỏ hiểu chuyện biết bao…” Nói xong xoay người lại đạp Yên Vân Liệt một cước, “Ngươi còn nói lừa người ta vào tay cái gì? Đừng nói với ta là người ta không muốn đi theo ngươi.”
Yên Vân Liệt tránh thoát một cước kia của bà, lủi mấy bước ra, “Tần công tử, ngươi nói với Liên di, chúng ta không phải… không phải…”
Lăng Thanh ban đầu vẫn là tâm tính xem náo nhiệt, không nghĩ lập tức bị kéo vào, còn bị hiểu lầm thành cái loại quan hệ đó với Yên Vân Liệt, muốn giải thích lại không biết nên nói từ chỗ nào mới phải, giật giật môi, nửa ngày mới thốt ra mấy chữ, “Tần mỗ chỉ là bị Yên giáo chủ dùng châm độc tổn thương, lần này cùng với Yên giáo chủ…”
Lời còn chưa dứt, liền thấy nữ tử được Yên Vân Liệt gọi là Liên di kia, đã nhặt cái chổi trên mặt đất lên đuổi theo đánh Yên Vân Liệt, “Giỏi lắm, bây giờ bản lĩnh lớn, biết dùng châm độc đả thương người rồi!” Vừa đuổi theo vừa vung cái chổi.
“Không phải a, là bọn họ đả thương người trước! Con cũng thiếu chút nữa mất mạng trong tay bọn họ!” Yên Vân Liệt trốn quanh cột đá phía dưới đền thờ, vừa trốn vừa giải thích.
“Ngươi còn nguỵ biện? Người ta đứa nhỏ nhu thuận như thế muốn đả thương ngươi làm cái gì? Còn không phải là ngươi làm chuyện gì có lỗi với người ta?”
“Con… Cái đó…”
Lăng Thanh nhìn bọn họ một đuổi một chạy, hiển nhiên lại không có chuyện gì của mình, chỉ là Yên Vân Liệt vốn là hướng về phía mình cầu cứu, nhưng mình hình như chưa nói đến trọng điểm, trái lại làm cho Yên đại giáo chủ luôn luôn tự cao tiêu sái lỗi lạc càng thêm chật vật.
Vừa nghĩ lại, mình kỳ thực nói cũng đều là nói thực a, hơn nữa đứa nhỏ chưa lớn đích xác cần người dạy dỗ thật tốt một phen, thế là Lăng Thanh rất đương nhiên kéo người vào hoàn cảnh bất nghĩa, dứt bỏ áy náy ôm cánh tay đứng ở một bên, khoan thai xem kịch vui. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 5” →