Bàn Ti động số 38 – Chương 72

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập nhị chương

Tất cả bắt đầu, đều rất tốt đẹp.

Tất cả kết thúc… lại chưa chắc đều mỹ mãn như nhau.

Có người từng viết, đời người nếu chỉ như khi mới gặp… Nếu như đời người chỉ dừng ở khi mới gặp, mới gặp như thế có lẽ sẽ không làm người ta lặp lại hồi tưởng hoài niệm.

Tam Lục và thư sinh họ Tống kết bạn ven hồ, thư sinh thì đọc sách, Tam Lục thì luyện kiếm.

Lần thứ hai gặp mặt, thư sinh gặp sơn tặc, Tam Lục vì thế gặp chuyện bất bình, mỹ nhân cứu… thư sinh.

Trời bên ngoài lại tối đến lợi hại, sấm rền ầm ầm.

Mưa đánh lên ngói lên mái, phát thanh âm đều đều, rào rào

Tam Lục và Tống thư sinh lại gặp lần thứ ba, lần thứ tư.

Đầu tiên là ngẫu nhiên, về sau, một chuỗi ngẫu nhiên chồng chất nổi lên tình, chồng chất ra tình yêu. Tam Lục quyết tâm muốn bỏ qua một thân đạo hạnh, chỉ cầu một nhân thân, có thể cùng Tống thư sinh đầu bạc đến già. Thế nhưng… sự tình tiếp theo phát triển quả thực giống như tình tiết trong phim Hàn phổ biến. Một khắc trước đoàn tụ sum vầy, thư sinh đã chết.

Tam Lục kể chuyện kể tẻ ngắt. Thế nhưng mở đầu. Phát triển. Kết cục… đều kể rất rõ ràng dễ hiểu.

Ta nghe chuyện của người khác. Thương lại là tâm của mình.

Ta và Lý Kha… Ta bưng trà bày trước mặt lên uống một ngụm. Trà lạnh. Một loại hương vị chua chát. Làm cho người ta khó có thể nuốt xuống.

Ta bỗng nhiên đứng lên đi ra sảnh.

Ta không muốn thất thố trước mặt nhiều người như vậy.

Không biết sao lại thế này, có lẽ là thời tiết không tốt, cho nên tâm tình cũng âm u giống như thời tiết.

Phía sau có tiếng bước chân vang, ta quay đầu lại.

Tử Hằng nhẹ giọng hỏi: “Sao lại đi ra?”

“Trong phòng quá buồn.”

Hắn không hỏi tiếp nữa, cùng đứng trong đình xem mưa với ta.

“Nhìn ngươi dường như không vui vẻ lắm.”

“Chuyện ngày hôm nay, ai vui vẻ được chứ.”

“Lại nói tiếp, ta nghe nói ngươi đặt tên cho động phủ là Bàn Ti động, quả thật rất chuẩn xác.”

“Vậy sao?” Ta sao chép ra nha, nghĩ ra tên này chính là vị tiên sinh họ Ngô tên Thừa Ân. Hòa thượng béo Đường Tăng dưới ngòi bút của ông trên đường tây du, từng gặp phải một con nhện yêu, rơi lầm vào Bàn Ti động.

Bàn Ti động, vốn chính là cách gọi chung nơi ở của nhện. Ta lười phí tâm tư suy nghĩ. Lấy luôn tên kia ra dùng.

“Vốn định mau chóng cáo từ, không nghĩ tới lại gặp phải chuyện như vậy.” Ta lắc đầu: “Ôi, trước kia nghe nói một số câu chuyện nữ quỷ nữ yêu đa tình, còn luôn cảm thấy là bịa đặt, bất quá nhìn, cũng không hoàn toàn là nói bừa.”

“Phải, người có câu nói, thà làm uyên ương chẳng làm tiên. Ngay cả tiên cũng chẳng cần làm. Có thể thấy được tình yêu này, là có chỗ tốt của nó.”

“Tốt cái gì chứ, giống như thuốc phiện, không đạo lý, không công bằng. Thậm chí không thể nói lý. Chỉ cần nghiện, có mà đau khổ chờ ở phía sau.”

Hắn hỏi: “Thuốc phiện gì?”

Ta sửng sốt, vừa cười vừa giải thích: “Là thứ tương tự như ngũ thạch tán cho người dùng, lúc ấy ăn làm cho người ta cảm thấy khoan khoái tốt đẹp, phiêu phiêu như tiên. Bất quá đó là thứ đẫn khát, rất có hại đối với cơ thể.” Sau đó ta nói cho hắn biết anh túc cùng với nha phiến đại yên thổ. Tổng kết một câu: “Tóm lại đều là thứ hại người.”

Hắn cười tủm tỉm nói: “Nào có đáng sợ như ngươi nói vậy. Từ xưa đến nay từ ngữ viết cái tốt đẹp của tình cũng không ít, vô tình vô ái, vô bi vô hỉ, đó là tượng đất tượng gỗ, cho dù có thời gian ngàn năm, vạn năm, lại có ý tứ gì?”

Đằng trước đình là một hồ nước nho nhỏ, hoa sen trên mặt hồ bị nước mưa đánh thất linh bát lạc, chỉ còn cái cán trơ trụi ở đó. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 72”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 9

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Ở một thời gian trên Thiên Tuyệt sơn, Lăng Thanh quen thuộc không ít với hoàn cảnh trên núi, những người khác trong giáo cũng dần dần hiểu được người mang mặt nạ này thân phận bất đồng với những thị sủng trước kia, vì vậy trên thái độ cũng không giống như lúc hắn mới tới.

Thiên Tuyệt giáo chiếm cứ thế lực mảng lớn phía nam, sự vụ trong giáo bề bộn, phải quản hạt phải kinh doanh, còn phải xử lý phân tranh cùng với các phái khác trong võ lâm giang hồ, vì thế Yên Vân Liệt thường xuyên bận rộn chuyện của chính y, thế nhưng một khi rảnh rỗi đều sẽ ngấy bên cạnh hắn, ăn ngủ đến ngâm suối nước nóng sau núi, có thể làm, không thể làm, ngoại trừ tháo mặt nạ của hắn xuống, cái khác đều để cho Yên Vân Liệt làm một lần.

Trước người, Yên Vân Liệt là giáo chủ lãnh túc uy nghiêm; sau người lúc không có ai, Yên Vân Liệt lại luôn là tâm tính trẻ con, tìm một chỗ trốn, chờ khi hắn đi qua lại đột nhiên nhe nanh múa vuốt nhảy ra, hoặc là thừa dịp Lăng Thanh không chú ý sáp lại trộm thơm chụt một cái lên mặt hắn, hay hoặc là khi cùng nhau ăn cơm vì ai ăn đầu cá, ai ăn đuôi cá, lấy đũa làm kiếm vung tay đùng đoàng, cuối cùng chén bát ngổn ngang, hai người quấn nhau trên bàn cơm…

Ngày như thế, Lăng Thanh trải qua rất thỏa mãn, cũng rất thống khổ.

Từ bên Đông Ly Mộ Vân rời đi đã gần hai tháng rồi, ngẫm lại mình vốn là tới lấy thuốc giải, độc trên người đã sớm giải, cũng nên là lúc cáo từ xuống núi, thế nhưng đi lần này, cũng không biết tương lai sẽ thế nào, hay là không bao giờ có thể có lúc ở chung với Yên Vân Liệt như vậy nữa…

Mỗi lần nghĩ đến đây, Lăng Thanh trong giãy giụa cùng với do dự, lại là từng ngày mặt trời mọc lặn đi qua.

Tình nghị ẩn sâu sáu năm, một khi nhìn thấy mặt trời, liền tựa như hồng thủy mãnh thú muốn cắn nuốt hắn hầu như không còn. Hắn từng giãy giụa, từng chống lại, trốn tránh, thậm chí dùng cớ khác muốn che đậy quá khứ. Thế nhưng… thích chính là thích, hắn có thể lừa mình, nhưng không lừa được tâm và thân thể mình.

Thế là một ngày sau khi hiểu được, liền phát hiện, thì ra quá khứ của mình đã sớm đều bị Yên Vân Liệt xâm chiếm đầy, mà tương lai hai bên… hắn lại nhìn không thấy.

Ngày hôm đó trời âm trầm trầm, khi mưa chưa rơi khiến người ta cảm thấy dị thường oi bức, Lăng Thanh ở trong phòng bị chán đến có chút bực bội, liền đi một mình ra bên ngoài muốn hít thở không khí.

Đi không bao lâu, liền nghe được một trận tiếng chuông thanh thúy theo gió mà đến.

Trong lòng Lăng Thanh cả kinh, bỗng nhiên ngẩng đầu, liền thấy trên cây cách đó không xa đang ngồi một người, dung nhan như họa, bạch y tung bay. Sự tình lần trước trong phòng luyện công bừng bừng trong đầu, bước chân vốn nhàn nhã của Lăng Thanh dừng lại, sau đó muốn làm như không thấy đi qua bên cạnh hắn.

Lúc đi qua cái cây, liền nghe được một thanh âm lạnh lùng truyền đến.

“Ta thích nhất chính là chỗ này, bởi vì ngồi ở chỗ này có thể thấy rất rõ ràng cửa núi…”

Lăng Thanh ngừng cước bộ, ngẩng đầu, đối diện nụ cười kiều diễm của đối phương, “Lúc Yên Vân Liệt còn là tả sứ, thích mỹ nhân điểm này người giang hồ mọi người đều biết, đồng thời lưu truyền ngoại trừ Yên tả sứ một thân võ nghệ thượng hạng, tướng mạo phong lưu phóng khoáng, còn có đó là đa tình bất chuyên của y…”

Thân thể Lăng Thanh hơi chấn động, không có lên tiếng, chỉ là chờ Linh Quân nói tiếp.

Linh Quân hơi ngẩng đầu, đưa mắt hướng xa xăm, “Lúc thích thì cưng chiều yêu thương, khiến người ta cảm thấy dường như tất cả mọi thứ của hắn đều là vì mình mà sinh, không thích giải quyết xong ngay cả liếc mắt một cái cũng là xa xỉ… Mỗi người đều cho rằng mình là người duy nhất ấy, thế nhưng mỗi người đến cuối cùng đều không thể không nhận rõ, mình thực ra ngay cả trái tim Yên Vân Liệt cũng không chạm đến được.”

“Ta cứ ngồi ở đây xem những người đó một người lại một người bị đưa xuống núi, bước ba bước lại quay đầu, thế nhưng tâm tư người kia đã ở trên người kẻ khác.” Nói xong, Linh Quân nhìn xa xa, xuất thần trong phút chốc, sau đó mới thu hồi đường nhìn, thân thể mở ra, từ trên cây nhảy xuống, nhẹ nhàng rơi xuống đất, chuông bạc trên lưng một trận giòn vang.

“Chính là không biết khi Yên Vân Liệt nhìn thấy khuôn mặt dưới mặt nạ của ngươi… sẽ có cảm tưởng thế nào?” Linh Quân hơi hạ thấp người, dùng một ngón trỏ gợi lên cằm Lăng Thanh, mạt ý cười nơi khóe miệng làm cho sống lưng hắn phát lạnh, “Ngươi nói xem, Vãn Nguyệt công tử… Lăng, Thanh?”

Chỉ cảm giác trong đầu mình một thanh âm ầm ầm vang lên, hắn biết chung quy giấu giếm không được, hắn biết chung quy sẽ bị vạch trần, nhưng lại không nghĩ rằng vạch trần hắn không phải là Yên Vân Liệt, mà là người khác.

Lăng Thanh phẩy đầu, thoát khỏi ngón tay của đối phương, “Ngươi không cần đặc biệt nói, ta rất nhanh sẽ rời đi…”

Linh Quân nghiêng đầu, con ngươi lóng lánh ánh nước thản nhiên nhìn hắn.

Lăng Thanh nắm thật chặt nắm tay, lẩm bẩm nói, “Sau này cũng sẽ không có… sẽ không có người Tần Lâm này nữa!”

Linh Quân nhíu mày, cười lui về phía sau hai bước, sau đó lấy ra cái gì đó ném cho Lăng Thanh, “Cái này có thể dẫn ngươi xuống núi, nhân tiện nhớ kỹ lời chính ngươi nói.” Quay người lại, chỉ còn giọng nói lạnh lùng cùng với tiếng chuông thanh thúy kia ngân nga trên không trung.

Lăng Thanh cúi đầu ngơ ngác nhìn ống trúc thật nhỏ trong tay kia, trong giây lát dùng sức cầm, gân xanh trên mu bàn tay chợt nổi lên. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 9”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 6

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

Bữa trưa tiến hành trong nhà ăn, Lăng Thừa Vân còn đang tiếp tục hội nghị tại quân bộ, nhưng bởi vì có khách đến, vẫn là kiên quyết dùng bàn dài chính thức.

Phu nhân Lăng ngồi ở cuối bàn dài, hai anh em Lăng Vệ với Lăng Khiêm vẫn là mà ngồi đối mặt nhau. Bàn dài so với bàn nhỏ ăn sáng rộng hơn nhiều, không cần lo lắng chân dài của Lăng Khiêm lại len lén đưa qua quấy rầy.

Phu nhân cao quý ngồi vị trí cho khách, thân phận của bà trong liên minh ngang với phu nhân Lăng, chồng là tướng quân Đăng Tu La ngang hàng với phái nhà họ Lăng trong hệ thống quân quyền.

“Tướng quân Lăng và Đăng liên tục mấy ngày đều họp hành đi? Bởi vì rất tịch mịch, cho nên cố ý sang đây xem xem bà đang làm cái gì, không nghĩ tới lại có thể cùng lúc nhìn thấy hai vị công tử đẹp trai, a. Đúng là khó có được.” Phu nhân Tu La nhỏ hơn phu nhân Lăng tám tuổi, vẫn dùng sản phẩm dưỡng da giá đắt để chăm sóc, khuôn mặt hơn ba mươi tuổi. Vừa thấy, dường như chỉ có chừng hai mươi tuổi.

“Đúng vậy, trường quân đội nghỉ. Đáng tiếc chỉ có mấy ngày.”

“Phải, chúng ta vợ con của những tướng quân, đều oán giận không ngừng với giáo dục trường quân đội cưỡng chế đáng ghét mà.”

Bất đồng với phu nhân Lăng không cách nào thành công sinh hạ con nối dõi, cùng năm gả cho Đăng Tu La. Liền thành công mang thai, hơn nữa hạnh phúc sinh con trai kế thừa dòng máu Tu La kế tiếp. Điều này khiến địa vị trong xã hội thượng lưu liên bang của bà vững như Thái sơn.

Trước khi dùng cơm, quản gia Vệ đi tới, tự mình bày công cụ dùng cơm phức tạp cho khách.

Phu nhân Tu La dịu dàng mỉm cười, đề nghị với phu nhân Lăng. “Tạm thời không cần để ý tới những lễ nghi đãi khách rườm rà ấy. Nơi này chỉ có hai bà mẹ. Còn có hai đứa nhỏ đáng yêu. Tôi cũng không hy vọng một mình bị sắp xếp ở đầu kia cái bàn dài, xa đến ngay cả mặt người ta cũng không thấy rõ.”

Phu nhân Lăng lòng có ưu sầu gật đầu, “Cũng đúng, chúng ta đều là người thường xuyên bị sắp xếp ngồi ở mỗi đầu của cái bàn. Nói thật. Rất không thú vị.” Quay đầu dặn quản gia, “Quản gia Vệ, mời chuyển vị trí của phu nhân Tu La đến bên cạnh Lăng Khiêm. Mặt khác, cũng chuyển vị trí của tôi qua bên cạnh Lăng Vệ, như vậy có thể vừa ăn vừa nói chuyện.”

Sau khi thay đổi vị trí, quả thật cảm thấy thân thiết hơn.

Món ăn phu nhân Lăng tự mình làm khiến cho phu nhân Tu La liên tục thán phục “Thật sự là ăn rất ngon! Vẫn là lần đầu tiên nếm thử tay nghề của phu nhân.”

Phu nhân Lăng lễ phép nhận ca ngợi của đối phương, cười giải thích, “Tay nghề của tôi thực ra vốn bình thường, có điều bọn nhỏ hiếm khi trở về, mặc kệ như thế nào, đều phải làm trọn nghĩa vụ của người mẹ đi. Lăng Vệ, ăn nhiều một chút, mẹ cố ý cho thêm cà chua bi con thích, đều là chuyển đến tươi nhất đấy.”

“Vâng, con đang cố gắng ăn đây mẹ.”

“Lăng Khiêm, con cũng phải ăn nhiều một chút, trẻ con lớn cần bổ sung vitamin rau dưa nhất.”

“Mẹ, con đã ăn rất nhiều rồi.” Lăng Khiêm dùng giọng điệu bị nuông chiều nói thầm một câu trong miệng.

Hai đứa con trai. Một đứa kính cẩn lễ độ, một đứa tuấn mỹ hoạt bát. Làm cho phu nhân Tu La ao ước không thôi.

Nhưng vẫn là thuận theo lấy một chút salad tình yêu của mẹ đến.

“Phu nhân Lăng. Bà thật sự là rất hạnh phúc. Khó trách tất cả phu nhân tướng quân đều hâm mộ bà sâu sắc, nghe nói không? Gần đây nàng dâu của tướng quân Trần vào cửa trước mặt bánh cưới hi vọng về sau có thể hạnh phúc giống như phu nhân Lăng nha. Ai, thật sự là cô bé thông minh.”

Phu nhân Tu La thoải mái nói cười, khiến cho phu nhân Lăng cũng không khỏi lộ ra nụ cười tốt đẹp ưu nhã.

Lăng Vệ đang bị phiền não quấn quanh, giờ phút này lại giống như bị móng vuốt mèo hung hăng quấy nhiễu ngẩng đầu. Đối với nụ cười khẽ lãnh đạm tự nhiên của Lăng Khiêm, dáng vẻ không có gì khác lạ, ung dung đảm nhiệm người dự thính đối thoại của các phu nhân.

Lại có thể một chút cảm giác tội ác cũng không có!

“Phu nhân Tu La bà cũng rất hạnh phúc a, tình yêu của tướng quân Đăng đối với bà chính là mọi người đều biết.”

“A, phu nhân Lăng thực là, nói đến làm người ta đỏ mặt.” Phu nhân Tu La tự nhiên cười rộ lên, “Nhưng con của tôi cũng không có nghe lời như con trai bà. Nếu bảo Bội Đường ăn salad tôi tự mình làm, quả thực so với buộc nó uống thuốc độc còn khó hơn, thật là, thường xuyên đả kích lòng tự tin của mẹ nó đến một chút cũng không còn.”

“Đừng nói như vậy, Bội Đường nhưng là đứa nhỏ vô cùng ưu tú. Nó trước mắt cũng là học ở trường quân đội Chinh Thế sao?”

“Phải. Học sinh hệ chỉ huy.”

“Như vậy chính là cùng chuyên ngành với Lăng Khiêm.” Có lẽ cảm thấy hai đứa con trai đều trầm, phu nhân Lăng phóng tầm mắt hướng về phía con thứ thờ ơ kéo một nụ cười nơi khóe miệng ở đối diện bàn, “Lăng Khiêm hẳn là biết Bội Đường nhà Tu La đi?”

“Dạ, đương nhiên. Là bạn cùng lớp với con, một người không tồi, thành tích cũng vô cùng tốt.” Lăng Khiêm không mang theo tình tự kể qua loa.

Phu nhân Tu La là một vị phu nhân vô cùng giỏi về giao tiếp, hơn nữa khiến người vui vẻ kết giao, có điều Bội Đường đứa con cao ngạo đáng ghét kia của bà, lại không được hoan nghênh chút nào.

Trong trường quân đội Chinh Thế, người có thể cạnh tranh về bối cảnh và thành tích với anh em Lăng Khiêm chỉ thể đếm được trên đầu ngón tay, Bội Đường Tu La vừa vặn là một trong số đó.

Kỳ phùng địch thủ. Đấu tranh tranh đấu không biết bao nhiêu lần rồi. Dù sao lấy bối cảnh của cha mỗi người, tương lai tốt nghiệp tới quân bộ nhậm chức. Nhất định còn có thể bởi vì phe phái bất đồng tiếp tục đấu không ngừng.

“Con cả của bà cũng sắp tốt nghiệp đi?”

“Đúng vậy, sang năm là có thể tốt nghiệp. Nhất định là sẽ gia nhập quân đội, hi vọng có thể không cần ra tiền tuyến, tốt nhất làm việc bên trong quân bộ, chí ít cách đoạn thời gian có thể về nhà.” Đề tài các bà mẹ tán gẫu thường có, phu nhân Lăng lấy tay vuốt lên đường cong gương mặt cương nghị của Lăng Vệ, mang theo oán trách bất mãn tìm kiếm đồng cảm với phu nhân Tu La, “Bà xem, mỗi lần từ trường quân đội về, đều cảm thấy gầy không ít. Con cả hai mươi mốt tuổi, sắc mặt không phải hẳn là nên trắng nõn hồng hào sao? Nhưng cằm đứa nhỏ của tôi cũng gầy đến có chút nhọn rồi. Phu nhân Tu La, thẳng thắn với bà, hai đứa kia, tôi nhưng một chút cũng không lo lắng, chính là Lăng Vệ đứa nhỏ này tôi không yên lòng nhất, nó rất chính trực, tương lai tốt nghiệp từ trường quân đội, vạn nhất bị phân công ra tiền tuyến, chỉ sợ sẽ bị người bắt nạt.”

Trước mặt người ngoài bị mẹ xoa hai má giống như trẻ con, còn khoa trương nói cằm gầy đến biến nhọn, làm cho Lăng Vệ vô cùng xấu hổ.

Không thể ngăn tay của phu nhân Lăng, chỉ có thể duy trì tư thế trước mắt. Cười khổ thấp giọng nói, “Mẹ, con đã không phải là trẻ con, biết tự mình săn sóc chính mình.”

Trên mặt bỗng nhiên đau nhói.

Cậu nâng mắt lên. Phát hiện ánh mắt bén nhọn như mũi tên núp phía dưới nụ cười của em trai, đang lấy một loại sắc bén cảnh cáo nhìn cậu.

Phu nhân Lăng cũng phát hiện sự xấu hổ của đứa con lớn. Nháy mắt cười mỉm với phu nhân Tu La, “A, đứa nhỏ này dễ dàng thẹn thùng.” Sau khi đưa tay về, nhớ tới thuốc bổ sáng sớm dặn quản gia chuẩn bị cho Lăng Vệ. “Quản gia Vệ, thuốc bổ chuẩn bị xong cho Lăng Vệ, chờ một chút đưa đến phòng nó đi.”

Lúc này mới quay đầu, tiếp tục nói chuyện phiếm với phu nhân Tu La.

“Có ba đứa nhỏ, nói như thế nào cũng hơn so với một đứa nhỏ. Nhỏ thì hoạt bát đáng yêu, lớn thì thành thật chững chạc, thật sự rất có bộ dáng anh trai.”

“Đúng vậy. Tôi cũng thường thường cảm thấy như vậy. Nếu chỉ có Lăng Khiêm và Lăng Hàm, cũng sẽ không hoàn mỹ như thế. Tôi cho rằng, có lẽ là ban ơn của ông trời, mới đưa Lăng Vệ đến bên cạnh tôi, mới để cho tôi thoát khỏi cảnh ưu sầu năm đó. Nếu nói trong thời kì viễn cổ, có lẽ có thể xưng là lễ vật của thần.”

Nghe thấy mẹ và khách cảm khái nói tới chính mình, trong lòng Lăng Vệ được ấm áp chảy qua cảm động đến tột đỉnh.

Mẹ ruột cậu khó sinh mà chết, trong trí nhớ của Lăng Vệ, hình ảnh người mẹ duy nhất, chính là phu nhân Lăng cho. Mặc dù không có quan hệ về mặt huyết thống, nhưng từ ba tuổi bắt đầu được nuôi nấng. Có lúc so sánh với các bi kịch số lượng cô nhi khổng lồ sau nhiều lần giao chiến mà liên bang nhận nuôi thường xuyên thấy trên báo. Ví dụ ban đầu nhận nuôi, về sau có con đẻ của chính mình lại bắt đầu ngược đãi, thậm chí vứt bỏ con nuôi chỗ nào cũng có.

“Mẹ, con buổi chiều phải đi ra ngoài. Buổi tối không trở lại ăn cơm.” Lăng Khiêm không để ý lắm mở miệng.

Thần kinh Lăng Vệ bỗng nhiên căng thẳng, đột nhiên trừng mắt em trai.

“Không về nhà ăn cơm?” Phu nhân Lăng nói, “Thế nhưng mẹ đã bảo quản gia Vệ chuẩn bị món ăn con thích nhất. Còn định tự mình xuống bếp mà.”

“Không được.” Lăng Khiêm lộ ra nụ cười hưng phấn thiếu niên mới có, “Con đã hẹn bạn rồi. Trong nhà rất chán, chẳng khác gì trường quân đội, chút kích thích cũng không có.”

Lăng Vệ mới thực sự bị “kích thích”.

Mơ hồ đoán được Lăng Khiêm muốn ra ngoài lêu lổng. Nhất thời bối rối. Âm trầm nhìn em trai rục rịch lại bốc đồng.

Lăng Khiêm căn bản coi như không nhìn thấy cảnh cáo và khuyên răn trong ánh mắt của cậu.

Phu nhân Lăng cũng không phải bà mẹ nghiêm khắc. Đứa nhỏ nhiều năm sinh hoạt trong trường quân đội. Bà đã thành quen rồi, mặc dù hi vọng con thứ ở lại nhà ăn cơm chiều, nhưng Lăng Khiêm nếu đã kiên trì ra ngoài, cũng không có phản đối quá mức. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 6”

Bàn Ti động số 38 – Chương 71

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập nhất chương

Ta có loại dự cảm… dự cảm không tốt.

Quả nhiên Tử Hằng đứng ở nơi đó không động, dế mèn huynh, xấu hổ đứng đấy.

Bỗng nhiên xa xa truyền đến một tiếng gào to, thanh âm kia quả thực… không giống thanh âm người phát ra, mà giống trời đang quang đãng bỗng nhiên đánh một tiếng sấm, chấn nhân tâm một tiếng ầm tựa hồ chợt giơ lên lại rơi xuống thật mạnh.

Ta bản năng mở lòng bàn tay ra, bắn võng tơ ra ngoài, bảo vệ quanh thân ta và Hôi Đại Mao.

Võng này khi đó dệt không lớn lắm, nhiều lắm là bảo vệ hai người.

Bất quá bên người Tử Hằng, còn có Phượng Nghi, bọn họ cũng không cần ta đến bảo hộ.

“Yêu nghiệt! Chớ có làm xằng làm bậy!”

Thanh âm này tới mau, thế nhưng người phát ra thanh âm đến còn mau hơn so với thanh âm, đất bằng phẳng nổi lên một trận cuồng phong, thổi những dải lụa đỏ kia trong nháy mắt đứt đứt bay bay đều không có hình bóng. Thậm chí tiểu nha hoàn cùng nhóc sai vặt tu vi không cao của Tam Lục cũng biến mất không ít theo gió to.

Cũng không biết là bị gió thổi đi, hay là bị hù chạy.

Loại thời điểm này ta thế nhưng nghĩ chính là một chuyện rất 囧 — Ta nói cái gió yêu mãnh liệt cát bay đá chạy này, không phải là cảnh tượng tất yếu của các yêu quái lên sân khấu trong tác phẩm văn học điện ảnh sao? Người tới này luôn mồm mắng yêu nghiệt, cỗ chính khí kia nghiêm nghị giống như kiếm sắc đánh vào mặt mà đến… Thì ra bây giờ nhân sĩ chính đạo lên sân khấu, cũng thịnh hành trước tiên nổi trận gió to thổi người đến đầu óc choáng váng mới bàn chủ đề chính?

Ợ kéo xa.

Gió ngừng, có thể nhìn thấy một lão đạo râu bạc thật dài. Mặc một bộ đạo bào tơ lụa màu tím thêu kim tước. Đầu đội mũ tử kim khảm châu. Đôi hài trên chân kia cũng là đế giầy tơ tằm thượng đẳng nhất…

Đạo sĩ này… Khụ. Một thân thực sự xa hoa. Tân nương tử cũng không mặc cầu kỳ như hắn.

Đám đạo sĩ kia bây giờ. Cũng đều vứt bỏ bần cùng đổi đi đường phú hào? Nhớ năm nào… Ta nhớ rõ đám đạo sĩ Thục sơn đều là một bộ áo bào vải, một đôi hài đế vải xanh… Cái gì nhỉ. Lý Kha cột tóc chỉ dùng một cái dây. Hình như hắn ngoại trừ trang phục vải kia. Cũng chỉ có một cái trâm gỗ. Vẫn là đồ điêu khắc thủ công mà sư phụ hắn tặng khi hắn qua sinh nhật mười mấy tuổi…

Đạo sĩ khác, có người dùng trâm gỗ, có dùng cột tóc, có dùng trâm xương… Vị đầu đính mũ tử kim khảm châu này… hắn thật sự là đạo sĩ sao? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 71”

Bàn Ti động số 38 – Chương 70

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập chương

Ta nghĩ nghĩ, ta luôn luôn rất nghèo, trong bao quần áo trong hồ lô đều không có cái gì thích hợp làm hạ lễ.

Mà cũng đúng, ta lại không biết Tam Lục sẽ làm chuyện như vậy.

Cái kia, nàng rốt cuộc cũng lộ ra bản sắc nữ yêu.

Nữ yêu thì, phải ngẫu nhiên cướp cướp dân nam nhà lành, mới có thể thể hiện bản tính của yêu a.

Bộ dáng thanh tâm quả dục giống như nàng lúc đầu, làm cho ta tưởng rằng nàng muốn xuất gia chứ.

Cách hai cái sân, có thể nghe được bên trong thổi sáo gảy đàn, trống nhạc huyên náo.

Ta cảm thấy rất không thực, giống như một trò đùa. Cho dù Tam Lục tìm được chuyển thế của Tống thư sinh, Tống thư sinh còn nhớ nàng không? Chưa bồi dưỡng một chút cảm tình liền muốn thành hôn, cái này… có phần không ổn đi?

Hôi Đại Mao phục hồi tinh thần lại, vội vàng hành lễ với Tử Hằng và Phượng Nghi. Hắn cũng rất sợ Phượng Nghi, không biết trong chuỗi thức ăn quan hệ của bọn họ có phải cũng đối lập hay không, bất quá hắn và Tử Hằng nhưng lại rất quen thuộc, vừa thấy vành mắt hắn cũng có chút đỏ hoe, hỏi han.

Chúng ta xuyên qua sân, tiếng trống nhạc càng ngày càng rõ ràng. Bên trong nơi nơi đều giăng tơ đỏ, nhìn thấy lại làm cho người ta cảm thấy rất chói mắt, rất đột ngột, cũng không có cảm giác được không khí vui mừng. Những kèn sáo chiêng trống kia cũng chỉ làm cho người ta cảm thấy vô cùng chói tai, cực kỳ ầm ĩ.

Ta cho tới bây giờ chưa từng thấy trong sơn trang này còn có nhiều người như thế, đều thay trang phục màu đỏ, đi tới đi lui rất náo nhiệt. Lúc chúng ta đứng ở ngoài sảnh, vừa vặn cửa sảnh một người thoạt nhìn giống con dế mèn kéo cuống họng kêu: “Giờ lành đến… Xin mời tân lang tân nương a—“

Ta bị giọng to của hắn làm cho hoảng sợ, khi lại nhìn hướng đại sảnh, sau tấm bình phong bên phải xoay ra bóng người màu đỏ. Tam Thất mặc một thân đào hồng nhạt, đỡ Tam Lục. Tam Lục một thân quần áo màu đỏ tươi, ta biết nàng lâu như vậy cho tới bây giờ chưa từng thấy nàng mặc màu sắc tươi đẹp như thế, tươi đẹp quả thực… giống như máu tươi. Trên đầu nàng che hồng sa, chậm rãi, từng bước một từ sau tấm bình phong đi ra. Khóe miệng Tam Thất mỉm cười, vừa nhấc mắt lại thấy được chúng ta đứng ngoài cửa sảnh, biểu tình lập tức biến thành ngạc nhiên.

Đây cũng không phải là lúc để ngẩn người.

Cũng may Tam Thất chỉ chốc lát liền hồi phục lại. Cũng không có qua đây chào hỏi trước. Mà là đỡ Tam Lục quỳ xuống trên đệm gấm đặt ngay giữa phòng lớn.

Sau đó chợt nghe có người nói: “Hiền lành chút. Mau đi qua!”

Loại thét to này cùng với bầu không khí hỉ đường bây giờ không thích hợp thậm chí là rất sát phong cảnh. Có người đẩy đẩy một hồng nhân bị trói rất chắc giống như cái bánh chưng to từ bên trái tiến vào. Trên đầu người kia đính khăn hồng. Trên người mặc hồng bào. Trên chân cũng là giày hồng. Hồng giống như Tam Lục. Ngực còn thắt một đóa hoa lụa hồng rất lớn. Thế nhưng hoa lụa thắt trên người không phải lụa hồng mà là… dây thừng!

Bên cạnh còn có thanh âm đang hô: “Này này! Các ngươi mau thả công tử nhà ta ra! Các ngươi coi trời bằng vung này… Ô ô…” Lời nói phía sau đều bị một miếng vải rách chặn lại.

Lúc này đến phiên ta ngạc nhiên.

Người, người hai trang đinh áp ra, cái bánh chưng đỏ chót bị trói chặt kia, nhưng không phải là Lý thư sinh ta mới quen không bao lâu sao? Người bị áp chặn miệng xem lễ ấy, không phải chính là thư đồng của hắn sao?

Ông trời của ta ơi… Cái này, không nghĩ tới Tam Lục cưỡng đoạt lại là người ta quen biết a.

Điều này nhưng làm cho người ta có chút ý tứ không được tốt.

Dù sao… Dù sao da mặt của ta cũng không dày như thế, nếu là người xa lạ. Ta sẽ không có nhiều cảm giác. Nhưng Lý thư sinh và chúng ta, mới cùng nhau ăn cơm, miễn cưỡng cũng xem như người quen. Nhìn hắn bị trói thành như vậy. Thật sự, ợ… Phượng Nghi sảng khoái tiêu sái đi vào sảnh, ngồi trên ghế xếp bên phải. Bên phải đại sảnh tụ tập hơn phân nửa là tiểu nha hoàn và gã sai vặt trong trang của Tam Lục, quá nửa là sâu biến thành. Chỗ ngồi bên trái cũng có mấy yêu tinh mặc gọn gàng, nhìn qua rất có tu vi xem lễ, có lẽ là Tam Lục mời đến.

Sâu nào lại không sợ chim? Phượng Nghi ngồi xuống bên phải, nha hoàn sai vặt chỗ ấy không khỏi câm như hến, kích động tránh lui, quanh người Phượng Nghi tức khắc trống một mảnh. Tử Hằng cũng đi theo ngồi qua.

Ta nhìn nhìn bên trái. Bên kia ta một người cũng không biết.

Quên đi, ta vẫn là ngồi bên phải vậy.

Ta ngồi chỗ bên cạnh Tử Hằng.

Tam Lục và Tam Thất đều nhìn sang bên này, Lý thư sinh kia cũng nhìn hướng bên này. Ta đang nói hắn sao lại không gọi không gào chứ, lúc này cách gần, trong miệng của hắn cũng bị nhét gì đó. Hai trang đinh đè ép hắn quỳ lên đệm gấm hồng bên cạnh Tam Lục. Hắn rất không muốn, đầu gối kiên cường muốn thẳng dậy. Nhưng hai trang đinh đè một mình hắn chung quy không thể đè không được a, hắn có lại không tình nguyện vẫn là bị ép quỳ xuống.

Chuyện này Tam Lục làm… cũng thật không tốt chút nào. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 70”