Bàn Ti động số 38 – Chương 111

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất nhất chương – Vừa uống rượu vừa xem phim

Đừng nhìn nơi này là khách điếm địa động, làm ăn còn rất không tồi, chúng ta muốn hai gian phòng cạnh nhau, theo như con chuột điếm tiểu nhị kể, đây là hai gian phòng cạnh nhau cuối cùng, ngoài ra chỉ còn lại hai ba gian trên mái lẻ tẻ.

Cùng chờ hắn, ta nâng tay khởi động thiên chu võng, nhỏ giọng nói với Phượng Nghi: “Chúng ta còn ở lại làm gì?”

Chúng ta hẳn là phải vội vàng tìm đường về Mai sơn hoặc là quay về Bàn Ti động chứ, Phượng Nghi cư nhiên không nhanh không vội, hắn cho là chúng ta tới ma giới chơi ba ngày sao?

“Ngươi có biết đi đâu tìm phương pháp trở về không?”

“Ta thì không biết, nhưng ngươi hẳn là biết nha. “

Thiên chu võng có thể ngăn cách chúng ta,, đứng ở ngoài võng, cho dù dí sát tai vào cũng không nghe được thanh âm của chúng ta.

Chê cười, thiên chu địa võng của ta nếu như ngay cả chút thanh âm cũng không ngăn được, thật sự phí công bao nhiêu năm suy nghĩ của ta.

“Ta biết, bất quá nếu đến đây, không tìm hiểu một chút hẵng trở về sao?”

Phượng Nghi cười cười, nụ cười của hắn bây giờ không tuyệt lệ như trước đây, nhưng cũng rất tuấn tú, thậm chí… có chút cảm giác chất phác.

Ảo giác, đây nhất định là ảo giác, cái từ chất phác này qua một ngàn tám trăm năm nữa cũng không có khả năng kéo được quan hệ với Phượng Nghi a.

Dịch dung giả dạng này của hắn thật ra rất… Khụ, rất đủ sáng tạo. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 111”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 1

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Như bạn đã nói từ chương cuối quyển trước, truyện vẫn tiếp tục ngược, đọc mấy chương đầu quyển này mà bạn lại thương Lăng Thanh ghê gớm 。゜゜(´□`。)°゜。

Đệ nhất chương

Đương là tháng chín, sóng hắt màu thu.

Sương bình minh chưa tan, hàn ý tẩm một đêm trăng lạnh hơi xâm nhập vào xương cốt người, Lăng Thanh lại một lần bị đông lạnh tỉnh trong giấc mộng.

Nói là ngủ mơ, thật ra cũng là ngủ một giấc không sâu, hai canh giờ, đầu hôm trong bụng nhộn nhạo đến lợi hại, sau nửa đêm lại chân chuột rút một lúc lâu. Lăng Thanh vẻ mặt tiều tụy ngồi dậy, cúi đầu nhìn về phía bụng mình… Rõ ràng mới năm tháng, thế nhưng lúc này đây bụng thoạt nhìn lại rõ ràng không ít.

Sau cái đêm ý loạn tình mê bên hồ nước ấy, quả nhiên là có, dự cảm không hiểu khi đó của hắn rất nhanh bị phản ứng không lâu sau đó liên tiếp mà đến chứng thực.

Mặc dù không kinh hoàng như lần đầu tiên, nhưng trong lòng Lăng Thanh vẫn có một cái hẫng không vượt qua được.

Lần trước nếu nói là vô ý, chung quy vẫn là kết tinh của lưỡng tình tương duyệt giữa Yên Vân Liệt và “Tần Lâm”, nhưng lần này lại có thêm nhân tố bị ép buộc, mà chỉ cần khi vừa nghĩ tới thái độ hoàn toàn bất đồng của Yên Vân Liệt đối xử với “Tần Lâm” và “Lăng Thanh”, hắn liền tim như đao róc.

Lăng Thanh vẫn muốn rời đi, nhưng sau khi rơi xuống cạm bẫy mấy lần và vòng vo nửa ngày trong sơn lâm lại quay về chỗ cũ, hắn buông tha ý niệm một mình xông ra, tiện tay bắt một giáo chúng uy hiếp y mang mình xuống núi, thế nhưng hắn lại quên mất Thiên Tuyệt giáo am hiểu nhất, tay đối phương vừa đảo qua hắn liền mất đi ý thức, sau khi tỉnh lại đã phát hiện mình lại trở về phòng nhỏ, như thế vài lần, cho đến lúc phát hiện lại lần nữa mang thai.

Đứa nhỏ mặc dù không phải là hắn thật tình muốn, hơn nữa sinh mệnh ngày một lớn lên trong bụng hắn này luôn không ngừng nhắc nhở hắn, đứa nhỏ vô tội bởi vì giấu giếm của mình, bởi vì ích kỷ của Yên Vân Liệt mà chết dưới loạn đao ấy, nhưng sau khi đã mất đi một lần, lại biết càng thêm quý trọng, dù cho đứa nhỏ đến cũng không phải là hắn cam tâm tình nguyện.

Vì thế Lăng Thanh không dám lại mạo hiểm xung quanh tìm kiếm phương pháp chạy đi nữa, mà là tĩnh tâm chờ đứa nhỏ chào đời.

Thật ra dù cho hắn muốn bôn ba khắp nơi cũng là không thể nào. Tiểu gia hỏa trong bụng bây giờ thực sự rất biết làm ầm ĩ, hai tháng đầu đã có thể nói là kinh thiên động địa, khoảng thời gian ấy Lăng Thanh gần như qua trong tình trạng thần trí mơ hồ, tỉnh lại liền kéo thân thể mềm nhũn xuống giường tùy tiện ăn một chút, không có khẩu vị cũng phải ăn, phần lớn thời gian ăn xong là lập tức nôn đến hôn thiên ám địa, nôn xong lại quay về giường tiếp tục mê man.

Không biết làm sao đứa nhỏ đầu tiên thực sự rất nhu thuận yên tĩnh, khi Lăng Thanh mang thai hắn ba tháng vẫn còn vượt nóc băng tường tại Lệ thành, xe ngựa xóc nảy, phản ứng cũng vẫn đều rất nhỏ, đâu như hiện tại, quả thực thật giống như mình thiếu nó.

Yên Vân Liệt thì vẫn không xuất hiện, giống như là sớm đã quên sự tồn tại của hắn.

Lăng Thanh nghĩ thầm, có lẽ y căn bản không quan tâm mình có thể lại sinh ra một đứa trả lại cho y hay không, dù cho có thể, trong lòng y “Tần Lâm” và “Lăng Thanh” căn bản là hai người khác nhau… Y thực sự nguyện ý chấp nhận đứa con do “Lăng Thanh” sinh? Chiếu tình huống lúc đó, người kia có lẽ chỉ muốn có một nơi để phát tiết bi phẫn trong lòng y.

Thế nhưng… bi thống mà mình phải chịu đựng, nên dốc cho ai?

Cuộc sống cứ như vậy mỗi một ngày trôi qua, cuối hè trong núi không xem là nóng bức, nhưng ẩm ướt dính ngấy dằng dai trong gió cũng làm cho người ta không thoải mái chút nào, ve kêu tịch mịch cả ngày hè, trong hồ nước bỏ đi sau phòng, sen dại tự mình đong đưa, sau đó vào một ngày, gió thu thổi, cắt nát lá sen…

Không có đại phu, cũng không có người đến quản, chỉ có người chuyện gì cũng chẳng quan tâm mỗi ngày đúng giờ đưa tới cơm nước. Lăng Thanh có mấy lần nửa đêm tỉnh lại, mệt mỏi rã rời và khó chịu của thân thể khiến cho hắn muốn rót cho mình một chén nước cũng khó khăn, cứ nằm ngẩn ra trên giường nhìn ấm trà trên bàn, từng đợt ủy khuất giống như thủy triều trào lên.

Thật vất vả chịu đựng phản ứng kịch liệt của mấy tháng đầu, bệnh trạng cũng hơi dịu đi, tiểu gia hỏa trong bụng liền bắt đầu có một chút động tác, tựa hồ luôn không ngừng mà nghĩ phương pháp để nhắc nhở Lăng Thanh sự tồn tại của nó. Lăng Thanh cũng bị nó làm ầm ĩ quen, cũng may Nguyễn Tố Tuyết khi đó dạy hắn biết không ít thứ, không ai đến quản, hắn có thể một mình một người để ý.

Lăng Thanh nhíu mày, có chút sủng nịch lại có một chút hờn giận lấy tay vỗ nhẹ bụng hai cái, tiểu sinh mệnh trong bụng dường như đáp lại mà giật giật, giống như làm nũng.

“Con yên tâm… Ta sẽ sinh hạ con.” Tay khẽ vỗ về bụng hơi nhô lên, thản nhiên hứa hẹn. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 1”

Bàn Ti động số 38 – Chương 109+110

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Từ chương này bắt đầu chuyển sang một chặng mới trong truyện. Ngoài ra đừng quên là có 2 chương nhé ^^

Đệ nhất linh cửu chương – Khi chúng ta bị lạc phương hướng

Từ trong khe núi ngẩng đầu, có thể nhìn thấy rõ ràng ánh sáng nơi đỉnh núi.

Giống như nơi đó trang trí một viên dạ minh châu rực rỡ.

“Này, ngươi không biết làm thế nào đi ra ngoài sao?” Ta nhỏ giọng oán giận.

Chúng ta bị vây trong cái mê cung này đã hơn nửa canh giờ, Phượng Nghi khi vừa bắt đầu tiến vào đã nói quy tắc trò chơi mê cung — Không cho dùng pháp lực, phải dựa vào phán đoán phương hướng của chính mình đi ra ngoài.

Thế nhưng ta vốn tưởng rằng Phượng Nghi là con chim biết đường, đi một cái mê cung nho nhỏ còn không phải là một bữa ăn sáng?

Thế nhưng chúng ta bây giờ càng vòng tựa hồ cách rời càng xa, ngay cả đường cũng sắp nhìn không thấy, nơi nơi đều là cây dại cỏ dại, mọc thịnh vượng càn rỡ, ta nghiêm trọng hoài nghi chúng ta là lạc đường.

“Quên đi,” Ta muốn nói chúng ta đừng gắng gượng nữa, vẫn là thoát ra trở về đi thôi: “Ta…”

“Không được! Ta không tin ta hôm nay lại ra không được!”

Ôi! Hắn còn so đo hăng hái với cá mê cung này.

“Ngươi trước kia chưa từng đi qua?”

“Mai Tiêu khẳng định đã sửa lại bố trận, hoàn toàn không giống với trước kia. Ngày trước chỉ là Ngũ Hành trận bao Thái Bình trận, biến hóa bên trong lại là Ninh Vi trận. Bây giờ hoàn toàn khác. Nhất định là hắn mấy năm nay lại suy nghĩ ra trận pháp mới.”

À. Cái này khó trách. Hèn chi ta cũng nhìn không ra manh mối gì.

Nếu chỉ là hai cái trận pháp bao nhau đơn giản, vậy một chút cũng không khó. Lại làm chút cây che các loại cũng đơn giản. Thế nhưng biến hóa trung gian lại bất đồng, cái này có chút mất công. Phải biết rằng loại trận pháp này bao nhau, hiệu quả sinh ra cũng không phải một cộng một bằng hai, mà là thành luỹ thừa gấp bội.

Giống như nói. Một cái trận là năm kiểu biến hóa, một cái trận khác là tám loại biến hóa. Như vậy hai loại trận pháp bao nhau, không phải mười ba loại biến hóa, mà là vượt quá bốn mươi loại biến hóa. Tổ hợp dãy số đã làm người nhức đầu, càng thêm chán ghét chính là hai loại biến hóa mới sinh ra còn có thể lại chuyển hóa. Bàn Ti động của ta đã từng muốn làm một cái phòng ngự phức tạp một chút. Bất quá bằng dung lượng não và căn bản tri thức trận pháp đáng thương về điểm này của ta, có thể lăn qua lăn lại làm một cái Thổ Thạch trận hoàn chỉnh cũng không tồi.

Được rồi, Phượng Nghi thích làm khổ thì để hắn tự làm khổ.

Ta im lặng không nói đi theo phía sau hắn.

Lại rẽ hai ngả, lại tìm được đường. Thế nhưng ta biết rõ, tìm thấy đường không có nghĩa là con đường này chính là lối thoát, rất có thể vẫn là đường rẽ.

“Ngồi xuống nghỉ một lát đi.” Không dùng pháp lực thuần hao tổn thể lực, nhện vô luận như thế nào cũng hao không quá chim phượng hoàng. Ta ngồi xuống trên một tảng đá bình thường bên đường. Phượng Nghi quay đầu lại nhìn ta, ta thực vô tội nhìn hắn.

Không thể bởi vì hắn dỗi, ta cũng gãy chân theo chứ.

Hắn lại không nói gì, chỉ tỉ mỉ nhìn hai mắt của ta, đột nhiên toát ra một câu: “Thật ra ngươi trông… cũng xem như tướng mạo đoan chính, mắt rất tròn.”

Ta…

Ta thật muốn một đầu đâm vào cây ngất xỉu.

Hắn chững chạc đàng hoàng như thế, dường như đang khen người, nhưng ta nghe lại chẳng thấy thú vị tẹo nào.

Người này khẳng định rất ít khen người! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 109+110”

Bàn Ti động số 38 – Chương 108

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh bát chương – Dắt đến Bắc Kinh vẫn là trâu

Bức tranh vải tơ kia treo lên, Hứa Minh Loan thoạt nhìn hơi khinh thường thêm không phục, bất quá nàng không nói thêm gì. Lại nghe một thủ khúc, bỗng nhiên một người tới gần bức vải tơ ấy thất thanh nói: “Cảnh trong bức vải này có thể động a!”

Hắn đưa tay ra sờ, người bên cạnh cũng kinh hô một tiếng theo.

Rừng trúc trên vải hạ mưa, hắn vươn tay, cư nhiên bị giội một tay nước.

Phượng Nghi quay đầu lại, thấp giọng nói: “Ngươi đã luyện hóa xong thủy linh châu?”

“Không có…” Ta có chút bối rối, ta cũng không thể tưởng được lực lượng của mình bây giờ biến thành dạng gì. Bởi vì từ lần trước sau khi bế quan, ta còn chưa có chân chính khảo nghiệm mình đã làm được đến bước nào.

Sau khi người nọ lên tiếng càng nhiều người chen qua nhìn bức vải kia, một người khác đưa tay chạm vào hoa văn đóa hoa phía trên: “A! Cánh hoa này mềm, thơm quá, nha! Khép lại rồi!”

“Đây là lực của thổ linh châu…” Thanh âm của Phượng Nghi khẽ chỉ một mình ta có thể nghe được.

“Thật khó lường…”

“Đây thật là thần công tạo hóa nha…”

Ánh mắt những người đó lại nhìn ta, có tán thưởng, có là lộ ra một loại vẻ mặt đương nhiên “Thì ra là thế” “Hèn chi”, ngay lập tức bất đồng với loại ánh mắt đánh giá, phỏng đoán, hoài nghi ban nãy ấy.

Thật sự là rất hiện thực, tất cả dựa vào thực lực mà nói. Có thực lực bọn họ liền thừa nhận ngươi, không thực lực…

Vẻ mặt của Hứa Minh Loan thực phức tạp, ta liếc nàng một cái, thấp giọng hỏi Phượng Nghi: “Vị Hứa cô nương kia là tộc nhân của các ngươi? Ta thấy nàng đối với ngươi có thể có…”

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta, ánh mắt ấy làm cho ta lập tức ngoan ngoãn câm miệng.

Ta vội vàng nhắc nhở chính mình. Không thể đắc ý quên hình, không thể hếch mũi lên mặt. Hắn ngữ khí ôn hòa là biểu hiện giả, không phải thay đổi tính cách, ngàn vạn lần không thể tùy tiện với hắn.

Hỗn loạn nhốn nháo một phen, đám thị nữ đưa lên một mâm điểm tâm trắng như tuyết.

“Đây là ngọc túy hoa dương, các vị mời bình luận một chút.” Mai Tiêu khách khí mỉm cười, bất quá toàn trường đều cảm thấy như đón gió xuân trong nụ cười này của hắn.

Còn có thứ tốt ăn. Tiên hội này đến không uổng.

Ôi, Phượng Nghi và người ta là hai thái cực.

Ta nhìn nhìn khay trước mặt ta. Khay màu trắng như tuyết, thìa cũng vậy, điểm tâm bên trong là..

A, ta nếm ra được!

Là tào phớ.

Trong chua ngọt có một luồng hương rượu, tào phớ mềm trơn vào miệng liền tan, thật sự là mỹ vị. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 108”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 18

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập bát chương

Không ngoài sở liệu, mục đích của áp giải, chính là bệnh viện chuyên dụng của ủy hội quân liên bang.

Nơi này là bệnh viện có được máy móc chữa bệnh tiên tiến nhất và bác sĩ ưu tú nhất toàn liên bang, xây dựng chuyên cho các nhân vật xuất sắc trong hệ thống quân quyền liên bang, bởi vậy cũng có thể chứng minh, Lăng Hàm vùng vẫy bên bờ tử vong trở về, chí ít đã chiếm được đặc quyền bộ phận hắn muốn.

Lăng Khiêm bị quân nhân trầm mặc áp tải đi qua hành lang, ở cửa phòng bệnh đặc biệt cuối cùng, thấy anh trai theo một tuyến đường khác được áp giải đến cùng một chỗ.

Lăng Hàm nhất định giận điên lên.

Mới cứu mạng nhỏ trở về, liền khẩn cấp sử dụng quyền điều tra và quyền điều khiển vừa mới giành được.

Quyền điều tra thì cũng thôi, ở liên bang, người có được quyền cho phép cao cấp cũng có thể tùy ý điều tra kẻ khác, đây vốn chính là một thế giới cường quyền tối cao.

Nhưng căn cứ liên bang quy định. Quyền điều khiển đạt được nhờ cuộc thi, chỉ thuộc về giai đoạn sử dụng thẩm tra. Nói cách khác, có thể điều khiển nhân viên quân sự chấp hành mệnh lệnh của mình. Nhưng mỗi lần mệnh lệnh đều bị giám thị ghi lại vào hồ sơ.

Loại ghi lại này, có nghĩa là sau này có thể phải chịu thẩm tra nghiêm khắc.

“Xem ra vết thương rất nặng nhỉ, lại nằm trong phòng bệnh nghiêm trọng.” Khi mở cửa phòng, Lăng Khiêm giấu tất cả cảnh giới dưới nụ cười ung dung, có thể bước vào phòng bệnh trước Lăng Vệ, “Lăng Hàm, tôi và anh Lăng Vệ cùng tới thăm cậu. Anh, chào hỏi với Lăng Hàm đi.”

Nhẹ nhàng nắm cổ tay Lăng Vệ, cất bước đi thong thả đến bên giường bệnh, từ trên cao nhìn xuống em trai sinh đôi nằm trên giường.

Thấy khuôn mặt nam tính hóa cực giống cha kia, Lăng Vệ bị ánh mắt trầm tĩnh trong đó dường như hiểu rõ tất cả đâm vào không dám nhìn thẳng.

Bị em trai xem như phụ nữ đặt ở trên thảm giao cấu, bản thân phát ra rên rỉ chẳng biết thẹn, lại thông qua máy truyền tin bị cậu em trai con cưng của trời kia nghe thấy.

Còn bị trở thành như tội phạm áp giải đến đây.

Mình trong mắt Lăng Hàm, chẳng những không còn có tư cách lại làm một người anh, hơn nữa chỉ sợ ngay cả một người đàn bà mồi chài đàn ông bên đường cũng không bằng.

Mà Lăng Khiêm, lại ngông nghênh nhìn chằm chằm quan sát người bệnh.

“Tôi rốt cuộc cũng xem như biết chỗ tốt của cuộc thi chết người rồi, ngay cả quân nhân của trụ sở riêng ủy hội quân liên bang cũng có thể tùy ý sai phái, thật sự là rất sảng khoái. Có điều lần đầu tiên đã dùng loại đặc quyền này trên người nhà mình, có phải có chút vô tình hay không? Em trai tốt của tôi.”

“Tôi không phải tin hai người sao? Vì thế mới làm như vậy.” Lăng Hàm dùng giọng điệu ôn hòa giải thích.

Chăn y dụng trắng như tuyết che cổ hắn trở xuống, mấy ống truyền dịch hoặc tím hoặc xanh từ chăn kéo dài xuống, nối với bàn chữa bệnh tái sinh bên cạnh, trên giường bệnh kê đệm mềm y học làm bằng sợi mà chỉ người bị thương nặng mới sử dụng. Chứng minh vết thương của hắn quả thực nguy hiểm đến tính mạng.

Cho dù với tình trạng không thể nhúc nhích hiện nay, ánh mắt hắn nhìn anh trai sinh đôi Lăng Khiêm, lại ẩn chứa cảm giác đáng sợ đã tính trước mọi việc.

Dưới bình tĩnh, lực áp bức đáng sợ có thể làm cho Lăng Khiêm cũng cảm giác bị đè nén.

“Lời khách khí cũng không cần nói nữa.” Lăng Khiêm cúi đầu nhìn em trai mình, nói thẳng, “Tình huống hiện tại, cậu đã nghe được từ trong máy truyền tin. Tâm hồn và cơ thể anh ấy đều đã thuộc về tôi.”

Lăng Vệ tức giận mở miệng, “Câm miệng, Lăng Khiêm.”

“Anh à, anh mới phải câm miệng, không nhìn thấy cậu em trai giá trị lớn lao của chúng ta sẽ nuốt sống anh sao? Nếu như không phải nó bây giờ chỉ có thể giống như con chuột chết nằm trên giường, chỉ sợ anh đã bị nó phái người đè lại tứ chi đặt trên giường bệnh, hung hăng chơi rồi.”

Cách dùng từ tục tĩu của Lăng Khiêm, tựa như đâm trúng thần kinh phẫn nộ của Lăng Vệ.

Bỗng nhiên quay đầu nhìn chằm chằm gã hạ lưu này, còn chưa có bùng nổ, câu tiếp theo của Lăng Khiêm lại làm cho cậu ngây người.

“Anh bây giờ là người duy nhất có thể bảo vệ em.”

Lăng Vệ ngạc nhiên.

“Cậu nói mê sảng cái gì?”

“Anh là ngây thơ hay là giả ngốc? Lăng Hàm đã lấy được đặc quyền quân bộ, nó bây giờ muốn đối phó em sau đó độc chiếm anh thực sự rất dễ dàng. Em duy nhất có thể dựa vào bây giờ, chính là anh. Anh phải giữ đúng lời thề, vĩnh viễn cũng không được vứt bỏ em.” Lăng Khiêm chua chát nhìn Lăng Vệ, “Em bộ dạng này, rất đáng thương phải không? Thật ra em vẫn đáng thương như thế, từ ngày biết Lăng Hàm có thể thông qua cuộc thi, em sống hay chết đã toàn bộ nắm giữ trong tay anh.”

“Em trong lòng anh rốt cuộc có một chút sức nặng hay không? Xa cách em, anh có phải thật sự không nỡ hay không? Thời khắc mấu chốt này, anh nói ra lời thật sự ngay trước mặt Lăng Hàm đi, nếu như anh thực sự nhẫn tâm nói ra câu không quan tâm Lăng Khiêm, em lập tức xin đi tiền tuyến. Lời thề độc anh nói ra, để nó thực sự phát sinh trên người em là được.”

Lăng Khiêm dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn Lăng Vệ.

Ánh mắt xinh đẹp tràn ngập chờ mong.

“Anh nói đi, nói anh cho rằng Lăng Khiêm bi thảm chết trên tay quân địch, thật ra không có gì đáng ngại.”

“Đừng nói nữa.”

Lời nói ác độc như thế, ngay cả nghe thấy cũng cảm thấy chói tai.

Nhưng yếu ớt nằm xuống tại câu lạc bộ như vậy, cũng đã làm cho mình đau lòng đến run rẩy.

“Nếu không cần em, chán ghét em như thế, cũng nói mau đi.” Lăng Khiêm dịu dàng nhìn cậu. “Nếu như anh quan tâm em, cũng tự mình nói cho em biết, như thế, em chết cũng nhắm mắt.”

“Đừng nói chết hay không cái gì.”

Tiếng cười trầm thấp bỗng nhiên xen vào cắt ngang đối thoại của hai người.

“Lăng Khiêm, thị uy cũng nên xong rồi.” Từ thủy tới chung, Lăng Hàm đều tỏ vẻ bình tĩnh, tiếng nói trầm thấp, kèm theo tiết tấu rành mạch, “Anh xem đây thành một cuộc chiến dịch. Cũng coi anh trai thành chiến lợi phẩm, anh lợi dụng khi tôi tham gia cuộc thi, dùng thủ đoạn hèn hạ cướp đoạt anh ấy vốn không phòng bị. Có điều, cho dù thủ đoạn của anh có hèn hạ thế nào. Tôi đã nhìn ra. Đây đối với anh ấy xác thực đã có tác dụng. Lăng Vệ, tôi thật sự không nghĩ anh lại dễ đối phó đến thế. Có chút thất vọng.”

Tầm mắt Lăng Hàm, chậm rãi chuyển đến trên mặt Lăng Vệ.

Áp lực kinh người với cảm giác nhục nhã, gần như đè cong sống lưng Lăng Vệ.

Vóc người thon dài anh tuấn, bởi vì sỉ nhục mà khẽ run.

“Này, Lăng Hàm. Cậu đừng có nhắm ngay mũi nhọn vào anh ấy chứ.” Lăng Khiêm đứng ra. “Nói cho cùng là chính cậu không khôn ngoan, một lòng tranh thủ quyền lợi buông tha cho phòng bị, tôi mới có cơ hội, không bằng thế này.” Hắn thay đổi thành giọng điệu đổi chác, mỉm cười nghiêng đầu, “Chúng ta lập thành hiệp nghị đi.”

“Hiệp định gì?”

“Hiệp định chúng ta đều cùng một chỗ.”

Lăng Vệ sau khoảnh khắc hoảng hốt, kinh hãi hiểu ra. Nhìn chằm chằm vào hai anh em sinh đôi một đứng một nằm. Ánh mắt giao hòa giữa không trung, giống như đang trao đổi chuyện nguy hiểm gì đó, không nén nổi lui về phía sau.

Lăng Khiêm dùng sức nắm chặt cổ tay cậu, không cho cậu trốn. Tiếp tục giằng co với Lăng Hàm.

“Hai hổ tranh chấp, tất có một bị thương. Nếu chúng ta là anh em bình thường, trình diễn một hồi thảm án gia đình máu lạnh, sự tình có lẽ sẽ giải quyết xong. Đáng tiếc tôi và cậu lại là anh em sinh đôi, nếu một người chết, người kia có lẽ không sống nổi.” Lăng Khiêm nhếch nụ cười bất đắc dĩ, “Không bằng hòa nhau đi. Giống như cậu, tôi cũng không muốn chia sẻ anh ấy với kẻ khác, thế nhưng nếu là cậu, bất đắc dĩ, có thể miễn cưỡng chấp nhận.”

“Buông tay! Lăng Khiêm. Tôi cũng không phải là vật phẩm của các cậu!”

“Sớm đáp ứng làm vật tiết dục của em. Không phải vật phẩm thì là cái gì hả anh. Anh ngoan một chút đi. Nếu không coi chừng em dùng mấy đồ chơi tình dục mua về kia dạy dỗ anh tư vị gậy mát xa nhé?”

“Cậu!”

Lăng Khiêm lại có thể không kiêng nể gì cả nói ra trước mặt Lăng Hàm, Lăng Vệ bị nhục nhã đến không dám ngẩng đầu nhìn người.

Trong thân thể bị chà đạp quá độ chỉ trải qua chà lau, còn mơ hồ dính trọc dịch của em trai, loại thời điểm yếu ớt này phải giãy giụa với Lăng Khiêm vốn có sức lực hơn người.

“Nếu đổi ý, anh cứ việc nói thẳng. Chỉ cần anh nói ra, em sẽ lập tức dùng phương pháp tàn nhẫn nhất giết chết chính mình, cũng để cho anh bớt oán hận.”

Hận đến nghiến răng nghiến lợi, những lời nói tuyệt tình ấy, Lăng Vệ lại không nói được qua kẽ răng.

Thân thể mặc quân phục màu lam đậm, run rẩy đến càng thêm lợi hại.

“Thế nào? Lăng Hàm. Hạ quyết định đi, buông tha cho ý tưởng có đặc quyền là có thể bỏ qua tôi độc chiếm anh ấy của cậu, mọi người cùng nhau đi. Bộ dạng này bây giờ, cho dù cậu cướp đi anh ấy từ bên tôi, anh ấy cũng sẽ không thích cậu. Trong lòng anh ấy chỉ nghĩ đến tôi, sau đó càng ngày càng hận cậu. Cậu xem,” Lăng Khiêm cầm lấy cánh tay Lăng Vệ, kéo cậu đến gần giường bệnh. “Anh ấy cũng đã bị tôi dạy đến trình độ này. Ba người cũng rất có lạc thú.”

Biết Lăng Khiêm đưa ra chính là phương án duy nhất có thể hòa bình giải quyết, Lăng Hàm cao ngạo, cũng không tính để cho Lăng Khiêm yên ổn chiếm thượng phong, dương dương đắc ý giành được nửa quyền sở hữu anh trai như thế.

Không hung hăng chèn ép một chút. Về sau sẽ càng khó đối phó, Lăng Hàm quyết định trừng phạt.

Lăng Khiêm chăm chú biểu tình lộ ra một tia cấp thiết, Lăng Hàm vô cùng chuẩn xác bắt được hoảng sợ không xác định sâu trong nội tâm này của anh trai sinh đôi.

Sau khi yên lặng đánh giá Lăng Khiêm, Lăng Hàm thản nhiên mở miệng, “Anh có độc chiếm dục mạnh như thế, lại chủ động đưa ra ba người. Tôi thấy, anh là coi trọng đặc quyền giành được tại quân bộ, sau khi tôi thông qua cuộc thi thì có.”

“Không tồi, có quyền lợi đầy đủ mới có thể bảo đảm anh ấy an toàn tại quân đội. Những người của gia tộc Tu La đó, có lẽ không đối phó được chúng ta, sẽ đối phó anh trai không có huyết thống nhờ cậy. Lúc trước khi chúng ta xin đi, không phải đều căn cứ vào mục đích giống nhau sao? Chẳng lẽ bây giờ cậu thay đổi?”

Lăng Vệ vốn chỉ nghe, lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.

Lời nói càng khiếp sợ hơn, xuất hiện ngay sau đó.

“Lúc trước cũng không có thương nghị đề cập đến ba người. Lúc cùng xin đi thi, ý tứ của hai bên chúng ta đều là ai có thể được chọn, thông qua cuộc thi lấy được đặc quyền, người đó có thể có được anh ấy.”

“Tình huống hiện tại đã thay đổi.”

“Thay đổi chỗ nào?”

“Cậu lấy được đặc quyền, Nhưng tôi, lại chiếm được anh ấy.”

“Vì thế anh cho là anh có thể bằng nó chống chọi với tôi? Mười ngày lừa gạt của anh, đủ để cân sức ngang tài với kết quả cuộc thi tôi dùng tính mạng lấy về?’

Câu cuối cùng của Lăng Hàm, làm cho người ta cảm thấy ớn lạnh.

Không gian tựa như yên bình bỗng nhiên bị xé ra một lỗ hổng. Cái lạnh đến đóng băng của thế giới kia khiến người ta toàn thân phát run.

Tĩnh mịch…

Nhiệt độ của phòng bệnh đặc biệt, xuống tới cực điểm.

Sau giằng co ánh mắt thật lâu, Lăng Khiêm lộ ra biểu tình khó có thể tin nổi, hạ giọng hỏi, “Cậu không muốn?”

“Tôi nên muốn?” Lăng Hàm cười khẽ.

Lăng Khiêm nhận thấy được nguy hiểm, ánh mắt trở nên sắc bén thâm trầm. Từng chữ cảnh cáo, “Lăng Hàm. Cậu là người thông minh, hẳn là hiểu được phương thức tôi đề ra, là người đều có thể tiếp thu nhất. Anh ấy đã sinh ra cảm tình với tôi, cậu không có khả năng bỏ tôi qua một bên độc chiếm trái tim anh ấy. Cho dù quyền lực trong tay cậu có bao nhiêu, cũng không thể thay đổi lòng người, không có khả năng thay đổi cảm giác của anh ấy đối với tôi.

Lăng Hàm vân đạm phong khinh mỉm cười.

Hắn là người sau khi bị thương nặng vẫn còn phải nằm trên giường bệnh, nhưng khí thế của hắn, lại giống như nắm giữ toàn cục dường như không để cho bất luận kẻ nào ngỗ nghịch.

“Tôi sẽ để cho anh xem quyền lực của tôi có bao nhiêu.” Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Chương 18”