Bàn Ti động số 38 – Chương 107

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh thất chương – Vội dệt dệt dệt dệt dệt vải

Ta giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức toàn bộ tinh thần đề phòng.

Ác ý của nữ nhân này quá rõ ràng, chính là hướng về phía ta mà tới.

Nàng đi đến giữa sân, cách chỗ ngồi của chúng ta không xa, kéo vạt áo hướng về phía bên này thi lễ, lễ này dám chắc không phải là hướng về phía ta, bất quá Phượng Nghi cách ta gần như vậy, nàng hành lễ với hắn cũng chẳng khác nào hành lễ với ta, ta yên tâm thoải mái ngồi.

Hứa Minh Loan mở miệng nói chuyện, thanh âm cực kỳ nũng nịu êm tai: “Tiểu nữ tử cũng có một điệu múa, nguyện cùng thưởng thức với chư quân đang ngồi.”

Nàng là muốn thị uy sao?

Con ngươi Hứa Minh Loan xoay động, nói: “Còn phải mời Mai cư sĩ thay ta gảy đàn đệm nhạc.”

Mai Tiêu cười, vẫy tay lệnh thị nữ ôm đàn tiến lên: “Ngươi gảy đàn cho Hứa cô nương.”

Biểu tình của Hứa Minh Loan tựa hồ hơi mất mát, nhưng nàng cũng không nói thêm gì. Nếu múa đương nhiên một người gảy đàn đệm nhạc vẫn còn chưa đủ, ngoài ra có mấy người ở đây cũng cầm nhạc khí chờ
Cô nương ôm đàn hỏi: “Không biết Hứa tiên tử muốn múa gì, khúc gì?”

Hứa Minh Loan nói: “Dùng Trăm hoa như gấm đi.”

Chẳng lẽ nàng chỉ là muốn đi ra múa sao? Tựa hồ… không có đơn giản như vậy chứ.

Tiếng nhạc cùng cất lên, tay áo màu của Hứa Minh Loan tung bay. Giữa sân chỉ có một mình nàng, nhưng trong nháy mắt lại thay phiên trăm màu, rực rỡ đầy mắt.

Rất đẹp mắt, thế nhưng ta không có cách nào toàn tâm toàn ý thưởng thức.

Váy nàng đỏ thẫm, giống hoa lựu tháng năm, đỏ làm người ta… cảm thấy mắt cũng bị màu sắc nóng rực ấy khiến cho đau nhói.

Không biết vì sao ta chỉ nghĩ đến một câu nói. Khi đỏ ửng cũng là lúc thành tro.

Mọi việc. Không thể quá mức.

Quá mức… Đỏ sẽ thành tím. Tím sẽ thành đen.

Một khúc này múa rất rực rỡ, đến cuối cùng âm nhạc đột nhiên dày đặc, Hứa Minh Loan xoay thành một bóng đỏ, tay áo rộng và làn váy tản ra, thoạt nhìn giống một đóa hoa rơi… Cũng giống màu ráng cuối cùng của mặt trời chiều trời tây.

Rất đẹp mắt, khách quan đánh giá, phải nói vô cùng đẹp mắt.

Sau khi nàng múa xong, đứng cao vút, mỉm cười nhìn quanh bốn phía.

Khí chất cũng không tồi, hoàn toàn tìm không thấy độc ác cay nghiệt khi nàng ta khiển trách ức hiếp vị Bạch Thúy Tranh cô nương phía sau núi giả ấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 107”

Bàn Ti động số 38 – Chương 105+106

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh ngũ chương – Tương phùng còn sợ là trong mộng

Tóm lại, phun trà có, rơi chén có, giẫm y phục té nhào có…

Nếu như thờêni đại này có kính mắt, như vậy bây giờ khẳng định là đã ngã vỡ miểng thủy tinh đầy đất rồi. Cho dù thời đại này chưa có kính mắt, cằm những người đó thoạt nhìn cũng đều sắp rớt lên bàn chân. Còn có người nâng tay liền cho mình một bạt tai, lại có một người hung hăng nhéo thắt lưng người bên cạnh, mà người bị nhéo kia chỉ lo ngẩn ra cũng không phản ứng chút nào!

Nét mặt mọi người bây giờ cũng có thể dùng một câu thơ để khái quát, “Tương phùng còn sợ là trong mộng”!

Đúng vậy, chuyện này quá huyền dị, quá đáng sợ, quá… quá gì gì đó!

Ta không biết chấn động này của bọn họ rốt cuộc là bởi vì trâm phượng vô cùng xấu xí cắm trên đầu ta hay là bởi vì Phượng Nghi kéo tay ta. Tiếp đón chúng ta chính là tiểu yêu hoa nhài xem như hai bên đều đã quen thuộc, nàng cả kinh ngón tay run lẩy bẩy như điên như ma. Ta chỉ sợ tiểu cô nương này cũng sắp tẩu hỏa nhập ma!

Cũng may nàng khôi phục còn nhanh hơn người khác một chút, chỉ là thanh âm nói chuyện vẫn tiết lộ tâm tính chân thực của nàng.

Thanh âm của nàng phát ra lung lay, run rẩy nói: “Phượng… đại… nhân… Vị trí của ngài vẫn… ở… chỗ… cũ…”

Phượng Nghi gật đầu, thản nhiên nói: “Tử Hằng thì sao?”

Ánh mắt tiểu yêu hoa nhài mơ hồ thanh âm ngơ ngẩn: “Ở bên cạnh ngài…”

“Ừ, cũng an trí chỗ ngồi của Đào cô nương bên cạnh ta.”

“Dạ… vâng…” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 105+106”

Tàng tình – Quyển 3 – Văn án+Trích đoạn

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Luyến ái sâu quấn vào tim, đổi lấy lại chỉ là bi thương hối hận thiêu tim đục cốt.

Có ai còn nhớ đã từng say rượu bay chén, song song mà đi?

Sai lầm đã đúc xuống, ngay cả cơ hội bù đắp cũng không còn nữa, hiểu lầm khiến cho bọn họ đau đớn mất đi cốt nhục, càng hoàn toàn đoạn tuyệt.

Người từng yêu là hắn, giờ đây người hận thật sâu cũng là hắn, tình yêu ẩn sâu lúc trước đã vỡ tan như cát bụi, khoản nợ này, đến tột cùng là ai nợ ai?

Hắn và y, còn có bao nhiêu cái tám năm, có thể lại truy đuổi, lại say mê, lại lần nữa sát bên người mà qua dừng chân ngoái đầu nhìn lại?

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 10

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lăng Thanh không biết mình bất tỉnh bao lâu, thân thể sau khi đã ăn khôi thạch liên sẽ không để cho hắn quá dễ dàng chết đi, ngay cả dưới một trận phạt roi thế này.

Sau khi có chút ý thức phản ứng đầu tiên chính là muốn tìm nước, thế nhưng nhúc nhích liền toàn thân đau đớn, y sam đã tả tơi trên người dính vào da thịt, trên khuôn mặt cũng có cảm giác nhớp nháp, mùi máu từng cơn truyền vào chóp mũi, dường như đặt mình trong bể máu địa ngục. Lăng Thanh đơn giản không động nữa, nếu bị ném vào nơi này không có người quản sớm muộn gì cũng sẽ chết…

Chỉ là khác biệt sớm một ngày chậm một ngày mà thôi…

Khi ý thức đã yếu ớt đến gần như không cảm giác được sự tồn tại của tứ chi, xích sắt trên cửa hình phòng rầm rầm một trận tiếng động vô tình, sau đó là tiếng bước chân hỗn độn, dường như đi vào không chỉ một người.

Đau đớn và đói khát tiêu hao toàn bộ thể lực còn sót lại của Lăng Thanh, hắn không mở ra được mắt, chỉ có thể dựa vào một chút cảm giác yếu ớt ấy. Thế nhưng khi những người đó nâng hắn lên kéo theo một trận đau đớn long trời lở đất mà vết thương mang đến, giống như hồng thủy mãnh thú đánh úp tới, cắn tất cả ý thức của hắn.

Lần bất tỉnh này không biết bất tỉnh bao lâu, khi lại tỉnh, Lăng Thanh phát hiện mình đang ở một gian phòng lạ, vết thương trên người đều đã được xử lý cẩn thận, thay áo lót sạch sẽ. Trong phòng có một vài gia cụ và bài trí đơn giản, mùi mốc nhàn nhạt, giống như đã lâu không có người ở.

Từ trước cửa sổ nhìn ra, hẳn là đang trên Thiên Tuyệt sơn.

Lăng Thanh có phần không hiểu Yên Vân Liệt rốt cuộc muốn làm cái gì, mặc dù mỗi ngày đều có người đúng hạn đưa cơm, nhưng chưa từng thấy những người khác, người đưa cơm kia giống như là người điếc, nhắm mắt bịt tai với câu hỏi của Lăng Thanh.

Lăng Thanh nghĩ không ra cũng hỏi không ra, cũng chả để ý nữa. Hắn từng đi sơn đạo một lần, biết không có thứ trong ống trúc nhỏ của Linh Quân kia, thì vô luận như thế nào cũng chạy không thoát Thiên Tuyệt sơn. Mà đối với hắn bây giờ mà nói, tới chỗ nào còn có gì khác nhau?

Lúc trước có tín niệm giết Hoắc Hiền chống đỡ, giờ đây đích thân hắn đã giết Hoắc Hiền, Yên Vân Liệt cũng biết tất cả, trong lòng bỗng chốc mất đi tín niệm để chống đỡ, thậm chí ngay cả người này cũng không lưu luyến nữa, Lăng Thanh bất quá nhiều hơn người chết một hơi thở, như vậy mà thôi. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 10”

Bàn Ti động số 38 – Chương 104

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh tứ chương – Dọa rớt quai hàm không đền mạng

Mặc dù cây trâm phượng trên đầu kia thoạt nhìn rất tầm thường, thế nhưng — Ta chung quy nhắc mãi trong lòng một câu, chó biết cắn người không kêu, cay chết người đều là ớt héo…

Cái trâm này, không có lai lịch trò trống gì khó lường chứ?

Đứng lên mới phát giác làn váy hơi dài, một cước giẫm lên, thân thể liền ngã về phía trước.

Phượng Nghi nhẹ nhàng đỡ ta một phen: “Đứng vững vàng.”

Những lời này nói dịu dàng hiếm thấy, thì ra, thì ra chim phượng hoàng cũng có một mặt khiêm tốn thân thiết như thế sao…

Bất quá chuyện này để Hôi Đại Mao cũng nhìn thấy, thật sự rất xấu hổ.

A? Hôi Đại Mao đâu?

Tiểu tử này vọt thật nhanh.

Được rồi… Tại phương diện này hắn đặc biệt có ánh mắt.

Ta cảm giác sức giãn trong không khí cực kỳ lớn, làn da cũng bắt đầu căng ra, dường như đây là một gian nhà kho tràn đầy nguy hiểm thuốc nổ dầu hỏa, nếu không nói chút gì làm gì, nhất định sắp xảy ra chuyện.

Ta khe khẽ ho khan một tiếng hắng giọng: “Bây giờ muốn đi đỉnh núi sao?”

“Ai nói phải đi sớm như thế?” Phượng Nghi nói: “Chính ngọ mới bắt đầu, đi ăn vài thứ trước, buổi sáng tìm chút giải trí tiêu thời gian, đến khi chính ngọ lại đi cũng không muộn.”

Ô, tác phong của phượng hoàng. Ngày hôm qua nghe những người khác nói, không khỏi là chờ mong, hưng phấn, chỉ sợ sáng sớm phải đi ngay đỉnh núi. Phượng Nghi lại trầm đến bình tĩnh như thế…

Phải rồi, nhân vật áp chót luôn không cần đến sớm. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 104”