Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất linh thất chương – Vội dệt dệt dệt dệt dệt vải
Ta giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức toàn bộ tinh thần đề phòng.
Ác ý của nữ nhân này quá rõ ràng, chính là hướng về phía ta mà tới.
Nàng đi đến giữa sân, cách chỗ ngồi của chúng ta không xa, kéo vạt áo hướng về phía bên này thi lễ, lễ này dám chắc không phải là hướng về phía ta, bất quá Phượng Nghi cách ta gần như vậy, nàng hành lễ với hắn cũng chẳng khác nào hành lễ với ta, ta yên tâm thoải mái ngồi.
Hứa Minh Loan mở miệng nói chuyện, thanh âm cực kỳ nũng nịu êm tai: “Tiểu nữ tử cũng có một điệu múa, nguyện cùng thưởng thức với chư quân đang ngồi.”
Nàng là muốn thị uy sao?
Con ngươi Hứa Minh Loan xoay động, nói: “Còn phải mời Mai cư sĩ thay ta gảy đàn đệm nhạc.”
Mai Tiêu cười, vẫy tay lệnh thị nữ ôm đàn tiến lên: “Ngươi gảy đàn cho Hứa cô nương.”
Biểu tình của Hứa Minh Loan tựa hồ hơi mất mát, nhưng nàng cũng không nói thêm gì. Nếu múa đương nhiên một người gảy đàn đệm nhạc vẫn còn chưa đủ, ngoài ra có mấy người ở đây cũng cầm nhạc khí chờ
Cô nương ôm đàn hỏi: “Không biết Hứa tiên tử muốn múa gì, khúc gì?”
Hứa Minh Loan nói: “Dùng Trăm hoa như gấm đi.”
Chẳng lẽ nàng chỉ là muốn đi ra múa sao? Tựa hồ… không có đơn giản như vậy chứ.
Tiếng nhạc cùng cất lên, tay áo màu của Hứa Minh Loan tung bay. Giữa sân chỉ có một mình nàng, nhưng trong nháy mắt lại thay phiên trăm màu, rực rỡ đầy mắt.
Rất đẹp mắt, thế nhưng ta không có cách nào toàn tâm toàn ý thưởng thức.
Váy nàng đỏ thẫm, giống hoa lựu tháng năm, đỏ làm người ta… cảm thấy mắt cũng bị màu sắc nóng rực ấy khiến cho đau nhói.
Không biết vì sao ta chỉ nghĩ đến một câu nói. Khi đỏ ửng cũng là lúc thành tro.
Mọi việc. Không thể quá mức.
Quá mức… Đỏ sẽ thành tím. Tím sẽ thành đen.
Một khúc này múa rất rực rỡ, đến cuối cùng âm nhạc đột nhiên dày đặc, Hứa Minh Loan xoay thành một bóng đỏ, tay áo rộng và làn váy tản ra, thoạt nhìn giống một đóa hoa rơi… Cũng giống màu ráng cuối cùng của mặt trời chiều trời tây.
Rất đẹp mắt, khách quan đánh giá, phải nói vô cùng đẹp mắt.
Sau khi nàng múa xong, đứng cao vút, mỉm cười nhìn quanh bốn phía.
Khí chất cũng không tồi, hoàn toàn tìm không thấy độc ác cay nghiệt khi nàng ta khiển trách ức hiếp vị Bạch Thúy Tranh cô nương phía sau núi giả ấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 107”