Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất tứ cửu chương – Ánh mắt khiến người ta hoảng sợ
Phía trước cửa động, chung quanh là cây tùng bách cao thẳng, đám huynh đệ chuột và đám tỷ muội nhện đứng hai bên, có thể biến thành người không thể biến thành người, tất cả đều mặc đẹp, mỗi người đều kích động khó có thể tự ức chế, từ xa nhìn lại một mảnh đầu đủ mọi màu sắc, bọn họ khi nào thì lại mê nhuộm lông? Ta đang muốn cất bước, trong đám người lôi ra một băng biểu ngữ lớn: “Hoan nghênh đại tỷ về nhà!”
Hợ… Ta sao lại có loại ảo giác, mình đột nhiên thành đại ca trùm xã hội đen? Được rồi, chúng ta đây coi như là một loại xã hội đen khác.
Ừm, cảnh này rất thô tục, bất quá ta thực hưởng thụ, còn rất cảm động.
Cảm giác về nhà thật tốt. Bên ngoài có đẹp có tốt cũng không tốt bằng Bàn Ti động của ta, tổ vàng tổ bạc không bằng tổ cỏ của mình mà.
Ta bỏ đi hóa trang của mình, Phượng Nghi cũng khôi phục tướng mạo sẵn có. Hắn khẽ mỉm cười, phong nghi ngàn vạn, khi vạn người chú mục này, nhẹ nhàng nắm một tay ta.
Hợ… Ta nghe thấy một mảnh thanh âm hút không khí, còn có tựa hồ xa xa truyền đến mấy tiếng té ngã xuống đất.
Ừm, không có khoa trương tới mức vạn người, thế nhưng ngàn người hẳn là có.
Loại tuyên cáo không nói gì này của Phượng Nghi làm cho bọn họ trầm mặc một lúc, sau đó tuôn ra một trận tiếng hoan hô ồn ào náo động hỗn loạn! Toàn bộ Bàn Ti động trên dưới đều biết vì sao trên đỉnh Đông Dương đối diện chúng ta ở một đám chim, hiện tại thấy một màn như vậy, phản ứng của mọi người thật sự là… ờ, tuy rằng rất không chỉnh tề, nhưng ta phải nói, đại đa số đều thực vui sướng, hân hoan, mừng như điên… Ừ, không sai, như vậy.
Phượng Nghi và ta tay trong tay từ giữa mọi người đi qua, không biết ai dẫn đầu, vô số giấy màu, cánh hoa, thậm chí còn có viên kẹo đã gói đồng thời ném về phía chúng ta, đúng vậy, không phải rắc, là ném! Nhất là không biết ai chuẩn bị một viên kẹo cứng lớn như búa, tiếng gió vù vù mang theo bén nhọn liền nện qua đây.
Hợ. Ta trước kia hình như có lần từng vô tình nói ăn mừng tung hoa rắc kẹo gì đó, thế nhưng, đây không phải là rắc, đây là nện mà! Hơn nữa, ai nói kích thước càng lớn lại càng tốt? Chẳng lẽ bọn họ cảm thấy cỡ càng lớn thì càng vui mừng sao?
Có điều tuy kẹo to chút, đối với chúng ta thì không thành vấn đề, mấy cái chỉ nặng có vậy trước khi đụng tới thân thể chúng ta, đã bị cương khí hộ thể và thiên chu võng ẩn hình của ta văng ra rồi, giấy màu cánh hoa nhưng thật ra ào ào rơi xuống một đầu một thân chúng ta. Bất quá mọi người Lý gia phía sau chúng ta thì hơi chật vật, không ngừng trốn đông tránh tây, có lúc có tiếng “ai u”, tiếng chửi bới lẩm bẩm truyền đến. Ta quay đầu lại liếc mắt một cái, che miệng trộm cười, quyết định không nhìn tao ngộ của bọn họ tới cùng, ai bảo bọn họ ở bên ngoài chửi bậy phá hư thanh danh của ta? Trả thù nho nhỏ của ta cũng không quá đáng chút nào.
Tiếng lầu bầu của bọn họ rất nhỏ, có lẽ là trước mắt đột nhiên xuất hiện yêu quái nhiều như vậy, bị chấn động thật sâu… Ta hiểu, tình cảnh trước mắt thật sự là nằm ngoài dự liệu của bọn họ, bọn họ cho dù hơi cuồng vọng, mấy người đối mấy nghìn, tỉ lệ rất lớn này bọn họ vẫn có thể hiểu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 149” →