Bàn Ti động số 38 – Chương 151

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ nhất chương – Kiếp trước kiếp này? Hữu tình vô tình?

Vui vẻ? Vô lo?

Trên đời này, ai có thể chân chính vui vẻ vô lo?

Đó là không có khả năng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 151”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 5

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

Lách tách —

Bấc đèn nứt vang một tiếng, kết thành một đóa hoa đèn.

Lăng Thanh ngồi cạnh bàn tay chống đầu chợp mắt, lúc hoa đèn nổ vang, đầu hắn gật một cái, tỉnh lại.

Trong phòng ánh nến ảm đạm, bên ngoài vang lên tiếng trống canh, “Cốc cốc, cốc cốc”, đã canh tư. Lăng Thanh nhìn quanh bốn phía một chút, cơm canh trên bàn chưa động đến, nghe thấy phía sau tấm bình phong còn có tiếng nước rất nhỏ truyền đến, liền đứng dậy đi qua.

Yên Vân Liệt bị nội thương không nhỏ, đang vận công chữa thương. Lăng Thanh đi qua phía sau tấm bình phong, liền thấy Yên Vân Liệt vẫn ngồi trong thùng tắm tĩnh khí ngưng thần. Khiến Lăng Thanh kinh ngạc là, nước hơn hai canh giờ trước, trong thời tiết nước đóng thành băng này đến bây giờ còn bốc hơi nóng.

Thật ra trong ấn tượng của Lăng Thanh, hắn vẫn luôn cảm thấy võ công của Thiên Tuyệt giáo là phi thường quỷ dị.

Môn phái võ lâm tông nguyên chính phái, chiêu thức đều có dấu vết để theo, thậm chí nội công tâm pháp, kiếm thuật kiếm chiêu giữa môn phái này môn phái kia, có quan hệ gắn bó chặt chẽ, tương sinh tương khắc.

Thế nhưng võ công của Thiên Tuyệt giáo dường như không nằm trong loại quan hệ này, như là Thiên Tuyệt kiếm Yên Vân Liệt đã từng dùng, mặc dù trong tên mang theo “kiếm”, nhưng kì thực là chưởng lực cùng chưởng phong, những loại cổ đám giáo chúng nuôi, “dẫn lộ”, “tầm tung”, “phất lan”, cũng có thể đảm nhiệm tác dụng của thuộc hạ, còn có Nhiếp Hồn đã mất hiệu lực trên người mình, cùng với một chiêu Yên Vân Liệt dùng để giải quyết những sát thủ trên Hàn Trì sơn kia.

Lăng Thanh từng nghe nói, người võ nghệ cao cường nội lực trầm hậu mạnh mẽ, có thể biến bất kỳ thứ gì có thể chạm vào trở thành binh khí của hắn, tỷ như âm luật đánh ra.

Nhưng trước đây hắn chỉ nghĩ âm luật có thể nhiễu loạn tinh thần một người, làm cho người đang vận công phân thần, khiến nội tức rối loạn thậm chí tẩu hỏa nhập ma, nhưng tình huống Yên Vân Liệt lợi dụng âm luật giải quyết một lượt toàn bộ địch thủ, chỉ có thể nói là kinh khủng.

Muốn đoạt tính mạng người, chỉ dựa vào một từ khúc là được…

Nhưng Yên Vân Liệt cũng nói, nếu như không phải lúc đó tình huống nguy cấp, y chỉ muốn bảo vệ Lăng Thanh và đứa nhỏ trong bụng hắn, y cũng sẽ không dùng đến phương pháp này, dù sao bản thân bởi vậy cũng đã bị nội thương.

Khi nghe được y nói như vậy, trong lòng Lăng Thanh có trận ấm áp xông lên.

Thật ra tình huống như vậy mình không phải là không thể đối mặt, huống chi năm đó khi mang thai đứa nhỏ, chính mình còn giúp Nguyễn Tố Tuyết vượt nóc băng tường xông cửa thành, nhưng hắn có thể cảm giác được Yên Vân Liệt thật sự lo lắng cho hắn, thế cho nên dưới loại tình huống đó, mới không để ý an nguy của bản thân mà làm liều… Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 5”

Bàn Ti động số 38 – Chương 150

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ linh chương – Thiên lôi từng trận hạ mưa tuyết a ~~~

Lý mập mạp nhảy dựng lên, bàn tay vung lên thật cao, thế nhưng khi đánh xuống lại trật, đập thật mạnh trên bả vai Lý thư sinh, đánh hắn lảo đảo.

“Ngươi này đứa con chẳng ra gì! Ta, ta hôm nay đánh chết ngươi ta!”

Hợ, tiếng sấm to giọt mưa nhỏ, rốt cuộc là nhi tử mà, lúc đánh cũng không nỡ đánh nặng.

Cô cô của Lý thư sinh vội vàng lên ngăn, hai người một mặt đỏ một mặt trắng, một răn một dỗ, Lý thư sinh chỉ cúi đầu xuống, không nói một lời, mặc cho hai người kia tức giận mắng cũng tốt, hết lời khuyên cũng tốt, thủy chung không động đậy.

Ôi, đứa nhỏ này thật bướng bỉnh. Cáu kỉnh với người trong nhà thì cáu đi, rời nhà trốn đi thì rời nhà trốn đi đi, thế nhưng phương hướng đi rất không thích hợp, hắn hẳn là đi tìm Tam Lục, Tam Lục chắc chắn đứng ra giải quyết cho hắn, ra mặt thay hắn. Hắn chạy đến ta chỗ ta, thật sự là…

Không, hắn vì sao không đi tìm Tam Lục? Tuyệt đối không phải vì hắn tìm không ra chỗ, chẳng lẽ, chẳng lẽ Tam Lục có chuyện gì?

Ta quýnh lên, thế nhưng tay lại bị Phượng Nghi không nhẹ không nặng đè xuống.

Ta quay đầu, vẻ mặt của Phượng Nghi bình tĩnh, khiến tâm tình có chút nôn nóng của ta buông lỏng một chút.

“Lý công tử, nếu người nhà ngươi đã tìm đến, có cái gì hiểu lầm, cũng nên giải thích rõ ràng, trưởng bối trong nhà có lẽ cũng lo lắng cho ngươi, không có gì đáng ngại.”

Lý thư sinh ngẩng đầu liếc mắt nhìn, thanh âm không cao, nhưng ý tứ thực kiên quyết: “Không nhọc Phượng tiền bối lo lắng.”

Đẩy Phượng Nghi trở lại. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 150”

Đếm đến năm, nhận lời anh – Tào Cách

Một bài hát rất nhẹ nhàng, dễ thương ^^
Đặc biệt, nó có phần minh họa truyện tranh lồng trong video rất đáng yêu, kể về một chàng hiệp sĩ và một nàng công chúa không bình thường ^^~

Đếm đến năm, nhận lời anh – 数到五答应我

~ Tào Cách (曹格) ~

Minh họa: Sera
Dịch và sub: Yappa
Download (2 phần)

Tag: gary chaw, đếm đến 5, trả lời anh, đếm đến 5 hứa với anh, đếm đến 5, trả lời tôi, đếm tới ngũ đáp ứng ta, sổ đáo ngũ đáp ứng ngã, shu dao wu da ying wo, cao ge

Bàn Ti động số 38 – Chương 149

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ cửu chương – Ánh mắt khiến người ta hoảng sợ

Phía trước cửa động, chung quanh là cây tùng bách cao thẳng, đám huynh đệ chuột và đám tỷ muội nhện đứng hai bên, có thể biến thành người không thể biến thành người, tất cả đều mặc đẹp, mỗi người đều kích động khó có thể tự ức chế, từ xa nhìn lại một mảnh đầu đủ mọi màu sắc, bọn họ khi nào thì lại mê nhuộm lông? Ta đang muốn cất bước, trong đám người lôi ra một băng biểu ngữ lớn: “Hoan nghênh đại tỷ về nhà!”

Hợ… Ta sao lại có loại ảo giác, mình đột nhiên thành đại ca trùm xã hội đen? Được rồi, chúng ta đây coi như là một loại xã hội đen khác.

Ừm, cảnh này rất thô tục, bất quá ta thực hưởng thụ, còn rất cảm động.

Cảm giác về nhà thật tốt. Bên ngoài có đẹp có tốt cũng không tốt bằng Bàn Ti động của ta, tổ vàng tổ bạc không bằng tổ cỏ của mình mà.

Ta bỏ đi hóa trang của mình, Phượng Nghi cũng khôi phục tướng mạo sẵn có. Hắn khẽ mỉm cười, phong nghi ngàn vạn, khi vạn người chú mục này, nhẹ nhàng nắm một tay ta.

Hợ… Ta nghe thấy một mảnh thanh âm hút không khí, còn có tựa hồ xa xa truyền đến mấy tiếng té ngã xuống đất.

Ừm, không có khoa trương tới mức vạn người, thế nhưng ngàn người hẳn là có.

Loại tuyên cáo không nói gì này của Phượng Nghi làm cho bọn họ trầm mặc một lúc, sau đó tuôn ra một trận tiếng hoan hô ồn ào náo động hỗn loạn! Toàn bộ Bàn Ti động trên dưới đều biết vì sao trên đỉnh Đông Dương đối diện chúng ta ở một đám chim, hiện tại thấy một màn như vậy, phản ứng của mọi người thật sự là… ờ, tuy rằng rất không chỉnh tề, nhưng ta phải nói, đại đa số đều thực vui sướng, hân hoan, mừng như điên… Ừ, không sai, như vậy.

Phượng Nghi và ta tay trong tay từ giữa mọi người đi qua, không biết ai dẫn đầu, vô số giấy màu, cánh hoa, thậm chí còn có viên kẹo đã gói đồng thời ném về phía chúng ta, đúng vậy, không phải rắc, là ném! Nhất là không biết ai chuẩn bị một viên kẹo cứng lớn như búa, tiếng gió vù vù mang theo bén nhọn liền nện qua đây.

Hợ. Ta trước kia hình như có lần từng vô tình nói ăn mừng tung hoa rắc kẹo gì đó, thế nhưng, đây không phải là rắc, đây là nện mà! Hơn nữa, ai nói kích thước càng lớn lại càng tốt? Chẳng lẽ bọn họ cảm thấy cỡ càng lớn thì càng vui mừng sao?

Có điều tuy kẹo to chút, đối với chúng ta thì không thành vấn đề, mấy cái chỉ nặng có vậy trước khi đụng tới thân thể chúng ta, đã bị cương khí hộ thể và thiên chu võng ẩn hình của ta văng ra rồi, giấy màu cánh hoa nhưng thật ra ào ào rơi xuống một đầu một thân chúng ta. Bất quá mọi người Lý gia phía sau chúng ta thì hơi chật vật, không ngừng trốn đông tránh tây, có lúc có tiếng “ai u”, tiếng chửi bới lẩm bẩm truyền đến. Ta quay đầu lại liếc mắt một cái, che miệng trộm cười, quyết định không nhìn tao ngộ của bọn họ tới cùng, ai bảo bọn họ ở bên ngoài chửi bậy phá hư thanh danh của ta? Trả thù nho nhỏ của ta cũng không quá đáng chút nào.

Tiếng lầu bầu của bọn họ rất nhỏ, có lẽ là trước mắt đột nhiên xuất hiện yêu quái nhiều như vậy, bị chấn động thật sâu… Ta hiểu, tình cảnh trước mắt thật sự là nằm ngoài dự liệu của bọn họ, bọn họ cho dù hơi cuồng vọng, mấy người đối mấy nghìn, tỉ lệ rất lớn này bọn họ vẫn có thể hiểu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 149”