WordPress #18: Lặt vặt (4)

Bạn đã bao giờ vào những trang WordPress (trên host riêng) hoặc Blogspot mà sử dụng những javascript khiến cho bạn không thể click chuột phải hay bôi đen bằng chuột trái chưa :D

Chưa thì tốt, nhưng nếu gặp rồi thì chắc hẳn các bạn đều thấy rất khó chịu vì khó mà xem trang theo ý mình đúng không. Bài viết này sẽ hướng dẫn các bạn xử lý những tình huống như thế ^^

Đầu tiên, các bạn down add-on sau về máy: RightToClick, restart Firefox. Sau khi cài xong, bạn sẽ thấy trên thanh toolbar sẽ có một biểu tượng hình trỏ chuột màu vàng ở trên cùng bên phải.

wp_26

Giờ đây thì khi gặp phải những trang block chuột phải, v.v, bạn chỉ cần click vào hình trỏ chuột màu vàng này, biểu tượng đó sẽ nhấp nháy giữa hình 1 trỏ chuột màu vàng và 2 trỏ chuột màu xanh (như hình trên), và đồng thời javasript dùng để block chuột phải đã bị vô hiệu hóa, bạn có thể vô tư làm gì thì làm rồi ^^

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 4

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Lăng Thanh phát hiện hắn giống như miêu tả của lão tổng quản, già nua, tiều tụy, mặc trên người đến rách rưới, giống như tảng đá ngồi bên vách núi.

Gió núi gào thét vén vải rách trên người lão nhân lên, thổi rối loạn tóc và râu nửa bạc nửa xám thưa thớt của hắn, phía trên còn dính không ít mảng tuyết, nhưng hắn cứ như vậy ngồi không nhúc nhích, dường như hòa vào trong hoàn cảnh xung quanh.

Một chiếc gậy gỗ cắm ở trong khe đá bên cạnh hắn, phía trên treo mười hai cái hồ lô, bị gió thổi lắc lư va chạm lẫn nhau, phát ra tiếng vang “lạch cạch” hơi có vẻ tiêu điều lụi bại. Lăng Thanh để ý trên mười hai hồ lô có mấy giấy niêm phong bị xé

Nhìn người trước mặt, Lăng Thanh nhất thời không biết nên mở miệng thế nào, Tạ Thiên Cơ lại chậm rãi quay đầu, khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn, con ngươi là màu xám trắng, toàn thân lộ ra tử khí.

Hắn dùng cặp mắt nghe nói là đã mù kia, lại giống như người bình thường “nhìn” chằm chằm Lăng Thanh phút chốc, mở miệng nói, “Vãn Nguyệt kiếm Lăng Thanh…” Thanh âm thô khàn, giống như là cưa cắt đầu gỗ thô ráp nạo vào màng nhĩ người ra.

Lăng Thanh kinh ngạc đang muốn giơ tay lên hành lễ, lại thấy Tạ Thiên Cơ hơi nghiêng mặt, bày ra tư thế nghiêng tai lắng nghe, một lát sau lại khàn giọng nói, “Thì ra còn dẫn theo một người đến… Hiếm có hiếm có, lại là giáo chủ Thiên Tuyệt giáo Yên Vân Liệt.”

Kinh ngạc của Lăng Thanh còn chưa có rút đi, lập tức lại là sửng sốt, hắn còn chưa tự giới thiệu, Tạ Thiên Cơ cũng đã biết người đến là ai, hắn quay đầu lại nhìn về Yên Vân Liệt phía sau, liền thấy trên mặt Yên Vân Liệt cũng lộ ra kinh ngạc, đồng thời một tay nâng lên ấn chỗ eo vốn treo thẻ bài của Thiên Tuyệt giáo.

Dọc theo đường đi Yên Vân Liệt đều ăn mặc thành bộ dáng tùy tùng của Lăng Thanh, vả lại Tạ Thiên Cơ này đã sớm nghe đồn hắn là một người mù rồi, sao có thể thoáng cái liền biết thân phận của hai người bọn họ?

Tạ Thiên Cơ có lẽ đoán được nghi hoặc trong lòng bọn họ, nhếch miệng cười, lộ ra răng gẫy vàng đen cọc cạch không đều, “Ta đã tên là Tạ Thiên Cơ, tự nhiên có người nói cho ta biết hôm nay sẽ có người đến thăm, những người này lại có thân phận gì…”

“Người?”

“Phải… Người…” Tạ Thiên Cơ nhắm mắt lại hơi ngửa đầu, “Gió này, tuyết này, cành cây này khẽ nhúc nhích, chúng nó đều có thể nói, loài chim loài thú thì càng không cần phải nói, tiếng huyên náo a…” Nói xong vung vung tay, trong giọng nói còn có mấy phần ghét bỏ.

Lăng Thanh tiến lên một bước, cầm kiếm chắp tay, “Tạ lão tiền bối, mấy ngày trước vãn bối nhận được tin tức, Đông Chu vương sau khi gặp ngài đột nhiên rời khỏi Kinh châu, sau đó không lâu mất đi tung tích tại nơi giao giới của Ký châu và Ung châu. Vãn bối lần này đến đây hi vọng ngài có thể chỉ điểm vãn bối, Đông Chu vương xảy ra chuyện gì, vãn bối tới chỗ nào mới có thể tìm được hắn?”

Tạ Thiên Cơ vẫn dùng đôi con ngươi màu xám nhìn Lăng Thanh, “Nếu Đông Ly Mộ Vân gặp chuyện không may, với ngươi mà nói không phải rất tốt?”

Lăng Thanh chỉ cảm thấy trong đầu có một tiếng vang ầm ầm.

Bị Tạ Thiên Cơ “nhìn” như vậy, dường như có loại cảm giác bị ánh mắt vô hình xuyên thủng, chuyện đã từng phát sinh trên người mình, cũng chỉ có những người khá thân thiết mới biết được, mà bây giờ bị một người chưa bao giờ gặp gỡ giật bí mật mình giấu kín bảo vệ ra khỏi mặt nước, khiến cho Lăng Thanh không khỏi có chút hết hồn, không khỏi âm thầm căng thẳng, chỉ là mặt ngoài vẫn tận lực duy trì bình tĩnh.

“Tạ lão tiền bối, vãn bối không rõ ý của ngài…”

Tạ Thiên Cơ lại lần nữa nhếch miệng cười, lần này cười đến cực kỳ quỷ dị, da thịt trên mặt đều nhăn lại một chỗ, hốc mắt lấp trong bóng mờ, có chút khủng bố.

“Ha ha ha, người trên đời này quả thực kỳ quái, lúc ta nói lời thật, thì luôn nói mình nghe không rõ, khi ta lấy lời nói dối hù bọn họ, lại mỗi người đều tin là thật… Thật thật giả giả, giả giả thật thật, đến cuối cùng cũng không thấy rõ ràng bằng một người mù ta đây…”

Lăng Thanh nhìn lão nhân trước mắt, rũ mắt ngẫm nghĩ chốc lát theo như hắn lời nói, nhất thời lại không biết nên đối mặt như thế nào.

Lời của Tạ Thiên Cơ không sai, vô luận là chính mình hay là Yên Vân Liệt đều đã làm chuyện ngu xuẩn như vậy, rõ ràng chân tướng ngay trước mắt mình, nhưng vẫn cứ khăng khăng không nguyện tin, thậm chí còn phải tạo ra một người giả để mê hoặc bản thân.

Bên người vang lên tiếng bước chân sàn sạt, cảm giác được khí tức của Yên Vân Liệt nhích lại gần, ngay sau đó một tay đặt lên bả vai của mình vỗ nhè nhẹ, như là trấn an, sau đó thanh âm thuần hậu vang lên.

“Tạ tiền bối giáo huấn phải, vãn bối lần này đến đây, chính là khẩn cầu Tạ tiền bối chỉ một con đường sáng.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 4”

Bàn Ti động số 38 – Chương 148

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ bát chương – Gian tình thình lình xảy ra

Ta cảm ta luôn luôn xử sự thấp đi thiện chí giúp người… Được rồi, nói trắng ra là ta chính là nhát gan sợ phiền phức, cũng không chủ động đi gây chuyện sinh sự. Thế nhưng hiện tại, vì sao Bàn Ti động của ta bị người chặn cửa chửi bới chứ?

Thanh âm có cao có thấp có nam có nữ, tựa hồ đến đập phá, ít nhất có ba người.

Được rồi, khách quan mà nói không tính là chặn cửa, bọn họ căn bản không tới gần đại môn nhà ta, bên ngoài vòng trận pháp phòng ngự thứ hai liền bị ngăn cách, vào không được.

Bọn họ từ chỗ nào toát ra? Vừa rồi lúc có qua có lại tuần núi biểu hiện còn rất bình thường… Chứng tỏ những người này khẳng định vừa mới tới không lâu, hơn nữa có qua có lại không gặp bọn họ, phòng ngự bên ngoài mặc dù không lộ rõ, bất quá bọn họ có thể thoải mái phá giải, có thể thấy được cũng biết qua một số nguyên lý ngũ hành.

Thanh âm của bọn họ mặc dù lớn, từ ngữ lại rất đơn điệu, quay đến quay đi chỉ có cái gì mà vô sỉ đê tiện, hạ lưu đê tiện, rùa đen rụt đầu, mau mau thế nào nếu không thì thế nào thế nào…

Ta nhìn kỹ, xác định bọn họ là người, hơn nữa, ta không biết một ai. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 148”

Bàn Ti động số 38 – Chương 147

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ thất chương – Gặp lại đối diện không nhận ra

Ta không biết ta ngồi ở cửa của Tử Hằng bao lâu, ban đầu chỉ là vô ý ngồi xuống, sau lại dựa vào cửa nghỉ ngơi, liền bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng, tựa hồ có giọt nước rơi xuống trên mặt ta.

Trời mưa sao? Ta nâng tay lau một phen, sau đó khi nhìn thấy người nọ đứng trước mặt ta mới tỉnh táo lại.

“Tử Hằng.” Ta xoa xoa mắt, buồn ngủ nhanh chóng rút đi: “Ngươi đi đâu vậy?” Ta nhìn nhìn bốn phía, trời chưa sáng lên, không biết giờ nào.

“Đi giải giải sầu.” Tử Hằng ngồi xuống trên thềm đá bên cạnh ta: “Ngươi đang đợi ta sao?”

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, ta cẩn thận đánh giá hắn một phen, trên quần áo có chút mùi ẩm ướt, hơn nữa sau khi ngồi xuống vẫn trầm mặc.

“Ngươi…”

“Ta…”

Chúng ta đồng thời lên tiếng, lại đồng thời ngừng lại.

Hắn mở miệng trước, mỉm cười, ôn hòa nói: “Ta không sao, ngươi đừng lo.”

Ta cảm thấy ta thật sự là vô dụng, trước vẻ mặt bình tĩnh như vậy của hắn, ta không nói nổi tiếng an ủi nào.

Ta thực sự là ăn nói vụng về.

Không không, không chỉ là ăn nói vụng về. Có lẽ bây giờ Tử Hằng đang muốn ở một mình, thế nhưng ta lại chạy tới thêm phiền cho hắn, làm cho hắn vào loại thời điểm này còn phải ngược lại an ủi ta bảo ta đừng lo.

“Nếu như… có cái gì ta có thể giúp được ngươi…”

“Ta biết. Ta nhất định sẽ không khách khí với ngươi mà.” Dừng một lát, hắn hỏi:”Hỉ sự của ngươi và Phượng Nghi, định làm khi nào? Chén rượu mừng này nhưng không thể bớt của ta. Ừ, mà rượu cảm ơn ông mối cũng phải mời ta uống một chén.”

“Đúng vậy… Đương nhiên, đến lúc đó nhất định sẽ nói cho ngươi.”

Sau đó, ta không biết nên nói cái gì, hắn cũng không nói chuyện. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 147”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này rất dễ thương nhé ^^

Đệ tam chương

“Ngươi vẫn còn cười!”

Trên quan đạo, một chiếc xe ngựa đạp tuyết mịn chạy qua, gió xe ngựa kéo theo, làm khiến cho hoa lê tích tại đầu cành sột soạt rơi xuống.

Người nói chuyện đang đánh xe, roi ngựa quất một cái vào mông ngựa, tiếng vang “bộp bộp” thể hiện y lúc này đang tâm tình không tốt.

Lăng Thanh trừng y, “Ngươi thấy ta đang cười chỗ nào?”

Người đánh xe không quay đầu lại nói, “Trong lòng ngươi đang cười.”

Lăng Thanh có chút chịu không nổi quay đầu sang bên kia, cọng cỏ đuôi chó đã khô rụng biến vàng cầm trong tay vụt lên vụt xuống, nhớ tới tình huống lúc đó, chung quy nhịn không được khóe miệng không dấu vết nhếch lên.

“Xem, ngươi quả nhiên cảm thấy vậy rất buồn cười.” Bên cạnh thanh âm tức giận lại truyền tới.

Lăng Thanh lại quay đầu về, “Ai kêu ngươi nhận lầm người trèo sai giường?”

Người nọ thở phì phì cãi lại, “Có ai giống ngươi đi thanh lâu muốn hai gian phòng?”

“Người nào bảo ngươi lén lút đi theo ta?”

Người nọ không lên tiếng, nhưng vẫn là khuôn mặt đứa nhỏ đương cáu kỉnh kia.

Lăng Thanh cứ nghĩ tới tình hình đêm hôm trước là không nhịn được lại muốn cười, Yên Vân Liệt tưởng rằng trong phòng sát vách chính là mình, lần mò lên giường của đối phương, kết quả “miên ý” phát tác, đúng lúc đối phương vào lúc này giật mình tỉnh lại, đột nhiên phát hiện mình bị cái bóng tối như mực đè nặng, nhất thời sợ đến mất hồn mất vía, Yên Vân Liệt phát giác nhận lầm người, bản thân cũng bị dọa không nhẹ.

Chỉ mong người nọ sau này không có bóng ma với thanh lâu…

Lăng Thanh suy nghĩ trong lòng lại liếc mắt nhìn khuôn mặt Yên Vân Liệt, thì ra “miên ý” biến dị phát tác là như vậy… Khó trách y chết cũng không chịu nói với mình.

Yên đại giáo chủ tự cao phong lưu tiêu sái, tuấn mỹ không gì sánh bằng, không chỉ cả khuôn mặt sưng giống như đầu heo, còn mọc mẩn màu đỏ nho nhỏ khắp người, đúng là một chuyện… đầy thê thảm… Phì ha ha ha!

Lăng Thanh không dám cười lớn, thế nhưng nghẹn lại rất thống khổ, hắn quay về nhất định phải nói với Linh Quân, đoán chừng Linh Quân chắc chắn sẽ cười đến lăn lộn.

Bên kia sắc mặt của Yên đại giáo chủ vẫn còn chưa hết mẩn chỉ có thể dùng khó coi để hình dung, hiển nhiên cũng bởi vì giễu cợt của Lăng Thanh chọc tức.

Lăng Thanh dựa vào thùng xe ngồi một lát, một đường chỉ có tiếng móng ngựa “cộc cộc cộc” cùng với bánh xe “lọc cà lọc cọc”, cũng rất nhàm chán, hắn liền cầm cỏ đuôi chó trong tay đưa đến dưới mũi Yên Vân Liệt gãi gãi.

Yên Vân Liệt cau mày vung tay đẩy cỏ đuôi chó ra, một bộ hờ hững.

Lăng Thanh không buông tha, lại quấy nhiễu, Yên Vân Liệt lại đẩy, như vậy hai, ba lần, Yên Vân Liệt đột nhiên đưa tay qua kéo Lăng Thanh đến trước mặt đặt lên đùi mình, đầu đè xuống, dùng nước bọt rửa mặt cho hắn mới thỏa mãn buông ra.

Lăng Thanh kéo áo choàng y qua oán hận lau nước bọt trên mặt.

Yên Vân Liệt ngẩng đầu nhìn thẳng phía trước tiếp tục đánh xe, đột nhiên ngữ khí nghiêm túc mở miệng, “Từ nay về sau, nơi có Lăng Thanh ngươi ở thì có Yên Vân Liệt ta, ta muốn cho toàn bộ người trong thiên hạ đều biết, ngươi là người của ta, không có sự cho phép của ta, ai cũng đừng nghĩ chạm vào ngươi.”

Lăng Thanh mặc dù cảm thấy lời này của y có chút bá đạo quá phận còn mang theo chút trẻ con, nhưng không có trách cứ y, vẫn duy trì tư thế nằm trên đùi Yên Vân Liệt, dù sao trên quan đạo không có người nào, hắn cũng không sợ người khác thấy. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 3”