Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập lục chương
“Chuyện của Lăng Thanh các ngươi biết được từ đâu thì không biết.” Yên Vân Liệt thay thế Lăng Thanh nói tiếp, “Nhưng ngươi lợi dụng thân phận Tạ Thiên Cơ từ trong miệng Lăng Thanh biết quá khứ của ta và hắn, cũng mượn cơ hội dẫn ra ma chướng trong lòng Lăng Thanh.”
“Trên đời này ảo thuật có thể khống chế nhân tâm không phải là Nhiếp Hồn của Thiên Tuyệt giáo thì là gì, mà Nhiếp Hồn lại chỉ truyền giáo chủ các đời, đã Thiên Tuyệt giáo là nhánh của Thiên Chính Thánh giáo, không có lý do ta biết mà giáo chủ Thiên Chính Thánh giáo không biết… Vừa vặn vì ngươi nghĩ hết phương pháp muốn dẫn ra ma chướng trong lòng Lăng Thanh, vì vậy mới khiến cho chúng ta nổi lên hoài nghi đối với nguồn gốc và thân phận của ngươi.”
“Vì sao?”
Lăng Thanh trả lời hắn, “Bởi vì Yên Vân Liệt từng nói, phương pháp duy nhất để vượt qua ma chướng chính là tin tưởng…” Nói xong nhìn về phía Yên Vân Liệt, “Ta tin Yên Vân Liệt, mặc dù y có đôi khi vì tư dục sẽ liều lĩnh, nhưng ta tin thị phi trước mắt, y sẽ không lại sai lần nữa…
“Khi đó ở trong doanh địa, cổ trên người Yên Vân Liệt đột nhiên không chịu khống chế xông về phía ta, là bởi vì trong khi ta bị Điện Dao dẫn rời khỏi đây tranh đấu với hắn, hắn dùng dải lụa hạ mồi có thể dụ dỗ cổ, làm cho cổ hưng phấn không khống chế được trên Thái Thượng Vong Tình của ta, vì vậy ta vừa tiếp xúc gần Yên Vân Liệt, cổ trên người y đều vọt về phía ta. Đây thoạt nhìn giống như là Yên Vân Liệt điên cuồng không khống chế được phóng cổ tập kích ta.”
“Có thể khống chế cổ của Thiên Tuyệt giáo, lại biết sử dụng Nhiếp Hồn, trên đời này ngoại trừ Yên Vân Liệt ra cũng chỉ còn lại một người khác, đó chính là giáo chủ Thiên Chính Thánh giáo có cùng nguồn gốc với Thiên Tuyệt giáo.”
Tiết Ký Phong có bộ dáng không cam lòng, “Như vậy đêm hôm đó cũng là các ngươi đang diễn trò.”
Thế là trên mặt Yên đại giáo chủ treo nụ cười đắc thắng, gật đầu một cái rất lớn, “Ngươi có thể dùng Nhiếp Hồn với Lăng Thanh, vì sao bản tọa không thể dùng với ngươi?”
Vì diễn kịch cho hắn xem, tình đến nơi sâu thẳm cũng không biết lúc đó là thật, tóm lại màn tình sự giam cầm mà phóng túng trong doanh trướng, khiến cho Yên đại giáo chủ bây giờ hồi tưởng lại nội tâm vẫn còn rít gào.
“Yên Vân Liệt!” Tiết Ký Phong trầm mặt cả giận nói, “Ngươi thân là giáo chủ phân giáo, dám ngỗ nghịch bản tọa?!”
Yên đại giáo chủ bày ra thái độ thờ ơ như không rất đáng đánh, “Lăng Thanh nhà ta đã thay ta hạ lệnh làm cho Thiên Tuyệt giáo thoát ly Thiên Chính Thánh giáo…” Sau đó lại rất bất đắc dĩ, “Cũng không thể bảo giáo chủ ta đây lại lật lọng chứ? Huống hồ, ngươi ở trên địa bàn của chúng ta, sao có thể cho ngươi mọi chuyện đều như ý?”
Trên khuôn mặt Yên Vân Liệt đắc ý. “Biết ban nãy một chưởng kia của ngươi đánh vào chuông, vì sao lại không có phản ứng? Bởi vì sau khi ta thấy được báo cáo liền sai giáo chúng trên Thiên Tuyệt sơn làm hết khả năng hủy diệt cái chuông ấy, sau đó dùng Nhiếp Hồn lừa ngươi vào tròng, cho ngươi cảm thấy mưu kế của mình thành công. Bản vẽ lăng Diễm đế ngươi chỉ lấy được bản đồ, vì để cho ngươi tự lộ tẩy, chúng ta lại làm bộ không yên lòng chín đỉnh, quyết định xuống lăng kiểm tra, cố ý mang ngươi tiến vào…”
Trong động thoáng cái an tĩnh lại, Tiết Ký Phong chỉ yên lặng đứng ở nơi đó nhìn bọn họ, Lăng Thanh và Đông Ly Mộ Vân nắm thật chặt tay nâng kiếm, người hai phe cứ như thế giằng co trong chốc lát, chân Tiết Ký Phong lui về phía sau một chút, vừa lúc đá vào một món đồ bạc trên mặt đất, vang nhỏ một tiếng “cạch”, hai bên đồng thời ra chiêu.
Tiết Ký Phong tung người nhảy lên, hai tay quẹt bên cạnh, hai đạo chưởng phong chia ra quét về phía Yên Vân Liệt và Lăng Thanh, Yên Vân Liệt đứng ở nơi đó chỉ quét tay áo xuống đã hóa giải chưởng phong.
Lăng Thanh đang muốn vung kiếm ngăn cản, ai ngờ Đông Ly Mộ Vân một bước ngăn trước mặt hắn, quay đầu lại, “Ở đây giao cho đại ca là được.” Liền nắm kiếm cùng với Yên Vân Liệt hai người đồng thời vây công Tiết Ký Phong.
Tiết Ký Phong lúc trước vẫn bảo lưu võ công, đám người Lăng Thanh cũng có lần cho rằng võ công của Tiết Ký Phong thiên về bình thường, nhưng sau khi Yên Vân Liệt giao thủ với hắn, báo cho biết bọn họ võ công của Tiết Ký Phong cũng không dưới y, lúc này Đông Ly Mộ Vân và Yên Vân Liệt hai người cùng nhau vây công hắn, nhìn từ chiêu thức của Tiết Ký Phong, hắn ứng phó không tốn sức chút nào.
Cổ tay Lăng Thanh khẽ lật, đang định tiến lên, một dải lụa đỏ đâm xiên qua, bỗng chốc cuốn lấy kiếm của Lăng Thanh, Lăng Thanh quay đầu lại, vừa thấy là hắn, không khỏi cười lên, dùng giọng nói có chút vô lại trêu ghẹo hắn, “Vị mỹ nhân này, ngươi giao thủ với ta nhiều lần như thế, không phải không biết ngươi căn bản đánh không lại ta chứ?”
Kiếm trong tay móc, lụa đỏ bất ngờ bị rút chặt, dưới chân Điện Dao bất ổn cả người bị kéo theo ngã về phía trước, Lăng Thanh đưa kiếm sang tay trái, dưới chân khẽ nhón, vận khinh công đi qua, cánh tay dài vươn ra, đón chắc lấy Điện Dao, khóe miệng vẫn là nụ cười mỉm điềm đạm ấy, “Hay là… thật ra ngươi thích ta?”
Bên kia Tiết Ký Phong đang muốn một chiêu đánh về phía ngực Yên Vân Liệt, nghe thấy thanh âm của Lăng Thanh, chân lảo đảo, chưởng kia rơi vào vai Yên Vân Liệt, không thể thương tổn được y, trái lại bị y dùng nội lực chấn bắn ra.
Điện Dao hoàn hồn, phát hiện mình lại bị Lăng Thanh trêu đùa, trên mặt quẫn đến đỏ bừng, giơ tay lên lật chưởng muốn đánh về phía Lăng Thanh, không ngờ tay Lăng Thanh nâng hắn buông lỏng, đồng thời dùng khinh công lui khỏi người hắn, Điện Dao “a” một tiếng kêu sợ hãi, ngã ngồi dưới đất.
Điện Dao đứng lên từ dưới đất, thu lụa đỏ về, sau đó rung về phía Lăng Thanh, Lăng Thanh đang muốn dùng kiếm chặn, lại ngửi thấy mùi lưu huỳnh, thầm nghĩ không ổn, thu kiếm xoay người, nâng khí nhảy ra.
Lụa đỏ ấy đánh vào chỗ hắn vừa đứng, nổ vang một tiếng “ầm”, tia lửa văng khắp nơi, xen lẫn vàng bạc ngọc khí bị nổ bay, khói thuốc tràn ngập cản trở tầm mắt mấy người.
Lụa đỏ của Điện Dao quét tới chỗ nào, nơi đó liền vang lên một trận nổ vang, Lăng Thanh liên tục lui đến rìa động, trong sương mù ngăn trở tầm mắt đột nhiên mấy dải lụa đỏ đồng thời đâm về phía hắn.
Lăng Thanh nghiêng người né tránh, liền thấy mấy dải lụa đỏ ấy bởi vì lực đạo quá lớn đâm thẳng vào vách núi, Lăng Thanh vội vàng thối lui, nhưng sau tiếng nổ vang lại nghe thấy một vài tiếng nước.
Mấy người khác cũng nghe thấy thanh âm, An Dương vương đi tới, phát hiện nham trên vách đá bởi vì thuốc nổ Điện Dao dùng mà chấn ra một khe nứt, nước này chính là từ khe nứt đó tràn vào, nhưng vết nứt đó còn đang “răng rắc, răng rắc” vỡ về hai bên và phía trên.
“Không xong, đằng sau gian mật thất này chính là sông ngầm dưới đất.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 16”