Bàn Ti động số 38 – Chương 177

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất thất chương – Cuộc sống sau hôn nhân

Mấy thứ này mất công phu cả buổi trưa của chúng ta, dự tính hai ngày sau cũng phải giao đi, Phượng Nghi cùng Tử Hằng nhưng thật ra làm việc không sai, vừa xem tờ lễ, quà lễ, vừa đánh cờ còn nhỏ giọng thương lượng chuyện gì, ta ngồi một bên, vừa xem tờ lễ vừa cắn hạt dưa, cắn cổ họng khô không khốc, lại ừng ực nốc trà lạnh.

Có loại ảo giác.

Dường như thời gian căn bản chưa từng trải qua quãng ấy, tựa như khi ở tại Đào Hoa quan, hai đại nhân vật chơi cờ, ta là vai diễn nhỏ, chính mình ngồi chồm hỗm góc tường.

Thật ra Phượng Nghi muốn dạy ta chơi cờ, chẳng qua là con người ta trời sinh không có căn cốt ấy, dạy ta đánh đàn ta đánh như bắn bông, dạy ta chơi cờ ta vừa choáng váng vừa buồn ngủ. Cho dù không bảo ta hạ, bảo ta ở bên cạnh xem, ta liếc mắt một cái nhìn thấy đen trắng hỗn hợp, ngang dọc giao nhau, một hai cái còn có thể nhìn, nhìn nhiều mấy cái lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, đây không phải là nói dối, là thật sự, thử rất nhiều lần đều là như thế, về sau choáng váng đến buồn nôn, cờ này ta cũng học không được.

“Tam Bát.”

“Ừ?”

Ta quay đầu, Tử Hằng cười tủm tỉm vẫy tay với ta, Phượng Nghi đang mở một cái hộp nhìn đồ.

“Chuyện gì?”

“Tam Thất đưa lễ vật cho ngươi?”

“A, ngươi biết?” Ta quay đầu nhìn nhìn, khẳng định là Hôi Đại Mao nói, ta quay đầu về: “Ta không nhìn, cũng không muốn nhìn.”

“Vậy là được rồi, gặp chuyện nhất định phải cẩn thận. Thói quen đại khái này của ngươi, cần phải biết không thể không có tâm phòng người.”

“Ha ha, cái đó ấy à, ta thật ra không nghĩ nhiều lắm, chỉ là thuần túy không có hứng thú.”

“Có hứng thú cũng không thể xem.”

“Dạ dạ, ta nhớ rồi.” Ta cảm thấy mình vẫn còn giống như một người hầu nhỏ, đáp vô cùng thuận miệng vô cùng chân chó.

Khụ, mặc dù đã kết hôn, ta bây giờ không lớn không nhỏ cũng coi là Phượng phu nhân. Thế nhưng dường như tất cả mọi thứ đều không thay đổi, tuyệt không có cái loại biến hóa lớn nghiêng trời lệch đất, khiến bản thân cũng trố mắt nghẹn lời ấy.

Thế này rất tốt.

Ta cảm thấy trái tim vốn đang trôi trên trời cao, từ từ lắng lại.

Thật ra, chim sẻ bay lên ngọn cây, đứng trên một cành cây với phượng hoàng, cũng không biến thành phượng hoàng, cho dù có dính một thân lông chim rực rỡ, đó cũng không phải là phượng hoàng. Chim sẻ vẫn là chim, đồng tộc cũng không biến được, bảo nhện biến, vậy càng không xong.

Ta vẫn là ta.

Ta vẫn là chính ta. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 177”

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 1

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Trong phiên ngoại này có nhắc tới nhân vật Cừu Lạc, để nhắc lại cho bạn nào không nhớ thì đây vốn là ảnh vệ của hai bạn Tranh Vanh, được giao đi theo bảo vệ bạn Triệt rồi đem lòng yêu bạn Triệt luôn. Đương nhiên với tính độc chiếm của bạn Tranh Vanh thì bạn Cừu Lạc bị oánh nhừ tử rồi tống vào Vô Danh sơn trang làm việc, nhưng số bạn thế còn may vì nếu không bạn ý đã bị diệt khẩu luôn rồi =]

Phiên ngoại nhất: Thao thiết (1)

Ngày tháng sáu kinh thành đã nóng lên, gần đây Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đều bề bộn nhiều việc. Thái hoàng Lưu Hoài Diệp, Khuyết vương Lam Khuyết Dương cùng quốc công Bạch Tang Vận mang theo tiểu nhi tử Lưu Thiên Tứ, và tôn tử Lưu Thao, Lưu Diệu Huy, Lam Thiết cùng với tôn nữ duy nhất Lưu Ly đến Trạch Yên làm khách, trong cung nhất thời lạnh lùng không ít, nhất là thiếu Lưu Thiên Tứ tiểu bảo bối này, Bạch Hãn Triệt làm cái gì cũng nhấc không nổi tinh thần.

Mà thời gian này đúng đợt đại khảo của Huệ Diệu, đám học sinh các nơi nhắm tới kinh thành đi thi, Vận phường lại đón mấy đơn làm ăn rất lớn, Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh đều vô cùng bận rộn, Bạch Hãn Triệt liền thừa dịp này khám bệnh miễn phí cho các lão bách tính ở ngoài cung, cũng miễn cho chính mình một mình ở trong cung nhớ nhi tử, nhớ Dụ Đầu. Vốn hắn là muốn cùng đi, hắn lo lắng cho phụ thân và Dụ Đầu, nhưng vừa nghĩ tới qua lại mất mấy tháng, Bạch Hãn Triệt liền buông tha, hắn không thể để hai người kia “độc thủ không khuê” lâu như thế, hơn nữa hắn chưa mở miệng cũng biết hai người kia tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh từ nhỏ đã thích quấn lấy Bạch Hãn Triệt, cho dù là có con, hai người cũng ném con cho lão nhân gia chiếu cố, không cho phép nhi tử chiếm lấy Bạch Hãn Triệt. Dục vọng chiếm hữu ấy chẳng những không biến mất theo tuổi bọn họ tăng lên, ngược lại thì càng ngày càng mạnh, đến nỗi thái giám hầu hạ Bạch Hãn Triệt toàn bộ đều là lão thái giám có chút tuổi, càng không có cung nữ gì lắc lư bên người Bạch Hãn Triệt. Từ sau khi đã xảy ra “sự kiện Cừu Lạc”, bọn họ quản Bạch Hãn Triệt càng ngày càng nghiêm.

Nơi Bạch Hãn Triệt xem bệnh ở ngoài cung ngay trong tiểu viện hắn ở trước đây, bây giờ thì phụ thân của hắn ở. Mấy năm nay thân thể của phụ thân càng ngày càng khỏe mạnh, còn thường thường một mình lên núi hái thuốc. Có đôi khi Bạch Hãn Triệt sẽ đi cùng, hắn thầm hi vọng mình có thể gọi mấy tiếng phụ thân. Sau khi hoàng gia gia tạ thế, Bạch Hãn Triệt càng cảm nhận được cái gì gọi là “con muốn nuôi nhưng cha mẹ chẳng chờ”, thừa dịp phụ thân còn ở bên cạnh hắn, hắn muốn hiếu thuận phụ thân hơn.

———

Ngày hôm nay, Bạch Hãn Triệt giúp phụ thân làm thảo dược một ngày, mắt thấy mặt trời xuống núi, hắn không dùng bữa ở chỗ phụ thân mà chạy về hoàng cung. Sáng sớm lúc xuất cung Vận Trang và Vận Vanh nói tối nay ba người phải cùng nhau dùng bữa. Nghĩ đến ba người đã lâu không ngồi xuống ăn bữa cơm thật ngon, Bạch Hãn Triệt phân phó phu xe nhanh một chút.

Bước nhanh đến cửa tẩm cung, Bạch Hãn Triệt sửng sốt, hỏi thái giám canh giữ bên ngoài: “Hoàng thượng và vương gia vẫn chưa về?” Hai người kia không phải nói buổi tối cùng nhau dùng bữa sao?

Tên thái giám kia cúi đầu nói: “Bẩm hầu gia, hoàng thượng và vương gia vẫn chưa về, hoàng thượng vừa mới phái người lại đây nói mời hầu gia dùng bữa trước không cần chờ bọn họ. Nô tài đây truyền thiện cho ngài.”

“A.” Mất mát không thể nói rõ trong lòng, kích động trong lòng Bạch Hãn Triệt tan thành mây khói, hắn nhất thời không có khẩu vị, nói: “Nấu bát mỳ cho ta là được.”

“Dạ.” Thái giám vén rèm lên, Bạch Hãn Triệt vào phòng.

Đi vào trong phòng, Bạch Hãn Triệt rửa mặt, thay bộ quần áo. Không chờ lâu lắm, mì bưng tới, ăn xong Bạch Hãn Triệt nghĩ hai người kia đêm nay khẳng định lại là khuya mới có thể trở về, đơn giản sai người mang nước nóng tới, tắm trong phòng. Hôm nay làm thuốc cả ngày trong sân, trên người vừa là đất vừa là mồ hôi, thực sự không thoải mái.

Lau đi một thân mệt mỏi, Bạch Hãn Triệt ngồi ở đầu giường nâng quyển sách chờ hai người trở về. Chờ chờ mãi, hắn mơ mơ màng màng thiếp đi.

“Hầu gia, hầu gia?”

Trong khi ngủ, Bạch Hãn Triệt nghe thấy có người gọi mình, hắn dần dần tỉnh lại.

“Hầu gia, ngài tỉnh chưa?”

“Ưm… Tỉnh rồi, có chuyện gì?”

Ngồi xuống mới phát hiện trên người đắp chăn, sách cũng đặt bên cạnh, Bạch Hãn Triệt cười cười với Mộc Chu thái giám bên người Lưu Vận Tranh: “Canh giờ nào? Ta cũng không biết mình thiếp đi.”

“Hầu gia không ngủ bao lâu, lúc này vừa mới qua giờ tuất.” Mộc Chu tiến lên một bước, cười nói: “Hầu gia, vừa rồi hoàng thượng phái người truyền lời, bảo ngài đến Noãn Hương các.”

“A, ưm, được, ta sẽ đi ngay.” Không hỏi bảo hắn tới đó làm gì, Bạch Hãn Triệt xuống giường. Mộc Chu đưa cái khăn ướt cho hắn.

Tiếp tục đọc “Tâm thủy dao – Phiên ngoại 1”

Bàn Ti động số 38 – Chương 176

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất lục chương – Cuộc sống hôn nhân bắt đầu

Mới vừa ăn xong điểm tâm, các yêu tinh lớn lớn nhỏ nhỏ của Bàn Ti động dưới sự hướng dẫn của Hôi Đại Mao, hành lễ với ta và Phượng Nghi. Chu Anh Hùng ba người bọn hắn cũng bị Hôi Đại Mao kéo tới, buồn ngủ mơ hồ, hơn nữa ba người đều có đặc sắc riêng, Tiểu Tam sưng mắt trái, Tiểu Tứ đen mắt phải. Mắt Chu Anh Hùng không sao, thế nhưng trên trán sưng một cục to. Không cần hỏi ta cũng biết đây là bút tích của ai.

Ta có loại cảm giác hoảng hốt, nghe lời cầu chúc không đều của bọn chúng, còn có khi hành hạ lễ, đồng loạt một mảnh đầu và phía sau lưng, đám nhện chuột hái thài lài tím và cỏ san hô xanh vắt nước, nhuộm màu lông tóc chính là sắc màu rực rỡ, tuy rằng nói thành thân là ta, thế nhưng thoạt nhìn bọn chúng còn hớn hở hơn ta nhiều… Lại quay đầu nhìn nhìn trượng phu không giống người thật xinh đẹp bên cạnh…

Trượng phu, từ này cũng thật quái dị.

Ách, thật sự là cuộc đời như mộng như kịch. Đôi khi cảm giác mình đang trong mộng, có lúc lại cảm giác mình là người đứng xem.

Có lẽ loại hoảng hốt này, tất cả mọi người đều từng trải qua.

Nhưng trong nháy mắt, ta liền phục hồi tinh thần lại, Hôi Đại Mao đứng trước mọi người nhất, khuôn mặt kích động đỏ bừng.

Đây là trong nhà chúng ta bái Phượng Nghi… Ừ, ta bỗng nhiên nhớ ra, sư cô đã nói với ta, chờ thêm ba ngày, tộc nhân của Phượng Nghi còn phải bái ta… Ôi, bất tri bất giác đi tới hôm nay, nói thế nào cũng coi là gia nghiệp khổng lồ, Phượng Nghi lại là phượng vương, cả ngày này chỉ bái đến bái đi, thời gian đã qua hết, chuyện gì cũng khỏi làm.

Một buổi sáng thấm thoát trôi qua như thế, lúc cơm trưa bưng lên ta hoàn toàn không có khẩu vị, có lẽ là sáng sớm ăn no rồi, Hôi Đại Mao lại nói ta là buổi sáng vất vả.

Ta thừa thời gian, nhân sau khi ăn xong viết phong thư ngắn, giao người đưa đi.

Hôi Đại Mao nhận lấy phong thư ta dán kín, nghi hoặc hỏi: “Sư phó, đây là?”

“Cho sư thúc của ngươi.”

Tam Lục vì sao không tới chứ? Có phải gặp chuyện gì phiền toái hay không?

“Thật ra…” Hôi Đại Mao quay đầu, nói chuyển hướng: “Sư phó tương lai người có phải cũng muốn đến tiên giới hay không?”

Ta lắc đầu: “Tiên giới cũng không phải nơi tốt gì.” Nhìn hắn đầy mặt lo lắng, ta cười nói: “Không tiền đồ. Ta nếu như thật sự có một ngày muốn chuyển đi, chắc chắn cũng sẽ mang ngươi theo.”

Sau đó Đại Mao nói đến chuyện phân loại những lễ vật kia, phải bận hai ba ngày mới xong: “Sư phó, còn có chuyện.”

“Cái gì?”

“Có phần lễ, ta không biết xử trí như thế nào.”

“Ai đưa tới?”

“Ừm, còn chưa dám mở xem, tặng lễ nói là,” hắn liếc mắt nhìn ta: “Ừm, là cố nhân đưa tới.”

Ta bình thường đoán câu đố ngốc muốn chết, lúc này đột nhiên đoán: “Là Tam Thất?”

“Vâng, phía trên nơi dán có một ký hiệu hồ điệp. Sư phó người có muốn xem không? Ta lấy lại đây?”

“Quên đi, có rảnh lại nhìn. Ngươi sai người đưa phong thư này, phải nhanh chút.”

“Được.”

Ưm, kế tiếp thì sao?

Ta có chút mờ mịt.

Trước khi thành thân cuộc sống của ta mặc dù không phải nói là ăn cơm chờ chết, nhưng cũng gần như thế. Sau khi thành thân, phải làm cái gì?

Ta nhức đầu, cảm giác giống như loại tâm tình tìm công việc mới, nhưng không biết nội dung công việc là gì.

“Tỷ tỷ, Đại Mao ca bảo ta tới truyền lời, phượng vương mời ngài cùng thu xếp những lễ vật kia đấy. Còn nữa, Ngao tiền bối cũng ở đó.” Con nhện nhỏ nói.

“Ta đến ngay.”

Con nhện nhỏ vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích, ngơ ngác nhìn ta.

“Còn có việc?”

Nàng bỗng nhiên toát ra một câu: “Tỷ tỷ, ta rất hâm mộ ngươi!”

“À há?” Hâm mộ ta gả cho một người đẹp trai như vậy sao?

Giọng điệu của nàng có phần ghen tị, vẻ mặt cũng không phải hâm mộ đơn thuần mà thôi.

Nàng không nói gì nữa, lui ra ngoài trước. Ta nhíu nhíu mày, các nàng một hai đứa công lực chưa đủ, lại đều nóng vội muốn hóa thành hình người. Nhện trong động rất nhiều, mà ta có thể dạy các nàng quá ít. Ngay từ đầu, những con nhện tới, chẳng qua là cầu một nơi an thân, thế nhưng dần dần về sau, dường như mọi người biến thành thủ hạ của ta.

Ta cho tới bây giờ chưa từng nghĩ lại gánh vác nhiều như vậy… Tất cả bất giác đã biến thành như thế. Khi suy tính sự tình không thể chỉ nghĩ cho bản thân. Miệng ăn không chỉ một hai cái, còn nữa, lúc có nguy hiểm, phải nghĩ già trẻ một động có bình an hay không…

Ta nghĩ như thế, cho dù mọi người cũng không có quan hệ huyết thống, thế nhưng dù sao sống chung lâu như vậy.

Thế nhưng các nàng lại nghĩ như thế nào?

Thời gian trước, khi ma cung xây thành, những con chuột và nhền nhện tinh rời đi…

Đi rồi, lưu lại, ý nghĩ trong lòng mỗi một người cũng sẽ không giống nhau.

Đi thì nghĩ cái gì, ở lại lại nghĩ cái gì?

Không biết.

Muốn hiểu rõ lòng người khó như muốn hiểu rõ đạo lý thiên địa.

Ta theo hành lang trải ván gỗ đi về phía trước, càng ngày càng cao, rẽ chỗ cong có thang gỗ đi lên. Hôi Đại Mao làm nhà kho ở chỗ cao, nói là như thế nước không ngập, lửa khó đốt, hơn nữa nếu như ai muốn trộm cũng khó.

Thật muốn trộm, để chỗ nào cũng có người nghĩ đến.

Hơn nữa, bên ngoài Bàn Ti động trận pháp tầng tầng lớp lớp, trộm ngoài tiến vào trộm vật sao? Nếu như là bản thân trong động ai đó vừa ý thứ gì, đương nhiên sẽ tìm cách đi cầu Hôi Đại Mao dàn xếp.

Ta có chút không yên lòng, xa xa nhìn cảnh lộn xộn phía trước, Chu Anh Hùng và Tiểu Tam Tiểu Tứ bị chỉ huy leo lên leo xuống, Hôi Đại Mao cầm tờ lễ hỏi Phượng Nghi. Tử Hằng đứng bên cạnh hắn cúi đầu cùng xem tờ lễ đó, Phượng Nghi bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Hắn vẫy vẫy tau với ta từ xa xa, ta bước chân nhanh hơn đi qua.

Một tia sáng từ đỉnh đầu đổ xuống, rất nhiều bụi thật nhỏ bay bay trong cột sáng, Phượng Nghi hạ tay xuống, một con chim màu đen vốn đứng trên bả vai hắn nhanh chóng giương cánh, vọt lên cửa sổ trên mái, trong nháy mắt bay khỏi tầm mắt ta.

“Chờ nàng một lúc rồi, sao giờ mới lại đây?”

Nụ cười của Phượng Nghi giống như mây nhạt gió êm, ta cũng không vội trả lời hắn, mà ngẩng đầu nhìn lên trên.

Từ nơi này xem, cửa sổ ở mái nhà cực cao, một khe hở rất nhỏ, nhìn thấy trời xanh xanh. Cái loại xanh này làm cho người ta cảm thấy trống rỗng xa xăm.

“Sao hôm nay lại sắp xếp? Không phải nói cứ bày đó trước sao?”

“Thừa dịp Tử Hằng ở đây, nắm hắn tráng đinh đến hỗ trợ.” Phượng Nghi cười, ngay trước mặt “tráng đinh” bị nắm chiếm tiện nghi người ta còn nói đúng lý hợp tình: “Nếu là hai chúng ta sắp xếp, tám phần phải làm thật lâu, có hắn hỗ trợ thì khác.”

Ta thật sự không lời nào để nói, người này đúng là… Đã chính tráng đinh bị bắt còn cười, bộ dáng không để ý chút nào, ta đây cũng không cần để ý thay hắn.

“Ừ, những thứ này đều là một vài nữ nhân dùng trong nhà, lọc ra thay nàng để ở một bên rồi, tự nàng chọn thử đi.”

“Những thứ bên kia thì sao? Đều là thứ nam nhân chàng cần dùng?”

Tử Hằng cười ha hả, Phượng Nghi cũng không tức giận: “Đó đều là một vài thứ không thực dụng, có thể đưa đi khi lại tặng lễ cho người khác.”

Khụ, ha ha, vậy cũng là có qua có lại.

Nói cũng phải, chúng ta thu lễ của người ta, đương nhiên tương lai có lúc tặng lại.

Thật ra mấy thứ Phượng Nghi xếp ra cho ta chỉ sợ ta cũng không dùng đến, Chu Anh Hùng vui vẻ nâng một cái hộp cho ta, ta mở ra nhìn, bên trong là một đôi trâm long phượng màu tử kim, hình thức ấy gọi là tráng lệ a… Thế nhưng rất cứng nhắc, hoa cài phía trên có hai ba cái to bằng bàn tay, ta ngẩn người cũng sẽ không cắm thứ như thế lên đầu. Nếu đeo cái đó, đầu vẫn còn là đầu của ta sao? Không thành một cái bình hoa to di động?

“Chủ nhân, ngươi xem chiếc trâm này, phú quý xinh đẹp biết bao!” Ánh mắt của Chu Anh Hùng hiển nhiên khác với ta, hắn hơn cả tôn sùng chiếc trâm này, khen không dứt miệng: “Đeo cái này, thật sự rất khí phái rất có thân phận!”

“Có khí phái của chủ đất nông thôn thân phận của nhà giàu mới nổi ấy! Ngươi biết cái gì! Mau làm việc đi!” Hôi Đại Mao toát ra sau lưng hắn, Chu Anh Hùng nhất thời thành thật hơn nhiều, đóng hộp lại bê đi.

“Đều ở đây sao?” Ta chỉ vào hai đống lễ vật cao cao phía trước, nhìn như thế, vậy cũng không tính nhiều lắm.

Hôi Đại Mao cười khổ: “Sư phó, đây là đã sắp xếp rồi, chưa sắp xếp đều chất đống ở bên dưới đấy.”

Ta nhìn theo phương hướng ngón tay hắn… Khụ, mẹ ới, quáng mắt…

Đây là, đây là…

Vậy phải sắp xếp tới khi nào đây!

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 14

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Tiếng gió gào thét thê lương chói tai, lều dựng lên chống không được bao nhiêu sức gió, đống lửa nảy lên kịch liệt dường như bất cứ lúc nào cũng có thể dập tắt.

Tiết Ký Phong lấy ra túi rượu mang theo tùy thân, hung hăng rót một ngụm, há miệng hơi có chút thỏa mãn hà một cái, xoay người đưa túi rượu cho Lăng Thanh, “Ít nhiều uống một chút cho ấm người.”

Lăng Thanh lắc lắc đầu.

Tiết Ký Phong bẹp miệng, lại đưa cho Đông Ly Mộ Vân. Đông Ly Mộ Vân nhận lấy, cùng với An Dương vương hai người đều tự uống một ngụm.

Nguyễn Tố Tuyết bảo bọn họ mang nhiều người, nhưng nghĩ đến nhiều người nhiều miệng, không phải là không tin kỷ luật quân Kỳ gia nghiêm minh, nhưng dù sao ai cũng không biết kia phía dưới sẽ có cái gì, sẽ phát sinh cái gì, nghĩ đến điểm này, Đông Ly Mộ Vân vẫn đề nghị không nên mang những người khác, võ công của mấy người bọn hắn đủ để ứng phó biến cố đột phát, người nhiều, trái lại liên lụy.

Đối với điều này, Nguyễn Tố Tuyết cũng không có dị nghị nữa, chỉ bảo bọn họ cẩn thận, tình huống không đúng về trước hẵng nói.

Sắc trời dần dần tối, trừ chỗ bọn họ có chút ánh sáng, bốn phía từ từ chìm vào trong bóng tối, không bờ bến, như có vô số mãnh thú trốn trong đó, sẽ chờ đến khi tia sáng cuối cùng chìm vào phía tây, cuộn trào mãnh liệt mà ra.

Lăng Thanh nắm thật chặt áo choàng trên người, phía dưới áo choàng, tay khẽ ấn lên bụng mình.

Từ dưới Thiên Tuyệt sơn vẫn có Yên Vân Liệt ở bên cạnh, lạnh ấm cũng có y chăm sóc, bây giờ mới phát hiện mình đã quen ỷ lại Yên Vân Liệt.

Cho dù y cũng có lúc trẻ con, nhưng nghĩ kỹ, y xác thực vẫn đang nỗ lực, nỗ lực làm một người yêu tốt, phụ thân tốt, nỗ lực càng thêm ổn trọng và đủ đáng tin cậy, cũng nỗ lực làm cho mình dỡ xuống cảnh giác trước mặt y, cảm nhận được cảm giác an toàn từ y…

Vì thế bất tri bất giác lại bắt đầu quen với dịu dàng Yên Vân Liệt dành cho mình, sẽ không sinh ra cảm xúc thấp thỏm và dè dặt khi vừa bắt đầu sống chung với nhau với Yên Vân Liệt.

Mình khi đó, luôn luôn ôm suy nghĩ Yên Vân Liệt ở bên mình là bởi vì con, giữa bọn họ đã từng yêu nhau thật sâu, cũng hận đến khắc cốt ghi tâm, nhưng chúng đều là cách một tầng sa, hai bên đều không thấy rõ.

Mà mình bây giờ, bất an lúc đầu đang dần dần tiêu tan trong tình yêu càng ngày càng sâu đậm của Yên Vân Liệt, từ thâm tình y biểu hiện ra trong lời nói và việc làm đối với mình, không thua gì đối với “Tần Lâm” khi đó, thậm chí còn sâu hơn, quấn chặt hai bên, không ngừng từng chút kéo gần khoảng cách nhìn không thấy giữa hai người đó… Mà mình cũng từng bước buông tâm tư, thỉnh thoảng sẽ bộc lộ một chút tính tình vốn có trước mặt Yên Vân Liệt.

Lúc trước luôn cho rằng hai người bọn họ sau khi trải qua những chuyện đó còn có thể bên nhau, chỉ là bởi vì luyến tiếc đứa nhỏ, đứa con là ràng buộc, là sợi dây duy nhất gắn bó giữa bọn họ, nếu như không có Tư Tần, hoặc là Tư Tần không cần hai người bọn họ bảo vệ, như vậy giữa hai bên cũng sắp đi đến điểm cuối.

Mà bây giờ lại hoàn toàn không phải như vậy, bọn họ cũng đều có tình với đối phương, ngày càng sâu nặng, quan hệ gắn bó hai người cũng đã không chỉ còn là đứa con, Lăng Thanh nhớ tới lời nói khi đó với Yên Vân Liệt…

“Ta sẽ không bỏ bất luận một ai, cho dù là con, hay là…”

Hay là ngươi…

Nghĩ tới đây, hai má không kìm được nóng lên.

Đột nhiên, một cái bánh màn thầu được nướng nóng đưa tới trước mặt, Lăng Thanh vô ý thức đưa tay đón, ngẩng đầu, đối diện chính là tròng mắt chiếu sáng rạng rỡ dưới ánh lửa nảy lên của Đông Ly Mộ Vân.

“Ta thấy ngươi không ăn cái gì, ít nhiều ăn một chút, nếu không không có thể lực, bão cát này còn không biết khi nào ngừng.”

Lăng Thanh gật gật đầu, yên lặng cắn một miếng bánh màn thầu nướng đến cháy sém.

Trong tay Đông Ly Mộ Vân còn cầm một cái, ngồi về một bên đống lửa đưa cho An Dương vương bên cạnh, vẻ mặt khó chịu của An Dương vương lúc này mới thoáng giãn ra.

Tiết Ký Phong ở đầu kia đống lửa vẫn cầm túi rượu thỉnh thoảng nốc một ngụm, sức gió càng mạnh, nhiệt độ xung quanh cũng hạ xuống, sương mù phun ra trong khi hít thở lập tức ngưng tụ thành hạt băng, lạnh đến thực sự không chịu nổi. Tiết Ký Phong lại nốc một ngụm rượu trắng, cất giọng như cồng mẻ hát lên.

“Nổi lửa, khói cuồn cuộn thiên quan… Thúc ngựa, tiếng trống như sấm, ngọn kích đã gẫy…”

Tiết Ký Phong hát chính là khúc nhạc mà Dần Hổ hát khi tiễn bước những huynh đệ tại giáo trường hôm ấy, nhưng đủ khó nghe, trung khí mười phần và hào khí vạn trượng của Dần Hổ hắn không phỏng theo được, chỉ kéo cổ họng rống loạn, trái lại có chút đứt hơi khản tiếng bị người chém giết đến tuyệt lộ, cùng với gió thét “vù vù” không dứt, làm cho người ta trái lại lạnh sống lưng, đã lạnh còn càng lạnh hơn.

Lăng Thanh nhíu mày, đang muốn lên tiếng ngăn tiếng quỷ kêu của Tiết Ký Phong, không ngờ Đông Ly Mộ Vân lại ra hiệu hắn không nên, “rắc” bẻ gãy cành cây trong tay, sau khi quăng vào đống lửa, lại cùng hát lên theo Tiết Ký Phong.

“Biểu dương lực lượng, tiếng họa giác chấn mạc hoang… Biên phong phiêu diêu, nơi tinh kỳ ai dám chặn…”

Thanh âm của Đông Ly Mộ Vân trầm thấp từ tính, hồn hậu cao vút rất có khí thế.

Nghe thấy có người hòa cùng, Tiết Ký Phong hát càng thêm hăng say, dường như đủ loại tình tự tích tràn lòng, đều cần nương sức rượu bày tỏ ra ngoài, vào giờ khắc này, bầu không khí ngưng tụ xung quanh mấy người có vẻ càng thêm nặng nề và phiền muộn.

Cũng không nhớ rõ bọn họ ầm ĩ tới khi nào, Lăng Thanh ngồi một lát bắt đầu buồn ngủ, rõ ràng trên người rất lạnh, lại không ngăn được buồn ngủ kéo tới. Đông Ly Mộ Vân nhắc nhở hắn mấy lần là không được ngủ, khi trời giá rét đóng băng như thế này, ngủ rất dễ bị đông lạnh. Nhưng cuối cùng thực sự chịu không được, nghĩ chỉ chớp mắt một lát liền nhắm mắt lại. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 14”

Bàn Ti động số 38 – Chương 175

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất ngũ chương – Đồng sàng cộng chẩm

Ơ, trời đã sáng.

Lúc tỉnh lại ta mơ màng một lúc lâu, nằm ở đó, ngoại trừ con ngươi đảo khắp nơi, thân thể trái lại không nhúc nhích được chút nào.

Đây không phải là gian phòng ta hay ngủ, ừm, không phải gối đầu ta hay gối… cũng không phải chăn ta hay đắp.

Những thứ này không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, trên lưng ta gác một cái, cánh tay không phải của chính ta.

… Được rồi ta đã nhớ ra.

Ta đã kết hôn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 175”