Bàn Ti động số 38 – Chương 182

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát nhị chương – Đáy biển

Đề nghị này không giống tính cách của Phượng Nghi, hắn có từng “trộm” khi nào, chính là lúc ở tại ma vực, hắn… ừ, lúc ấy hắn thật ra từng trộm, chúng ta từng trộm rồi.

“Các chàng… ừm, giao tình tốt phải không?”

“Ừm, ta vẫn cảm thấy hắn giống một tiểu đệ đệ…”

Được rồi, bây giờ vấn đề quan trọng nhất còn có một.

“Chàng biết làm thế nào đi Đông hải không?”

“Hì, ta còn từng ở đó đấy!” Cái đuôi đắc ý của Phượng Nghi lại vểnh lên: “Đi theo ta.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 182”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 17

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương

Trong đường ngầm bên kia, Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh đi một trận quanh co khúc khuỷu, không có bản đồ cũng không biết bây giờ mình đang ở đâu, tiếng nước thật ra đã nghe không thấy.

Yên Vân Liệt đặt Lăng Thanh xuống đất, lấy hỏa chiết tử ra chiếu chiếu bốn phía, phát hiện trên tường có ngọn đèn liền thử đốt, không ngờ còn có thể sáng.

Ngọn lửa bằng hạt đậu chiếu không xa lắm, ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể nhìn thấy hai đầu địa đạo là một mảnh đen tuyền. Yên Vân Liệt ngồi xổm xuống trước người Lăng Thanh, nghiêng đầu, trong mắt tràn đầy tình yêu quan sát hắn, nhìn hồi lâu, đưa tay ra vuốt vuốt tóc bên mái hắn, lúc này mới giải hôn huyệt của hắn.

Lăng Thanh tỉnh lại, mờ mịt một lúc mới ý thức được mình đang ở đâu, nhìn thấy Yên Vân Liệt trước mặt, giơ tay lên chính là một chưởng đi qua, sau đó muốn đứng dậy, Yên Vân Liệt một phen kéo hắn.

“Buông tay! Ta muốn đi cứu Đông Ly đại ca!”

“Lăng Thanh!”

Yên Vân Liệt mắt thấy sắp không kéo được hắn, xoay người đè Lăng Thanh dưới thân.

Một thân công phu của Lăng Thanh thi triển không được, liền đá chân vung nắm đấm về phía Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt bị đánh mấy cái, nhưng không chịu buông tay.

Lăng Thanh giãy giụa đến hết cả hơi sức, cuối cùng cũng dừng tay chân lại, nằm ở đó thở dốc ngụm lớn, Yên Vân Liệt hơi buông ra một chút, nhưng vẫn dùng khuỷu tay chống mặt đất, giam hắn giữa khuỷu tay mình.

“Đông Ly Mộ Vân làm như vậy luôn có dụng ý của hắn, ngươi bây giờ trở lại, chẳng phải là uổng hảo ý của hắn?”

Lăng Thanh thở phì phì nhìn về phía y, trong mắt còn bốc lửa, nhưng nghe Yên Vân Liệt nói xong dần dần tỉnh táo lại, chỉ là biểu tình trên mặt trên mặt rất khổ sở.

“Hi vọng Đông Ly đại ca không sao.”

Yên Vân Liệt gật gật đầu, “Chúng ta cũng phải mau chút rời khỏi nơi này, lăng mộ này xem ra sắp sụp rồi.” Tiếng “ù ù” vừa rồi còn nghe không được lập tức vang lên, tựa hồ tại chỗ ngay phía sau bọn họ không xa.

Lăng Thanh nghĩ nghĩ, không phản đối, lúc đang muốn đứng dậy, để ý vết thương trên mặt Yên Vân Liệt, là vừa rồi mình quá suốt ruột đánh, không khỏi vươn tay vuốt lên.

Yên Vân Liệt bị cử động này của hắn khiến cho sửng sốt, lập tức hiểu biểu tình của Lăng Thanh, vươn tay đè tay hắn lại, cười nói, “Ngươi ra tay từ trước đến giờ cũng không có chừng mực, vẫn cảm thấy đánh bị thương mặt ta mới có thể làm cho ngươi yên tâm?”

Lăng Thanh đỏ mặt, ánh mắt lóe lên một cái, khẽ nói, “Xin lỗi… Nhất thời suốt ruột, không để ý nhiều như vậy.”

Khóe miệng Yên Vân Liệt càng cong hơn, sáp vào một chút, “Ngươi hôn ta một cái, ta sẽ không nhớ trong lòng.”

Cách một bức tường, truyền đến tiếng vang rất lớn, không biết là cái gì đổ xuống, ngay cả mặt đất cũng bị rung chuyển.

Yên Vân Liệt thấy Lăng Thanh không có phản ứng, liền đứng lên từ trên người hắn, vốn chính là trêu ghẹo hắn, y biết Lăng Thanh da mặt mỏng, loại chuyện chủ động này hắn thế nào cũng sẽ không làm. Nghĩ như vậy muốn vươn tay kéo Lăng Thanh đứng dậy, trước mặt lại có một cái bóng đè lên, ngay sau đó hai cánh môi mềm mại dán lên mình, hơi lạnh, mang theo ẩm ướt.

Yên đại giáo chủ phong lưu tiêu sái lưu tình khắp nơi, sợ rằng kiếp này cũng chưa từng trải qua chuyện ngây thơ như thế. Lăng Thanh chỉ dán môi lên, ngừng lại, sau đó liền lập tức thối lui, toàn bộ quá trình nhanh đến y còn chưa kịp phản ứng cũng đã kết thúc.

Yên Vân Liệt liếm liếm môi, tia lạnh còn lưu phía trên, y có phần ý chưa tận, kéo Lăng Thanh không cho hắn đứng lên, dùng giọng điệu hơi vô lại nói: “Ừm, ta còn nhớ một chút đấy, ngươi nếu không hôn lại một cái?” Sau khi bị Lăng Thanh hung hăng trừng mắt, mới ỉu xìu đứng lên từ dưới đất. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 17”

Bàn Ti động số 38 – Chương 181

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát nhất chương – Xuất hành

Đi hơn phân nửa, lưu lại non nửa.

Đại Mao vẫn rất vui mừng, mặc dù nhắc tới những con chuột tinh rời đi chửi như tát nước thao thao bất tuyệt, thế nhưng nhắc tới những người lựa chọn tơ cửu trùng lưu lại, là biến ngay vẻ giận, thành khen không dứt miệng.

Ta luôn cảm thấy hắn hẳn là nên nói cái khác, nhưng Đại Mao có đôi khi miệng rất chặt, vòng tới vòng lui chính là không mở miệng, hơn nữa bây giờ lại càng quá phận, rất nhiều chuyện đi hỏi thẳng ý Phượng Nghi, ta cảm giác ta đây chủ động vốn là quyền uy không có mấy lạng bây giờ càng nhẹ nhàng, nổi gió một cái là có thể thổi bay.

Trái lại Tuyết Trúc kia, bây giờ chạy trước chạy chạy sau thế nhưng rất chịu khó, uyển chuyển hỏi thăm khi nào có thể chính thức bái sư học bản lĩnh. Nàng bây giờ dường như chẳng còn kiêng dè cái gì, nói thẳng: “Tỷ tỷ, chờ bái sư xong ta cũng gọi người sư phó giống như Đại Mao ca, dù sao giờ trên người có tơ cửu trùng trói buộc, đã nói thật thì cũng làm thật. Ta muốn học được bản lĩnh một sợi tơ trói ta tại chỗ kho sau của người — có thể dạy ta chứ?”

Ta không biết bọn họ cần bao lâu, mới phát hiện cái tơ cửu trùng ấy thật ra chẳng qua là… Dù sao không có cái loại công hiệu thần kỳ thổi phồng đó.

Có lẽ là ảo giác của ta, ta cảm thấy bọn họ đột nhiên đều trở nên thản nhiên hơn rất nhiều, làm việc kiên định. Đại Mao nói năm sau sẽ làm một đại hội thi khảo, tuyển chọn ưu tú cho ta thu làm đệ tử. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 181”

Tâm thủy dao – Phiên ngoại 3

Tâm thủy dao – Phiên ngoại

Trong chương này chúng ta sẽ gặp lại một vài người quen.
Để nhắc lại cho các bạn đã quên thì mình xin trích lại phần giới thiệu của bạn Danmei Love.

Trong phần này cũng có hai cặp phụ khá dễ thương:
Đồng Hàm Trứu x Đồng Đồng (huynh đệ giả): Đồng Đồng chạy trốn khỏi tứ ca Đồng Hàm Trứu vì cho rằng anh ghét mình, làm mình bị đau (vì bị XX) mà không biết mình đang mang thai. Sau này anh ý phải dụ dỗ gần chết em mới xiêu lòng. Anh chiều em không tả nổi.
Văn Trạng Nguyên x Tiểu Tứ (thái giám): Anh để ý em, xin Bạch Tang Vận cho em ra cung về ở với mình. Nhưng em tự ti vì ko có cái-mà-ai-cũng-biết-là-cái-gì-đấy nên lẩn tránh anh, suốt ngày lủi thủi tự kỷ trong xó. Mặc dù anh rất thương em (ngoan ngoãn nộp hết tiền lương cho em) nhưng em luôn nghĩ mình là oshin của anh, có nhiệm vụ cất tiền dùm anh. Anh bực quá nên xin hoàng thương ban hôn cho hai người. Hai người hạnh phúc (cả tinh thần và…)

Phiên ngoại tam: Kiếp nạn say rượu

Một ngày này, Bạch Hãn Triệt, Đồng Đồng cùng Tiểu Tứ bỏ rơi nam nhân và con mình, tìm một tửu lâu hoàn cảnh ưu nhã thảnh thơi nói chuyện phiếm uống rượu. Ba người vốn đã sớm muốn một ngày tụ tập như thế nói chuyện, không kiêng nể mà uống chút rượu, nhưng ngoại trừ Tiểu Tứ ra, nam nhân của Bạch Hãn Triệt và Đồng Đồng đều quá mức bá đạo, hơn nữa con còn nhỏ, cho nên việc này cứ kéo mãi, kéo tới khi nhị nhi tử của Bạch Hãn Triệt Lam Thiết cũng đã năm tuổi, ba người cuối cùng mới tìm được một cơ hội.

Trong bao phòng, Đồng Đồng phát biểu lời nói hùng hồn: “Bạch đại ca, Tứ ca thường thường uống đến say khướt trở về, hôm nay chúng ta cũng phải không say không về!”

Tiểu Tứ cười khúc khích cười nói: “Chỉ cần ngươi không sợ uống rượu trở về bị tứ ca của ngươi phạt là được, ta thì không sao cả.” Hắn là người không lo lắng nhất.

Đồng Đồng vỗ mạnh lên bàn một cái, nhịn tay đau cắn răng nói: “Ta mới không sợ hắn! Hắn có thể uống ta tại sao không thể uống!”

“Khí phách thật!” Tiểu Tứ giơ ngón tay cái lên, lập tức rót cho Đồng Đồng một chén rượu, Đồng Đồng cầm lấy chung rượu ngửa đầu uống thả cửa.

“Khụ khụ khụ…”

“Đồng Đồng, ngươi chậm một chút, uống như thế ngươi lập tức sẽ say.”

Bạch Hãn Triệt bất đắc dĩ thuận khí cho Đồng Đồng bị sặc, Đồng Đồng vẻ mặt đỏ bừng hà hơi nói: “A, sao cay như vậy.”

“Đây chính là rượu hoa quế cực phẩm, sao có thể cay.” Tiểu Tứ chính mình nhấp một ngụm, say mê liếm liếm miệng, “Thơm quá. Rượu hoa quế phải uống như thế mới được.”

“Vậy ta thử lại lần nữa.” Đồng Đồng rót đầy rượu, nhấp một ngụm, cẩn thận liếm liếm, gật gật đầu như thật, “Như vậy hình như không cay lắm, thơm thơm.”

“Uống ngon đi.” Tiểu Tứ giơ chén rượu lên, “Thiếu gia, ta mời ngài.”

“Ha ha, chúng ta hôm nay phải uống đến cao hứng, tựa như Đồng Đồng vừa mới nói, phải, không say không về.” Hưng trí của Bạch Hãn Triệt hôm nay rất cao.

“Có những lời này của thiếu gia là được! Không say không về!” Tiểu Tứ ngửa đầu cạn, Bạch Hãn Triệt cũng không nhăn nhó, ngửa đầu cạn.

“Còn có ta còn có ta.” Đồng Đồng giơ chén rượu lên, “Ta mời Bạch đại ca và Tứ Nha ca, ta hi vọng Bạch đại ca và Tứ Nha ca vĩnh viễn đều là Bạch đại ca và Tứ Nha ca của ta.” Hào sảng mà cạn.

“Ừ, ta hi vọng thiếu gia vĩnh viễn là thiếu gia của ta, hi vọng đời này đều ở sát vách với Đồng Đồng.” Cạn.

“Ta hi vọng Đồng Đồng và Tứ Nha cả đời đều vui vui vẻ vẻ, thuận thuận lợi lợi.” Cạn.

Ba người ngươi một lời, ta một câu, vừa ăn vừa uống, hứng thú dần dần cao, không e dè mà nói ra lời nói chôn dưới đáy lòng bao nhiêu năm như vậy.

“Thiếu gia, ta, ta yêu Trạng Nguyên ca… Thiếu gia, ngài không biết, ta cảm ơn quốc công đại nhân và thiếu gia biết bao… Nếu không phải là quốc công đại nhân và thiếu gia, ta, ta sẽ không có Trạng Nguyên ca, cũng sẽ không có Tài Sơ… Ta chưa bao giờ, hạnh phúc như thế… Hạnh phúc đến ta cũng đã quên, mình, là một, thái giám…” Tiểu Tứ vừa khóc vừa nói.

Đồng Đồng một chưởng vỗ vào vai Tiểu Tứ, sáp qua vẻ mặt say rượu nói: “Ta cũng vậy, ta, cũng vậy! Ta, cứ nghĩ tới, khi đó nếu, nếu như không gặp được Bạch đại ca, không có, gặp được Tứ Nha ca và Trạng Nguyên ca, ta khẳng định sống không được để gặp tứ ca, ta… Oa…” Đồng Đồng đột nhiên khóc rống lên, còn không quên cạn chén rượu trong tay.

“Ta không chỉ không thấy được, tứ ca, ta còn có thể, mất đi Nặc nhi… lại càng không thể, có Nghiên nhi… Ta sẽ rất đáng thương, rất đáng thương… Ô ô…”

Bạch Hãn Triệt cũng uống không ít xúc động muôn vàn, hắn mặc dù không khóc ra tiếng như Tiểu Tứ và Đồng Đồng, nhưng trong mắt cũng mang lệ.

“Ta cũng vậy, cảm kích các ngươi.” Bạch Hãn Triệt nén nước mắt, ôm Đồng Đồng nói: “Khi đó ta tràn đầy bất an, cũng thấy không rõ lòng của Vận Tranh và Vận Vanh đối với ta, hoảng sợ. Nếu không phải Tiểu Tứ cùng Trạng Nguyên mỗi ngày nghĩ biện pháp cho ta giải buồn, Trạng Nguyên lại mang ta, mở mang kiến thức ở những nơi khác nhau, gặp được nhiều chuyện như vậy, ta còn ở đó hối hận, cho rằng mình là người đáng thương nhất trên đời, còn làm hại, làm hại…”

Nghĩ tới một sự kiện, Bạch Hãn Triệt cũng cuối cùng nhịn không được khóc: “Làm hại cha thiếu chút nữa sẩy thai, làm hại Dụ Đầu… Là ta, đều là ta… Là ta hại Dụ Đầu…”

“Thiếu gia (Bạch đại ca), chuyện đó không trách ngài.” Tiểu Tứ ngồi bên cạnh Bạch Hãn Triệt, cùng Đồng Đồng ôm lấy hắn, “Nếu không phải là hoàng thượng và vương gia, bức ngài, ngài cũng sẽ không… Thiếu gia, chuyện tiểu vương gia ai cũng, không thể trách… Ngài đừng tự trách…”

“Bạch đại ca, quốc công đại nhân nếu biết, sẽ khổ sở.” Đồng Đồng cũng rơi lệ theo Bạch Hãn Triệt.

“Nếu ta sớm một chút thấy rõ… Nếu ta lúc trước đến hỏi Vận Tranh cùng Vận Vanh…” Chuyện Dụ Đầu là một cái gai trong lòng hắn. Nhiều năm như vậy, vì không cho hai người kia thương tâm hắn luôn đè chuyện này trong lòng, hôm nay uống rượu lại là sao cũng đè không được.

“Thiếu gia, ngài đừng khóc, nhìn ngài khóc, ta cũng muốn khóc.” Tiểu Tứ đã lệ rơi đầy mặt ôm chặt Bạch Hãn Triệt.

“Ta cũng muốn, khóc.” Đồng Đồng sắp gào khóc.

“Ta không sao, khóc lên, thì tốt rồi.” Bạch Hãn Triệt lại rót một chén rượu uống. Đồng Đồng và Tiểu Tứ cũng uống một ly theo.

“Thiếu gia, ta cũng sợ, ta cũng sợ…” Tiểu Tứ khóc đến thương tâm, “Ta sợ Tài Sơ trưởng thành, biết cha của nó là một hoạn quan, sẽ hận ta, sẽ, hận ta.”

“Tài Sơ nếu dám nghĩ như thế, ta là người đầu tiên, không bỏ qua cho nó” Đồng Đồng lại là một chưởng đập lên bàn, hắn say rượu hoàn toàn không cảm thấy đau.

“Ta cũng, không tha cho nó!” Bạch Hãn Triệt nặng nề gật gật đầu, cầm lấy chén rượu, “Đến! Uống rượu! Hôm nay ba chúng ta, liền thoải mái, nói ra lời giấu trong lòng! Nói xong, sau này sẽ, không bao giờ khóc nữa!”

“Được! Nói ra! Nói ra tất cả!” Đồng Đồng dùng sức chạm cốc, rượu hắt ra một nửa.

“Nói! Phải nói! Ta nghẹn đến, rất khó chịu…” Tiểu Tứ chạm cốc, nước mắt tuôn ra. Ba người uống rượu xong ôm đầu khóc rống.

Tiếp tục đọc “Tâm thủy dao – Phiên ngoại 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 180

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát linh chương – Xuống bếp

Ta tưởng rằng nàng nhất định là muốn đi lấy rễ linh la, thế nhưng con ngươi nàng xoay trái xoay phải, bỗng nhiên vươn tay — nắm lên chính là tơ cửu trùng.

Tơ ấy dính da thịt liền chậm rãi ngắn đi, một đầu kéo dài vào trong tay nàng, chỉ khoảng nửa khắc đã không thấy tăm hơi.

“A?” Đại Mao cũng sửng sốt: “Ngươi đây là… ngươi không muốn đi à?”

Nàng lúc này ngược lại thẳng thắn, vẻ mặt bất cứ giá nào, quỳ xuống cái bịch dập đầu về phía ta mấy cái: “Tỷ tỷ, ta biết, ta làm chuyện sai lầm, tâm địa không tốt, thế nhưng nếu tỷ tỷ có thể cho ta đi, nhất định, cũng có thể cho ta lưu lại.”

Ta và Đại Mao liếc mắt nhìn nhau, này, thật sự là không rõ, vì sao lại biến thành như vậy.

Quả nhiên nữ nhân hay thay đổi, nữ yêu tinh cũng vậy. Căm thù đến tận xương tủy với ta nàng vừa rồi còn biểu hiện, chỉ chớp mắt lại nguyện trung thành với ta! Chẳng lẽ nàng xem thấu cái gọi là tơ cửu trùng này thật ra là thứ thổi phồng dọa nạt người sao?

Ta đang ngẩn ra, nhưng nàng dường như là có suy đoán nào đó không tốt, dập đầu không ngừng bịch bịch bịch, trán máu tươi nhễ nhại đụng vào sàn đá cứng rắn.

“Việc này, ừm, không cần dập đầu, ngươi đứng lên đi.”

Nàng lau mặt, cũng lau sạch nước mắt nước mũi và máu trên trán, dường như căn bản chưa từng khóc cũng chưa từng đụng rách đầu, rất nhanh bò dậy đứng phía sau ta.

Đại Mao phản ứng nhanh hơn ta, hắn sáp qua đây nhỏ giọng nói: “Sư phó, nếu không, người tránh đi, ta ở chỗ này xem là được. Người ở chỗ này, bọn họ có lẽ sợ bên này vừa ra cửa động liền bị răng rắc…”

Cái loại chuyện mất phẩm giá ấy ta không thèm làm, nhưng người khác có thể sẽ lấy bụng bản thân đo lòng ta.

“Được rồi. Vậy ngươi để ý, có việc ngươi biết…”

“Ta biết, ta chắc chắn lập tức hô to ‘Sư phó cứu mạng’!”

Ta thiếu chút nữa bị hắn chọc cười, nhưng chỉ thiếu chút nữa thôi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 180”