Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương này lại được gặp bé Tư Tần rồi, yêu ơi là yêu ấy :x
Đệ thập bát chương
Xe ngựa dừng ở cửa Vãn Nguyệt sơn trang, lục lạc bốn góc trong gió xuân Giang Nam hơi rung, thanh âm “leng keng, leng keng”, thanh thúy xa xăm.
Quản gia mở cửa lớn ra, đập vào mắt chính là hành lang gấp khúc quanh co, bình phong bóng sen, gió nhẹ mang theo ấm áp thổi một ao nước xuân, dấy lên từng gợn sóng tròn, tơ liễu tung bay, như họa như dệt.
Tiếng trống bỏi kèm theo giọng nói dọc theo hành lang truyền tới.
“Tư Tần ngoan, nhớ thường đến chơi nhé!”
Tư Tần mặc một bộ áo khoác đỏ thẫm thêu chữ phúc tơ vàng, trên đầu đội mũ đầu hổ, trên chân còn đi hai chiếc hài đầu hổ, thân thể nhỏ tròn xoe, đáng yêu nói không nên lời, đang cầm cái trống bỏi Lăng Thanh mua trước khi đi Ung châu chơi. Lăng lão phu nhân ôm bé, vẻ mặt nuông chiều.
“Mẹ, lần này con xuất môn, ước chừng phải nửa năm sau mới trở về, người và cha chú ý thân thể.”
“Biết rồi.” Lăng lão phu nhân cười đáp một câu, lại chỉ lo đùa Tư Tần, “Tư Tần sau khi về nhà có nhớ bà không?”
Tư Tần còn chưa hiểu chuyện, từ cũng nói không được mấy, đương nhiên không hiểu lời của Lăng lão phu nhân, chỉ nở một nụ cười, lắc lắc trống bỏi, dùng thanh âm mềm nhũn kêu, “Bà… Bà… Có bánh bánh… Bánh bánh…”
Lăng Thanh cũng không khỏi nở nụ cười, “Mẹ à, mới mấy ngày, mẹ cũng đã làm hư nó rồi.”
Lăng lão phu nhân nghiêng đầu trừng Lăng Thanh một cái, “Trẻ con đương nhiên là phải chiều, huống hồ Tư Tần của chúng ta đáng yêu như thế.” Sau đó nói với Tư Tần, “Con nói có phải không, tiểu Tư Tần, phải thường đến thăm bà nhé.” Hoàn toàn một bộ thích đến trong tâm khảm.
Tư Tần không biết có nghe hiểu hay không, cố sức gật gật đầu, kết quả mũ đầu hổ trên đầu lệch sang một bên.
Yên Vân Liệt đứng ở cửa, thấy Lăng Thanh bọn họ đi ra, liền đón, thi lễ với Lăng lão phu nhân, “Vãn bối bái kiến Lăng lão phu nhân.” Nói xong liền vươn tay đón Tư Tần, “Nó rất nặng, vẫn là vãn bối đến ôm đi.”
Tư Tần vừa thấy Yên Vân Liệt liền kêu “Cha, cha” nhào vào trong lòng Yên Vân Liệt, cọ cọ, sau đó lại quay đầu như có chút không nỡ nhìn Lăng lão phu nhân, cái miệng nhỏ lẩm bẩm, “Bánh bánh…”
Khóe mắt Lăng lão phu nhân đỏ lên, sau đó quay đầu lại gọi, “Thúy nhi, Thúy nhi!”
Nha hoàn xách theo một hộp đựng thức ăn vội vội vàng vàng chạy tới, “Lão phu nhân, đến đây.”
Lăng lão phu nhân nhận lấy cái hộp đựng thức ăn ấy, đưa tay nắm tay nhỏ bé mũm mĩm của Tư Tần, “Những cái bánh ngọt này đều là bà tự tay làm, lưu trữ ăn dọc đường, sau này nếu như còn muốn ăn, cứ tới tìm bà…” Nói xong ngẩng đầu, giao hộp đựng thức ăn cho Yên Vân Liệt, “Yên giáo chủ, Tư Tần nhà ngươi thật là đáng yêu, ngươi xem ta cũng không nỡ để nó đi.”
Yên Vân Liệt mỉm cười, “Ta sẽ thường mang Tư Tần đến xem lão nhân gia ngài.”
“Ôi, ôi…” Lăng lão phu nhân không ngớt nói, mặc dù luyến tiếc, còn muốn nhìn thêm Tư Tần hai cái, lại giục bọn họ, “Nơi này đầu gió, mau mang Tư Tần vào vào trong xe ngựa, phong hàn thì không tốt.”
Yên Vân Liệt gật đầu, lại lần nữa thi lễ một cái với Lăng lão phu nhân, liền một tay ôm Tư Tần một tay xách hộp đựng thức ăn xoay người đi về phía chỗ xe ngựa.
Lăng Thanh đỡ Lăng lão phu nhân, giọng điệu mang theo chút oán giận, “Mẹ à, hồi bé cũng không thấy mẹ thương con như thế.”
Nói xong lại bị Lăng lão phu nhân trừng mắt một cái, “Con hồi nhỏ nghịch ngợm muốn chết, nào có đáng yêu như Tư Tần?” Sau đó lại thở dài, “Lăng Thanh à, con cả ngày vào nam ra bắc bên ngoài, lúc nào mang một nàng dâu về cho mẹ, sinh một tôn tử tôn tử đáng yêu như thế, cho mẹ ngậm kẹo đùa cháu là được rồi.”
“Mẹ, con…” Lăng Thanh muốn nói cái gì, ngập ngừng, lại nuốt về.
Bên xe ngựa, Yên Vân Liệt đặt Tư Tần và hộp chứa bánh ngọt vào trong xe ngựa, lúc đứng dậy, lời nói của Lăng Thanh và mẫu thân hắn theo gió lọt vào trong tai y.
Vì thế lơ đãng nhớ lại những lời Nguyễn Tố Tuyết nói với Lăng Thanh khi đó tại nơi đóng quân Ung châu ấy.
“Ngươi chẳng lẽ không có suy nghĩ tương lai sao? Hiện tại đã có một Tư Tần, lập tức lại sắp có một đứa nữa, chuyện đứa nhỏ, quan hệ của ngươi cùng Yên Vân Liệt… tính vẫn giấu giếm tiếp như thế?”
“Có lẽ ngươi nên suy nghĩ một chút, không vì chính ngươi, cũng nên vì lai lịch tụi nhỏ có một cách nói, không phải tất cả mọi người đều có thể hiểu được như ta…”
Chính mình tùy tính quen, người của Thiên Tuyệt giáo từ trước đến giờ cũng không quan tâm ánh mắt người đời, nhưng lại không thể đòi hỏi Lăng Thanh cũng giống như mình, hơn nữa nhìn ra được, Lăng lão phu nhân rất thích Tư Tần, không chỉ có bởi vì Tư Tần đáng yêu, trong này xác xác thực thực có liên hệ huyết mạch, là cảm tình chí thân mới có. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 18” →