Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!

Một series khác được tớ đặt mục tiêu ^^~
Lần này sẽ là nội dung trong đĩa Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!. Đây là đĩa chọn lọc các bài hát theo chủ đề 4 mùa trong series Inai Inai Baa.

Đầu tiên, tớ phải nói một chút về chương trình này đã. Inai Inai Baa! là một chương trình truyền hình Nhật Bản dành cho trẻ em lứa tuổi từ 0~2 tuổi (nhưng thực ra đứa lớn đầu như tớ vẫn thích nó á :”>), đã được mua bản quyền và phát sóng tại Việt Nam dưới tên “Trò chuyện với chú chó trắng”. Đây là một chương trình khá bổ ích cùng nhiều bài hát vui nhộn và những bài học ý nghĩa.

Nhạc hiệu

Download

Dịch và sub: Yappa

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!

  1. Khỏe mạnh, khỏe mạnh!
  2. Fuuka nhẹ nhàng
  3. Bí mật của cái mũ
  4. Lần đầu tiên, lần đầu tiên
  5. Hành khúc bước chân
  6. Mỳ-ngon-tuyệt!
  7. Nhai nhai 20 lần
Tag: inai inai ba konnichiwa ttara rattantan, inai inai baa, いないいないばあっ!, いないいないばー:うたうたいっぱい

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 5

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương – Đùa giỡn

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn một lúc lâu, nhìn đến mức Tiểu Trúc cũng sắp cúi đầu thấp đến bàn chân, nhìn đến trong lòng hắn phát hoảng, nghĩ có phải bị người nhìn ra là đồ giả hay không.

Lạc Thịnh Vũ trước kia chưa từng thấy Sở Diệu Y, đương nhiên không biết hắn là giả. Xem xét cẩn thận người gầy gò trước mắt nửa ngày, không mở miệng nói chuyện.

Phòng vũ khí mặc dù không phải là cấm địa gì, nhưng nằm bên trong viện của y, vì thế không có người tùy ý tiến vào. Vừa rồi y cảm giác được trong phòng này có tiếng hít thở, qua đây coi. Liền nhìn thấy một bóng người đứng bên trong, cầm trong tay Đoạn Thủy kiếm.

Bóng người kia rất mơ hồ, Lạc Thịnh Vũ nhất thời nín thở ngưng thần, y cảm thấy hoa mắt, cho là ma đầu họ Mạnh kia lén lút ẩn vào, muốn lấy lại bảo kiếm của hắn. Nhưng vừa nhìn lại phát hiện không phải, người nọ mặc váy dài, tóc vấn lên, thì ra là thê tử của mình.

Nhắc tới cũng không có khả năng, ma đầu họ Mạnh kia từ một tháng trước đã rơi xuống vực, mặc dù vẫn chưa tìm được thi thể, nhưng có lẽ võ công cao tới đâu cũng không thể nào sống sót. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 5”

Bàn Ti động số 38 – Chương 199

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu cửu chương – Có lẽ

Trong mấy ngày nay, Phượng Nghi lần đầu tiên về sớm hơn ta.

Trai ngọc trong san hô chiếu vào mặt hắn, hào quang kia nhu hòa, nhưng vẻ mặt hắn còn nhu hòa hơn, ánh mắt nhìn ta, tựa gió xuân ấm áp, có thể hòa tan người ta.

“Sao giờ mới trở về.”

Hắn vươn tay ra, ta giao tay mình vào trong tay hắn.

Tay hắn ấm áp khô ráo, tay ta lạnh buốt, lòng bàn tay toàn bộ đều là mồ hôi lạnh. Ta lúc này mới phát giác cả đường ta đi về, tay siết chặt, mặc dù lòng bàn tay không có cái gì.

“Làm sao vậy?” Hắn mẫn cảm phát hiện cảm xúc của ta không bình thường, khép hai tay ta lại, ta trước kia không nhận thấy, bàn tay hắn lớn hơn ta nhiều, có thể hoàn toàn bao lấy tay ta.

Ta trước kia, chỉ chú ý ngón tay hắn thon dài, động tác ưu nhã.

Hắn rót một chén nước, lấy tay đỡ chén, phút chốc nước trong chén liền toát ra hơi nóng hôi hổi. Hắn đưa nước tới bên miệng ta: “Uống đi.”

Ta đờ đẫn uống một chén, hắn lại cho ta một chén ấm áp như thế.

Nước nóng chảy vào bụng, ta cảm thấy trong thân thể cuối cùng cũng có ấm áp.

“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì? Sắc mặt khó coi như vậy.”

“Rất khó coi à?” Ta giơ tay lên sờ soạng hai má một cái, cảm thấy tê tê, tri giác không linh mẫn lắm, sờ, trên mặt giống như cách một tầng màng.

Hắn lấy gương qua đây. Mặc dù gương hoa ấu (1) không thể so với gương thủy tinh, thế nhưng ta cũng có thể nhìn ra, sắc mặt mình rất không dễ coi, thần sắc cũng cứng ngắc mất mát.

Đúng vậy, chính là mất mát. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 199”

Duyên tình mèo đen – Chương 3

Có chap tiếp theo rồi đây ^^~

Vẫn chưa giải thích được chuyện mình bị mất chuông với Yuujirou, nhưng Maya lại dần đắm chìm vào tình cảm với anh. Tính chiếm hữu mạnh mẽ cùng với sức mạnh phi thường của mình đã khiến Maya nguyển rủa những người bên cạnh anh. Bỏ đi vì nghĩ mình không xứng với Yuujirou, đúng lúc ấy, Maya đụng độ phải lũ chuột mà cậu từng đuổi…

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 4

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương – Đoạn Thủy

Trên mặt Lạc Kiến Đông đi theo Lạc Thịnh Vũ co quắp, hắn thật sự là muốn cười, nhưng lại nghẹn không ra tiếng. Thật ra rất nhiều người đều chưa từng gặp tân phu nhân, có điều mọi người đều biết quan sát sắc mặt, đâu giống nhị trang chủ tựa như thiếu dây thần kinh, đi lên vừa kêu “mỹ nhân” vừa đùa giỡn.

Vẻ mặt Lạc Thịnh Vũ tất nhiên khó coi, mặc dù y không thích Sở Diệu Y, nhưng có không thích cũng là chính thê. Lại nhìn thê tử mình vẻ mặt hoàn toàn không biết cái gì, còn chớp mắt, giống như là liếc mắt đưa tình.

Tiểu Trúc đích thực là không biết cái gì, hắn chớp mắt, miệng cũng hơi hơi mở ra, cảm giác rất không biết nói gì.

Nhưng Lạc Thịnh Nghĩa lại có cảm giác khác, lâng lâng, tiểu mỹ nhân liếc mắt đưa tình với hắn, vui sướng, xun xoe.

Lạc Kiến Đông nghẹn đến cơ trên mặt đau đớn, sắc mặt chủ tử thực sự không lành, rất có nhãn lực đi qua, chắp tay với Lạc Thịnh Nghĩa, lại cung kính gọi tiếng “phu nhân” với Tiểu Trúc.

Lạc Thịnh Nghĩa tuy rằng đôi khi rất khờ khạo, nhưng tuyệt đối không phải đồ ngốc, nghe Lạc Kiến Đông gọi một tiếng “phu nhân”, hắn lập tức nuốt nước miếng, trong lòng kêu thảm thiết một tiếng “xong đời”.

“Ô kìa đại tẩu, ta là đang đùa giỡn với ngươi. Ha ha ha, nhìn một mình ngươi rất nhàm chán ha…” Lạc Thịnh Nghĩa cười gượng mấy tiếng, vội vàng chuồn đi, nói: “Hỏng rồi, ta có việc gấp, không thể ra ngoài với đại ca. Ôi chao ôi chao, còn chưa nói một tiếng với đại ca. Kiến Đông à, ngươi giúp ta nói một tiếng với đại ca, ta đây đi trước.”

Chỗ Lạc Thịnh Vũ đứng rất nổi bật, có điều Lạc Thịnh Nghĩa giả vờ không nhìn thấy, nhìn lung tung khắp nơi một lượt, nói xong liền chạy, chuồn mất.

“Nhị trang chủ…” Lạc Kiến Bắc thật muốn che mặt.

Miệng Tiểu Trúc há càng lớn hơn, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Phu nhân, chúng thuộc hạ cáo lui.” Kiến Đông và Kiến Bắc nói một tiếng liền xoay người đi theo chủ tử về phía ngoài cửa lớn.

Tiểu Trúc quay đầu lại nhìn, liền thấy bóng lưng Lạc Thịnh Vũ. Nam nhân rất cao lớn, một thân y phục màu đen, đường vân viền màu trắng, có loại cảm giác khí phách lạnh lùng. Nhưng người nọ đã quay người đi xa, hắn căn bản không thấy được bộ dáng của y, có chút ít tiếc nuối.

Tiểu Trúc nhìn nửa ngày, mãi đến khi bóng dáng của Lạc Thịnh Vũ không còn. Hắn luôn cảm thấy bóng lưng kia có chút quen thuộc, đã thấy ở nơi nào, nhưng lại không thể nhớ nổi. Lắc lắc đầu liền vào tiểu độc viện của mình. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 4”