Bàn Ti động số 38 – Chương 202

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh nhị chương – Thục sơn

“Đừng sợ.” Hắn thấp giọng nói: “Đừng sợ hãi.”

Ta không biết, hắn là an ủi ta, hay là đang làm dịu lòng mình.

Hắn quay mặt ta qua, môi đè lên.

Ta ôm thật chặt cổ hắn, cảm giác môi hắn nóng hơn bất cứ lúc nào.

Sợ hãi mơ hồ trong lòng đè cũng đè không được, giấu cũng giấu không kín. Tựa hồ hơi buông lỏng tay, sẽ vĩnh viễn mất đi hắn.

Hắn cũng chưa từng nôn nóng như vậy. Hai chúng ta quả thực không giống vợ chồng, tựa như đang yêu đương vụng trộm, bàn tay ta tiến vào bên trong áo chẽn của hắn, bức thiết vuốt ve.

Hắn thấp giọng lẩm bẩm câu gì, nghe không rõ. Lúc này, có nghe rõ hay không cũng không sao.

Quấn quýt bên nhau, cuồng luyến tình nhiệt.

Trước kia luôn cảm thấy không buông được, hoặc là nhắm hai mắt lại, buông màn, hoặc là sẽ thổi tắt đèn.

Ta chung quy sợ ánh mắt Phượng Nghi, hắn quá tốt, nếu so sánh, ta lại quá bình thường.

Thế nhưng bây giờ lại hoàn toàn không quan tâm những thứ ấy. Hắn phủ trên người ta, ta quay bờ vai hắn, lật qua đè lên người hắn, không đầu không đuôi cắn loạn cổ và bả vai hắn.

Hô hấp của Phượng Nghi bỗng chốc liền rối loạn.

Tai hắn mẫn cảm hơn nơi khác. Thế nhưng lúc trước ta không biết hắn lại mẫn cảm đến mức độ này. Một nụ hôn nhẹ nhàng cọ xát, khiến cả người hắn đều run rẩy.

Ta có một loại cảm giác sắc dục sói ác vọt tới cừu non… Dù thế nào ta cũng là yêu mà, chuyện xấu khác không làm được, loại hoạt động đẩy ngã này, lúc rảnh rỗi cũng không ngại thêm mấy lần, ừm, càng nhiều càng tốt.

Giường gỗ vang lên kẽo kẹt kẽo kẹt. Ta chăm chú nhìn khuôn mặt tuyệt lệ dần đỏ ửng của Phượng Nghi, mắt cũng không nỡ chớp.

Giống như hoa đào hoa lê nở rộ trong mùa xuân, phấn trắng đỏ hây, rung động lòng người nói không nên lời.

Lăn qua lăn lại một phen như thế, buổi sáng đương nhiên dậy trễ.

Lúc hắn chải đầu cho ta, tay lại dừng ở nơi đó. Ta cảm thấy trên mặt hơi hơi nóng, nhìn hắn từ trong gương, Phượng Nghi cầm lược ngà, cũng khẽ mỉm cười với ta.

“Sao vậy?”

Hắn giữ hồi lâu không chải cho ta.

Hắn cúi người hôn hai má ta: “Đổi bộ quần áo, chúng ta ra cửa.”

“À, ừ.”

Hắn lấy ra cho ta một bộ váy màu tím, lúc thắt đai lưng, hắn vốn đã cài xong, lại cởi ra, nới lỏng ước chừng một tấc, lại lần nữa thắt lại.

Ta cũng không có ưu điểm gì khác, chỉ có eo coi như thon thả, bình thường đều quen thắt chặt đai lưng một chút, Phượng Nghi cũng biết. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 202”

Bàn Ti động số 38 – Chương 201

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh linh chương – Ác mộng

Thanh âm nặng nề liên tiếp không ngừng, tựa như sét đánh.

Ta mơ hồ nghĩ, sét đánh, ta phải nhân cơ hội tu luyện nhiều phút nào hay phút ấy. Cả mùa đông đều đần độn, được rồi, dù sao mùa đông cũng không có sét.

Thế nhưng trong lòng nghĩ thế nào, người lại không nhúc nhích được.

Mọi thứ đều đang lắc lư, đang rung chuyển, nóc nhà cũng đang rung, không trung tràn ngập mùi gay mũi, mùi cháy khét, không biết cái gì đang cháy. Còn có mùi máu tươi, rất nặng, một hai giọt máu sẽ không như vậy, nhất định là rất nhiều máu, mới có thể sặc như thế…

Đây là nơi nào? Đã xảy ra chuyện gì?

Phượng Nghi ở đâu? Đại Mao đâu? Mọi người đi đâu rồi?

Ta muốn vận công, nhưng phát giác trong kinh mạch trống rỗng.

Loại cảm giác này, đã rất lâu chưa có.

Kiếp trước khi làm người thường, là như vậy. Thân thể đần độn mà yếu ớt, cũng không có sức mạnh gì.

Còn nữa, lúc vừa mới biến thành nhện, cũng là như vậy.

Thế nhưng, ta đã là nhền nhện tinh. Pháp lực của ta đâu? Pháp lực của ta đều đi đâu rồi? Trong thân thể trống rỗng, không cảm giác được cái gì.

Ta thật vất vả bò dậy, tia sáng rất tối, mơ hồ có thể nhìn ra đang trong Bàn Ti động, thế nhưng đường đá đổ sụp hơn phân nửa, chặn lối đi lại. Ta mờ mịt nhìn quanh, không biết lối ra ở đâu.

Đại Mao đột nhiên không biết từ đâu chui ra, kéo ta một cái: “Sư phó, đi mau!”

“Đi đâu? Đã xảy ra chuyện gì!”

Cảm giác của ta trì độn, nhưng vẫn còn có thể cảm thấy trong thân thể Hôi Đại Mao cũng không có pháp lực.

Chúng ta bây giờ đều không hơn gì người bình thường.

Trên đầu hắn băng qua loa mảnh vải, trên người đều là máu đen, một cánh tay đã không thể nâng lên.

“Phượng Nghi đâu? Phượng Nghi ở đâu?”

Ta bị Đại Mao kéo, bước thấp bước cao đi về phía trước.

Trong thanh âm của Đại Mao mang theo nghẹn ngào: “Sư công niết bàn, nghiệp hỏa phượng hoàng thiêu đốt trong vòng năm trăm dặm, tất cả mọi người sẽ mất đi pháp lực. Lửa này cản trở người của ma cung, thế nhưng lửa sắp tắt, chúng ta phải thừa dịp này chạy trốn!”

Niết bàn? Trốn? Ma cung?

Trong đầu ta lọc ra mấy từ then chốt như thế, xa xa không biết là ai phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, còn có tiếng cầu cứu yếu ớt. Ta muốn đi qua, Đại Mao ra sức kéo ta, vẫn đi theo một phương hướng.

“Đừng đi sư phó! Ta đã đáp ứng sư công, nhất định phải bảo hộ người chạy trốn! Sư phó, ngươi nhất định phải bình an rời khỏi nơi này!”

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ta mờ mịt, sợ hãi, có thể cảm giác được nguy cơ rất lớn đến gần.

Trốn!

Đúng vậy, phải chạy trốn!

Ta không thể chết ở chỗ này, ta nhất định phải chạy trốn, ta phải sống, ta phải bảo vệ…

Mệt mỏi và đau đớn của cơ thể dường như đã tê dại, chúng ta dùng cả tay lẫn chân bò qua những lối đi bị chôn vùi ấy, Đại Mao còn gọi mấy con chuột tới cùng nhau mở đường, đào đá vụn ra, cuối cùng thấy một tia sáng.

Ta bản năng nheo mắt lại, bầu trời phía tây đỏ chói mắt, cái loại màu đỏ tươi ấy, giống như máu chảy xuống.

Lửa rất lớn.

Già Hội sơn không còn kiểu cũ nữa, đỉnh Đông Dương toàn bộ bị san bằng, Bàn Ti động phía sau ta cũng thành đống đổ nát. Hôi Đại Mao đã đi lại tập tễnh gắng gượng đỡ ta muốn lại đi về phía trước.

Bầu trời ấy, màu đỏ ấy…

Lửa, lửa thiêu cháy…

Phượng Nghi!

Ta cảm thấy ngực đau nhức, trước mắt từng đợt biến thành màu đen.

Đó là ngọn lửa niết bàn của Phượng Nghi.

Vì sao? Đây là vì sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Phượng Nghi — Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 201”

Duyên tình mèo đen – Chương 4

Chương mới ^^~

Maya và Yuujirou đã có một happy ending rồi. Nhưng liệu bạn có thắc mắc về anh trai Yuujirou – Shinichi với Konosuke rốt cuộc có quan hệ như thế nào không ^^

Hãy cùng đến với Duyên tình cáo để biết nhé :D

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 6

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương – Mộng

Lạc Kiến Đông và Lạc Kiến Bắc nhìn nhau một cái, cuối cùng lưu lại Lạc Kiến Bắc đưa Tiểu Trúc trở về, Lạc Kiến Đông một mình đi phục mệnh.

Lạc Kiến Đông vào viện của chủ tử, đèn thư phòng vẫn sáng, đưa tay gõ cửa, nghe thấy đáp lại mới khom lưng đi vào.

Lạc Thịnh Vũ đứng trước bàn dài, một tay cầm chuôi bảo kiếm, chính là Đoạn Thủy kiếm vừa nãy không thể nghi ngờ. Ngẩng đầu liếc mắt nhìn người tới, nói: “Sự tình thế nào ?”

Lạc Kiến Đông nói: “Người chủ tử phái đi đã trở lại… Nhưng không thu hoạch được gì.”

Lạc Thịnh Vũ đặt Đoạn Thủy kiếm trên bàn, cũng không biết đang suy nghĩ gì, ngồi xuống trầm mặc một lát, nói: “Coi như ma đầu họ Mạnh thật sự đã chết, nhưng ngay cả thi thể cũng tìm không được? Chẳng phải là đáng ngờ?” Nói xong dừng một chút, lại nói: “Người phái đi Sở gia đã trở lại?”

Lạc Kiến Đông gật đầu nói: “Người lén phái đi Sở gia cũng đã trở lại, Sở gia tựa hồ cũng không có thu hoạch, mấy ngày nay còn mỗi ngày phái người đến đáy Vân Thiên cốc tìm.”

“Chứ không phải là che giấu tai mắt người khác?” Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, suy nghĩ nói.

“Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy, có điều, Sở trang thủ vệ nghiêm ngặt, không dễ dò xét, đến nay không phát hiện người nào khả nghi.”

Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, nghĩ đến Sở Diệu Y vừa rồi vội vàng chạy đi, ngón tay gõ bàn, nói: “Mà thôi, chuyện này tự ta có tính toán, việc ta phân phó ngươi kia làm tốt là được, ngươi đi xuống đi.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 6”

Bàn Ti động số 38 – Chương 200

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chúc mừng năm mới 。(⌒∇⌒。)
Chắc hẳn các bạn đã có những ngày Tết vui vẻ bên gia đình và bạn bè rồi nhỉ (^0^)
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ tớ suốt 1 năm qua. Chúc các bạn năm mới luôn vui vẻ, bình an và hạnh phúc (〜^∇^)〜

Đệ nhị linh linh chương – Bạch cốt tinh thật ra không họ Bạch

Khi ta lại nhìn thấy Già Hội sơn, có loại cảm giác bừng tỉnh như mộng.

Ngày xuân gió ấm, trên sườn núi cũng có không ít hoa đào hạnh lê, nở vô cùng náo nhiệt, chen chen chúc chúc, từng cụm, từng cành, giống như chất phấn đắp tuyết.

“Thời tiết không tồi ha.”

Ngày đông thấu trời đã qua, ta bắt đầu cảm thấy mình cũng có loại cảm giác chờ mong phá xác mà ra!

Quả nhiên mùa xuân là tiết vạn vật sống lại!

Phượng Nghi nhíu nhíu mày, hắng hắng giọng, ta thu lại bước chân sắp bước ra, quay lại ngồi thành thật.

Hôi Đại Mao dẫn trên dưới toàn động, cung kính hành lễ: “Bái kiến sư phó, bái kiến sư công.”

Ta bây giờ tôi luyện hơn, bản lĩnh khác không thấy hơn, độ dày da mặt quả thật gia tăng rất lớn.

Tâm lý cũng đã tiếp nhận, sự thật rằng ta đã có chồng.

“Sư phó đi ra ngoài lần này, khí sắc quả thật không tệ.” Đại Mao cười híp mắt bưng trà tiến vào.

“Ngươi ghen tị à?”

“Hì, ta là vui mừng thay sư phó.”

“Sư phó, người còn nhớ bạch cốt tinh kia không?”

Ta ngẩng đầu: “Làm sao vậy?”

Ta nhớ nàng từng muốn đến bái sư, nhưng khi đó ta phiền phức quấn thân, không thu nàng.

“Nàng bây giờ ở tại khe Hắc Vân.”

À há, khe Hắc Vân thật đúng là một nơi thu hút yêu tinh. Thời đại này tìm một nơi tốt có thể sống yên phận cũng không dễ dàng, ngay cả xó xỉnh như khe Hắc Vân cũng không bỏ qua, có người tranh có người cướp.

“Đây là nàng đưa tới, nói là một chút tâm ý. Sư phó không ở đây, ta đành phải nhận trước — đồ cũng không quý giá, nếu không ta cũng không dám thu.”

Là một cái hộp nhỏ, màu xám trắng, không giống đá.

Ta nghĩ tới thuộc tính của bạch cốt tinh, liền biết đây là cái hộp gì.

Hợ… Không biết là xương cốt gì, được rồi, hẳn là không phải xương cốt người…

Bỏ qua thuộc tính không nói, cái hộp chạm trổ không tồi. Phía trên có chú văn cỡ nhỏ, có thể cách thủy phòng cháy. Không chỉ là một cái hộp không, trong hộp còn có một dải lụa rất đẹp, buộc một viên ngọc gỗ hình hạch đào.

“Tin sư phó trở về, nàng chắc chắn cũng biết. Ta nghĩ, mai mốt, nói không chừng sẽ tới bái phỏng sư phó.”

Không có việc gì mà ân cần, không phải gian trá tức trộm cắp.

Nói như vậy có lẽ rất quá mức, thế nhưng vô duyên vô cớ, người khác tại sao muốn tặng lễ cho ngươi, lấy lòng ngươi chứ?

Nhất định là có điều cầu.

Thu lễ cũng không phải dễ thu, thu lễ không làm được chuyện, cho dù là Phật gia Bồ Tát, cũng sẽ có người mắng.

Huống hồ cũng không biết người tặng lễ này có phải giấu tâm tư cáo chúc tết gà hay không. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 200”