Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị linh linh chương – Ác mộng
Thanh âm nặng nề liên tiếp không ngừng, tựa như sét đánh.
Ta mơ hồ nghĩ, sét đánh, ta phải nhân cơ hội tu luyện nhiều phút nào hay phút ấy. Cả mùa đông đều đần độn, được rồi, dù sao mùa đông cũng không có sét.
Thế nhưng trong lòng nghĩ thế nào, người lại không nhúc nhích được.
Mọi thứ đều đang lắc lư, đang rung chuyển, nóc nhà cũng đang rung, không trung tràn ngập mùi gay mũi, mùi cháy khét, không biết cái gì đang cháy. Còn có mùi máu tươi, rất nặng, một hai giọt máu sẽ không như vậy, nhất định là rất nhiều máu, mới có thể sặc như thế…
Đây là nơi nào? Đã xảy ra chuyện gì?
Phượng Nghi ở đâu? Đại Mao đâu? Mọi người đi đâu rồi?
Ta muốn vận công, nhưng phát giác trong kinh mạch trống rỗng.
Loại cảm giác này, đã rất lâu chưa có.
Kiếp trước khi làm người thường, là như vậy. Thân thể đần độn mà yếu ớt, cũng không có sức mạnh gì.
Còn nữa, lúc vừa mới biến thành nhện, cũng là như vậy.
Thế nhưng, ta đã là nhền nhện tinh. Pháp lực của ta đâu? Pháp lực của ta đều đi đâu rồi? Trong thân thể trống rỗng, không cảm giác được cái gì.
Ta thật vất vả bò dậy, tia sáng rất tối, mơ hồ có thể nhìn ra đang trong Bàn Ti động, thế nhưng đường đá đổ sụp hơn phân nửa, chặn lối đi lại. Ta mờ mịt nhìn quanh, không biết lối ra ở đâu.
Đại Mao đột nhiên không biết từ đâu chui ra, kéo ta một cái: “Sư phó, đi mau!”
“Đi đâu? Đã xảy ra chuyện gì!”
Cảm giác của ta trì độn, nhưng vẫn còn có thể cảm thấy trong thân thể Hôi Đại Mao cũng không có pháp lực.
Chúng ta bây giờ đều không hơn gì người bình thường.
Trên đầu hắn băng qua loa mảnh vải, trên người đều là máu đen, một cánh tay đã không thể nâng lên.
“Phượng Nghi đâu? Phượng Nghi ở đâu?”
Ta bị Đại Mao kéo, bước thấp bước cao đi về phía trước.
Trong thanh âm của Đại Mao mang theo nghẹn ngào: “Sư công niết bàn, nghiệp hỏa phượng hoàng thiêu đốt trong vòng năm trăm dặm, tất cả mọi người sẽ mất đi pháp lực. Lửa này cản trở người của ma cung, thế nhưng lửa sắp tắt, chúng ta phải thừa dịp này chạy trốn!”
Niết bàn? Trốn? Ma cung?
Trong đầu ta lọc ra mấy từ then chốt như thế, xa xa không biết là ai phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, còn có tiếng cầu cứu yếu ớt. Ta muốn đi qua, Đại Mao ra sức kéo ta, vẫn đi theo một phương hướng.
“Đừng đi sư phó! Ta đã đáp ứng sư công, nhất định phải bảo hộ người chạy trốn! Sư phó, ngươi nhất định phải bình an rời khỏi nơi này!”
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ta mờ mịt, sợ hãi, có thể cảm giác được nguy cơ rất lớn đến gần.
Trốn!
Đúng vậy, phải chạy trốn!
Ta không thể chết ở chỗ này, ta nhất định phải chạy trốn, ta phải sống, ta phải bảo vệ…
Mệt mỏi và đau đớn của cơ thể dường như đã tê dại, chúng ta dùng cả tay lẫn chân bò qua những lối đi bị chôn vùi ấy, Đại Mao còn gọi mấy con chuột tới cùng nhau mở đường, đào đá vụn ra, cuối cùng thấy một tia sáng.
Ta bản năng nheo mắt lại, bầu trời phía tây đỏ chói mắt, cái loại màu đỏ tươi ấy, giống như máu chảy xuống.
Lửa rất lớn.
Già Hội sơn không còn kiểu cũ nữa, đỉnh Đông Dương toàn bộ bị san bằng, Bàn Ti động phía sau ta cũng thành đống đổ nát. Hôi Đại Mao đã đi lại tập tễnh gắng gượng đỡ ta muốn lại đi về phía trước.
Bầu trời ấy, màu đỏ ấy…
Lửa, lửa thiêu cháy…
Phượng Nghi!
Ta cảm thấy ngực đau nhức, trước mắt từng đợt biến thành màu đen.
Đó là ngọn lửa niết bàn của Phượng Nghi.
Vì sao? Đây là vì sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Phượng Nghi — Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 201”

