Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị linh bát chương – Dông tố
Ta nghĩ, có lẽ ma cung muốn tìm về uy thế và quang cảnh thật lâu trước kia, ngàn vạn năm trước ấy. Nhưng không gian sinh tồn hữu hạn, bây giờ có ai chịu buông tha mọi thứ của mình? Nói ví dụ, ngươi mua nhà, tiêu hết tích góp, lúc chuẩn bị ở lâu dài, đột nhiên có người đến đuổi ngươi, nói mảnh đất này mấy nghìn năm trước là nhà hắn, bây giờ ngươi không có tư cách ở nơi này, ngươi chịu dời đi sao? Không dời thì đánh ngươi gần chết. Lại nói, thủ đoạn của ma cung tàn khốc, không chỉ là vấn đề đuổi người, cũng sắp tới mức độ thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.
Mấy người chúng ta ngồi cùng một chỗ uống trà, một hồi khiếp sợ tới nhanh đi cũng nhanh. Nhìn những thân ảnh nho nhỏ bận rộn này, tựa hồ tất cả ban nãy chưa từng phát sinh.
Ta suy nghĩ, chuyện Phượng Nghi, Tử Hằng, bọn họ vì sao không bị định lại, vị Mai cư sĩ này cũng không có trúng chiêu, việc này có liên quan với tu vi cá nhân?
Tử Hằng mỉm cười giải thích, bởi vì mấy người bọn họ đều là tiên thiên có thể thao túng sức mạnh ngũ hành, cho nên không chịu ảnh hưởng của chuyện này.
“A, nói như vậy, Mai huynh chính là…” Thuộc thổ ư?
A, như vậy cũng nói thông, hắn nếu là cây mai tinh, vậy đích thực là sinh trưởng trong đất.
Trận phong ba này chỉ có mấy người chúng ta biết, người khác và người chạy tới Bàn Ti động sau đều không rõ ràng lắm. Sư cô chưa có tới, nhưng đã đưa thư tới, dặn dò ta phải cực kỳ điều dưỡng, giữa những hàng chữ lộ ra thân thiết tràn đầy, thoạt nhìn là hận không thể lập tức đón ta tới chỗ nàng nghỉ ngơi cho tốt.
Chúng ta chiêng trống rùm beng bố trí trận pháp, tin tức của tộc nhân của Phượng Nghi từ các nơi mang về, lại biểu hiện hết thảy thái bình vô sự, tay ma cung tuy duỗi rất dài, thế nhưng lại không có lộ ra dấu hiệu muốn nhất thống thiên hạ gì. Đại Mao và Chu Anh Hùng vội vàng sơ tán đám chuột và nhện không có pháp lực trong động, chuyển chỗ an trí cho bọn chúng.
Khi ngươi biết rõ một việc sắp phát sinh, vô luận tốt xấu, có lẽ đều sẽ mong đợi nó nhanh chút trở thành thật. Bởi vì bất kể là ngươi khát khao cũng tốt, e ngại cũng tốt, sự tình cũng sẽ không vì suy nghĩ của ngươi mà thay đổi.
Nếu nhất định sẽ phát sinh, ta cũng hi vọng chuyện này có thể đến nhanh một chút.
Vô luận như thế nào, chung quy đỡ hơn đợi chờ hoảng hốt như thế này.
Đến càng trễ, khả năng sự tình sẽ càng hung hiểm. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 208”