Bàn Ti động số 38 – Chương 210

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị nhất linh chương – Hiện tại

“Tam Lục,” ta ngừng kim trong tay, ngẩng đầu nhìn nàng: “Ngươi không đi sao?

Trên bàn đè một tấm thiệp, sáng sớm mới đưa tới, “Đường rất xa, khí trời lại lạnh, không đi.” Nàng cũng thu thiệp, thế nhưng vẻ mặt thoạt nhìn không có gì khác với bình thường.

Thiệp mời thì không có gì đặc biệt, đặc biệt là người đưa thiệp mời tới.

Lý Phù Phong.

Tam Lục nghĩ chuyện nghĩ đến xuất thần, ta không dám thở mạnh, chỉ sợ quấy rầy nàng.

Nàng bỗng nhiên cười cười: “Có một số việc không thể cưỡng cầu. Ta với hắn, chung quy chỉ có duyên phận một đời ấy. Kiếp này, hắn đi đường Dương Quan của hắn, ta qua cầu độc mộc của ta đi.”

Ánh mắt nàng thản nhiên, ngữ khí cũng thản nhiên.

Rõ ràng, nàng đã buông, ta nên tiêu sầu.

Thế nhưng trong lòng lại không hiểu sao ê ẩm.

Ta xoa xoa mũi, cúi đầu bắt đầu khâu nút áo cuối cùng.

Có lẽ, thật sự là như vậy.

Lý Phù Phong làm quốc sư trái lại làm rất thuận lợi. Nhất là sau màn náo động kia, kiếm Tử Dĩnh tung tích không rõ, kiếm Thanh Tác cuối cùng nhận hắn làm chủ…

Xem ra hắn kiếp này, cũng là phải làm đạo sĩ đến cùng.

Đáng tiếc cho Tam Lục. Nàng cố chấp như vậy, không biết khi nào, mới có thể lại gặp được một người mình thích.

Mới có thể gặp được hạnh phúc của nàng.

Không phải nói bây giờ là bất hạnh, cuộc sống an bình làm cho người ta kiên định, thế nhưng… nhìn thân ảnh của Tam Lục, ta luôn có thể từ trên nét mặt bình tĩnh của nàng, đọc ra ý vị tịch mịch.

Lúc gần giữa trưa Phượng Nghi trở về, Tam Lục cáo từ. Làn váy nàng hơi dài, kéo trên mặt đất, lúc bước đi có gợn sóng uốn lượn, rất nhanh, đã mờ khỏi tầm mắt.

Ta bỗng nhiên nhớ tới ngày đó, Tam Thất trúng một kiếm ngã dưới đất, làn váy nàng màu đỏ, sau khi bắn tung tóe bùn có vẻ vô cùng nhếch nhác đau thương. Mưa như trút nước, lại tưới không tắt lửa lớn bùng cháy hừng hực giữa núi, vô số chim bay cá nhảy, cỏ cây hoa lá, hình dạng vặn vẹo bên trong ngọn lửa, run rẩy, cuối cùng hóa thành bụi than.

“Nghĩ cái gì vậy?”

“Ừm, không có gì.

Còn thiếu mấy mũi, thế nhưng ta đã mệt mỏi.

Buổi sáng lúc dậy đã cảm thấy thân thể nặng nề, cử động còn chậm chạp vụng về hơn bình thường.

Ta vịn ghế tựa muốn đứng lên, thế nhưng eo chân nặng như nhũn ra, lại không đứng lên nổi.

“A.”

Phượng Nghi bỗng nhiên vươn tay, ôm lấy cả người ta, ta bật thốt lên một tiếng, lại cảm thấy có chút không ổn.

Hắn ôm ta lên đài bằng trước sơn động, phơi nắng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 210”

Bàn Ti động số 38 – Chương 209

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh cửu chương – Gió núi

Cửa đây năm ngoái cũng ngày này, má phấn hoa đào ửng đỏ hây.

Má phấn giờ đây đâu vắng tá…

Ừ, thiệt nhiều má phấn không thấy nữa.

Ta ôm cái bụng tròn vo than thở một tiếng, hoa đào cũng không còn bỡn gió xuân. Lại đến mùa đông, đừng nói hoa, ngay cả lá cây cũng không thấy.

Không có hoa đào, nhưng có quả đào.

Ta nhấc nắp bát lên, bên trong còn có hai quả đào.

Mỗi ngày ăn một quả, Phượng Nghi nói, ăn hết đào hắn sẽ trở lại.

Như vậy nói cách khác, ngày mai, ngày kia, hắn sẽ về rồi.

Ta nhếch miệng cười cười, bóc vỏ quả đào một cái, mồm to cắn xuống.

Quả đào ăn ngon, một bọc nước ngọt có thể thẳng xuống bụng, nhai cũng không cần nhai.

Kéo ghế dựa sát bên cửa sổ. Lười biếng nằm xuống.

Trong mùa đông ăn no phơi nắng , cái thoải mái này ấy à… đưa tiền cũng không đổi.

Thời tiết thật đẹp, gió không lạnh chút nào, thổi lên mặt cảm thấy mềm mại, rất ấm áp.

Khi kể chuyện xưa câu thường xuyên nghe thấy nhất — ngày xửa ngày xưa, có một người nào đó làm chuyện anh hùng thế nào, bắt đầu, sau đó, tiếp đấy, cuối cùng mọi người cùng nhau sống vui vẻ hạnh phúc.

Ta vẫn quý trọng tất cả, bởi vì ta biết hết thảy đều tới không dễ.

Tất cả mọi việc, có thể sống, có thể ở bên người yêu, có thể lúc nào cũng nhìn thấy bằng hữu mình quan tâm, có thể muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, lúc muốn phơi nắng liền lười biếng phơi nắng đã đời… Có thể mỗi tối khi nhắm mắt lại, đều biết ngày mai mình ở đâu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 209”

Bậc thầy giới tính (5)

Tập lần trước là dành cho bé trai rồi. Tập lần này thì là dành cho bé gái ^^~

Bậc thầy giới tính
(5) Kinh nguyệt là gì?

Text: meoconlunar
Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 14

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương – Vết hôn

“Còn nói không sợ ta? Không sợ ta trốn cái gì?” Lạc Thịnh Vũ cười nhẹ mấy tiếng nói.

Trong lòng Tiểu Trúc âm thầm trợn mắt, hắn bây giờ thật muốn cầm thứ gì đập bất tỉnh Lạc đại trang chủ này. Cảm giác chính mình cũng sắp đứng không vững, vô ý thức vươn tay vịn lên vai Lạc Thịnh Vũ, cảm giác cũng tựa như bản thân kéo y không buông.

“Ngươi đứng lên trước đã, thắt lưng ta sắp gãy rồi… A! Ngươi làm cái gì?!” Tiểu Trúc thật sự là vô cùng khó chịu, đẩy vai y muốn đứng yên, ai biết người nọ không động đậy chút nào, ngược lại cúi đầu một cái nhẹ nhàng hôn lên cổ hắn.

Tiểu Trúc hoảng sợ, hắn nghiêng đầu tự nhiên lộ ra một vùng cổ trơn bóng, đôi môi người nọ ma sát qua lại ngay tại cổ hắn, không khỏi sợ hãi kêu một tiếng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 14”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 13

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương – Sở Diệu Y

Lục Hoàn cũng hoảng sợ, thiếu chút nữa là kêu thành tiếng. Nàng chỉ biết là tiểu thư bây giờ không ở tại Sở gia, đâu ngờ là theo chân Tiêu trang chủ đến nơi hẻo lánh này.

“Các nàng… quen nhau?” Tiêu Hành thấy thế có chút kỳ quái nhìn phu nhân mình.

“A… Chúng ta quen nhau, có phải không Sở muội muội?” Trên mặt Sở Diệu Y cũng biến sắc, trắng đến xanh, xanh đến trắng, nhưng thoạt nhìn đã trấn định hơn, vội vàng đi đến nắm lấy tay Tiểu Trúc, cười nói tranh: “Chúng ta đương nhiên quen nhau, chính là đã lâu không gặp, không ngờ có thể chạm mặt muội muội ở đây, ta, ta thật sự là vui chết đi được.”

Tiểu Trúc há hốc mồm không biết nói cái gì cho phải, còn chưa kịp phản ứng từ trong sững sờ, liền bị Sở Diệu Y lôi ra ngoài, “Việc của đại nam nhân các chàng từ từ tán gẫu, ta và muội muội đi ôn chuyện.”

Lạc Thịnh Vũ không dấu vết nhíu mày một cái, lập tức nói với Lạc Kiến Đông, Lạc Kiến Bắc: “Ta nói một vài chuyện với Tiêu trang chủ, các ngươi cứ đi bảo hộ phu nhân, không cần đi theo.”

Lạc Kiến Đông, Lạc Kiến Bắc lập tức đáp ứng, xoay người đi ra ngoài tìm bóng dáng Tiểu Trúc. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 13”