Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị nhất linh chương – Hiện tại
“Tam Lục,” ta ngừng kim trong tay, ngẩng đầu nhìn nàng: “Ngươi không đi sao?
Trên bàn đè một tấm thiệp, sáng sớm mới đưa tới, “Đường rất xa, khí trời lại lạnh, không đi.” Nàng cũng thu thiệp, thế nhưng vẻ mặt thoạt nhìn không có gì khác với bình thường.
Thiệp mời thì không có gì đặc biệt, đặc biệt là người đưa thiệp mời tới.
Lý Phù Phong.
Tam Lục nghĩ chuyện nghĩ đến xuất thần, ta không dám thở mạnh, chỉ sợ quấy rầy nàng.
Nàng bỗng nhiên cười cười: “Có một số việc không thể cưỡng cầu. Ta với hắn, chung quy chỉ có duyên phận một đời ấy. Kiếp này, hắn đi đường Dương Quan của hắn, ta qua cầu độc mộc của ta đi.”
Ánh mắt nàng thản nhiên, ngữ khí cũng thản nhiên.
Rõ ràng, nàng đã buông, ta nên tiêu sầu.
Thế nhưng trong lòng lại không hiểu sao ê ẩm.
Ta xoa xoa mũi, cúi đầu bắt đầu khâu nút áo cuối cùng.
Có lẽ, thật sự là như vậy.
Lý Phù Phong làm quốc sư trái lại làm rất thuận lợi. Nhất là sau màn náo động kia, kiếm Tử Dĩnh tung tích không rõ, kiếm Thanh Tác cuối cùng nhận hắn làm chủ…
Xem ra hắn kiếp này, cũng là phải làm đạo sĩ đến cùng.
Đáng tiếc cho Tam Lục. Nàng cố chấp như vậy, không biết khi nào, mới có thể lại gặp được một người mình thích.
Mới có thể gặp được hạnh phúc của nàng.
Không phải nói bây giờ là bất hạnh, cuộc sống an bình làm cho người ta kiên định, thế nhưng… nhìn thân ảnh của Tam Lục, ta luôn có thể từ trên nét mặt bình tĩnh của nàng, đọc ra ý vị tịch mịch.
Lúc gần giữa trưa Phượng Nghi trở về, Tam Lục cáo từ. Làn váy nàng hơi dài, kéo trên mặt đất, lúc bước đi có gợn sóng uốn lượn, rất nhanh, đã mờ khỏi tầm mắt.
Ta bỗng nhiên nhớ tới ngày đó, Tam Thất trúng một kiếm ngã dưới đất, làn váy nàng màu đỏ, sau khi bắn tung tóe bùn có vẻ vô cùng nhếch nhác đau thương. Mưa như trút nước, lại tưới không tắt lửa lớn bùng cháy hừng hực giữa núi, vô số chim bay cá nhảy, cỏ cây hoa lá, hình dạng vặn vẹo bên trong ngọn lửa, run rẩy, cuối cùng hóa thành bụi than.
“Nghĩ cái gì vậy?”
“Ừm, không có gì.
Còn thiếu mấy mũi, thế nhưng ta đã mệt mỏi.
Buổi sáng lúc dậy đã cảm thấy thân thể nặng nề, cử động còn chậm chạp vụng về hơn bình thường.
Ta vịn ghế tựa muốn đứng lên, thế nhưng eo chân nặng như nhũn ra, lại không đứng lên nổi.
“A.”
Phượng Nghi bỗng nhiên vươn tay, ôm lấy cả người ta, ta bật thốt lên một tiếng, lại cảm thấy có chút không ổn.
Hắn ôm ta lên đài bằng trước sơn động, phơi nắng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 210”