Ma đầu – Quyển thượng – Chương 27

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập thất chương – Lộ tẩy

“Được rồi.” Lạc Thịnh Vũ vung tay lên nói với đại phu: “Vậy làm phiền kê một vài phương thuốc ngoại thương, trong uống ngoài thoa đều cần, chờ thuốc xong rồi Lục Hoàn ngươi qua đây giúp phu nhân bôi.”

Tiểu Trúc có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn y, thở phào nhẹ nhõm, hắn không ngờ Lạc Thịnh Vũ dễ nói chuyện như vậy. Sở Diệu Y mắt hạnh trợn thật lớn, trong mắt đều là kinh ngạc và khó hiểu, phút chốc híp lại, lông mi che khuất tầm mắt, nhìn không ra cái gì.

Lạc Thịnh Vũ vừa mở miệng, mọi người đều đành phải người nào về chỗ người nấy. Lạc Kiến Bắc bị lưu lại trông ở bên ngoài, để ngừa lại có người đến, Lạc Kiến Đông nhận phân phó của chủ tử, dẫn người ra khỏi trang.

Lạc Thịnh Vũ đỡ Tiểu Trúc từ một góc giường, để hắn nằm nghiêng trên giường. Hai người cũng không nói chuyện, trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại. Trong lúc đó có nha hoàn lại đây nói là Lam phu nhân mời Lạc trang chủ qua, Lạc Thịnh Vũ “ừ” một tiếng, lại không đứng dậy đi ra ngoài. Mãi đến khi Lục Hoàn bưng chén thuốc tiến vào, người nọ cũng chưa nói một câu, liền đóng cửa ra khỏi phòng.

Lục Hoàn tiến vào buông chén thuốc, đỡ Tiểu Trúc ngồi dậy để hắn cởi áo nằm sấp trên chăn lót. Vết thương như thế trong mắt người tập võ căn bản không tính là thế nào, chỉ là trên lưng gầy gò lại có vẻ rất dữ tợn. Lục Hoàn là một nha đầu, đâu từng thấy nhiều máu như vậy, nước mắt rơi “lộp bộp”.

“Ngươi chọc phải người nơi nào, bọn họ hạ thủ ác như vậy chứ, đây cũng sắp lộ xương cốt rồi.” Lục Hoàn tay run bôi thuốc cho hắn, nói: “Như vậy không được, vẫn là mời đại phu đến xem đi, vạn nhất…”

“Lục Hoàn tỷ.” Tiểu Trúc miễn cưỡng cười cười, nói: “Không có việc gì, không thể mời đại phu!” Sắc mặt hắn rất trắng, không biết vì sao, so với sự sợ hãi của Lục Hoàn, ngược lại bản thân cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều.

Lục Hoàn cắn răng bôi thuốc cho hắn, bôi được phân nửa lại bắt đầu rơi nước mắt “lộp bộp”, “Tiểu Trúc, mời đại phu đến xem đi, thật sự. Tiểu thư, tiểu thư cũng không biết nghĩ như thế nào, tiểu thư cũng cho ngươi xem đại phu, lộ tẩy cùng lắm thì… Dù sao Lạc trang chủ tốt xấu là một đại hiệp, cũng không thể làm khó dễ đứa sai vặt như ngươi chứ.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 27”

Thần phục – Chương 10

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 10 – Người yêu bí ẩn

Vì Triển Tiểu Liên chạy loạn trên đường, mẹ cô cũng bị cô dọa sợ, chỉ ở Thanh Thành hai ngày liền đưa Triển Tiểu Liên về, Triển Tiểu Liên xin mẹ cả buổi cũng muốn ở thêm hai ngày, mẹ cô chỉ lo lại có cái gì ngoài ý muốn, sống chết mang Triển Tiểu Liên về.

Đi về mẹ cô còn đặc biệt nói với bố cô chuyện này, bố cô lập tức gọi cô ra hỏi, Triển Tiểu Liên thấy bố mẹ cô rất nghiêm túc, nhanh chóng thừa nhận sai lầm, thề bảo đảm sau này không chạy loạn nữa. Bố cô vì chuyện này, dạy dỗ cô trọn một buổi tối, ngay cả An Lý Mộc ăn xong cơm đi qua tìm Triển Tiểu Liên, bố cô cũng không dừng miệng. Cuối cùng vẫn là An Lý Mộc hòa giải nói giúp, bố cô mới miễn cưỡng bỏ qua cho cô.

An Lý Mộc kéo Triển Tiểu Liên tới nhà mình, Triển Tiểu Liên ủ rũ, cũng đã quên chuyện giận dỗi với An Lý Mộc, liền hỏi: “Anh Đầu Gỗ, anh nói bố em có phải quá mức căng thẳng rồi hay không? Em cũng đã bao nhiêu? Em năm nay cũng đã mười bốn tuổi rồi…”

An Lý Mộc đưa cô vào phòng mình khuyên bảo: “Bố em là vì muốn tốt cho em, em nói xem, em là một cô bé, trời cũng đã sắp tối mà kết quả em chạy đi lạc, em đây không phải là làm người ta sốt ruột sao? Đừng nói em, đổi lại là mẹ em, nếu em đi cùng với một đám người, kết quả là mẹ em đợi mãi vẫn chưa thấy về, em có nóng ruột không?”

Triển Tiểu Liên không nói lời nào, An Lý Mộc ôm cô vào lòng: “Vậy thì không được? Em cũng không yên lòng có phải hay không?”

Triển Tiểu Liên tiếp tục không nói lời nào, thật ra chính là cam chịu, mẹ An Lý Mộc gọi anh bên ngoài, An Lý Mộc đi xuống bưng một mâm dưa hấu qua: “Tiểu Liên, mẹ anh bảo anh cầm mấy miếng dưa hấu cho em ăn.”

Quan hệ của hai nhà An Triển quả thực rất tốt, mặc dù bố mẹ An Lý Mộc không biết chữ như bố mẹ Triển Tiểu Liên, nhưng tính cách hai vợ chồng thực sự không hề xấu, cứ coi Triển Tiểu Liên ba ngày hai lần ăn chực là biết, bởi vì cũng không so đo, bố mẹ Triển Tiểu Liên cũng sẵn lòng đối xử tốt với An Lý Mộc. Triển Tiểu Liên ăn cơm tại nhà An Lý Mộc xong, lại trốn vào thân thiết với nhau. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 10”

Thần phục – Chương 9

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 9 – Áp lực xem chim rất lớn

Triển Tiểu Liên bị tiếng thét chói tai của người phụ nữ kia dọa sợ hết hồn, chỉ vào người phụ nữ đó cả giận nói: “Chị này, em cũng không cản trở anh chị, chị bất thình lình thét một tiếng, làm em giật cả mình có biết không? Không biết trẻ con không quen bị dọa à?”

Tiếng kêu của người phụ nữ là vừa đau đớn vừa sung sướng, vì thân thể người đàn ông cứng đờ bởi tiếng thét của cô ta, cũng không động đậy, nhưng cũng không vì vậy mà buông người phụ nữ ra, mà là duy trì động tác vừa rồi, từ từ quay đầu nhìn qua.

Vừa nhìn thấy gương mặt đó, Triển Tiểu Liên bống sửng sốt, sau đó trong đầu toát ra một suy nghĩ, một nam yêu tinh rất đẹp!

Sau này Triển Tiểu Liên lớn lên mới biết vì sao mình vừa nhìn thấy hắn lại nói hắn là yêu tinh. Bởi vì mắt của hắn, cặp mắt kia nhìn giống như là mắt của yêu tinh, mắt hơi dài, có lông mi hay không Triển Tiểu Liên không để ý, bởi vì hình dạng mắt hắn giống như là bị người khắc họa, tựa như kẻ mắt, khóe mắt hơi nhếch và lông mi khiến người ta ám ảnh, làm cho gương mặt hắn thoạt nhìn tràn đầy yêu khí. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 9”

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai! – Hành khúc bước chân

Inai Inai Baa! Uta Uta Ippai!Bài hát tiếp theo :”>

Hành khúc bước chân

Dịch và sub: Yappa

Download | Xem fullscreen

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 26

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập lục chương – Được cứu

Tiểu Trúc cảm giác có mấy viên đá vụn rất nhỏ đập lên người mình, đau không thể nói rõ, lại khiến hắn có loại cảm giác bị sét đánh. Trên mộ bia rạn nứt nhuộm một vài vết máu, màu đỏ tươi, chậm rãi chảy xuống, kéo ra một dấu vết rất dài.

Lạc Thịnh Vũ vươn tay rút Đoạn Thủy kiếm xuống. Y đợi tại Tiêu trang cả đêm, người phái ra không thu hoạch được gì, đợi đến khi sắc trời hơi sáng Lạc Kiến Đông tiến vào nói là có tin tức, vừa rồi nhìn thấy phu nhân ở bên ngoài Tiêu trang, đi về phía bắc.

Lạc Thịnh Vũ không khỏi nhíu mày, nếu tìm được rồi vì sao không mau chóng mang về? Lạc Kiến Đông trầm mặc hồi lâu cũng phát hiện khí áp của chủ tử nhà mình thấp hơn, nói: “Gã nói chủ tử chỉ bảo gã tìm người, cũng không bảo gã mang về…” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 26”