Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 15 – Rung xe (1)
Triển Tiểu Liên rời nhà trốn đi, nhà họ Triển và nhà họ An đồng thời ầm ĩ ngất trời, mẹ cô không thể nào để chuyện con gái mình mình trốn đi để nhà họ An chế giễu, nguyên nhân căn bản nhất còn không phải là An Lý Mộc dẫn gây nên? Lại nói, nơi duy nhất bố mẹ cô có thể nghĩ cô đi là trường học của An Lý Mộc. Vậy càng làm bố mẹ cô lo lắng, Triển Tiểu Liên từ trước đến giờ chưa từng một mình ra khỏi trấn Nam Đường, con bé đi như thế nào đây?
Lúc bố mẹ Triển Tiểu Liên sốt ruột, cô đang trên đường đi Thanh Thành, cô chưa từng ra khỏi trấn Nam Đường, nhưng Triển Tiểu Liên nhớ đường, cũng biết lên xe nào, cô quả thật muốn đi trường học của An Lý Mộc, nhưng đến nhà ga hỏi tiền vé xong là bỏ qua, cô mang không đủ tiền.
Triển Tiểu Liên không chần chừ, ngồi thẳng xe đi Thanh Thành, cô và anh Đầu Gỗ ầm ĩ thành như thế, cũng là bởi bố mẹ cô, Triển Tiểu Liên cả bụng tức giận, nhà cũng không quay về, đi tìm dì út. Nhưng bố mẹ cô một lòng một dạ cho rằng cô nhất định là đi tìm An Lý Mộc, người hai nhà thuê xe riêng đi đến trường An Lý Mộc, bên này An Lý Mộc vừa mới tới trường, đồ còn chưa kịp buông, bên kia có người chạy tới nói với anh rằng bố anh qua đây xem anh, An Lý Mộc cũng có chút ngẩn ra, tình huống gì?
Người hai nhà vừa chạm mặt An Lý Mộc, đều trợn tròn mắt, Triển Tiểu Liên không tới?! Còn do dự cái gì nữa, bố cô không nói hai lời liền báo cảnh sát, kết quả người ta không lập án, lý do là Triển Tiểu Liên mất tích chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ, không cho lập án. An Lý Mộc cũng giậm chân, không nói cái gì, chạy đi mượn xe đạp của bạn học, lên xe định đi, bố anh một phen giữ chặt chỗ ngồi sau xe anh: “Đầu Gỗ con đi làm cái gì? Con đứa nhỏ này sao lại thế, Tiểu Liên nhà chú Triển mất tích người ta còn không vội con chạy đi đâu?”
An Lý Mộc một phen giãy khỏi lôi kéo của bố anh, leo lên xe không quay đầu lại liền đi, trong miệng quăng một câu: “Con đạp xe tìm dọc đường, chưa biết chừng là em ấy lạc đường.”
Bố anh vội vàng sống chết chạy đuổi theo anh, thằng nhóc này là đồ ngốc hay sao? Cách mấy cái thành phố, nó đạp xe mấy ngày mới có thể tìm được? Bố mẹ cô bây giờ cũng không có lòng dạ quản An Lý Mộc, xác nhận Triển Tiểu Liên không ở đây liền vội vã trở về, trên đường trở về thì tách ra, đi qua mấy con đường đi thông đến trường An Lý Mộc, sợ con bé không có tiền tự mình ngu ngốc mà đi bộ. Bố mẹ nhà họ An không cho An Lý Mộc quản, bọn họ đi theo cùng tìm là được, tránh cho An Lý Mộc đến lúc đó lại bị đổ thừa, kết quả bố mẹ nhà họ An chân trước vừa đi, chân sau An Lý Mộc cũng tự đi ra theo.
Lúc bố mẹ anh cũng sắp tuyệt vọng, Triển Tiểu Liên đã đứng ở trên đường phố Thanh Thành, cô ra sức hít hít nước mũi, cảm thấy trời của Thanh Thành đều là màu xanh, kỳ nghỉ này của cô nửa đầu thì tốt đẹp, nửa sau thì hỏng bét, từ lúc tình yêu của cô với anh Đầu Gỗ bị lộ, cô liền cái gì cũng rất xui xẻo, cuối cùng anh Đầu Gỗ phớt lờ cô, Triển Tiểu Liên tỏ vẻ rất đau lòng.
Triển Tiểu Liên chưa từng tự mình đi đến nhà dì út, cô tìm thẳng đến con đường bọn họ đi khi dạo phố, nhớ lúc đó ngồi mấy chuyến xe, chính là muốn đi theo như tuyến đường ấy. Thân thể Triển Tiểu Liên không tốt không phải một ngày hai ngày, cô đi một lúc liền cảm thấy mệt, ngáp một cái, buồn ngủ, nghĩ phải nhanh chút đến nhà dì út ngủ, đi tới bên cạnh cửa kính của cửa tiệm ven đường, soi bộ dáng của mình trong kính thủy tinh, cũng thật đủ khó coi, một đường xóc nảy lại đây, trên đường gió lớn, mũi Triển Tiểu Liên có chút nghẹt, phỏng chừng là bị cảm lạnh, cô lấy cái lược mang theo bên người từ trong ba lô của mình, hướng về phía thủy tinh chải mái tóc giống như ổ gà của mình hai cái, vốn muốn chỉnh ngay ngắn hơn chút, sau khi chải ngay cả bím tóc cũng lỏng ra. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 15”
