Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 17 – Đờ mờ cả nhà anh
Xung quanh lại lần nữa một mảnh yên tĩnh, sau đó, tất cả bảo tiêu đều nghe thấy tiếng rống giận dữ rát cổ bỏng họng của nam yêu tinh: “Người đều chết hết?! Còn không kéo con điên này ra cho gia?”
Đám bảo tiêu trong nháy mắt kịp phản ứng, gấp rút xông tới, nhấc thẳng Triển Tiểu Liên lên, có người muốn đi đỡ nam yêu tinh, kết quả nam yêu tinh một cước đá qua: “Cút!”
Ai cũng không dám chạm vào nam yêu tinh, hắn là tự mình chậm rãi đứng dậy, tựa hồ có chút không khoẻ, sau khi đứng lên, Triển Tiểu Liên liền nhìn thấy hắn giơ hai tay, bộ dáng như trên tay có phân, chính là không buông xuống, sau đó hắn chậm rãi cúi đầu, từ từ quan sát một thân bụi đất và hai tay mình, còn dừng lại một chút tại bộ phận trọng điểm của chính hắn, lại chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Triển Tiểu Liên, tay treo giữa không trung từ từ cong thành động tác chỉ người, chỉ chỉ về phía Triển Tiểu Liên đang mở mắt to kinh hoàng, nụ cười yêu khí tràn lan, nói hai chữ: “Giỏi lắm!”
Triển Tiểu Liên muốn khóc, cô không phải cố ý, thực sự không phải cố ý, thật ra cô vốn là muốn quỳ xuống trước mặt hắn xin tha, để giữ được lưỡi của cô, cô cảm thấy biến thái đến trình độ này trước mặt tuyệt đối cần cô hao hết sức mới có thể giữ được lưỡi, cô là thật lòng thật dạ muốn giữ lại cái lưỡi, sau đó đụng cái đầu cho vị đại gia này là dàn xếp ổn thỏa, kết quả sức mạnh không khống chế được, thành ra bổ nhào. Miệng Triển Tiểu Liên run cầm cập, nước mắt lộp bộp chảy xuống: “Gia, ngài đại nhân đại lượng, tha tôi lần này đi, tôi thực sự không phải cố ý, tôi là quá căng thẳng quá xúc động…”
Bên cạnh nam yêu tinh đã có người nhanh nhẹn đưa cho hắn khăn mặt trắng tinh, nam yêu tinh lấy khăn mặt qua lau tay, từng chút từng chút, ngay cả kẽ ngón tay cũng không bỏ qua, Triển Tiểu Liên cảm thấy động tác hắn lau tay cũng rất biến thái, có bẩn như vậy sao? Một cái khăn mặt còn không tính, liên tục lau ba cái khăn mặt mới dừng tay. Mà người phụ nữ vừa rồi chơi rung xe với nam yêu tinh cũng xuống xe, nửa quỳ trên mặt đất, lộ ra nửa ngực và bắp đùi trắng bóng, giúp nam yêu tinh phủi bụi trên ống quần hắn, từng chút từng chút, nhìn tựa như vợ của con quỷ con.
Nam yêu tinh lau tay xong, người phụ nữ kia cũng đứng lên, tự động ngoan ngoãn đứng phía sau nam yêu tinh, nam yêu tinh làm mình sạch sẽ xong mới nhớ ra bên này còn có đầu sỏ gây nên, vươn tay về phía Triển Tiểu Liên vẫy tay với người đang kéo cô, hai người kia vội vàng đưa Triển Tiểu Liên đến trước mặt hắn, nam yêu tinh nhìn hai bên một chút, lập tức có người đưa tới một cái ống sắt cho hắn, hắn một tay cầm ống sắt, vỗ hai cái lên tay kia: “Gia giải thoát một chút cho con bé đó, chặt đứt tay chân nó, sau đó tuốt cuống lưỡi nó, xem móng vuốt đê tiện của nó còn dám đụng loạn vào thứ không nên đụng vào hay không…”
Cánh tay Triển Tiểu Liên bị người ta cưỡng ép nâng lên, cây gậy trong tay tên biến thái ấy ra dấu phía trước phía sau trên cánh tay nhỏ bé của cô, dường như đang nghiên cứu đánh xuống từ góc độ nào dùng ít sức hơn, Triển Tiểu Liên vừa thấy, bắt đầu giãy dụa khóc lớn: “Đừng mà! Yến gia, Yến đại gia! Ngài xem… xem, xem… xem xem xem…” Triển Tiểu Liên dừng một lúc, xem cái gì đây? Cô mở to mắt sửng sốt một hồi lâu, mắt thấy gậy sắt trong tay biến thái kia sắp đập xuống, lập tức khàn cả giọng kêu lên: “Yến gia, ngài xem tôi ái mộ ngài bao nhiêu năm đáng thương biết mấy, tạm tha tôi lần này đi, ngài tuốt lưỡi đánh gãy tay chân tôi, tôi lấy cái gì mà ái mộ ngài chứ! Tôi cũng thầm mến ngài thật nhiều năm rồi, ngài không thể tổn thương tấm lòng người ái mộ của ngài như vậy, tôi cam đoan về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt lão ngài nữa, tôi cam đoan về sau chỉ lén lút ái mộ ngài thôi…” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 17”