Thần phục – Chương 19

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 19 – Học kỳ mới bạn học mới

Bố Triển Tiểu Liên quay đầu vừa thấy vẫn còn kinh ngạc, đứa nhỏ này trông thật là dễ nhìn, vội cười chào cô: “Chào cháu, chú là bố của Triển Tiểu Liên học sinh của ký túc xá này, chú tới thu xếp cho con bé. Con gái chú tên là Triển Tiểu Liên, cháu tên là gì?”

Nữ sinh nghe lời bố Triển Tiểu Liên lập tức cười híp mắt đáp, “Cháu tên Mục Hi, chính là mục trong Mục Quế Anh (1), hi trong thần hi (2).”

Bố Triển Tiểu Liên vội nói với Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, mau tới đây chào bạn học mới, tên là Mục Hi.”

Triển Tiểu Liên đang chậm rì rì lấy ra sách cô mới nhận được, nghe thấy tiếng bố cô liền ngẩng đầu liếc mắt nhìn nữ sinh vừa vào, kết quả cái nhìn này thiếu chút nữa chọc mù mắt chó của Triển Tiểu Liên, cô đưa tay xoa mắt, lau! Đây là tiểu yêu tinh hay sao? Nhất định, là nữ yêu tinh của động bàn tơ nào xuống núi? Cô ấy là đặc biệt tới trường dụ dỗ đàn ông à?

Triển Tiểu duỗi móng vuốt về phía Mục Hi: “Hello tiểu yêu tinh… A không, xin chào người đẹp.”

Mục Hi có một đôi mắt cực kỳ quyến rũ, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy đẹp giống như tiểu yêu tinh, thấy Triển Tiểu Liên chào cô, lập tức cười với Triển Tiểu Liên mắt to cong cong, lộ ra hàm răng trắng: “Chào người đẹp.”

Triển Tiểu Liên muốn động thủ đánh cô gái tên là Mục Hi này, cô gọi cô ấy người đẹp là thật lòng thật dạ cảm thấy cô ấy đúng là người đẹp, đối phương trái lại gọi Triển Tiểu Liên liền cảm thấy Mục Hi đang cố ý nói móc cô, Triển Tiểu Liên vươn tay cầm cái gương cô vừa mới đào ra, mẹ ơi, cô là người đẹp sao? Nếu thực sự, cô vui còn không kịp đâu.

Mục Hi đi vào liền đặt túi đồ ăn vặt lớn trước mặt Triển Tiểu Liên, cười híp mắt nói: “Chiêm Hựu Niêm (3), cậu chọn xem, có cái cậu thích ăn không?”

Triển Tiểu Liên sửng sốt, sau đó mới hiểu được Mục Hi đang nói với mình, vừa rồi lúc bố cô nói tên cô là dùng thổ ngữ nhà bọn họ, cũng chính là tiếng địa phương, kết quả Mục Hi không nghe hiểu, nghe thành Chiêm Hựu Niêm, khuôn mặt Triển Tiểu Liên co rúm hai cái, liếc nhìn bạn học mới bảo cô chọn đồ ăn vặt, rất nhanh kéo cái túi chọn một cái kẹo que một gói khoai tây chiên từ bên trong, sau đó thừa dịp bố cô không chú ý lại nhét vào trong ba lô của cô, sửa đúng cho Mục Hi: “Là Triển Tiểu Liên, Triển là triển trong Triển Chiêu Triển đại hiệp, Tiểu là tiểu trong đại tiểu, Liên là…” Triển Tiểu Liên thật tình không thích chữ “Liên” này, cảm thấy chữ này chính là một bi kịch, mấu chốt là, cô cũng không nghĩ ra dùng từ ngữ dũng cảm phóng khoáng nào để kết thúc chữ “Liên” này, một lúc mới tâm không cam tình không nguyện nói: “Liên là liên trong khả liên (4).” Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 19”

Bậc thầy giới tính (10)

Lần này tiếp tục nói về bé nữ nhé.
Xem mà nhìn lại mình thấy buồn quá :'(

Bậc thầy giới tính
(10) Sự phát triển của bộ ngực

Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 36

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập lục chương – Nam sủng

Tiểu Trúc cũng không biết mình lúc nào đã bất tỉnh, lúc lại tỉnh lại trong phòng đã đốt đèn, chính mình thoải mái nằm trong chiếc giường mềm mại, trên người cũng thay áo chẽn sạch sẽ, nếu không để ý đau đớn bủn rủn toàn thân muốn tan ra, cũng nói được là thích ý.

“Ngươi tỉnh?” Lục Hoàn luôn luôn trông bên cạnh, thấy Tiểu Trúc tỉnh vội vã lên tiếng.

“A… Ừ.” Giọng Tiểu Trúc đáp khàn khàn không ra gì, không khỏi có chút ngượng ngùng, bọn họ vừa rồi… thật sự là quá điên cuồng.

Ánh mắt Lục Hoàn nhìn hắn có phần phức tạp, lập tức xoay người rót cho hắn chén nước. Tiểu Trúc uống một chút liền cảm thấy khá hơn nhiều, con mắt chuyển động, trong phòng chỉ có hai người hắn và Lục Hoàn, lại không biết Lạc Thịnh Vũ đi đâu.

Vẻ mặt Lục Hoàn nhìn hắn, không khỏi có chút ngập ngừng, cuối cùng cắn răng một cái, nói: ”Tiểu Trúc, Lạc trang chủ có phải đã… đã biết ngươi là nam hay không?”

“Hả?!” Tiểu Trúc động vừa nghe thở nhẹ một tiếng, cúi đầu gật gật.

Cổ hắn rất trắng, cổ áo lót hơi lỏng, lúc cúi đầu tóc dài buông xuống, vừa lúc có thể nhìn thấy một đoạn gáy, phía trên có mấy dấu vết màu đỏ.

“Các ngươi chẳng lẽ…”

Lục Hoàn nói một nửa liền thế nào cũng không mở miệng nữa, lời như thế nàng một cô nương gia nói như thế nào được, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Trúc. Tiểu Trúc ngẩng đầu liền thấy ánh mắt của Lục Hoàn, lúc đầu một mảnh mờ mịt, không hiểu được nàng là có ý gì, đột nhiên sửng sốt, trên mặt lập tức đỏ bừng nháy mắt lại trắng bệch không còn màu sắc.

“Ngươi, ngươi thật sự!” Lục Hoàn nhìn lên, loại vẻ mặt này của đối phương, nhất định là ngầm thừa nhận, ”Ngươi làm sao dám?! Ngươi là muốn làm nam sủng của Lạc Thịnh Vũ hay sao?! Ngươi sao lại hồ đồ như thế, ngươi là nam nhân cơ mà, sao lại sao lại có thể làm những chuyện đó với y…”

Sắc mặt Tiểu Trúc càng trắng bệch, môi hơi run run. Thật ra sau khi hắn mất trí nhớ rất nhiều chuyện đều không hiểu, Lạc Thịnh Vũ mặc dù thái độ đối với hắn rất kỳ lạ, ban đầu khinh miệt, về sau lại đột nhiên thân thiết, khiến hắn không biết làm sao. Nhưng nếu như nói thật, Lạc Thịnh Vũ là đối xử với hắn tốt nhất, hắn tự nhiên sẽ thích người kia nhiều hơn chút.

Tiểu Trúc không rõ “nam sủng” là ý gì, nhưng nhìn thần thái biểu tình Lục Hoàn, đủ để hiểu được đây không phải là một từ hay gì.

Không nén nổi thì thào: ”Hai nam nhân không thể… Đúng vậy, ta thấy người ta thành thân đều là…”

Lục Hoàn tức điên rồi, Tiểu Trúc là bị nhặt về, người mất trí nhớ tựa như đứa nhỏ không biết cái gì, sao biết tiểu thư để hắn gả thay cho Lạc Thịnh Vũ lại gây ra nhiều chuyện như vậy. Nhìn thấy bộ dạng Tiểu Trúc lúc này vừa hoảng hốt vừa không biết làm sao, không khỏi lại lo lắng khó chịu.

“Ngươi…” Lục Hoàn vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên liền nghe thấy cửa phòng “két” một tiếng bị đẩy ra. Quay đầu nhìn, một bóng người ngoài cửa, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 36”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 35

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập ngũ chương – Tắm chung

“Dùng tay giúp ta đi.” Lạc Thịnh Vũ trái lại sắc mặt thản nhiên, còn chứa nụ cười, bắt lấy tay Tiểu Trúc kéo đến phía trên thứ đang cứng rắn của mình.

“A!” Tiểu Trúc thở nhẹ một tiếng, sợ run cả người, hắn theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng bị Lạc Thịnh Vũ nắm cổ tay, cũng không rút về được. Thứ cứng rắn nóng bỏng dưới tay khiến năm ngón tay hắn đều nổ tung, nhưng lòng bàn tay vẫn chỉ có thể dán phía trên.

Tiểu Trúc do dự nửa ngày, nhìn thấy nụ cười trên mặt Lạc Thịnh Vũ không khỏi có chút phiền muộn, mọi người đều là nam nhân, sao chỉ chính mình cảm thấy xấu hổ. Dứt khoát cắn răng một cái nhắm chặt mắt lại, năm ngón tay khép mở, bọc lấy thứ cứng rắn kia, trượt lên xuống qua lại.

Đây cũng có vài phần cảm giác thấy chết không sờn… Nhưng mặc dù cắn răng, ngón tay vẫn run rẩy rất khẽ, để lộ ra sự căng thẳng của chủ nhân.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ nặng nề hơn nhiều, trán đè nơi bả vai Tiểu Trúc, tay nắm eo hắn không khỏi càng ngày càng nặng.

“Ưm…” Tiểu Trúc khẽ rên một tiếng, sức tay người nọ rất lớn, nắm eo hắn tê rần, không kìm nổi khí lực trên tay mình cũng gia tăng mấy phần.

“Ào” một tiếng, Lạc Thịnh Vũ bỗng nhiên ôm hông hắn đứng lên. Tiểu Trúc cả kinh đôi chân theo bản năng vòng bên hông y, tay cũng ôm lấy cổ y, chỉ sợ y quăng mình ra, ”Sao vậy?” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 35”

Thần phục – Chương 18

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 18 – Cuộc sống trung học của ấm sắc thuốc nhỏ

Triển Tiểu Liên âm thầm bất thình lình xuất hiện ở cửa nhà dì út, dì út nghe thấy tiếng gõ cửa, còn không biết giờ này rồi còn ai tới, kết quả vừa mở cửa, thiếu chút nữa bị dọa vỡ mật, “Tiểu Liên?!”

Nước mũi Triển Tiểu Liên tựa như rồng vàng sắp qua sông, gắng sức hút lên một cái, vừa thấy chính là bị cảm, dì cô vừa nhìn trên người cô chỉ đeo một cái túi sách nhỏ, không còn cái gì khác, phía sau cũng không có người lớn đi theo, vội vàng kéo cô vào trong nhà, cũng không kịp hỏi, mang luôn cô vào phòng tắm tắm nước nóng, ngâm trong nước nóng ấy đủ nửa giờ, Triển Tiểu Liên bị hấp như con tôm, ra sức kêu to: “Dì út! Dì út! Cháu sắp bị hấp chín.”

Dì út không dám sơ sẩy chút nào, thằng nhóc nhà bà ba ngày hai lượt bị ốm, có lần bị cảm lạnh, nghe lời một bà cụ trong tiểu khu, chính là dùng cách này, ngâm cho thằng bé khóc oa oa, nhưng sau đó khỏi ngay, cơ thể Triển Tiểu Liên thực sự là yếu như gì, bố mẹ cô đều nâng niu như bảo bối, nếu như đến chỗ bà xảy ra vấn đề gì, bà còn đối mặt chị bà thế nào?

Dì út buộc Triển Tiểu Liên ngâm nước nóng, dượng út thì tìm cách liên lạc với bố mẹ cô, nhà dì út có điện thoại, nhưng nhà Triển Tiểu Liên không có điện thoại, ông gọi điện thoại chuyển cho mấy người, tìm được nhà bố cô, kết quả phát hiện nhà bố cô không có ai, cả nhà đều ra ngoài tìm Triển Tiểu Liên, đâu có người? Lại phải nhờ người đi tìm bố mẹ cô, dù sao nhờ qua trung gian cũng không được, đều là nhờ người giúp đỡ, đều là ngại tình nghĩa, không tiện gì, dượng út đây cũng là không tiếc mặt mũi.

Nhân duyên của bố cô tại trấn Nam Đường tốt, bởi vì là giáo viên đại học, tính cách cũng tốt, vì thế người thích ông rất nhiều, cũng may mà nhân duyên của vợ chồng tốt, không thì dượng cô cũng chẳng nhờ được ai.

Triển Tiểu Liên thật vất vả tránh được sự giày vò của tắm rửa, dì út lại đun canh gừng cho cô, bắt cô uống, chờ cô uống xong hết, cả người cũng hết hơi, nằm trên giường dì út còn không buông tha cho cô, đắp chăn cho cô, để cô ra mồ hôi, Triển Tiểu Liên đau khổ chết đi được, trời nóng như vậy mà!

Chưa được một ngày dễ chịu, Triển Tiểu Liên lần này trong lòng cũng bắt đầu lo nghĩ bố mẹ cô, cô hôm nay thiếu chút nữa sẽ không còn lưỡi, cô đi cũng là lén lén lút lút, bố mẹ cô biết cô biến mất chắc chắn sốt ruột muốn chết, Triển Tiểu Liên lăn qua lộn lại ngủ không được, cô có phải rất bất hiếu hay không? Bố mẹ cô sẽ đau lòng thế nào chứ?

Dì út cũng hỏi ra Triển Tiểu Liên là giấu bố mẹ cô đi, tức hung hăng chọc chọc trán cô, cũng không dám nhiều lời gì, vạn nhất đứa nhỏ bị bà mắng chạy trốn, chắc bà cũng hối hận muốn chết, bây giờ hàng đầu chính là phải nhanh chóng báo tin cho bố mẹ cô, để bọn họ biết về Tiểu Liên mới là quan trọng.

Bố mẹ cô thực sự là sốt ruột muốn chết, An Lý Mộc đạp xe dọc theo đường đi Thanh Thành vừa đạp vừa nhìn, bố anh lo lắng, cũng chỉ có thể mượn xe đạp của bạn học An Lý Mộc đi theo anh cùng nhau tìm, mẹ anh và bố mẹ cô một hàng tìm theo một con đường, đến khi tin tức dượng út nhờ người đưa đi tới phía bố cô, cũng đã qua một đêm, mẹ cô khi đó ngồi phịch trên mặt đất, khóc như gì, vừa khóc vừa mắng Triển Tiểu Liên: “Đứa nhỏ đáng chết này, con bé có phải muốn hù chết chúng mình hay không… Không nói tiếng nào chạy tới nhà dì út nó, nói cái gì cũng không để ý…”

Không chỉ bố cô thở phào nhẹ nhõm, ngay cả người nhà họ An cũng thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Liên vậy là không việc gì, nếu thực sự có chuyện, nhà bọn họ chắc chắn cũng thoát không khỏi liên quan. Sau khi An Lý Mộc nhận được tin, từ trên xe xuống, xe “xoảng” một tiếng rơi trên mặt đất, anh chậm rãi đi đến ven đường, ngồi xuống vệ đường, đưa tay ôm đầu, thở ra một hơi nặng nề.

Người hai nhà tụ lại, An Lý Mộc một lời chưa nói, bố cô nhìn bộ dáng của An Lý Mộc, trong lòng cũng không chịu nổi, chẳng qua là một đứa nhỏ, những lời đó của ông, nhất định là tổn thương lòng tự trọng của An Lý Mộc. Bố cô đi qua, vỗ vỗ vai An Lý Mộc: “Đầu Gỗ, vất vả cháu, chú thay Tiểu Liên cảm ơn cháu.”

An Lý Mộc không ngẩng đầu, chỉ hỏi một câu: “Chú, cháu liệu có thể… có thể đi gặp Tiểu Liên hay không? Cháu chỉ muốn xem em ấy không có việc gì…”

Bố cô sửng sốt, sau đó lắc đầu: “Chú và mẹ con bé đều sẽ qua, không để lỡ việc học hành của cháu, cháu thì đừng qua, một câu mà đã trì hoãn cháu một ngày, cháu không thể để lỡ chuyện học.”

An Lý Mộc ngẩng đầu: “Chú, cháu chỉ muốn nhìn một cái, cháu chắc chắn sẽ không nói chuyện với Tiểu Liên, cũng sẽ không để em ấy nhìn thấy cháu qua đó, cháu chỉ nhìn một cái…”

“Đầu Gỗ!” Bố cô cất cao giọng cắt ngang lời An Lý Mộc: “Dứt thì dứt rõ ràng chút, chú hi vọng cháu có thể kiên trì, đừng cho Tiểu Liên hy vọng.”

An Lý Mộc cắn môi, trầm mặc gật đầu, hồi lâu lại nói: “Chú, nhìn thấy Tiểu Liên không nói một tiếng rời nhà trốn đi, còn là vì cháu, cháu mới thật sự cảm thấy cháu sai rồi, tuổi em ấy quá nhỏ, bất kể em ấy như thế nào… Tuổi em ấy còn nhỏ là thật, thực sự là lỗi của cháu, cháu không nên cùng đưa em lạc lối, chú, cháu về sau thật sự sẽ chú ý. Chú, thím, cháu xin lỗi, vì cháu mang tới nhiều phiền toái như vậy cho chú thím, Tiểu Liên… Cháu nhất định sẽ dứt với em, em ấy bây giờ chính là nhất thời quật khởi, em ấy bình thường không có bao nhiêu bạn bè, thật ra nói trắng ra là cực kỳ dính cháu, chờ khi em lên cấp ba, gặp được bạn bè mới, chắc chắn rất nhanh sẽ quên cháu, hai người yên tâm đi. Lần này chuyện là lỗi của cháu, chú, thím, nhìn thấy Tiểu Liên bình an là tốt rồi, đừng đánh em cũng đừng mắng em, em ấy bây giờ chắc chắn rất sợ hãi…” An Lý Mộc nói xong, cũng không đợi bố cô nói, liền quay đầu nói với bố mẹ anh: “Bố, mẹ, con đến trường trước.”

Bố cô nhìn bóng lưng An Lý Mộc đạp xe đi, ngẩn người, sau đó thở dài, bố mẹ anh hai người đau lòng con trai đau lòng như gì, nhìn bố mẹ cô dám chắc cũng không vừa mắt, dù sao Triển Tiểu Liên cũng không có việc gì, hai người cũng không lên xe bố cô thuê tới, chặn xe khác rời đi luôn, vốn người hai nhà rất tốt, bởi vì chuyện hai đứa nhỏ, bây giờ cũng không nói chuyện với nhau nữa. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 18”