Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tứ thập nhất chương – Kinh biến
Một câu nói của nàng nói xong tất cả sân luận võ đều sôi trào, mọi người tỏ vẻ cả kinh, sau đó người thì nhỏ giọng nghị luận người thì bắt đầu kêu la.
Lạc Thịnh Vũ thần sắc bất động, khóe miệng dẫn theo nụ cười tựa như chế nhạo, nói: ”Ngươi cho rằng ngươi là ai? Tùy tiện nói hươu nói vượn một trận ở đây, hào kiệt thiên hạ này sẽ giống như đồ ngốc tin lời ngươi?”
Mọi người nghe thấy lời của Lạc Thịnh Vũ lại cảm thấy nói có lý, nữ tử áo hồng kia bọn họ không ai biết, lời nói là thật hay giả, cũng không ai biết, không có lý do để tin.
“Đây mới là sư tỷ của ta! Sở Diệu Y!” Sở Đào nhịn đau đứng lên, đề khí hét một tiếng.
Trong lòng Tiểu Trúc “lộp bộp” một cái, hai tay nhất thời liền lạnh, đầu váng mắt hoa, không phải là bị người đẩy ngã. Hắn vốn tưởng rằng ngay cả ngay cả Sở Trung Kiệt cũng không có vạch trần hắn, đã gạt được, ai ngờ bây giờ…
“Thật sự là nực cười, ngươi là Sở Diệu Y? Vậy tiện nội là ai?” Lạc Thịnh Vũ không chút hoang mang, nói: ”Phần đông hào kiệt ở đây đều có thể làm chứng cho tiện nội, vả lại Sở minh chủ cũng không có nói tiện nội là giả mạo. Hình dáng của tiện nội và ngươi cũng bất đồng? Có nói nhận sai thì cũng không nói được.”
“Ngươi!” Sở Diệu Y bị lời của y chẹn họng.
Y nhắc tới Sở Trung Kiệt, rất nhiều người đều nhìn về phía bên kia. Chỉ thấy Sở Trung Kiệt không nhanh không chậm đi tới, nói: ”Đào nhi! Ngươi sao lại càn quấy với người này!”
Sở Đào bị ông ta quát, liền sững sờ tại chỗ.
Sở Trung Kiệt liếc mắt nhìn Sở Diệu Y, nói: ”Vị cô nương này, ngươi đến đây quấy nhiễu đại hội anh hùng rốt cuộc ý gì!”
Sở Diệu Y khó có thể tin nhìn ông một cái, lập tức cười rộ lên “ha ha”, cắn răng nói: ”Giỏi! Giỏi! Các ngươi bất nhân chớ có trách ta bất nghĩa!” Dứt lời quát: ”Ta đến đây, đơn giản là muốn chia một chén canh mà thôi.”
Nói xong lấy ra mấy tấm da dê ném xuống đất, lại nói: ”Các ngươi xem những thứ này là cái gì?! Xem thử bản đồ kho báu trên tay các ngươi có giống của ta hay không? Thật sự là không thể ngờ được phải không? Lạc Thịnh Vũ gian tặc kia thực ra đã sớm tìm được địa điểm kho báu, lại không công khai, muốn độc chiếm kho báu!”
Mọi người như tin như không, một mặt hoài nghi lời của nữ tử xa lạ này, một mặt lại chộn rộn, cho dù là tin tức giả không muốn bỏ qua.
Lạc Thịnh Vũ cười nhạo một tiếng, cũng không để ý tới nghị luận của hào kiệt dưới đài, chỉ nói: ”Ngươi muốn kho báu? Có thể, nhưng mà phải thả người trước.”
“Ta thèm!” Sở Diệu Y oán hận nói: ”Ngươi nghĩ rằng ta sẽ lại trúng bẫy của ngươi sao?!”
“Vậy ngươi muốn thế nào?” Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, nói: ”Hôm nay nhiều hào kiệt như vậy ở đây, Lạc mỗ cũng không tiện nói lời giả nhân giả nghĩa gì, ngươi nếu làm nàng bị thương mảy may, Lạc mỗ nhân đương nhiên sẽ lấy mạng của ngươi thay thế.”
Dứt lời ống tay áo chặn lại, nói tiếp: ”Ngươi đã muốn biết, Lạc mỗ nói cho ngươi biết cũng không sao. Ngay tại chỗ Tiêu trang đi về phía bắc hơn nửa canh giờ, nơi đó có một ngôi mộ rất quái dị. Nhưng mà có phải kho báu long lân thất bảo cung gì đó hay không thì không biết. Lạc mỗ đã từng dẫn người đi xuống, nhưng bên dưới rất nhiều cơ quan, không thu hoạch được gì đã đi lên.”
Mọi người nghe xong trên mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mắt ai nấy sáng rực lên, đâu còn quản ai là Sở Diệu Y, cả đầu đều chỉ nghĩ đến kho báu.
“Mọi người yên lặng một chút.” Sở Trung Kiệt lúc này mở miệng, nói: “Mọi người đừng sốt ruột. Chuyện này có liên quan đến long lân thất bảo cung, mọi người cũng đã từng nghe nói đến truyền thuyết long lân thất bảo cung, nếu chúng ta có thể tìm được kho báu, lấy ra bảo cung, nói không chừng có thể thành công đánh lui người Liêu! Đây cũng là góp sức cho Đại Tống chúng ta!”
“Như vậy đi!” Ông ta nói xong nhìn về phía Sở Diệu Y, nói: ”Ngươi thả người ra, cũng có thể đi tìm kho báu cùng với mọi người. Ta nghĩ Lạc đại hiệp lòng dạ rộng lớn, cũng sẽ không trả thù gì với hạng người nữ lưu.”
Lạc Thịnh Vũ cũng không nói lời nào, chỉ nhìn về phía Tiểu Trúc.
Tiểu Trúc cảm thấy tay nắm bả vai mình hình như nới lỏng hai phần lực khí, Sở Diệu Y tựa hồ đang do dự. Mọi người im lặng một lát, Sở Diệu Y đằng sau bỗng nhiên ra tay vỗ một chưởng phía sau lưng hắn. Lập tức lảo đảo một cái, thở nhẹ một tiếng, mất thăng bằng, ngã về phía trước.
Cánh tay Lạc Thịnh Vũ đảo qua, đã chặn Tiểu Trúc trong lòng, nói: ”Có bị thương hay không?”
“Không việc gì.” Một chưởng sau lưng thật sự không nhẹ, Tiểu Trúc thở hổn hển, lắc lắc đầu.
Dưới đài đã có người kêu lên: ”Chúng ta mau đi thôi! Đi tìm kho báu đi!”
“Vậy minh chủ võ lâm này rốt cuộc còn chọn hay không?”
“Chuyện tìm kho báu quan trọng hơn! Vạn nhất tin tức bị người Liêu lấy được, bị bọn chúng thừa cơ đoạt đi bảo cung thì xong?!”
“Nói phải, tìm bảo cung quan trọng hơn! Không bằng thế này, người nào lấy được bảo cung đầu tiên, thì cho người đó làm minh chủ võ lâm!”
Mọi người ầm ĩ, Lạc Thịnh Vũ cũng không quá để ý, vươn tay đỡ lấy Tiểu Trúc liền dẫn hắn đi xuống. Lạc Kiến Đông Lạc Kiến Bắc vội vàng nghênh đón, chưa kịp xin lỗi, Lạc Thịnh Vũ đã phất tay dừng lại, nói: ”Đưa phu nhân về phòng, chuyện nơi này để ta xử lý.”
Lạc Kiến Bắc có chút do dự, hai người bọn họ đều đi…
“Được rồi được rồi, mau mau đi đi, không phải có ta giúp đại ca à.” Lạc Thịnh Nghĩa phất phất tay nói.
Tiểu Trúc cũng do dự, không muốn rời đi, nhưng bản thân thật sự là vô dụng. Đành phải cắn môi một cái, thấp giọng nói câu “Ngươi cẩn thận.” liền đi. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 41” →