Advertisements
Skip to content
22/02/2015 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 24

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 24 – Oan gia ngõ hẹp

Triển Tiểu Liên cảm thấy mình hiện tại chính là con người đáng thương bị gác trên lửa nướng, cô không muốn đi, không muốn đi chút nào, tiếng sấm to chính là người của tên đàn ông biến thái kia, cô sẽ không xui xẻo lại bị tên đàn ông biến thái nhìn thấy như thế chứ? Vậy cô không phải chết chắc rồi? Hơn nữa, tóc cô rối tung, cô gặp người thế nào chứ? Đi mấy bước, Triển Tiểu Liên lập tức vươn tay gọi tiếng sấm to: “Khoan đã! Có thể để tôi sửa sang lại tóc? Chú này, chú xem tóc tôi, phá hoại hình tượng thục nữ dịu dàng của tôi biết bao chứ?”

Lôi Chấn dừng bước lại nhìn cô, sau đó đi thẳng đến bàn phục vụ mượn người ta lược, bà chủ còn đặc biệt chạy đến phòng ngủ lấy ra lược mà bà đang dùng.

Triển Tiểu Liên bị ép, không thể không gỡ bím tóc của mình ngay trước mặt tiếng sấm to, làm bộ làm tịch chải mấy cái, bím tóc tết quanh năm bỗng nhiên gỡ ra, tựa như người ta uốn xoăn, xõa tung, cô không dám thong thả ung dung tết tóc, đành phải dùng dây chun buộc luôn tóc thành đuôi ngựa, ngoan ngoãn đi theo tiếng sấm to.

Mí mắt Triển Tiểu Liên vẫn không ngừng nháy, cô cảm thấy đây là ý có tai họa, dù sao chính là điềm xấu, bởi trong lòng cô cũng hoảng sợ, luôn cảm thấy sẽ có chuyện không tốt xảy ra. Cô biết tiếng sấm to là người của tên biến thái đó, chính vì biết điều này, nên cô mới sợ, Triển Tiểu Liên lần này thật hy vọng mình có thể có bản lĩnh độn thổ, như vậy cô sẽ không cần lo lắng, đáng tiếc trời không chiều lòng người, cô không có bản lĩnh này.

Bệnh viện đi tới Triển Tiểu Liên biết, cô là khách quen của nơi đó, ba cô thường xuyên đưa cô đi xem bệnh, vài bác sĩ ở các khoa cố định cũng nhận ra Triển Tiểu Liên, gặp phải bác sỹ quen Triển Tiểu Liên còn chào hỏi bọn họ.

Triển Tiểu Liên bị Lôi Chấn và vài người khác vây vào giữa, cô cảm giác mình tựa như một tù nhân, nhưng lại không có cách nào, cứ như vậy một đường bị đưa đến bệnh viện. Ngoài phòng phẫu thuật đứng vài người, ai ai cũng là thân hình cao lớn sức dài vai rộng, Triển Tiểu Liên nhìn mà chân nhỏ run rẩy tựa như mì sợi, sớm biết đối tượng yêu qua mạng là một người không đứng đắn, cô chắc chắn sẽ không đồng ý gặp mặt, bây giờ nói gì cũng đã muộn.

Triển Tiểu Liên thân ảnh không hợp này xuất hiện ở ngoài phòng phẫu thuật, ánh mắt của người ngoài phòng phẫu thuật và bác sĩ y tá bệnh nhân qua lại thấy Triển Tiểu Liên đều kỳ lạ, trên mặt mỗi người đều viết chữ tò mò, người kia là ai vậy? Quan hệ như thế nào với đám người này?

Triển Tiểu Liên thật sự là rơi lệ đầy mặt, thật ra cô cũng muốn biết.

Thời gian phẫu thuật rất dài, cũng không biết là vết thương thế nào, lại bị thương thành như vậy, cũng đã phẫu thuật hơn hai giờ, đây hẳn là một cuộc phẫu thuật lớn?

Triển Tiểu Liên ngồi không yên, đi đi lại lại, Lôi Chấn đi qua vỗ vai cô, nói: “Bỏng Thương Yêu, cô đừng quá lo lắng, Quá Khách nó nhất định sẽ không sao.”

Triển Tiểu Liên ngẩn ngơ, Bỏng Thương Yêu? Làm ơn, đấy là tên trên mạng của cô, tên trên mạng mà? Nào có ai lại gọi tên trên mạng của người ta như thế này? Triển Tiểu Liên muốn một cái tát đập chết người trước mắt này, hơn nữa, trên mặt cô viết ý mình rất lo lắng? Cô là sốt ruột lúc nào mới có thể rời đi có được hay không? Triển Tiểu Liên ngược lại vỗ vỗ vai tiếng sấm to, đau xót nói: “Chú à, chú cũng đừng lo lắng, Quá Khách chắc chắn không sao. Đúng rồi, thuận tiện nói một chút,” Triển Tiểu Liên dừng một lát, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên tôi là Triển Tiểu Liên, không phải Bỏng Thương Yêu!”

Triển Tiểu Liên nói xong, lại bắt đầu đi tới tới lui lui, người chung quanh bị cô đi mà đầu cũng hôn mê, cô còn không dừng bước, hơn nữa càng đi đường đi tới lại càng dài, thật ra Triển Tiểu Liên đang tìm một cơ hội chạy trốn cho mình. Ánh mắt của cô sáng biết bao chứ, rất rõ ràng, Quá Khách là một thành viên trong bọn họ, chắc chắn sẽ không có quá nhiều người âm thầm bảo vệ giống như tên đàn ông biến thái kia, cô nếu có thể tìm được cơ hội thích hợp, nhất định có thể chạy đi.

Triển Tiểu Liên đi mười mấy lần, ai cũng tưởng rằng đó là cách giải sầu của cô, cũng không có người quan tâm, vừa vặn có cái thang máy đang đi xuống, Triển Tiểu Liên chính là bắt được cơ hội này mà chạy, lúc rẽ ở góc tường, đầu đụng vào một người, rống “ôi” một tiếng, cô đặt mông trên mặt đất, kính mắt cũng bay, tóc cũng xõa ra, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa trắng trẻo tràn đầy phẫn nộ, cô trợn tròn mắt to không có kính mắt che lấp, ngẩng đầu mắng một câu: “Đi đường không có mắt…” Sau đó, Triển Tiểu Liên thấy rõ người đụng vào cô, ngoan ngoãn nuốt vào khúc sau, bật thốt lên: “Ô, vị đại gia này, ngài hôm nay ăn mặc thật đúng là rất có phẩm vị, ngài chính là người gặp người thích hoa gặp hoa nở xe gặp xe chở Phan An (1) tái thế mà!”

Chú thích
(1) Phan An: một trong những mỹ nam Trung Quốc cổ đại (tham khảo)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: