Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thất chương – Chuyện cũ
Lúc Mạnh Trúc tỉnh lại Lạc Thịnh Vũ còn chưa tỉnh, xác thực nói Mạnh Trúc là bị làm cho tỉnh lại, chảy một thân mồ hôi lạnh, bị gió lạnh thổi qua rùng mình mấy cái.
Hắn nghỉ ngơi một lúc cảm thấy thân thể thoải mái hơn, tựa hồ cũng là thuốc đã uống có hiệu lực và tác dụng, trong tứ chi bách hài di động một cỗ nhiệt khí, rất dễ chịu.
Hắn dùng lực đẩy một cái đã đẩy Lạc Thịnh Vũ ra, vừa rồi hắn mơ mơ màng màng cũng không biết đều mơ thấy cái gì, chỉ là xoay người liền nhìn thấy Đoạn Thủy kiếm cắm trong lồng ngực người này, hắn sợ tới mức toàn thân mồ hôi lạnh, thoáng cái liền tỉnh.
Nay thanh tỉnh mới cảm thấy có chút hoang đường, hoang đường đến đáng cười. Nghiêng đầu nhìn chuôi Đoạn Thủy kiếm bên cạnh ấy, vẫn còn tỏa ra màu lam băng, nhưng đã gãy thành hai khúc, một nửa cắm giữa tường đá, có lẽ cũng tìm không được nữa.
Lạc Thịnh Vũ tựa hồ có chút suy yếu, bị hắn đẩy một cái cũng không có tỉnh lại, chỉ nhíu nhíu mày. Mạnh Trúc không lập tức đứng lên, hắn thử vận vận công, cảm giác thích ứng mới mở mắt ra.
Lạc Thịnh Vũ bị thương nặng, lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tứ chi quả thực giống như không phải là của mình, năm ngón tay phải đau đớn bứt rứt, khiến y cắn chặt răng.
“Đừng uổng phí khí lực, nội lực của ngươi bị bản tọa che tất cả rồi, cưỡng ép giải huyệt đạo có tổn thương gì, Lạc đại hiệp hẳn là rõ hơn ta chứ?” Mạnh Trúc mắt lạnh nhìn y nói.
Lạc Thịnh Vũ cười khẽ một tiếng, từ trong tiếng cười là có thể nhìn ra thân thể suy yếu bao nhiêu, hòa hoãn nửa ngày mới nói: ”Ngươi quá lo lắng, vết thương của ta không nhẹ, cho dù không bị che huyệt đạo, bây giờ cũng không khác gì phế nhân.”
Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, lập tức cười lạnh một tiếng, ngữ khí ngược lại là nhẹ nhàng một chút, nhưng khiến người nghe càng cảm thấy quỷ dị, ”Bản tọa ngược lại không cho là như vậy, thủ đoạn của Lạc đại hiệp rất cao, ai mà biết có biến cố gì? Ngươi nói có phải hay không?”
“Đó là ngươi quá coi trọng ta,” Lạc Thịnh Vũ xoay người ngồi dậy, động tác có chút chậm chạp, tựa hồ là dính đến vết thương, ”Cho dù thương thế phục hồi như cũ, không biết còn có thể khôi phục đến nội lực trước đây hay không.”
Mạnh Trúc khẽ hừ một tiếng, vết thương nặng như vậy không chết đã là rất may, nếu có thể kịp thời dùng thuốc trị liệu có lẽ có thể khôi phục mười phần mười võ công, có điều chỗ bọn hắn bây giờ cũng không biết là ở đâu, đừng nói đại phu, ngay cả viên thảo dược cũng tìm không thấy.
“Nghe loại giọng điệu này của Lạc đại hiệp, bản tọa nhưng không nghe thấy sốt ruột gì,” Mạnh Trúc nghĩ cũng không khỏi nhíu mày dài, nhưng đương sự kia lại tựa hồ như không quan tâm, trên mặt cũng không thấy vẻ lo lắng gì, ”Xem ra Lạc đại hiệp không coi trọng thân võ công này bao nhiêu.”
Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, người nọ là ngồi dưới đất là dựa vào tường đá, ngẩng đầu nhìn Mạnh Trúc đứng ở bên cạnh, nhưng không có chút tự giác thấp hơn người ta một khúc, ”Ta đương nhiên để ý, tâm huyết hai mươi mấy năm. Chẳng qua loại chuyện này để ý cũng không có cách nào.”
Mạnh Trúc lườm y một cái, dời ánh mắt đi không nhìn y nữa, đỡ vạt áo ngồi xuống, tự nhắm mắt dưỡng thần.
“Chúng ta đây là ở địa phương nào, ta đi tìm thử đường đi lên.” Lạc Thịnh Vũ nhìn nhìn xung quanh, không có một ngọn cỏ, hoang vắng khác thường, trên mặt đất đều là cục đá hạt cát rất nhỏ.
Lạc Thịnh Vũ vừa đứng lên đã bị Mạnh Trúc đột nhiên vọt tới trước người ngăn lại, ”Lạc đại hiệp thương thế nặng như vậy vẫn là thành thật ngồi đi. Bản tọa vừa rồi phát ra tín hiệu, người của Vân Thiên cốc sẽ tìm qua đây.”
“Ngươi sao không sợ thủ hạ của ta tìm tới trước, hoặc là đám nhân sĩ võ lâm kia tới đây trước, vậy chẳng phải là không ổn.”
Mạnh Trúc khinh thường cười cười, nói: ”Lạc đại hiệp ở trong tay bản tọa, thủ hạ của ngươi có thể làm khó dễ được ta? Mà đám quân tử đại hiệp ấy, bây giờ phỏng chừng chạy trối chết còn không kịp ấy chứ?”
“Nói có lý.” Lạc Thịnh Vũ nghe xong liền ngồi xuống.
Mạnh Trúc ôm cánh tay nhìn y, nói: ”Lạc đại hiệp rất trấn định, ngươi cũng biết người Vân Thiên cốc mà đến ngươi muốn chạy trốn sẽ không dễ dàng?”
“Ừm,” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, trên mặt không thấy mảy may lo lắng, nói, “Lấy tình huống hiện tại của ta cũng đánh không lại ngươi, cho nên đào tẩu cũng không có khả năng chút nào.”
“Ngươi nói bản tọa mang ngươi về Vân Thiên cốc, là một kiếm giết ngươi? Hay là chậm rãi tra tấn?”
Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt tái nhợt vô cùng, môi cũng xanh, nhưng không thấy nhếch nhác, ”Đương nhiên sẽ không một kiếm giết ta, bằng không ngươi bây giờ đã động thủ.”
“Nói rất hay!” Tay Mạnh Trúc nắm chặt, khung xương vang lách cách, mặc dù biểu hiện trên mặt hắn không thay đổi, song không khó nhìn ra là tức giận, ”Lạc đại hiệp chẳng lẽ không sợ chết? Hay là ngươi cảm thấy ta sẽ không giết ngươi!” Hắn ban đầu còn giọng điệu thản nhiên, nhưng nửa câu sau đã trở nên nghiến răng nghiến lợi, rồi đột nhiên tiến lên một bước, kề sát Lạc Thịnh Vũ.
Lạc Thịnh Vũ chỉ là lắc đầu, chống lại ánh mắt Mạnh Trúc, cách nửa ngày mới nói: ”Ta không biết ngươi có thể giết ta hay không. Nhưng… ta thật sự không sợ chết.”
Mạnh Trúc giật mình sửng sốt, hai người kề rất gần trong mắt Lạc Thịnh Vũ rất bình tĩnh, tựa hồ chứng minh người nọ không nói dối. Hắn sửng sốt chốc lát chính là cười chẳng đáng, chỉ cảm thấy cái bình tĩnh của người nọ lời của người nọ vô cùng dối trá, ai mà không sợ chết chứ, đều là giả… Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 7”


